Tác giả: Lanisa

[Short-fic | MA] Mật vụ | Sun | YunJae [Lấy địa chỉ]

Rank: 2

Đăng lúc 29-1-2012 13:00:52 |Hiện toàn bài

RE: [Short-fic] Mật vụ|Sun|YunJae|Chap 6

Lilas ngỡ ngàng nhìn Whisky và nòng súng còn bốc khói. Sững người trong giây lát, Lilas bước nhanh về phía một cánh cửa khác trong căn phòng:


- Whisky, theo hyung!


Whisky không nói năng gì, chỉ lặng lẽ theo sau Lilas. Rồi, Whisky cũng lặng lẽ bước dọc theo hành lang dài, lặng lẽ băng bó vết thương cho Lilas, lặng lẽ đi báo cáo với Dinero, lặng lẽ đứng hứng chịu những lời rủa xả của lão, lặng lẽ quay trở về phòng và chăm sóc cho Lilas. Ngay khi cánh cửa phòng ở hành lang phía Tây đóng lại sau lưng Whisky, cậu đã thấy Lilas ngồi chễm chệ trên chiếc ghế bành, tay đang vẫy vẫy ra hiệu cho cậu tới gần và ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh. Whisky cúi gầm mặt nhìn xuống sàn nhà, không nói năng chi.


- Whisky, ngẩng mặt lên nhìn hyung nào – Lilas cất giọng nhẹ nhàng – Hyung nhớ đôi mắt to tròn của cậu bé Whisky 4 năm về trước lắm rồi.


Không gian lại yên ắng trở lại, chỉ còn tiếng thở nhè nhẹ của cả hai. Whisky có thể cảm nhận ánh mắt của Lilas đang chăm chú vào mình, không thể chịu đựng nổi, cậu đành ngẩng mặt nhìn người hyung thân thương của mình.


- Giờ thì nhóc con đã biết nghe lời rồi đấy – Lilas khẽ mỉm cười.



- Hyung, em xin lỗi vì đã vô tình bắn trúng hyung.



- Nhóc à, lỗi phải gì chứ. Vả lại, hyung biết đó không phải là vô tình.



- Hyung…. – Whisky lại một lần nữa ngỡ ngàng nhìn Lilas. Cậu không thể xác định những cảm xúc của mình lúc này là gì nữa. Hoang mang? Lo lắng? Nghi ngờ? Tổn thương?. Cậu không biết và không muốn biết. Nhưng, Lilas lại vẫn cất giọng đều đều.



- Chúng ta đã bên nhau suốt 4 năm, và hyung nghĩ là hyung hiểu em đủ để biết những hành động của em là vô tình hay hữu ý. Nói cho hyung biết, vì sao em lại bắn hyung, hả Whisky?



- Hyung, em…



- Whisky, chúng ta đã giao hẹn những gì? Không dối trá, em nhớ chứ? Dù có là gì thì vẫn phải thành thật với nhau. Nói hyung nghe đi, Whisky, hyung đang chờ em đây.



- Hyung, hyung à… - Những giọt nước mắt bắt đầu tràn ứ trong đôi mắt – Em xin lỗi vì đã bắn hyung, nhưng ngay giây phút đó, em nghĩ có thể đó chính là điều hyung cần.



- Tại sao em lại nghĩ vậy hả Whisky?



- Hyung, em không biết là em đúng hay sai, nhưng xin hyung đừng giận khi em nói ra điều này.



- Em cứ nói đi, Whisky.



- Hyung, hyung có phải là mật vụ của ASA không?



- Em nói cái gì vậy hả Whisky? – Lilas ngỡ ngàng nhìn cậu em trai.



- Hyung, em đã nghĩ hyung là thành viên của ASA đấy.



- Sao em lại nghĩ vậy? – Lilas bàng hoàng.



- Tất cả những điều hyung làm ngày hôm nay làm em có ý nghĩ như vậy. Đầu tiên là hyung cắt bớt lực lượng canh phòng ở hành lang phía tây, chỉ chừa lại hai tên lính quèn, với lí do đây không phài khu vực trọng điểm, hyung có thể đảm bảo an toàn. Hyung lại rút bớt lính ở hành lang phía Đông với lí do khó ai có thể phát hiện được chìa khóa lối vào bí mật. Sau đó, hyung lại rút toàn bộ lính gác dưới hầm bảo mật, với lí do an ninh ở đó rất cao, không lo sợ bị đột nhập, nên để cho mọi người lên ăn mừng với hyung. Thêm vào đó là thái độ bình thản của hyung khi nghe hầm bảo mật bị đột nhập, chỉ cho gọi thêm mười tên đi theo để chặn lối ra. Và đặc biệt nhất là việc hyung liên tục bắn hụt trong những tình huống không thể nào bắn hụt, ánh mắt của hyung khi nhìn 2 tên đột nhập, và việc hyung dùng máy thay đổi giọng nói cũng như mạng che mặt khiến em càng nghi ngờ hơn, trước giờ hyung chưa từng dùng đến chúng, phải chăng trong 2 kẻ đó có người quen của hyung? – Whisky ngừng lại, đôi mắt nhìn xoáy vào Lilas.



- Ha ha ha ha … - Tràng cười giòn giã rộn vang khắp căn phòng.



- Hyung, nói em nghe đi. Rốt cuộc là phải hay không phải? Đừng cười nữa, hyung. – Whisky không thể yên lặng thêm được nữa.



- Nếu phải thì sao mà không phải thì sao? – Lilas đã ngừng cười, vẻ mặt nghiêm túc nhìn trực diện vào Whisky.



- Hyung, vậy chẳng nhẽ…?



- Whisky, hyung nghiêm túc đấy, nói cho hyung xem em nghĩ thế nào khi hyung là ASA?



- Hyung, em không biết.



- Vậy nếu hyung không phải là ASA, tất cả chỉ là ngẫu nhiên?



- Em, hyung, em… có lẽ hơi thất vọng một chút.



- Em nói gì Whisky? – Lilas ngạc nhiên



- Hyung, dù hyung là ai thì hyung vẫn là Lilas hyung của em, vẫn là người duy nhất đối xử thật lòng với Whisky này. Em yêu quý con người hyung chứ không phải việc hyung là ai.



- Vậy sao em lại nói hơi thất vọng hả Whisky?



- Hyung, em chán ngán mafia, em mệt mỏi với Padrino lắm rồi. Những việc chúng ta làm, dẫu là đã nhẹ đi rất nhiều so với chúng trước kia, nhưng vẫn không tránh khỏi việc tổn hại những người vô tội. Em càng ngày càng có cảm giác tội lỗi dù không tận tay nhúng chàm, hyung ạ. Em chưa bao giờ tin một người với tâm hồn thanh khiết như hyung lại có thể là trùm mafia, em luôn xem hyung là một thiên sứ, và luôn ấp ủ một hy vọng mơ hồ rằng rồi sẽ có ngày, thiên sứ ấy sẽ bay xa khỏi nơi tội lỗi này. Nếu hyung là ASA thì tốt biết mấy.



- Em không kinh ngạc hay nổi giận gì sao?



