- Đăng ký
- 16-2-2012
- Đăng nhập lần cuối
- 7-2-2013
- Quyền đọc
- 10
- Điểm
- 20
- Bài hay
- 0
- Bài viết
- 18

|
[Long Fic | K] Angels | Linh9x | IU - JiYeon - Yoseob - Suzy
Chap 13
Part 2….
Trong ngôi biệt thự đâu còn sức sống như trước nữa chứ! Con người của mấy nhóc con luôn yếu đuối vậy sao. Mấy con người đứng trước cửa ái ngại nhìn nhau rồi đẩy Seung Hoo lên trước
_ Cậu đòi sang đây kia mà! Ấn chuông đi – Kim Bum nói
_ Các cậu cũng muốn mà! Sao bắt mình phải ấn chuông chứ - Seung Hoo nhăn nhó nhìn mấy thằng bạn
_ Ấn chuông đi! - 4 người đồng thanh…
Do dự một lúc, Seung Hoo bắt buộc phải ấn chuông với cái lí do không đâu vào đâu của mấy người bạn mình..
…….Kíng….coong…..
Bên trong nhà… So Eun cứ chạy qua chạy lại tìm đồ để nấu ăn
_ Unni có người gọi kìa - Hara từ trên phòng đi xuống mệt nhọc nói
_ Em ra mở cửa đi. Chị đang bận mà - So Eun nói
_ Ji Yeon. Có người gửi quà cho cậu kìa. Ra mở cửa nhận đồ đi - Hara nói dối Ji Yeon
_ Đợi mình chút… Ra liền …….- Ji Yeon phóng từ trên phòng xuống cười hí hửng nhận quà.. Nhưng vừa mở cửa ra thì cái nụ cười tắt ngấm…
_ Các cậu sao? - Ji Yeon nhăn nhó nói
_ Mong ai đến sao mà mặt mũi nhăn nhó thế kia! Tụi mình ghé qua ăn trực bữa cơm của mấy cậu thôi - Seung Hoo cười tít mắt nói
_ Haizzz! Các cậu vào đi rồi đóng cửa lại nhé - Ji Yeon nói rồi chạy xồng xộc vào nhà nhìn Hara với đôi mắt lửa…
_ Yah, Hara Goo cậu muốn chết sao. Làm gì có quà gì chứ - Ji Yeon hùng hổ tiến gần Hara
_ Yah, tại cậu ham hố lên mới tin chứ. - Hara bật dậy tránh xa Ji Yeon
_ Cậu đúng là đồ ... đồ lười mà – Ji Yeon trống nạnh nói
_ Còn cậu đúng là cái đồ tham lam, đồ ngốc - Hara cũng không vừa, vừa nói vừa chạy
_ Yah, ai là đồ ngốc hả? Cậu mới là đồ ngốc đấy - Ji Yeon giậm chân đành đạch cố gân cổ nói
_ Cậu thì có - Hara nói rồi cầm con gấu bé nhỏ ở tay, tiện thể ném luôn vào Ji Yeon
_ Cậu thì có
_ Cậu ý
_..........
Cuộc chiến cứ bắt đầu bùng nổ. 5 con người kia thì cứ đứng đơ ngay trước cửa để chứng kiến cuộc chiến của 2 con nhỏ trước mắt
_ Stoppppppppppppppppppppppppp … 2 con nhỏ kia. Không hộ mình mà cứ đứng ngoài gây gổ là sao? - So Eun quát
_ Tại Hara lừa mình chứ bộ - Ji Yeon chu mỏ chỉ tay vào Hara
_ Tại cậu ấy tin người chứ - Hara trống nạnh cãi lại
_ Thế Ji Yeon ai ấn chuông gọi thế - So Eun thở phù hỏi con bạn mình
_ À! ….. Thôi chết rồi…. Ơ kia kìa - Ji Yeon cứ ú ớ nói như con ngốc vậy
_ Là tụi mình sang định ăn trực bữa cơm. Nhưng đang đúng lúc ở đây có chiến tranh lên tụi mình …- Kim Bum nói đến đây thì ..
