Chương 9
Về đếnnhà, Tiểu Hi ủ rũ, chui thẳng lên phòng. Nghĩ đến những gì Mộ Phàm nói, Tiểu Hicảm thấy buồn phiền vô cùng, cô nghĩ “Cái chức vợ tương lai của Tổng Giám đốcnày, thật khó giữ. Cho dù đã là vợ Lạc Nguyên chưa chắc gì cô có thể giữ nổi huốngchi bây giờ cô còn chưa là gì cả.”
Đến ăncơm mà cô cũng chẳng có tâm trí nào mà ăn, cô ăn như người mất hồn, mấy lầnkhông gắp được gì mà cứ bỏ đũa vào miệng nhai. Mọi người cuối cùng cũng nhận raTiểu Hi không ổn, hôm nay từ lúc về nhà đến giờ cô cũng chẳng nói gì, ăn thìtâm hồn để tận đâu. Lạc Trâm lay cô mấy lần cô mới hoàn hồn.
“TiểuHi, cậu bệnh à? Sao trông ủ rũ vậy? Mới đi làm ngày đầu đã bệnh à?”
Tiểu Hikhông nói chỉ cúi mặt lắc đầu, lại cúi gầm mặt xuống tiếp tục ăn.
Vẫn gắpvẫn ăn, mà gấp mãi một hột cơm cũng không trúng thì nói chi mà ăn.
Thấykhông ổn cả bọn Hiểu Linh lôi cô vào phòng tra hỏi.
LạcNguyên nhìn theo bóng lưng họ, nhíu mày không biết Tiểu Hi lại có chuyện gì.
Cả bọnlôi Hi Hi vô phòng, khóa cửa lại, quăng cô lên giường chất vấn.
“Nói,hôm nay có chuyện gì? Khai mau!”
Tiểu Hiúp mặt xuống giường lấy gối bịt tai lại.
“Hay hômnay ai ăn hiếp cậu, trưa nay cậu tìm tôi vì thế hả?” Lạc Trâm lên tiếng.
“___________”Tiểu Hi im lặng.
“Mộ Phàmăn hiếp gì cậu, tôi đi tính sổ với ổng.” Hiểu Hương xoắn tay áo.
“Đềukhông phải.” Tiểu Hi mếu máo.
“Vậy làchuyện gì?” Hiểu Linh quát.
Tiểu Hinghẹn ngào “Mình không làm được vợ Tổng Giám đốc đâu.”
“Ainói?” Cả bọn đồng thanh hỏi.
“Mìnhnghĩ vậy đó. Chị Hạ Lan rất xứng với Lạc Nguyên. Chị ấy vừa xinh đẹp lại giàucó, điều kiện hiển nhiên là hơn hẳn mình.”
“Đồ ngốc,cậu cũng dễ thương, đáng yêu, thiện lương và nhất là có một lợi thế rất hơn HạLan cậu có biết không?” Lạc Trâm khuyên nhủ.
“Mình biết,mình giống vợ trước của anh ấy, nhưng người cũng đã chết rồi, mình lại kém cỏi.Lạc Nguyên cưới mình chỉ vì trông mình giống chị tiểu Vy, nếu sau này anh ấy hốihận vì nhận ra mình không có điểm nào giống tiểu Vy ngòai khuôn mặt này thìsao. Lúc ấy, anh ấy hối hận không giữ lời hứa thì sao?”
“Hi Hi!Cậu biết chuyện cậu giống chị tiểu Vy lúc nào?” Hiểu Linh kinh ngạc.
“Các cậutưởng tôi ngốc à, dì Hai cho tôi biết lâu rồi.”
“Đồ ngốcnếu Lạc Nguyên thích Hạ Lan thì đã thích lâu rồi cần gì phải tìm hiểu với cậu.”
“Vả lại,nếu sau này Lạc Nguyên đổi ý chẳng phải cậu đã có biên bản chấp nhận bồi thườngcủa anh ấy sao, còn lo gì nữa. Tới đó, cậu tha hồ mà đòi.” Hiểu Linh dụ dỗ.