- Em không cảm nhận được những cảm xúc đó, có lẽ là không, vì em luôn có ước ao như vậy mà.



- Hyung không thể tin nổi, Whisky à.



- Ngay cả em cũng không thể tin vào những cảm xúc và suy nghĩ hiện tại của mình. Và em thậm chí còn không thể tin được hành động lúc nãy trong hầm bí mật của bản thân.



- Ngoài lí do lúc nãy, còn có lí do nào khác nữa không, Whisky?



- Em cảm thấy nếu em giúp 2 người đó trốn thoát, tâm hồn em sẽ thanh thản hơn.



- Và hyung cũng sẽ nhẹ người hơn.



- Hyung? Chẳng nhẽ những gì em suy luận là đúng sao?



- Giấy không thể gói được lửa, cũng như cây kim trong bọc rồi cũng sẽ có ngày lòi ra. Hyung đúng là mật vụ của ASA.



- ASA tài giỏi thật đấy, cài được người vào tận đây. Ha ha ha. Bây giờ thì tốt rồi, kẻ đó đã lộ mặt. Tạm biệt, ngài Lilas, cứ ở đây và đợi đại ca đến để giải trình tất cả nhé. Ha ha ha.



- Whisky? – Lilas nhìn Whisky với đôi mắt mở to, bàng hoàng – Em… em…



- Em sao hả Lilas hyung?



- Em…



- Em thì sao? Hyung mất lòng tin với em dữ vậy sao? Em đùa tí thôi mà. – Whisky cười tinh nghịch.



- Em làm hyung vỡ tim mất. Cái thằng nhóc này.



- Hyung, chuyện món hàng, hyung giải quyết sao?



- Yên tâm đi, hyung sẽ giải quyết mọi việc êm thấm. Hơn nữa, lão ta sẽ không bao giờ nặng tay với hyung đâu, vì dù sao, hyung cũng vừa mới lên chức nhị lão đại, nếu xử phạt hyung ngay bây giờ, chưa đầy 5 tiếng sau khi nhậm chức, chẳng phải lão đã thừa nhận rằng mình không có mắt nhìn người sao? Sĩ diện của lão già hám tiền đó không cho phép lão làm vậy đâu.



- Nhưng nếu như lão phát hiện điều gì thì sao? Hyung sẽ lâm vào tình cảnh nguy hiểm mất.



- Hyung sẽ tự bảo vệ bản thân được, Whisky à. Hơn nữa, hyung còn có em mà. Với lại, cũng đã sắp tới lúc hạ màn rồi.



- Em sẽ bên cạnh hyung, em hứa.



- Hyung tin em. Quả là ông trời đã rất ưu ái khi ban cho hyung một người anh em tốt như em, Whisky à.



-----------------------o0o-----------------------




Trụ sở ASA – New York


Buổi họp đã kết thúc 2 tiếng trước. Jas và Jin đã giao lại chiếc hộp gỗ cho bộ phận kiểm định, có thể nói, nhiệm vụ của họ đã hoàn thành. Cả 3 người họ có 2 ngày để nghỉ ngơi, dưỡng sức. Và đó cũng là lí do vì sao Jas đang trên đường trở về căn hộ cao cấp ở khu ngoại ô của mình, nơi mà đã 2 tháng nay Jas chưa hề ghé qua, dù chỉ 1 lần. Cất xe vào gara, anh nhanh chóng bước vào thang máy, tiến thẳng đến căn hộ ở tầng 18. Chiếc cửa cứng cáp bật mở sau khi Jas quét thẻ từ và kiểm tra dấu vân tay. Không bận tâm nhìn ngó xung quanh, Jas lao thẳng về phòng làm việc và chốt cửa, bỏ lại sau lưng một khuôn mặt ngỡ ngàng, đang há hốc vì ngạc nhiên: “Anh ấy sao thế nhỉ?”.


Thả người xuống chiếc giường nhỏ êm ái, Jas nhắm hờ đôi mắt, tiện tay bật nút điều khiển trên dàn máy phát nhạc. Những nốt nhạc trầm bổng, du dương thoát ra trong không gian tĩnh lặng, vô tình làm trái tim Jas đau đớn bội phần. Đây chính là bản nhạc mà Jaejoong của anh yêu thích nhất “Love in the ice”.


Đâu phải lỗi tại em khiến đôi tay này lạnh giá
Những tổn thương từ quá khứ đã để lại trong em vết thương lòng
Em sợ phải yêu thương một ai đó ư?
Em quay lưng với chân tình ẩn chứa trong lời nói




Những cảm xúc lại một lần nữa ùa về, vẹn nguyên như nhiều năm về trước. Mỗi khi nhắc đến Jaejoong, mỗi khi có bất kì điều gì liên quan đến Jaejoong, anh cũng không bao giờ có thể kềm nén bản thân. Và, lần thứ 2 trong ngày, anh lại khóc. Trong suốt 5 năm qua, đây là lần thứ 2 anh khóc nhiều đến vậy. Mỗi một ca từ vang lên, tim Jas lại như ứa máu. Anh nhớ lại ngày định mệnh của 7 năm về trước, ngày mà anh đã gặp thiên sứ của cuộc đời mình. Khi đó, Jas đang là trợ giảng của giáo sư Moon Heejun chuyên ngành Luật quốc tế. Vào một buổi chiều mùa đông, khi anh đang thu dọn tài liệu và chuẩn bị ra về, thì một bóng người chạy ùa vào như một cơn lốc, khiến anh giật mình đánh rơi xấp tài liệu đang cầm trên tay. Bóng người đó cuống quýt nói lời xin lỗi và cúi người vội vã nhặt giấy tờ hộ anh. Jas cười xòa trước thái độ vội vội vàng vàng hết sức đáng yêu đó, và anh như sững người khi bóng người đó lần đầu tiên ngẩng mặt, trao lại cho anh xấp tài liệu bằng hai tay, kèm theo một nụ cười hối lỗi. Khuôn mặt ngây thơ, làn da trắng hồng mịn màng,chóp mũi hơi ửng đỏ, có lẽ là do trời lạnh. Nhưng ấn tượng nhất với Jas, chính là đôi mắt to tròn long lanh, thuần khiết, đang mở to nhìn anh, nửa như hối lỗi, nửa như bất ngờ, thắc mắc. Rồi khuôn mặt ấy nghiêng sang trái, đôi mắt thơ ngây, đen láy khẽ chớp chớp vì chờ đợi. Jas giật mình đưa tay đón nhận tập tài liệu, và rồi, lại đóng băng một lần nữa khi nhìn thấy một nụ cười ấm áp như mùa thu tỏa nắng đang dần xuất hiện trên khuôn miệng nhỏ xinh. Vào giây phút đó, Jas cảm thấy dường như có một luồng điện đang chạy dọc sống lưng, làm anh bất giác cũng nhoẻn miệng cười.



- Cám ơn cậu – Jas lên tiếng, cắt đứt quãng tĩnh lặng.



- Ơ, không có chi ạ, em là người có lỗi mà – con người đáng yêu trước mặt Jas cất giọng thỏ thẻ. Lại cười. Và nụ cười lại khiến Jas ngẩn ngơ.