_ Các cậu vào nhà đi…. Còn 2 đứa thích cãi nhau thì lên phòng cãi nhau. Còn muốn ăn cơm thì hộ chị đi
_ Em không biết làm đâu - Hara nói rồi ôm con gấu to bự lên phòng
_ Mình .. hì hì cậu biết đấy. Nấu cơm thì nửa sống, nửa chín không thì nát bét. Còn thức ăn thì mình không nói cậu cũng biết rồi mà - Ji Yeon nói rồi chạy lên đuổi Hara
_ Các cậu cũng không biết nấu ăn sao? - Kim Bum nhướng mày hỏi
_ Ừ - So Eun mếu máo ủ rũ đi vào bếp
_ Để mình phụ một tay - Kim Bum vừa nói xong câu thì lập tức 4 cái đầu kia gật liên tục như đúng rồi.
_ Cậu ấy nấu ăn số một đấy – Yoseob tí tởn nói
_ Nhà cậu có đồ ăn nhanh nào không vậy - Seung Hoo lại gần tủ lạnh kiểm tra
_ Ở đây không có đâu. Hai con bé kia ăn hết rồi - So Eun nói vẻ ái ngại
Haizzz! Mấy cậu chán nản ra Sofa ngồi.Nói gì thì nói những hiện tượng ngớ ngẩn của mấy cô gái này chẳng khá khẩm hơn mấy cậu. Thế mà những cái con người ăn không rảnh rơi vẫn cứ gào thét là hot girl, hot boy ….
_ Unni, nấu nhanh lên đi em đói rồi - Hara phụng phịu nói rồi cũng ra phòng khách chung vui cùng mấy cậu…
_ Em giỏi thì ra ngoài tìm đồ giùm chị đi! Chị đâu phải Suzy mà biết vật liệu đồng dùng để đâu cơ chứ - So Eun bên trong bếp gân cổ hét ra ngoài
Được khoảng 5 phút thì cô nàng ngố kia cũng thò mặt ra ngoài…
_ Không biết 2 nhỏ kia trong phòng tâm sự cái gì mà tầm này còn chưa chịu ra - Ji Yeon thở dài
_ Cậu đúng là ngớ ngẩn đấy Ji ngố, tâm trạng của hai người đó hiện giờ không ổn một tẹo nào. Nên tốt nhất chúng ta nên ….. - Hara nói ngắt quãng…làm cho mấy con người kia cứ ngơ ngơ chờ cô nói nốt câu
_ Nên làm sao? - Ji Yeon gãi đầu ngây thơ hỏi
_ Đi mua kem với tớ đi - Hara mắt sáng nên nói
Cốc….. 4 người cốc đầu Hara với cái ý tưởng không ăn khớp với hiện trạng gì cả..
_ Yah… - Hara gắt lên
_ Tầm này còn ăn uống gì nữa. Đi đường tầm này không tiện đâu - L cười
_ Đúng rồi đấy!
_ Nhưng mình muốn ăn mà - Hara nhăn nhó nói
_ Để mình đi mua - JunHyung nói rồi ra ngoài luôn
_ Cậu muốn ăn kem mà! Bây giờ đi cùng cậu ấy đi - Ji Yeon đẩy Hara lên phía trước…
_ Haizzz. Mình đi đây….. Yah, đợi với – Hara nói rồi chạy theo JunHyung luôn…
*****
Sau lúc 2 con người kia đi được một lúc thì …
_ Híc, mình đói - Ji Yeon thở dài nói
_ Cố chờ đợi 1 tí đi cô nương, mình đang nấu cho các cậu ăn đấy - So Eun đứng bếp vênh mặt nói
_ Là cậu ấy nấu kia mà. Có phải cậu nấu đâu - Không mời mà gặp 4 con người kia đồng thanh chỉ về phía Kim Bum đang hì hục nấu nồi canh kim chi thơm phức kia…
_ Hơ hơ, thì người ta cũng phụ cậu ấy mà - So Eun lắp bắp nói
_ Mà hai đưa kia đi lâu thật. Đáng ra phải về rồi chứ - Kim Bum nói