Tiểu Hinín khóc suy nghĩ, sao cô lại quên bén đi nhỉ. Gia tài của Lạc Nguyên nhiều nhưvậy, tới đó cô xin một ít coi như là phí bồi thường chắc cũng không đến nỗi.Không có tình thì có tiền không lo bị lỗ nha. Nhưng mà, con rùa vàng của cô sắpdâng tới miệng lại bị rớt ra. Cô không cam lòng, không cam lòng mà.ô…ô… lại úpmặt khóc tiếp.
Thấy TiểuHi có phản ứng, cả bọn nhân cơ hội tiến thêm.
“Yên tâmđi, còn bốn quân sư bọn tôi ở đây cậu lo gì, đến một người bọn ta diệt một người,đến hai người bọn ta đánh hai người, còn nước còn tát, chưa gì đã lo bò trắngrăng.”
“Hạ Lanthì Hạ Lan, mười Hạ Lan cũng chưa chắc bằng một Tiểu Hi.”
“Đúng,đúng Tiểu Hi là nhất.”
Cả bọnra sức vuốt mông ngựa. Ngựa Tiểu Hi cuối cùng cũng lấy lại tinh thần một chút. Màcứ theo cái đà vuốt mông ngựa kiểu này, có ngày Tiểu Hi đi ra đường cái mặt sẽngước lên tận trời.
Tối hômsau, Tiểu Hi gọi điện về nhà cho ba mẹ. Mẹ cô nghe cô kể xong thì sụt sùi, hèngì mà cả tháng nay nó không thèm gọi về đòi tiền học, thì ra là đã có chỗ lo ănlo mặc. Má Ngưu mừng đến rưng rưng nước mắt.
“Tạ ơntrời phật, không biết tổ tông nhà họ Ngưu đã để lại phúc đức gì mà đến đời TiểuHi lại nhận được nhiều may mắn đến vậy?”
Ba TiểuHi nghe chuyện, ông vốn không tin, sợ rằng con mình bị người ta gạt, bảo cô vàihôm nữa đến lễ Quốc Khánh cả nhà được nghỉ, phải lên xem thế nào. Ông cũng muốnđi ngay lắm, nhưng khỗ nỗi bản thân ông chỉ là công nhân làm công cho người taphải tuân thủ nội quy, đâu thể muốn nghỉ mấy ngày là nghỉ liền được. Ông cũngnóng lòng lắm nhưng không thể làm gì hơn. Nhìn má Ngưu vui mừng, ông không khỏitức giận quát, “Bà mừng cái gì, còn không biết con mình được lợi hay bị ngườita gạt, bán con lúc nào không hay, mà còn ngồi đó hí hửng.”
“Ông cứhay lo, con mình ông không rõ sao, bề ngòai trông nó đơn thuần, ngu ngơ nhưngai mà gạt được nó.”
“Huốngchi người ta là ông chủ lớn, gạt con mình được gì, ông xem tiểu Hi nhà mình cógì để người ta gạt.”
Má Ngưunói cũng có lý, Tiểu Hi xưa nay hiền lành nhưng không phải đứa trẻ khờ khạo,con gái ông hình như chưa bao giờ để bạn học ăn hiếp. Đứa trẻ này từ nhỏ tới lớnkhông bao giờ để cha mẹ bận tâm. Năm lên lớp một vì cha mẹ đều phải đi làm, nóchỉ cho ông đưa một ngày đầu tiên cho biết lớp, còn lại đều tự mình đến trườngtrong khi các bạn cùng lớp đều có ba hoặc mẹ đưa đi mỗi ngày.
Tiểu Hilà con một, không có anh chị em chơi cùng, nên mỗi ngày đều bị những đứa trẻcùng xóm bắt nạt, chơi trò gì cũng lập phe với nhau bắt con ông chịu phạt,nhưng con bé cũng không chịu thua, thà ở nhà chơi một mình chứ không để bọnchúng ức hiếp.
