- Đăng ký
- 5-9-2011
- Đăng nhập lần cuối
- 19-6-2013
- Quyền đọc
- 150
- Điểm
- 2569
- Bài hay
- 1
- Bài viết
- 1534

☆*:.。.TRIO.。.:*☆
  
|
Seo Joo Hyeon và Im Yoona chợt nhận ra họ đang bị các anh khối 12 bao quanh tại quán ăn tự phục vụ.
“Annyeong” - một người trong số họ lên tiếng, đưa tay ra đỡ khay thức ăn cho cô, “Anh giúp em cầm khay này nha, nếu em đồng ý”
Cô không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn anh.
“Đồng ý nha? Để anh cầm giúp cho”
Seo Hyeon đồng ý để anh giúp và anh đã đưa cô đến bàn giữa – nơi chỉ dành riêng cho khối 12.
“Chuyện gì dậy nè?” - Yoona thì thầm vào tai cô.
“Mwolla” (“Không biết nữa”)
“Bồ làm gì thất lễ với mất tiền bối rồi đúng không?”
“Mình … không có, mình không nhớ nữa ...”
Bàn đã có 2 bạn anh ngồi phía ngoài và một người đang cầm giúp khay của Yoona. Yoona khẽ cúi đầu cảm ơn.
“Chào. Anh là Jung Yong Hwa”
“Dạ? Em … em là Seo Joo Hyeon”
“Hi. Seo Joo Hyeon. Để xem nào,” - anh đột nhiên dừng lại - “Có lẽ nghe hơi lạ. Nhưng … anh thích em. Làm bạn gái anh nha?”
Seo Joo Hyeon thở mạnh và nhìn anh chằm chằm như thể anh là người ngoài hành tinh với 3 cái đầu.
“B – ạn bạn gái anh sao? N – hưng em không hề – quen biết anh ...”
“Anh biết ...” - anh cắn chặt môi, “Đừng sợ mà. Em nghĩ để anh làm bạn em được không?”
Seo Hyeon liếc sang nhìn Yoona. Yoona cũng chỉ biết nhìn lại như thế.
Cô nhìn thật nhanh vẻ bề ngoài của Yong Hwa và nghĩ chắc anh không phải người xấu, “Dạ được. Em biết rồi”
“Ah, cảm ơn em nha” - Yong Hwa khẽ cúi đầu mimr cười.
**********************************************
Trở về lớp, Yoona cứ cười mãi và không hết ngạc nhiên. Gần như muốn nhảy lên trong sung sướng.
“Bồ biết không dậy? Tiền bối Yong Hwa trong ban nhạc CNBLUE nổi tiếng của trường mình đó. Người tuyệt vời vừa mới tỏ tình với bồ đó”
“Sao? Mình không hề biết anh ấy ...”
“Tsk. Cũng đúng thôi. Khi các anh ấy hát trong quán ăn tự phục vụ thì bồ đang cắm đầu vào mấy cuốn sách trong thư viện mà”
Khuôn mặt anh mỉm cười với cô chợt hiện lên trong tâm trí cô và má cô chợt nóng rang. Cô đưa tay ôm áp lên đó tự hỏi, “Anh ấy … có phải … người chơi guitar không?”
“Chính xác. Và anh ấy cũng là giọng chính đó. Giọng anh ấy tuyệt làm sao ...” - Yoona bắt đầu mơ mộng. “Hơn nữa trường mình chết mê chết mệt anh ấy. Anh ấy có hẳn một câu lạc bộ những người hâm mộ riêng nữa”
“Giống … thần tượng Kpop đó hả?”
“Chính xác”
Người tuyệt vời … sao lại chú ý đến mình? Có phải sự thật không? Hay anh ấy đúng là một tay chơi?
Cô hắng giọng hỏi.
“Anh ấy … là tay chơi đúng không? Có nhiều bạn gái nữa?”