_ Chắc họ còn mua thêm gì đó. Hoặc đang ăn mảnh rồi - L
………..Trên đường vắng
_ Yah, đi nhanh vậy - Hara cằn nhằn
_ Đi chậm như cậu thì bao giờ mới đến - JunHyung
_ Nhưng ít ra cậu phải sách hộ mình túi đồ ăn này chứ - Hara gào lên
_ Đồ của cậu, chứ đâu phải của mình? - JunHyung quay lại nhìn Hara nói
_ Biết vậy đã để con đỉa kia lai mình đi rồi - Hara đi đằng sau JunHyung lẩm bẩm
_ Là Seung Ri à - JunHyung quay lại hỏi Hara
_ Sao cậu biết - Hara bất ngờ hỏi JunHyung, tất nhiên rồi cái biệt danh đỉa của cô chỉ có cô và Junie của cô mới biết. Sao cái tên trời đánh này lại biết chứ
_ Ah. Seung Ri là bạn của mình - JunHyung lắp bắp nói
_ Nhưng mình mới chỉ bảo là “đỉa” thôi, chứ đã nói tên cậu ấy ra đâu. - Hara ngây ngô nói
_ Thì hôm chủ nhật tuần trước nó có khoe mà - JunHyung thật thà đáp làm máu tò mò của Hara tăng nhanh lên
_ Có phải cậu là người nhờ cậu ấy đi xem mắt không - Hara nhướng mày tiến sat gần JunHyung hỏi với vẻ mặt nghiêm trọng
_ Đúng… À không….- JunHyung lắp bắp
_ Yah, hóa ra là đúng rồi. Cậu đúng là đồ chết bầm mà - Hara nói rồi đạp vào chân JunHyung
_ Chỉ vì cậu mà mình đã mất công nhịn đói 2 hôm, đã thế còn mất công bao nhiêu ngày tính kế nữa chứ - Hara tuôn ra một tràng làm JunHyung đứng đơ ra
_ Tính kế - JunHyung nhắc lại câu vừa Hara mới thốt ra
_ Thì mình đâu biết đó là cậu. Tưởng tên tay què chân cụt, nên định phá hỏng thì.. - Hara nói xong thì đột nhiên nhìn JunHyung chằm chằm
_ Cậu cũng không mong muốn cái hôn ước vớ vẩn mà ba mẹ sắp đặt đúng không? - Hara cười toe toét nói
_ ………. - JunHyung không nói gì mà cứ bước đi..
_ Không nói nghĩa là đồng ý đúng không? Vậy thì hủy nó đi - Hara hồn nhiên nói mà không để ý tới khuôn mặt của JunHyung hiện giờ rất không bình thường..
_ Cậu muốn thế? - JunHyung hỏi vu vơ
_ Đúng vậy. Mình có người khác rồi - Hara cười vu vơ nói
_ Vậy sao. Lại là người trong ảnh sao – JunHyung cười nhạt nói
_ À người hôm trước sao? Đó k…- Lại một lần nữa Hara đang nói thì JunHyung cướp lời
_ Thôi. Vậy thì được rồi. Và chúc hạnh phúc – JunHyung lại bỏ đi để lại Hara đang tức điên người. Gì chứ, người trong ảnh là anh nuôi mình, chứ có phải người yêu đâu mà chúc hạnh phúc gì gì chứ. Đã thế còn vô duyên, lúc người ta đang nói thì cứ cướp lời là sao chứ. Hara cứ mãi ngẫm nghĩ mà tức run người lên…
Về đến nhà
_ Mình về rồi - JunHyung vs” Hara đồng thanh bước vào nhà
_ Chỉ đợi hai cậu về là ăn cơm thôi đấy - Ji Yeon ngồi vào bàn ăn mà hăm hở
_ Thế còn IU với Suzy đâu - Hara nói giọng lạnh băng, điều bất thường ấy không qua khỏi mắt Ji Yeon vs” So Eun.