Nhữngnăm học tiểu học, ngày nào con bé cũng kể, các bạn gái lớp nó thường chia phe,không được chơi với bạn này không chơi với bạn kia, chơi trong nhóm này thìkhông được nói chuyện với nhóm kia. Con bé vốn hiền lành, bạn nào cũng muốnchơi nhưng chia phe như vậy cũng không biết làm sao, thế nên con bé chẳng theophe nào. Vì thế mà suốt bao nhiêu năm học cấp một ngoài một đám bạn là con traichẳng thấy đứa nào là con gái.
Cứ nghĩđược vào cấp hai chia lớp ra sẽ thoát khỏi đám bạn nó, không ngờ trường ở xãquanh đi quẩn lại vẫn bao nhiêu đó gương mặt, một số đứa ở lớp cũ lại tiếp tụchọc chung, tiếp tục chia phe. Những đứa học giỏi thường được những đứa khácnghe lời. Tiểu Hi về mách ông, ông chỉ vô ý nói thì con ráng học giỏi hơn bạn ấyđể nói các bạn còn lại nghe theo con. Vậy mà tiểu Hi làm thật, học kỳ hai năm lớpsáu con bé không chỉ là học sinh giỏi mà còn là học sinh giỏi nhất khối. Ông biếtnó cố vậy cũng bởi vì bị bức bách quá, những năm tiểu học chẳng khác nào địa ngụcđối với nó. Là con gái, con bé rất muốn thân thiết với các bạn gái trong lớp, vậymà bọn trẻ chia phe chia phái làm con ông phải chơi một mình với đám con trai.
Qua nămsau, lên lớp bảy, có rất nhiều bạn hâm mộ con bé, cả lớp bầu nó làm lớp trưởng.Cục diện trong lớp nhờ thế mà thay đổi . Sau khi Tiểu Hi làm lớp trưởng cũng lậpluôn quy định trong lớp không được chia nhóm chơi. Hiển nhiên cả lớp rất nghe lờinó.
Nhữngnăm học cấp ba con bé rất vui, lên trường huyện có nhiều bạn mới, con bé vốn dĩhọc giỏi lại hoạt bát, dễ thương nên có rất nhiều bạn.
Nhưngcon ông không hề phát huy điều đó mà thường rất tự ti về bản thân, lúc lên đạihọc một mình tới chỗ mới, lạ chỗ, lạ người, nó lại chui vào lại vỏ ốc của mình,đi học cả năm mà không có bạn, đến năm trước ông mới nghe má Ngưu nói nó cũngđã ở chung phòng với mấy đứa bạn. Ông mới yên tâm một chút.
Ông biếtcon ông không phải đứa nhút nhát, kém cỏi, chỉ là chưa bao giờ nó thật sự coitrọng bản thân mình, khả năng của mình. Ông cũng mong muốn nó thể hiện lắm,nhưng ông không muốn ép buộc con mình, cứ nó phát triển để tự nhiên.
Ông tinrồi cũng có ngày Tiểu Hi tự khám phá ra khả năng của chính mình. Cả đời này ôngchỉ hy vọng Tiểu Hi có ngày đứng thẳng vươn vai trước mọi người, sống đúng vớibản chất của cô.
Ở mộtnơi khác, một người nào đó đang ngủ say không hề biết rằng ba mình rất kỳ vọngvào mình.
Vì ba mẹNgưu bảo đến lễ Quốc Khánh sẽ lên thăm cô, nên Tiểu Hi hưng phấn lắm, suốt ngàyrất vui vẻ, ca hát líu lo. Mặc dù còn cả tháng nữa mới tới, nhưng cô phải lên kếhoạch trước mới được. Ba mẹ chỉ có mỗi cô, ngày thường tuy họ ít có thời gianbên cô, nhưng cô biết họ yêu cô lắm. Cô thật vô dụng, từ nhỏ đến giờ không baogiờ để ba mẹ cô yên tâm. Cô biết lần này ba mẹ lên đây là vì lo cho cô, cô nhấtđịnh thể hiện để ba mẹ yên lòng.