“Gì? Seo Hyeonie … anh ấy chưa bao giờ hẹn hò với ai thì có. Nhiều cô viết thư tình cho anh ấy nhưng anh ấy chưa bao giờ nhận lời ai hết. Nghĩ đi nghĩ lại … bồ chính là người đầu tiên anh ấy thích thì phải. Làm sao đây? Đáng yêu ghê luôn”
Seo Hyeon cố tình như đang bận chuẩn bị sách vở nhưng thật ra là cô đang cuời một mình.
********************************************************
Yoona và Seo Hyeon tan trường, vừa đi vừa trò chuyện rôm rả.
“Annyeong”
Cả hai nhìn ngang nhìn dọc, chợt thấy Yong Hwa và Jung Shin đứng gần chỗ họ cứ như là họ đã chờ cả hai khá lâu rồi.
“Anh đưa … em về nha?”
Cô vô cùng bất ngờ nhưng cũng tự nhiên hỏi lại, “Um … chúng ta cùng đường sao, tiền bối”
Yong Hwa khẽ cười, “Càng tốt nếu chúng ta ở khác đường, Seo Hyeon. Chỉ là anh muốn đi về cùng em thôi”
Cả hai sóng bước trong im lặng, cô cứ nhìn ngó xung quanh trừ nhìn anh và anh cũng đang cố gợi chuyện để nói.
Trong khi đó, Jung Shin và Yoona lại trò chuyện khá thoải mái trong vài bước chân.
“Em … thích loại sách tự hoàn thiện bản thân đúng không?”
“Dạ. Sao tiền bối lại biết?”
“Anh nhìn thấy em trong hiệu sách … mấy bữa trước”
“À … dạ. Em đi hiệu sách cuối tuần trước”
“Sao em thích đọc sách dậy?”
“Tiền bối … không thích đọc sách sao?”
Anh cười, “Đâu có. Anh chỉ là … hơi buồn ngủ khi đọc thôi"
Cô mỉm cười, “Sách là nguời bạn trung thành. Sách luôn ở nơi em cần”
“... anh cũng luôn ở đó, vì em, nếu em đồng ý”
Cô đột nhiên im lặng và nhìn anh.
“Tiền bối … đừng đùa như thế”
Anh cũng cảm thấy rất ngại, nhưng anh chỉ muốn những điều đó với cô. Anh thực sự đã nghĩ như thế.
“Anh … biết nói như thế rất kì. Anh chỉ là muốn nói với em, bởi vì anh đã nghĩ đến điều đó”
“Nhưng tiền bối … anh thậm chí … không hề biết gì về em”
“Em sẽ để anh biết gì về em chứ? Đồng ý không?”
Cả hai cùng chờ đèn xanh ở một con đường vô cùng đông đúc.
Khuôn mặt anh như cố van nài cô, không khí có vẻ và Seo Hyeon chợt gật đầu thay lời đồng ý.
*************************************
Sau ngày hôm đó, Yong Hwa dành tất cả thời gian rảnh của mình để tán tỉnh cô. Cảm giác trái tim đập thình thịch và lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, cũng như tâm trạng lo lắng khi ở gần bên cô, anh đều lần lượt trải qua. Và anh đã làm mọi thứ vì tất cả những lo lắng trong anh đều được đều đáp bằng một nụ cười từ phía cô.
Anh hoàn toàn bị cô mê hoặc. Cô cho anh hàng ngàn lý do để đáng bị như thế. Cô là một cô gái hay xấu hổ, đúng hơn là cực kỳ xấu hổ. Một thời gian gian cô mới có thể nhìn thẳng vào mắt anh. Giọng cô như hát, tất cả giai diệu du dương mãi bên tai anh. Anh cũng thích cô vì cô rất thật thà và lúc nào cũng vô cùng lễ phép với tất cả mọi người, không hề có trường hợp ngoại lệ.
Và giây phút lần đầu tiên anh thấy cô chơi piano. Anh đã gục ngã. Hoàn toàn gục ngã. Chấm dứt tất cả.
Anh sẽ không bao giờ để mắt đến các cô gái khác được nữa. Jung Yong Hwa dù mới 18, nhưng anh đã quyết định anh sẽ không bao giờ yêu người nào khác.
***************************************
....còn tiếp .....
|
|