_ Hara có chuyện gì sao? - So Eun giật áo Ji Yeon hỏi nhỏ
_ Cậu cũng thấy vậy sao? Nhìn mặt cậu ấy tớ thấy có gì không ổn - Ji Yeon gật gù nói
_ Hai người ấy không ăn đâu. - L nói
Vậy là bàn ăn quay đi quay lại chỉ có tiếng cười nói của 6 con người kia. Còn 2 người thì đang ở 2 thế giới khủng bổ khác nhau vậy….Cứ như vậy cũng đã hoàn thành xong bữa cơm
_ Các cậu ngồi ăn hoa quả đi. Tí nữa mình dẫn tham quan phòng của tụi mình - Ji Yeon hí hửng đáp…
_ Cũng hay đấy, tiện thể còn xem phòng của mấy hot girl nữa chứ - Seung Hoo cười toe toét
Mọi người bắt đầu tham quan từng phòng của người một.. Mỗi người một phòng, nhưng chỉ có Ji Yeon với Hara cùng một phòng, cũng phải thôi căn phòng này có vẻ rộng hơn những phòng kia…
_ Các cậu cứ thoải mái xem phòng đi. Mình xuống phòng khách đây - Hara nói rồi đi
_ Mình cũng đi theo đi, Hara sắp gây bão rồi đấy - So Eun thì thầm với mấy người kia…
Mọi người cũng kéo đuôi theo Ji Yeon, chỉ còn riêng Seung Hoo với bản tính tò mò thì vẫn chưa muốn đi theo. Cậu tò mò nghịch ngợm chỗ bàn của Hara với Ji Yeon thì thấy quyển nhật kí…
_ Nhật kí? Chắc của Ji Yeon - Seung Hoo hí hửng mở coi, nhưng cậu đâu biết là quyển nhật kí ấy của Hara…
_ Ơ.. Sao lại có ảnh của JunHyung ở đây, chẳng nhẽ Ji Yeon thích JunHyung – Seung Hoo lẩm bẩm định đọc trang đầu thì…
Cạch… Cánh cửa mở ra, Ji Yeon chạy vào ..
_ Cậu ở đây làm gì thế? Sang phòng kia đi. Con trai gì mà lại ở trong đây xuất thế - Ji Yeon nói một thôi một hồi. Seung Hoo đang lúng túng không biết lên để lại quyển nhật ký vào chỗ cũ hay không. Thì cậu chợt nhìn Ji Yeon một lúc thì cậu giấu luôn vào trong túi áo khoác của mình..
_ Không có gì. Mình chỉ xem căn phòng của cậu với Hara ra làm sao thôi! - Seung Hoo nói
_ Mình nghĩ không có gì đâu! – Ji Yeon ngồi xuống rồi nhìn Seung Hoo nói
_ Cảm ơn cậu nhé Seung Hoo - Ji Yeon nói làm Seung Hoo bất ngờ
_ Cảm ơn về gì chứ - Seung Hoo nhìn Ji Yeon
_ Cảm ơn vì đã bên cạnh mình những lúc mình buồn. Và những lúc mình cảm thấy bản thân mình như đã chết đi, thì cậu lại là người đứng bên cứu vớt mình - Ji Yeon cười
_ Ở bên cậu mình luôn cảm thấy ấm áp. Mình có cảm giác đặc biệt không thể giải thích được.
_ Vậy cậu có thích mình không - Seung Hoo nhìn thẳng vào mắt Ji Yeon nói..
_ Mình…. – Ji Yeon đang nói thì…
……..Cạch…. Cánh cửa lại mở 1 lần nữa và không ai khác là L.
_ Hai người đang làm gì vậy. Xuống phòng chơi đi
_ Đi thôi – Ji Yeon như bắt được vàng,liền bật dậy chạy ra ngoài
[ Sao lại vào lúc này chứ. Tên L chết bầm kia] –Seung Hoo bắn cho L cái nhìn đầy lửa rồi đi xuống phòng..
Phòng khách…
_ IU và Suzy vẫn chưa chịu xuống sao - Ji Yeon nói
_ Để mình lên gọi cho - Hara vội đứng dậy
_ Đi theo cậu ấy đi. Mình nghĩ lần này thì Hara bùng đấy - L nói rồi cả lũ đi theo..
Bước đến cửa phòng, Hara mở nhẹ cánh cửa ra trước mặt cô bây giờ là 2 con bạn mít ướt kia sao….Cô chỉ đứng ngoài nhìn 2 đứa bạn ngốc nghếch, một người thì luôn chốn chạy quá khứ. Một người thì chỉ biết về cái tình yêu không có hậu…Hara chỉ biết đứng ngoài nhìn và cả mấy con người kia nữa. Căn phòng sao lạnh lẽo như thế này cơ chư,mùa đông bao giờ cũng như thế này sao! Lạnh quá, lạnh giá như con người nó bây giờ vậy. Nó ngồi bên cửa sổ lặng nhìn những ánh sao trên bầu trời kia. Bất giác nó ngu ngơ….