- Ơ, uhm, cậu đến đây có việc gì không? – Jas nhanh chóng chuyển đề tài.



- À vâng, em đến đây để xin bài tập của thầy Heejun ạ. Sáng nay em không đến lớp, nghe các bạn bảo là…



- À, tài liệu, đợi tôi tí nhé – Nói rồi, Jas nhanh chóng bước về phía những chiếc kệ cao, bỏ lại một chàng trai đang ngỡ ngàng, giương đôi mắt to tròn đầy ngạc nhiên, mà không hề biết rằng mình chính là nguyên nhân khiến người kia hành xử lạ kì như vậy.


Trong chốc lát, Jas đã trở lại với một xấp tài liệu trên tay, thêm vào đó là một vài bản photo của mấy quyển sách.


- Bài tập của cậu đây. Và đây là những tài liệu cần thiết cho môn học mà sáng nay thầy Heejun vừa phát.



- Woa, em cảm ơn thầy ạ. Nhiều thật đấy! – Chàng trai trầm trồ, và lại một lần nữa, Jas thầm rủa bản thân mình đã không thể kháng cự được sự quyến rũ từ đôi mắt và nụ cười kia.



- Không có gì, nhiệm vụ của tôi thôi.



- Dù sao em cũng cám ơn thầy – Chàng trai cười tít mắt, ôm chặt những quyển sách vào lòng như đang ôm giữ một báu vật – Tất cả chỗ này bao nhiêu tiền ạ?



- À, về vấn đề tiền nong, coi như là tôi tặng cậu nhé.



- Sao được ạ? Không, bao nhiêu tiền thầy cứ nói đi ạ, em không nhận như vậy đâu.



- Tôi đã nói là tôi tặng cậu, hãy coi như món quà gặp mặt đi nhé. Nếu muốn trả tiền cho tôi, thì hãy cố gắng học tốt môn học khó nhất học kì này nhé. Tôi sẽ rất vui lòng khi biết cậu đạt điểm cao ở môn này đấy. Còn bây giờ, nếu không còn việc gì nữa, thì cậu có thể ra về, vì tôi cũng có việc phải đi ngay bây giờ rồi đấy. – Jas nói thật nhanh, anh không hiểu sao mình lại có quyết định tặng sách như vậy, và anh cũng không hiểu sao tim mình lại đánh thịch một cái khi nhìn thấy khuôn mặt phụng phịu và đôi môi trễ xuống vì giận dỗi của con người đang đứng trước mặt mình.



- Ơ, vâng, em xin lỗi vì không biết thầy đang bận, em chào thầy ạ, và em sẽ trả lại tiền cho những quyển sách này. – Chàng trai nhanh chóng cúi đầu chào lễ phép và rảo bước nhanh về phía cửa. “Cậu nhóc giận rồi sao?”, một câu hỏi thoáng hiện lên trong đầu Jas, khiến anh cũng ngạc nhiên với những ý nghĩ của chính mình.



- Khoan đã – Jas đột nhiên cất tiếng gọi với. Chàng trai đột ngột xoay người lại, nheo nheo đôi mắt ngạc nhiên.



- Vâng, thưa thầy?



- Uhm, cũng không có gì. Tôi tên Yunho, Jung Yunho, rất vui khi được gặp cậu.



- Ơ, à, em chào thầy Jung ạ, em tên Kim Jaejoong, rất vui khi được gặp thầy – Jaejoong nhoẻn miệng cười ngây thơ.



- Cậu không cần phải gọi tôi là thầy đâu, tôi chỉ mới 21 tuổi thôi. Cậu có cái tên rất đẹp đấy, tôi sẽ ghi nhớ.



- Tên của thầy cũng rất đẹp đấy ạ.



- Tôi đã nói đừng gọi tôi là thầy rồi mà. – Yunho nhoẻn miệng cười trước sự thuần khiết của Jaejoong.



- Ơ, vâng, em biết rồi ạ, em xin phép về đây ạ. Tạm biệt, thầyyyyyyyyyyyyyyy Jung! – Jeajoong láu cá cố tình kéo dài từ “thầy” rồi lỉnh đi mất trước sự ngạc nhiên lẫn thích thú của Yunho.



- Đáng yêu thật, Kim Jaejoong! – Một nụ cười bâng quơ lại xuất hiện trên đôi môi dày của vị trợ giảng nổi tiếng đẹp trai, tài giỏi nhưng cũng lạnh lùng bậc nhất đại học Seoul.

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 2

Đăng lúc 29-1-2012 13:31:22 |Hiện toàn bài

RE: [Short-fic] Mật vụ|Sun|YunJae|Chap 7

Những kỉ niệm lại kéo nhau ùa về, lung linh trong tâm trí mật vụ Jas, hay chính xác hơn là Jung Yunho. Những hình ảnh nối tiếp nhau, tua đi tua lại như một đoạn phim quay chậm. Và rồi, Yunho như thấy lại hình ảnh của chính mình trong đêm Giáng Sinh 7 năm về trước, đang bước đi chậm rãi giữa những kệ sách của thư viện trung tâm của Đại học quốc gia Seoul. Trời đã khá khuya, tuyết bám thành từng lớp mỏng trên cửa sổ thư viện. Những dãy bàn dài vắng tanh, cả thư viện rộng lớn chỉ còn vài sinh viên đang chăm chú đọc sách, mặc kệ những âm thanh sôi động của những bản nhạc Giáng Sinh réo rắt từ bên ngoài ùa vào. Khệ nệ ôm trên tay một chồng sách dày, Yunho chọn cho mình một chiếc bàn cạnh lò sưởi. Ngay khi giải phóng chồng sách, trả lại tầm nhìn thoáng đạt cho đôi mắt, Yunho cảm nhận được sự run rẩy lạ kì trong trái tim ấm nóng của mình. Trên chiếc bàn đối diện với anh, thiên sứ Kim Jaejoong đang thiếp đi say sưa trong giấc mộng. Một tay duỗi thẳng làm điểm tựa cho đầu, tay còn lại khoanh tròn trước mặt. Mái tóc đen bóng, mềm mại như tóc mây đang khẽ bay nhè nhẹ, phủ lòa xòa trên vầng trán. Cái mũi cao, thon gọn thỉnh thoảng lại chun lại. Đôi môi mọng đỏ chúm chím, đôi khi khẽ vễu ra như đang hờn dỗi, lắm lúc lại mấp máy điều gì đó không thành tiếng, và thảng hoặc lại nở một nụ cười. Yunho không hiểu vì sao anh lại có thể ngồi ngắm nhìn khuôn mặt mơ ngủ đáng yêu kia hàng giờ đồng hồ mà không biết chán, đến nỗi quên đi cả nhiệm vụ phải đọc cho xong mớ tài liệu chuyên ngành vừa tìm được.