Tiểu Hiquyết định phải dẫn ba mẹ mình đi thăm quan hết thành phố, nhà hát lớn này, việnBảo tàng thành phố này, và nhất là phải tới các khu plaza để cho họ mua sắm.Đương nhiên cô sẽ dùng tiền từ tháng lương đầu tiên của mình, đến hôm đó côcũng coi như là làm được một tháng rồi nha. Hy vọng Lạc Nguyên không đến nỗikeo kiệt trả lương cho cô thấp.
Mấy hômnay vì mải cao hứng chuẩn bị đón tiếp ba mẹ, nên cô cũng quên mất chuyện quantrọng mà cô dự định làm, là loại trừ mối tai họa ngăn cách cô và Lạc Nguyên, đóchính là Hạ Lan. Cô nghĩ kỹ rồi, biết người biết ta trăm trận trăm thắng. Dođó, cô quyết định làm thân với Hạ Lan. Dù sao nếu như sau này cô thân với HạLan, trên danh nghĩa đó, không lẽ Hạ Lan nỡ nào cướp Lạc Nguyên của cô.
Mấy hômnay, Tiểu Hi suốt ngày chạy qua phòng Hạ Lan nịnh bợ, nói thẳng ra là làm chânchạy vặt cho cô ta. Nhưng không sao, vì tương lai tốt đẹp với Lạc Nguyên, bâygiờ cô sẽ cố gắng hi sinh.
Tuytrong lòng Hạ Lan chẳng ưa gì Tiểu Hi, nhưng cô cố dằn, dù sao Tiểu Hi cũng ở cạnhLạc Nguyên, ức hiếp cô ta sẽ chẳng có lợi chô cô. Tuy nhiên Tiểu Hi với LạcNguyên cũng chưa là gì của nhau, cô không sợ mất cơ hội.
Chiềunay, Tiểu Hi giúp Hạ Lan photo các bảng báo cáo sản lượng tháng trước, bỗngnhiên cái máy dở chứng làm kẹt giấy liên tục, có 30 tờ mà làm cô mất gần hai giờmới làm xong.
Lúc vềphòng lại bị Mộ Phàm mắng liên tục. Nếu cô biết, mấy cái báo cáo này dùng đểbáo cho anh, cô đã không thèm làm. Tại cái máy tự nhiên dở chứng, cô có muốnđâu. Anh ta lại không cho cô giải thích, cứ bắn liên thanh liên tục vô mặt cô.Nào là cô kém cỏi, chẳng làm gì ra hồn, có mấy bản báo cáo mà đi mất gần cả haigiờ đồng hồ, Lạc Nguyên cho cô làm bình bông thì cô cứ làm đi, ai mượn cô tàilanh làm vướng tay, vướng chân Hạ Lan, còn nói cô viện cớ đi chơi chứ làm gì cóchuyện photo có 30 tờ giấy mà lâu như vậy.
Tiểu Hitức muốn chết. Tên Mộ Phàm chết tiệt kia chẳng xem mặt mũi cô ra gì, dám mắngcô trước mặt Hạ Lan. Nếu không có Hiểu Hương lôi anh ta về phòng, e rằng cô cònbị mắng tiếp. Tiểu Hi ôm một bụng ấm ức tìm Hiểu Linh và Lạc Trâm kể khổ.