_ Oppa cũng trên đấy đúng không? Oppa của IU luôn mãi là ngôi sao sáng nhất đúng không? - Ji Eun vu vơ nói
_ Đúng. Wooyoung oppa là ngôi sao sáng nhất – Tiếng nói nhẹ nhàng của ai đó làm IU bất giác quay lại … là Suzy
_ Cậu sao lại khóc chứ! - IU nói
_ …… - im lặng quá
_ Zy à, đừng khóc nữa. Mình là con bé xấu xa thật mà. Chỉ tại mình mà Woo Oppa đã mất. Tại mình hết, mình nhớ Oppa lắm - IU cứ thút thít khóc
_ Không phải tại cậu đâu. Đừng ngốc nghếch thế chứ. Nó chỉ là sự cố bất ngờ thôi mà - Suzy ôm nhẹ IU rồi cố nặn nụ cười cho con bạn yên lòng..
_ Cậu ngốc hơn mình. Mặt cậu méo rồi kia. Cậu phải trách mình mới đúng chứ. Chẳng phải cậu thích Oppa sao? - IU đẩy con bạn ra rồi nói
_ Mình nói là sự cố thôi mà. Mình thích Oppa đấy. Mình cũng nhớ Woo lắm IU à - Suzy òa khóc
_ Cậu trách mình đi, cậu đánh mình đi chứ. Chỉ tại mình là con bé xấu xa lên đã làm Woo bị xe đâm … chỉ tại mình …híc híc - IU nói đến đây cũng òa khóc …..
_ HAI NGƯỜI THÔI NGAY ĐI – Hara đứng ngoài cũng chảy nước mắt xót thương nhìn 2 con bạn mình
_ Các cậu cứ tưởng khóc là Woo của 2 cậu sẽ về sao? Thực tế đi - Hara
_ Hara em bình tĩnh đi - So Eun giữ tay Hara
_ Em phải nói chứ. Các cậu ấy cứ như thế này ngay cả chị cũng không chịu nổi, thì em sao không bình tĩnh được. Em cũng buồn lắm chứ. - Hara
_ Nhưng đó là người quan trọng đối với 2 cậu ấy à - Ji Yeon nói nhỏ
_ Chẳng nhẽ không phải là người trọng đối với tớ sao? Cậu nghĩ gì mà nói như vậy. Sao bây giờ lại có nhiều người ngớ ngẩn đến như vậy chứ? Nực cười thật đấy? - Hara cười nhạt
_ Một người thì luôn nhìn về quá khứ mà tự dằn vặt. Còn một người thì ngu ngốc, luôn im lặng chờ đợi cái tình yêu không bao giờ có kết quả? Chờ đợi sao? Chạy chốn. Hai người ngốc nghếch đến như vậy sao? - Giọt lệ cứ tuôn trên khuôn mặt nhỏ bé kia.. Hara đang khóc
_ Các cậu luôn làm người khác phải lo lắng, các cậu cứ tưởng giấu kín trong lòng rồi tự dằn vặt mình sao? Các cậu có coi tụi tớ là bạn không? Sao 2 cậu luôn như vậy chứ? Mình không phải là bạn của các cậu sao? - Hara
_ Hara à! Đúng là do mình mà - IU ngồi thụp xuống đất khóc nức nở
_ Cậu đừng nói nữa có được không. Con bé ngốc kia - Lần này thì Ji Yeon thét lên
_ Cậu tưởng một mình cậu buồn sao? Tuy cậu mất đi người anh trai của mình. Nhưng cậu còn hạnh phúc hơn mình. Có đầy đủ ba mẹ bên cậu. Còn mình thì sao, người mẹ của mình từ khi sinh ra mình chưa ôm mình một lần nào? Bỏ mặc mình để đi với người tình của bà ấy? Mình có thể vui vẻ thế kia cơ mà. Sao cậu lại cứ ủ rũ rồi tự trách mình về cái sự cố ấy chứ. Đó chỉ là tai nạn không ai muốn xảy ra với anh ấy. Cậu hiểu chứ đồ ngốc - Ji Yeon
_ Ji Yeon nói đúng đấy! Đó không phải do cậu đâu IU? Còn Suzy nữa, cậu cứ như thế này Wooyoung sao có thể yên lòng được chứ? Mình biết anh ấy quan trọng đối với cậu như thế nào mà? Nhưng đừng có buồn lòng nữa, cậu vẫn còn nhiều người để cậu lựa chọn kia mà - So Eun đến bên Suzy nhỏ nhẹ nói như một người chị vậy…
_ Cậu có thể quên JunHo oppa không? - Suzy hỏi vu vơ
_ Suzy cậu nói gì thế? - Hara
_ Mình hỏi cậu ấy có thể quên JunHo không? Còn cậu nữa, cậu có thể quên được đứa bé 10 năm trước không? Cậu có thôi nhớ về đứa bé ấy không? Cậu đã nghĩ đến việc quên đứa bé ấy đi để cho Dong Hae một cơ hội được ở bên cậu chứ - Suzy nói một mạch làm cho mấy người kia càng thêm tò mò….