Nhưng quả thực, khuôn mặt ấy khi ngủ rất đáng yêu, tất cả sự thánh thiện, thuần khiết đều toát lên một cách hài hòa, khiến người khác chỉ muốn ngắm nhìn và bảo vệ suốt đời. Yunho khẽ cười với ý nghĩ của mình, anh càng ngày càng trở nên khó hiểu mà. Chỉ mới gặp cậu bé Kim Jaejoong có hai lần mà anh đã không thể giải thích nổi những gì đang diễn ra trong đầu óc mình rồi.

Đôi mi cong vút khẽ động đậy. Yunho giật mình, chỉn chu lại tư thế ngồi, vớ lấy một quyển sách rồi vờ như đang chăm chú đọc. Bên bàn phía bên kia, Jaejoong vừa tỉnh dậy, đôi mắt khẽ chớp chớp, hai bàn tay khum lại, dụi dụi mắt, trông rất đáng yêu. Đằng sau những trang sách dày cộm, Yunho khẽ cười thầm vì sự dễ thương của cậu sinh viên năm 2 đó. Jaejoong lúc lắc cái đầu, nghiêng hết sang bên này đến bên kia cho tỉnh ngủ hẳn, hai tay khẽ vỗ nhẹ vào đôi gò má phúng phính, làm chúng ửng hồng lên. Và rồi, đôi mắt to tròn chợt dừng lại ở bàn đối diện, quan sát thật chăm chú, thỉnh thoảng lại khẽ chau mày nghi hoặc. Cuối cùng, như đã quyết định xong, cậu chống hai tay lên bàn, đứng bật dậy, chậm rãi đi về phía chiếc bàn đó.


- Thầy Jung! – Jaejoong khẽ reo – Em đoán không sai mà, đúng là thầy rồi.



- Ơ, chào em. Nếu tôi nhớ không nhầm, tôi đã nói em đừng gọi tôi là thầy rồi nhỉ? – Yunho từ từ đặt quyển sách xuống bàn, ngẩng mặt nhìn nét mặt tươi cười, hớn hở của Jaejoong, khẽ nhoẻn miệng cười.



- Sao thầy lại ở đây ạ? – Jaejoong phớt lờ câu nói của Yunho.



- Ý em là sao? Tôi không được phép đến thư viện à? – Yunho vờ giận dữ



- Ơ, không, không phải ạ - Jaejoong khua tay loạn xạ - Ý em là hôm nay là Giáng Sinh, thầy không đi ra ngoài chơi hay sao mà lại đến thư viện?



- Thế sao em không đi chơi?



- Ơ, thầy, vì em phải học bài chuẩn bị cho kì thi cuối kì. Vả lại em cũng đâu có ai đi chơi cùng đâu.



- Thì tôi cũng phải đọc tài liệu để hoàn thành luận văn thạc sĩ, và tôi cũng chẳng có ai để đi chơi cùng. – Yunho đáp tỉnh.



- Thầy không có ai đi chơi cùng á? Thật không ạ?



- Sao em lại hỏi như vậy? – Yunho ngạc nhiên với câu hỏi của Jaejoong.



- Em nghĩ là thầy sẽ có rất nhiều người theo cơ. – Jaejoong ngây thơ đáp trả.



- Ha ha, người theo thì nhiều, nhưng cũng vì quá nhiều nên chẳng có bao nhiêu – Nhìn đôi mắt đầy ngạc nhiên của Jaejoong, đột nhiên Yunho lại muốn chọc cậu thêm chút nữa.



- Em không hiểu gì hết – Jaejoong bĩu môi.



- Không hiểu thì thôi. Con nít không nên tò mò chuyện người lớn. – Yunho cười sảng khoái.



- Thầy, chúng ta đang ở trong thư viện đó, thầy nhỏ tiếng lại đi – Jaejoong kéo nhẹ tay áo Yunho, nhắc khéo.



- Ừ nhỉ, tôi quên mất. Mà em bảo là không có ai đi chơi cùng em à?



- Ơ, vâng ạ. Bạn bè của em ai cũng đang cắm đầu chuẩn bị bài thi, làm gì có thời gian mà đi chơi nữa.



- Em học ở thư viện từ khi nào vậy? – Yunho hỏi bâng quơ



- Từ sáng đến giờ ạ, em phải chuẩn bị bài cho môn Luật dân sự La Mã. Chiều mai thi rồi.



- Từ sáng đến giờ á? – Yunho ngạc nhiên – Thế em chuẩn bị đến đâu rồi?


- Em học xong rồi thầy ạ, mệt quá nên ngủ thiếp đi. Bây giờ em chuẩn bị về nhà đây. Nhưng trời khuya thế này chắc là hết xe rồi. – Jaejoong tiu nghỉu.



- Xong rồi á? – Yunho bỗng lóe lên một ý định – Tôi đưa em về nhé.



- Ơ, chẳng phải thầy phải đọc tài liệu sao ạ? – Jaejoong khá ngạc nhiên.



- Cái này đọc sau cũng được. Hiện giờ tôi đang mệt quá, đọc cũng không vô đâu. Chúng ta đi ăn rồi tôi chở em về nhé.



- Ơ, thầy?



- Sao nào? Hay là sợ tôi ăn thịt?



- Không, không ạ - Jaejoong cười ngất trước vẻ mặt của Yunho.



- Vậy thì đi thôi, không nói thêm gì nữa nhé.


Đó có thể coi là cuộc hẹn đầu tiên của họ không? Với Yunho, đó chính là thời điểm bắt đầu cho một tình cảm mãnh liệt, nồng nàn nơi trái tim anh. Trong đêm mùa đông lạnh lẽo đó, anh đã cùng Jaejoong sánh bước trên những con phố nhỏ ngập tràn những ánh đèn màu sặc sỡ tỏa ra từ những cây thông Noel, đã cùng nhau thưởng thức tteokbokki cay nồng, những bát súp eomuk nóng hổi trong những quán nhỏ ven đường, những xâu cá chiên thơm lừng, giòn kháy và ấm nóng. Họ đã cùng nhau lắng nghe và nhẩm hát theo giai điệu những bài nhạc Giáng Sinh rộn rã, và lần thứ hai trong đời, Yunho cảm thấy hạnh phúc ngập tràn khi được nghe câu “Giáng Sinh vui vẻ”, lần đầu tiên là khi cậu bé Yunho được bố mẹ tặng một chiếc áo len vào dịp Giáng Sinh năm 5 tuổi. Trên con đường lái xe về nơi Jaejoong ở, Yunho đã im lặng lắng nghe Jaejoong ríu rít kể những câu chuyện về bạn bè, về gia đình, về người thân. Anh cảm thấy ấm lòng với những câu chuyện không đầu không cuối đó. Anh cảm nhận sự hạnh phúc khi cùng cậu chia sẻ những nỗi niềm trong cuộc sống. Và vào giây phút đó, Yunho đã lờ mờ nhận ra một sự biến đổi trong trái tim của chính mình, đã lờ mờ lí giải được những điều khó hiểu trong suy nghĩ và hành động của bản thân. Sau đêm Giáng Sinh ấy, Jaejoong không còn gọi Yunho là thầy, và Yunho cũng không còn xưng “tôi” hờ hững, họ đã trở thành những người bạn tốt, vì dù sao, Yunho cũng chỉ hơn Jaejoong có 1 tuổi thôi mà.