Thậtđáng giận mà, cái tên Mộ Phàm chết tiệt không phân biệt phải trái. Lạc Trâm xácnhận cái máy hư thật, trưa nay người của phòng kinh doanh cũng bị tương tự. Cảtầng 10 và 11 chỉ có mỗi cái máy ấy, mà từ lúc mua nó đến bây giờ cũng đã hơn 4năm rồi nên hư là chuyện hiển nhiên. Vậy mà anh ta chưa điều tra kỹ đã mắng côtới tấo. Được rồi cô công nhận là lúc máy hư như vậy cô có thể sử dụng máyphoto tầng dưới. Nhưng vốn là người có trách nhiệm, cho nên cô phải đi kêu ngườisửa mới mất thời gian chứ bộ.
Tiểu Hinổi giận, lúc nãy cứ nghĩ bản thân mình tệ, làm hư máy nên không dám cãi lại,bây giờ thì rõ rồi nha máy sử dụng lâu ngày bị hư chứ không liên quan gì đến côhết. Rõ ràng là mắng oan người ta, cái tên Mộ Phàm chết tiệt này, thù mới nợcũ, cô nhất định phải trả tất cả cho hắn biết thế nào là lễ độ.
Một ý tưởngtà ác xẹt qua đầu Tiểu Hi.
Tiểu Hinhanh chóng triệu tập cuộc họp kín với ba người đẹp.
“HươngHương, mau điều tra số điện thoại của Tiểu Đào và Thu Hồng cho tớ.”
“______”“______” “______”
“Cậu địnhlàm gì mà lấy số của họ?” Hiểu Linh khó hiểu.
“Có thùtất báo, các cậu phải giúp tớ. Tên Mộ Phàm nhà các cậu tội ác tày trời, khôngnhững bắt cá hai tay, mà còn ức hiếp người vô tội là tớ đây. Hồi nào tới giờ, mộtchút tớ cũng không đụng tới anh ta, mà anh ta luôn xem tớ là cái gai trong mắt,ức hiếp tớ, chỉ canh sơ hở là nhảy vào bôi nhọ tớ.”
“TiểuHi! Cậu bình tĩnh, Mộ Phàm tuy đáng ghét nhưng cậu định làm gì với anh ấy?” LạcTrâm định khuyên giải dù sao nếu Tiểu Hi và Mộ Phàm chiến tranh bọn cô khôngtránh khỏi bị liên luỵ.
“Tớ chẳngmuốn làm gì, chỉ định cho anh ta từ nay về sau chừa cái tội một chân đạp haithuyền, còn không, tớ sẽ hù doạ cho hai cô bạn gái Mộ Phàm bỏ chạy. Lúc đó anhta phải lo chạy theo giữ người, không còn thời gian rảnh rỗi mà phá tớ.”
HiểuHương cũng biết Mộ Phàm cũng đang đau đầu vì hai người đó nên ủng hộ Tiểu Hi hếtmình.
“Nhưng tớđược biết là Tiểu Đào và Thu Hồng mới là người theo đuổi anh tớ, bọn họ thừa biếtmà.”
“Xí, cậucứ đánh giá cao Mộ Phàm, ai lại chịu quen chung một người, nếu là tớ đừng nóilà Mộ Phàm cho dù là vua hay Tổng thống tớ cũng chả cần ấy chứ.” Tiểu Hi phảnbác.
“Là thậtđấy, hai cô ấy trước đây là bạn thân, sau này vì anh tớ mà trở mặt đấy.” HiểuLinh khẳng định.
Tiểu Hinhìn Lạc Trâm. Lạc Trâm ý nhị gật đầu.
“Vậycàng tốt, thế mới dễ đối phó, ta tìm cách cho bọn họ tự động rời xa Mộ Phàm, mọingười thấy sao?” Đầu Tiểu Hi hiện lên hai bóng đèn sáng.
“Nhưng bằngcách gì?” Mọi người lại hiện ra những dấu chấm hỏi to đùng.
Thế làtrưa hôm sau, hai người đẹpTiểu Đào và Thu Hồng được một vị mỹ nữ tự xưng là bạngái của Mộ Phàm hẹn gặp mặt. Thời gian đương nhiên là chiều hôm đó, người nàođó muốn đánh nhanh thắng nhanh mà.