--------------------o0o--------------------



Bật dậy khỏi chiếc giường, Yunho bước nhanh về phía bàn làm việc. Anh với tay lấy chiếc điện thoại, bấm số thật nhanh: “Appa, xin cấp lệnh cho con truy cập vào hệ thống lưu trữ của ASA, khu thông tin E, nơi lưu giữ những tin tức tình báo về Padrino”

Vài giây sau đó, Yunho khẽ gật đầu, rồi nhanh chóng lướt những ngón tay thon dài lên bàn phím. Những dòng thông tin hiện ra, chủ yếu là về Dinero, cái này thì anh biết quá rõ rồi. Cái anh mong chờ là những thông tin về Lilas. Và cuối cùng thì điều anh mong chờ cũng đã đến. Yunho chăm chú nghiên cứu kĩ lưỡng từng chi tiết về Lilas. Hầu như tất cả đều là một ẩn số, trừ việc hắn gia nhập Padrino cách đây 4 năm. Có một tấm hình chụp nghiêng, khá nhòe của Lilas. Yunho không thể nhìn thấy rõ mặt, nhưng không hiểu vì sao, nhìn dáng người ấy, con tim anh lại run rẩy từng hồi. Linh tính mách bảo anh rằng, chính là con người này, con người đã lấy đi nguồn sống của cuộc đời anh 5 năm về trước. Cái dáng lưng đó anh không thể nào lầm lẫn được. Đó chính là dáng hình bao đêm anh ôm ấp, bao ngày anh chở che. Đó chính là bóng dáng thân thương mà anh đã lao vào ôm chặt vào một ngày mùa thu nhiều năm về trước.

Yunho vẫn còn nhớ rất rõ, ngày mà anh nói với Jaejoong rằng, anh sẽ phải sang Anh để tiếp tục chương trình nghiên cứu sinh của mình. Yunho đã cảm thấy như đứt từng khúc ruột khi nhìn thấy những giọt nước mắt long lanh lăn dài trên đôi gò má của Jaejoong. Lúc đó, họ vẫn chưa phải là người yêu, họ vẫn chưa khẳng định tình cảm dành cho đối phương, nhưng họ đã trải qua một thời gian khá dài bên cạnh nhau kể từ ngày Giáng Sinh đó. Yunho vẫn thường hay lui tới nhà Jaejoong để giúp cậu trong những bài tiểu luận, Jaejoong vẫn thường nấu thức ăn khuya cho Yunho mỗi khi anh phải đến nhà cậu trong tình trạng đói meo. Và, dù không nói ra, nhưng cả hai biết rằng, trong trái tim mình, người kia chiếm giữ một vị trí vô cùng đặc biệt. Jaejoong đã khóc rất lâu, còn Yunho chỉ biết lẳng lặng ngồi bên, nhẹ nhàng choàng tay ôm chặt lấy đôi vai gầy đang run lên theo từng cơn nấc nhẹ. Rồi Yunho lặng lẽ chở Jaejoong về nhà, xót xa khi cảm nhận nỗi sợ hãi đang dâng đầy trong đôi mắt to tròn của cậu. Giây phút đó, Yunho có cảm giác mình như một tội đồ khi làm cho Jaejoong bé nhỏ thêm một lần mất đi niềm tin vào hạnh phúc. Năm 10 tuổi, cậu đã một lần rơi xuống địa ngục khi chỉ trong một đêm mất đi cả mẹ lẫn cha vì một tai nạn máy bay. Vài ngày sau, cậu về sống cùng với gia đình dì. Dù được dì dượng yêu thương, đứa em họ luôn quất quýt, nhưng Jaejoong vẫn không thể nào thoát khỏi nỗi ám ảnh đau đớn của quá khứ đó. 2 năm sau, dì dượng quyết định sang định cự tại Mỹ, phát triển công việc kinh doanh, Jaejoong đã nhất quyết không theo, dù dì dượng và đứa em họ có nói gì đi chăng nữa. Cuối cùng, họ đành phải để Jaejoong ở lại Hàn, sống trong căn nhà của họ, hàng tháng gửi tiền về chu cấp cho Jaejoong. Đến khi Jaejoong 15 tuổi, cậu đã từ chối món tiền trợ cấp, tự lao động để nuôi sống bản thân mình, đồng thời cố gắng học tập để cuối cùng, thi đậu á khoa vào trường đại học Seoul. Dù luôn cởi mở, cười nói với mọi người, nhưng trái tim Jaejoong từ lâu đã khép chặt. Cậu sợ khi phải yêu thương ai đó, vì cậu không tin vào hạnh phúc vĩnh hằng. Ba mẹ đã bỏ cậu mà đi khi cậu yêu thương họ hết lòng. Dì dượng cũng không thể sống đời với cậu. Và giờ đây, khi Yunho đã từng bước tiến vào trái tim mỏng manh của cậu, khi Jaejoong đang dần chấp nhận yêu thương, thì anh lại chuẩn bị rời xa. Yunho không biết phải nói gì, vì cho dù có xin lỗi bao nhiêu cũng không đủ, anh cũng không thể giải thích lí do thật sự khi phải sang Anh, vì đó là một bí mật. Yunho chỉ có thể lặng thinh nhìn Jaejoong đang vô thức tựa đầu vào cửa kính xa, hai tay ôm choàng lấy bản thân, co lại như một con mèo nhỏ cô độc.


Họ đã ngồi trong xe rất lâu, chẳng ai nói với ai lời nào. Jaejoong hướng ánh nhìn vô định ra con đường trước mặt, còn Yunho chỉ biết lặng thinh ngồi nhìn thiên sứ đau buồn. Rồi, đột nhiên, Jaejoong xoay mặt về phía Yunho, nhìn thẳng vào đôi mắt anh, khẽ thì thầm:


- Yunho, đi đường mạnh khỏe. Hãy bảo trọng nhé! Và… hãy đợi em.


Yunho ngỡ ngàng nhìn một Jaejoong đang nở nụ cười dịu dàng. Anh thật sự không thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Jaejoong bảo anh hãy chờ đợi cậu ấy sao?. Như thấy được những biểu hiện trên khuôn mặt Yunho, Jaejoong khẽ cười, nghiêng đầu sang một bên, chớp chớp đôi mắt còn sưng mọng vì khóc, khẽ với tay vuốt nhẹ lên mặt Yunho.


- Hãy đợi em, nếu anh muốn nghe những lời từ trái tim em.


Nói rồi, Jaejoong mở cửa bước ra, để lại một Yunho đang ngẩn ngơ vì không nắm bắt kịp tốc độ của mọi việc.


Hai ngày sau, Yunho lên đường. Trong suốt 2 ngày đó, anh đã không gặp lại Jaejoong. Mọi liên lạc của họ đều bị cắt đứt. Vài lần anh đã gọi điện về cho giáo sư Moon Heejun để hỏi thăm tình hình Jaejoong, nhưng giáo sư cứ ậm ờ. Yunho hoang mang không biết nên phải làm gì. Jaejoong đã bảo anh chờ cậu, nhưng lại cắt đứt liên lạc. Rốt cuộc, lời nào là thật? Yunho đã mang tâm trạng đó đến xứ người, đã sống với sự lo âu, nhung nhớ và hồi hộp, hoang mang trong suốt 3 tháng trời, cho đến một ngày….

-------------------


Chiều hôm đó, Yunho đang trên đường từ trường về căn hộ riêng ở Oxford. Trời đang độ giữa thu, những chiếc lá vàng khẽ khàng chao nghiêng, rơi nhẹ nhàng xuống nền đất lạnh. Yunho cho xe lăn bánh từ từ giữa con đường đầy lá vàng khô, lắng nghe tiếng lá xào xạc, ngắm nhìn vòm trời cao rộng, quang đãng qua những vòm cây, và cảnh sắc vàng rực của mùa thu Anh quốc. Ngôi nhà ven bìa rừng đang dần hiện ra trước mắt Yunho, nhưng cái thu hút hết sự chú ý của anh lại không phải là ngôi nhà. Một dáng hình nhỏ bé đang đứng bên cạnh một đống vali to sụ, ngẩng đầu nhìn ngắm trời cao. Mái tóc tung bay trong làn gió thu hây hẩy, những chiếc lá vàng khẽ bay bay. Chiếc áo khoác màu ghi như hòa cùng cảnh sắc mùa thu êm dịu. Yunho dừng xe, vội mở cửa bước nhanh về phía dáng người đó. Con người trước mặt anh dường như đang quá chú tâm vào khung cảnh lãng mạn, êm đềm trước mặt, nên không để tâm đến tiếng bước chân ngày một đến gần.


- Jaejoong ah, phải em đó không? – Yunho ngập ngừng cất giọng


Dáng người ấy từ từ xoay mặt lại, hướng đôi mắt to tròn quen thuộc, tràn ngập yêu thương về phía Yunho, nở một nụ cười rạng rỡ, bừng sáng cả không gian.


- Yunnie ah!



- Jaejoong? Em mới gọi gì đấy? – Yunho ngỡ ngàng, đứng sững lại khi nghe từ vừa được thốt ra từ miệng Jaejoong. Vẫn giọng nói trong trẻo ấy, nhưng lại làm cơ thể anh như có lửa đốt. Anh thật sự không tin vào tai mình nữa.



- Em gọi là Yunnie. Sao? Anh không thích à? – Jaejoong khúc khích cười.



- Không, không phải. Chỉ là anh quá ngạc nhiên thôi.



- Sao anh lại ngạc nhiên? – Jaejoong hỏi gặng



- Ơ, thì,…



- Thì sao, Yunnie? – Jaejoong mỉm cười tinh quái – Em đang lắng nghe đây.



- Trước khi anh đi, chúng ta vẫn chưa là gì cả. Và nếu anh nhớ không lầm, lúc đó em vẫn còn gọi anh là Yunho.



- Đúng nhỉ? Thế anh muốn em gọi là Yunho hay Yunnie?



- Thôi nào Jaejoong, đừng trêu anh nữa. Nói cho anh biết vì sao đi. – Yunho nài nỉ



- Uhm, chẳng phải em đã nói anh hãy chờ em sao? Thật ra, lúc đó em đã có đáp án cho tình cảm của mình, nhưng vẫn muốn thử thêm chút nữa.



- Vậy đáp án của em là gì? – Yunho hồi hộp



- Em đã sang đây tìm anh, đó là đáp án của em. – Nụ cười tinh nghịch lại nở trên môi Jaejoong.



- Anh không hiểu. Thôi nào, Jaejoong…



- Thôi được rồi. Là thế này, em đã miệt mài học tập để lấy học bổng sang Oxford, mục đích là để nắm giữ hạnh phúc của mình. Em đã suy nghĩ rất lâu, và em nhận ra rằng, hạnh phúc chỉ có thể tồn tại nếu ta biết nắm giữ nó. Và anh chính là hạnh phúc của em, Yunnie.



- Em nói gì cơ? – Yunho giả vờ không nghe thấy



- Em nói, anh chính là hạnh phúc của em. 3 tháng qua đủ để em khẳng định chắc chắn tình cảm của mình. Thầy Jung, Yunho, Yunnie, em yêu anh. – Jaejoong nhìn thẳng vào đôi mắt ngỡ ngàng vì hạnh phúc của Yunho, nhoẻn miệng cười thật tươi – Em yêu anh, thầy Jung, Jung Yunho, Yunnie của em.


Yunho như chết trân trước câu nói của Jaejoong. Trái tim anh đập loạn nhịp trong lồng ngực. Câu nói bao ngày anh chờ mong cuối cùng cũng đã thoát ra từ đôi môi nhỏ xinh ấy. Hạnh phúc ngập tràn khiến Yunho chỉ biết đứng chôn chân nhìn Jaejoong.


- Này, em không đùa đâu. Sao anh không có phản ứng gì hết vậy? Hay là anh đã có người khác rồi hả? – Jaejoong giận dỗi.



- Ơ, không không, không có người nào khác cả, chỉ là vì anh quá bất ngờ thôi. – Yunho vội vàng nắm chặt lấy tay Jaejoong.



- Thật không? – Jaejoong nheo mắt, tỏ vẻ nghi ngờ.



- Anh sẽ chứng minh cho em thấy.


Nói rồi, Yunho nhanh chóng cướp lấy đôi môi đang vẫu ra của Jaejoong. Một nụ hôn bất ngờ, ngọt ngào hương vị tình yêu. Jaejoong hơi ngạc nhiên, nhưng cũng nhanh chóng tận hưởng nụ hôn đầu đời của mình. Một lúc sau, cả hai buông nhau ra, Jaejoong ôm chặt lấy cổ Yunho, cả hai nhìn thật sâu vào mắt nhau, bao nỗi nhớ nhung dâng tràn trong đôi mắt. Những hạt ngọc long lanh lại rơi ra từ khóe mắt của Jaejoong, khiến Yunho hốt hoảng dùng tay lau đi dòng lệ.


- Ngốc à, sao lại khóc nữa rồi?



- Yunnie, em thật sự không phải đang mơ, đúng không?



- Không, em không mơ, Joongie ah. Em đang ở đây, trong vòng tay anh, và anh sẽ không bao giờ buông em ra, trừ khi em muốn thế.


Jaejoong mỉm cười, dùng mu bàn tay vuốt nhẹ lên khuôn mặt nam tính của Yunho, rồi từ từ, rướn người lên, hôn vào đôi môi dày gợi cảm của anh. Yunho mỉm cười đón nhận. Vòng tay như siết chặt lấy Jaejoong nhỏ bé hơn. Họ trao cho nhau tất cả những nhớ nhung, khắc khoải, những cảm xúc không nói thành lời. Lại một nụ hôn dài, có phần hơi vồ vập, vội vã và cuồng nhiệt, nhưng cũng lại có phần sâu lắng, tràn ngập yêu thương và khao khát được yêu thương. Những chiếc là vàng lại khẽ rơi theo từng cơn gió nhẹ. Hai bóng người vẫn quấn lấy nhau trong khung cảnh nên thơ ấy. Hạnh phúc ngập tràn, lan tỏa khắp không gian.

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 2

Đăng lúc 30-1-2012 22:56:56 |Hiện toàn bài
comt cho ss ạ hay hấp dẫn em chỉ nói thế thôi hết nhơi rùi ạ mong YUN_JAE có thể ề vs nhau ss nhớ để happy ending ss nhóa không là em tự kỉ đấy hj
thương ss nhìu ạ
http://kites.vn/thread/yeu-cau-kenh14-go-bo-phim-cua-kites-vn--348321-1-1.html

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 1

Đăng lúc 6-2-2012 10:05:21 |Hiện toàn bài
Omona!!

Fic YunJae ôi trời tình yêu của đời em

Giọng văn của ss rấ́t muợt rất ấm và lôi cuốn nguời

Lại là thể loại bí ẩn đầy kích thích trí tò mò

Ủng hộ ss , em sn 96 đấy ss à
Tương lai đôi khi chỉ là những dự định

Dùng đạo cụ Báo cáo

My Little baobei ♥

Rank: 4

Đăng lúc 13-5-2012 16:18:45 |Hiện toàn bài
Mở topic.

From Mod
Bada_kute

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 2

Đăng lúc 19-7-2012 20:49:47 |Hiện toàn bài
CHAP 8:

Cộc…cộc…cộc… Két!
.
.
.
Jaejoong đẩy cửa bước vào căn phòng rộng thênh thang, mang lại cho người khác cảm giác rợn óc với 4 bức tường nâu gụ. Ánh sáng nhờ nhờ từ chiếc đèn trần soi đường cho Jaejoong tiến gần đến dáng người nhỏ thó đang ngồi chễm chệ trên chiếc ghế bọc da cạnh cửa sổ.


- Đại ca! – không gian hoàn toàn yên ắng, chỉ có âm thanh rì rì từ chiếc máy lạnh và tiếng thở khò khè của ai đó.


- Đại ca! Em Lilas đây! – Jaejoong gọi lại lần nữa.


Chiếc ghế da bất ngờ xoay lại. Trong đêm tối, Jaejoong có thể nhìn thấy rõ đôi mắt tí hin như mắt rắn đang nhìn chằm chặp lấy mình, bất giác có linh cảm không lành, nhưng vẫn cố bình tĩnh để đối mặt.


- Đại ca, em xin lỗi. Lần này đã để mất món hàng.


Vẫn không trả lời, chỉ có thể cảm nhận đôi mắt rắn đó vẫn đang nhìn chòng chọc vào cậu.


- Đại ca, nếu đại ca muốn em chịu tội, em sẵn sàng.


- Hahaha, chịu tội ư? Cậu Lilas à, cậu chịu nổi không, nếu tôi bảo cậu đi chết?


- Đại ca….


- Hahaha, mà tôi quên mất, Lilas là kẻ không biết sợ trời, cũng chẳng sợ đất. Hahaha


- Thưa đại ca… - Jaejoong ngập ngừng.


Bóng người đó chợt bật dậy, tiến về phía Jaejoong.


- Gương mặt này, dù đã bao chinh chiến, mà vẫn có thể đẹp thế sao?


- Đại ca, đại ca đang nói gì thế?


- Hahaha, thật không hiểu vì sao một người lạnh lùng như Lilas mà vẫn có khuôn mặt đẹp như hoa thế nhỉ? Một khuôn mặt đầy thanh tú, ma mị nhưng cũng lạnh lùng, thật lạnh lùng, bởi vậy càng khiến người khác tò mò, mê mẩn… Hahaha


Điều gì đó không đúng thì phải. Jaejoong thấy thật khác lạ bởi biểu hiện hôm nay của Dinero. Hắn không giân dữ vì cậu làm mất món hàng, mà lại nói những câu thật lạ.


- Lilas này…


- Vâng, đại ca


- Hahaha, Lilas ơi là Lilas, cậu nói sẵn sàng chịu tội nhỉ?


- Vâng, đại ca muốn em làm gì để chịu tội em cũng chấp nhận


- Hahaha, tôi không muốn hành hạ người đẹp như cậu đâu, cũng không muốn mất đi cánh tay phải đắc lực này. Hay là thế này, bởi vì cậu quá đẹp, nên hãy về phục vụ cho tôi theo đúng nghĩa của nó nhé…


Đôi mắt rắn của Dinero chòng chọc vào Jaejoong. Cậu có thể thấy, khóe môi hắn đang cong lên thành một nụ cười đầy gian manh và đê tiện. Bất giác, Jaejoong hiểu ra toàn bộ những lời lão nói. Cậu khiếp sợ, thật sự khiếp sợ. Nếu bảo cậu chết cũng không thành vấn đề, nhưng, hắn đang muốn ép cậu thành người của hắn, thì còn kinh khủng hơn cả cái chết.


- Đại ca, đại ca đang nói gì thế ạ? Em sao xứng đáng – Giả ngơ và giữ bình tĩnh hết mức có thể, Jaejoong giả lả.


- Ai nói cậu không xứng đáng? Đẹp thế này cơ mà. Còn hơn khối con đàn bà bên cạnh tôi đấy. Vả lại, tôi ở tuổi này rồi, cũng muốn thử cảm giác lạ một chút. Và cậu, hoàn toàn xứng đáng. Hahaha


- Đại ca, chắc đại ca đang đùa. Em xin phép về phòng, sẽ quay lại nhận tội sau.


- Hahaha, cậu đi đâu? Đi đâu hả?


Vừa quay lưng đi, Jaejoong có thể cảm nhận một cơn đau buốt trải dài từ cánh tay, đến tận chỗ bị thương. Tay cậu bị Dinero giật ngược lại bằng một lực cực lớn. Đau. Đau quá. Và dường như máu đang rỉ ra từ miệng vết thương. Lão khốn, già mà còn mạnh thế không biết. Nếu không phải đang bị thương và đang trong thân phận Lilas, Jaejoong đã đánh cho lão ta tan tành rồi.
Đôi tay ma quái của Dinero nhằm thằng ngay vết thương của Jaejoong mà ấn vào. Tê buốt. Cậu cảm thấy lưng mình lạnh hơn bình thường, hình như là vừa chạm mặt đất. Hơi thở khò khè hôi hám của Dinero đang kề sát mặt cậu, và cơ thể nặng như đang bị một vật hàng chục tấn đè lên.


Khốn kiếp! Jaejoong rít thầm. Khi bước chân đến căn phòng này, Jaejoong không hề nghĩ đến việc Dinero lại biến thái đến mức này, cậu đã nghĩ, cùng lắm là hắn lấy súng bắn cậu vài phát thôi. Thật là, chó chết mà!


Trong giây phút, toàn thân Jaejoong như bất động. Bản năng con người cho phép cậu sợ hãi trước việc sắp xảy ra với mình. Jaejoong thật sự không biết phản kháng thế nào trong tình trạng này. Vai và tay cậu hoàn toàn vô lực, vì hắn đang dùng hết sức mà ấn vào vết thương chưa kịp liền miệng của cậu. Đôi chân như mềm nhũn ra trước gọng kìm của hắn. Càng quẫy đạp, cậu càng cảm thấy mình yếu dần. Đầu lưỡi nhớp nháp của Dinero lướt qua vùng cổ trắng ngần của Jaejoong, để lại những bệt nước bọt dài và cảm giác lành lạnh sởn gai ốc. Đôi tay hắn sờ soạng khuôn ngực cậu, liếm láp đầy kinh khiếp. Jaejoong cảm thấy thực sự buồn nôn.


- Buông….


Chút sức lực còn lại được dồn nén, nhưng câu nói chưa thoát hết ra khỏi miệng đã cảm nhận được một vật hôi hám, tanh bẩn vừa xộc vào. Jaejoong cố sức nghiêng đầu để ngăn cản chiếc lưỡi của lão Dinero lùng sục khắp khuôn miệng của mình. Lão không được phép làm vậy. Không ai được phép làm vậy. Mím chặt môi, Jaejoong dùng hết sức bình sinh cắn thật chặt vào chiếc lưỡi của lão, tiếng ré thất thanh vang lên và Jaejoong, ngay sau đó, lãnh trọn một cái tát như trời giáng vào mặt. Mùi máu tanh nồng đầy ứ trong khoang miệng Jaejoong.


- Mày gan lắm, dám cắn tao sao? Được, vậy thì mày sẽ phải trả giá gấp đôi, Lilas ạ. Tao sẽ làm cho mày đau đớn đến chết. Ha ha ha.


Mỗi lần tiếng cười khô khốc cất lên là mỗi lần con tim Jaejoong run sợ. Phải, cậu sợ. Cậu không sợ chết, cậu chỉ sợ không giữ được trọn vẹn thân thể này cho Yunho của cậu. Cậu sợ cảm giác nhục nhã, mặc cảm tội lỗi khi phải đối mặt với Yunho. Cậu sợ lắm.

-------0o0-------


Cốc…Cốc…Cốc…


Cạch!


Cánh cửa khẽ mở, để lộ một Yunho đang trầm mặc trên chiếc giường đệm trắng tinh.


- Yun! Yun à! – Áo trắng khẽ lướt qua khe cửa, đến gần bên Yunho, đôi bàn tay trắng mềm khẽ vuốt nhẹ trên gương mặt đầy nam tính đó, dịu dàng hỏi – Anh sao thế ? Mệt à ?


Khẽ giật mình, Yunho bất giác vung tay, gạt đi đôi bàn tay đang đặt nhẹ trên gương mặt mình. Áo trắng khẽ chau mày, dường như không hài lòng lắm.


- Yun, hôm nay anh làm sao thế ?


- À, không không, anh không sao đâu, không có gì cả. Mà em vào đây có việc gì à ? – Yunho nắm nhẹ bàn tay của áo trắng, khẽ vuốt ve trong lòng bàn tay mình, không ngẩng mặt lên.


Mỉm cười hài lòng, áo trắng đặt một nụ hôn nhẹ lên môi Yunho, nâng đầu anh lên rồi luồn người vào lòng anh, mân mê đôi bàn tay anh trong tay mình.


- Không có gì, chỉ là em thấy anh hôm nay hơi lạ thôi. Nếu anh vẫn bình thường thì mình xuống ăn cơm nhé, em đã nấu xong cả rồi.


Một vòng tay nhẹ nhàng ôm choàng lấy cổ Yunho, và một nụ hôn khác lại phớt qua trên đôi môi dày nam tính đó. Yunho khẽ gượng cười, vòng tay quanh eo, nâng áo trắng đứng dậy.


- Ừ, chúng ta xuống ăn cơm thôi.


Những cảm xúc khác lạ nhen nhóm trong trái tim Yunho. Đau nhói.

----------o0o-----------


Dinero vung chân đạp thẳng vào vết thương trên vai Jaejoong, dùng đầu gối tì lên đó và nhanh chóng tháo thắt lưng, khóa tay cậu lại. Hắn luồn tay xuống, xé toạc chiếc áo sơmi của cậu. Cái lạnh xộc đến làm Jaejoong rùng mình. Rồi chỉ vài giây sau đó, điều khiến cậu sợ hãi hơn hết thảy cũng xảy đến. Dinero tháo tuột khóa quần âu của Jaejoong, kéo cả quần trong lẫn quần ngoài của cậu xuống. Jaejoong dùng tất cả sức lực còn lại quãy đạp thật mạnh, đồng thời cố sức khéo chặt đôi chân lại để che giấu đi chỗ nhạy cảm đó. Dinero chỉ nhếch mép cười giảo hoạt, đứng dậy tụt hẳn chiếc quần dài của hắn xuống. Jaejoong lập tức dùng sức lăn người đi, nhưng với chút sức lực yếu ớt do vết thương hành hạ, cậu không thể nào lăn đi xa được. Dinero chỉ đứng nhìn rồi cười vang : « Thật thú vị ! »


Hắn từ từ quỳ xuống bên cạnh Jaejoong, dùng bàn tay gân guốc bóp chặt lấy bộ phận nhạy cảm của cậu. Jaejoong đau đớn, cắn răng chịu đựng đến bật máu, nhưng nhất quyết không van xin. Cậu giương đôi mắt to nhìn hắn đầy uất hận. Rồi đột nhiên, cái đau thốn óc làm Jaejoong giật nảy mình. Đau. Đau quá. Cậu cảm thấy cái gì đó bên trong cơ thể mình. Là hắn. Dinero dùng ngón tay đâm thẳng vào huyệt quan nhạy cảm của cậu. Cậu có thể cảm thấy hắn đang khoái chí gảy gảy những ngón tay kinh khiếp đó bên trong cơ thể mình. Jaejoong vùng vẫy. Càng vùng vẫy càng đau. Nỗi đau thể xác lẫn tinh thần kéo nhau hành hạ cậu. Nhưng Jaejoong không thể khóc.


- Lấy tay ra đi, tôi sẽ phục vụ ngài. – Giọng nói nhỏ nhưng rắn rỏi cất lên.- Tôi sẽ làm, thưa đại ca.

End chap 8.

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 2

Đăng lúc 24-7-2012 07:41:30 |Hiện toàn bài
lâu lắm ms thấy bạn quay lại mừng ghê
mà văn phong vẫn như ngày nào chỉ tội lầ chap hơi ngắn thui nên nó chưa thể hiện đc nhiều trong lần cơm bách này
mong bạn cố gắng nữa nha
http://kites.vn/thread/yeu-cau-kenh14-go-bo-phim-cua-kites-vn--348321-1-1.html

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Lưu trữ|Phiên bản Mobile|Kites

GMT+7, 19-5-2013 19:28

Powered by Discuz! X2

Vietnamese Translation by DiscuzVN

Kites là cộng đồng phi lợi nhuận, với nội dung được chia sẻ miễn phí giữa các thành viên. Kites không chịu bất cứ trách nhiệm gì liên quan tới các link do các thành viên tự đăng tải.

Lên trên