_ Suzy đừng nói nữa? - Suzy
_ Mình quên cậu ấy rồi - So Eun mở to mắt nói đi về phía Kim Bum
_ Mình và cậu ấy đang hẹn hò. Đúng không Bumie - So Eun nhìn Kim Bum chờ đợi
_ Ơ… đúng rồi! – Kim Bum ấp úng rồi vịn tay vên vai So Eun cười hiền
_ Moh? - 7 con người ngạc nhiên nói
_ Unni, thật sao? - Hara nhìn chị mình ái ngại
_ Ừm? - So Eun cười rồi nói tiếp
_ Cậu thấy chưa? Mình làm được rồi? Còn cậu thì sao? Luôn giấu mình trong cái tình yêu không có cái kết hậu nào cả? Và cậu đừng nên làm khó em mình chứ. Cậu thừa biết nó chỉ coi Dong Hae là anh trai và mình cũng vậy nên cậu đừng nói những câu ngốc nghếch như vậy - So Eun nghiêm túc nói
_ Ngốc nghếch? Ai mới là kẻ ngốc nghếch chờ đợi đứa bé của 10 năm trước. Chờ đợi vào cái dây truyền với bức thư hứa hẹn vớ vẩn kia. Ai luôn khóc trong đêm tối, luôn chờ đợi trong cái hi vọng ngớ ngẩn đấy cơ chứ. So với mình nó còn thực tế hơn cậu đấy. Chỉ có cậu đang giấu mình trong cái vỏ bọc mơ mộng thôi - Suzy cười nhạt nói
_ Cậu…. - Hara không nói được gì liền chạy ra ngoài
_ Cậu quá đáng lắm rồi đấy Zy à - So Eun nói rồi chạy đuổi theo Hara
_ Zy à cậu đừng nói những lời nói ấy với Hara chứ, cậu biết Hara quay về đây vì niềm tin cậu ấy giữ trong 10 năm ấy quan trọng như thế nào mà? Cậu không nghĩ cho cậu ấy sao? Nếu cậu ấy có thể từ bỏ thì đâu cần cậu nói những câu khó nghe vậy chứ, nếu cậu ấy muốn từ bỏ cái lời hứa mà cậu cho là ngốc nghếch thì cậu ấy mãi mãi không về đây đâu? Giờ thì mình nghĩ cậu thật quá đáng rồi đấy - Ji Yeon nói rồi đi ra ngoài
_ Mình…. - Suzy ngớ người ra. Đúng là vậy Hara đang chờ cậu bé ấy? Sao cô có thể nói như vậy chứ…
_ Cậu bình tĩnh một chút đi? Không sao đâu - L nói
_ Mình đã sai rồi sao? Mình không cố ý như vậy đâu mà ….. chỉ là mình vô tình … - Suzy òa khóc
_ Vừa cậu nhắc đến Dong Hae là ai vậy - JunHyung hỏi
_ Là người này, Dong Hae có lần đã tỏ tình với Hara,.. nhưng cậu ấy đã từ trối.. vì .. đứa bé tên Junie gì gì đấy? - IU giơ tấm ảnh đưa cho JunHyung xem, cậu đơ người… người này không phải hôm trước Hara cho cậu xem sao? Vậy mà cậu cứ ngỡ người đấy là người yêu của Hara…… nghĩ đến đây cậu cũng vội chạy ra ngoài
_ Mình đúng là ngốc mà? Sao lại nói như vậy với cậu ấy chứ?.... híc híc… - Suzy vẫn nức nở
_ Nín đi mà, cậu ấy không sao đâu? - IU an ủi con bạn
_ Cậu không sao chứ IU – Yoseob nhẹ đến đỡ IU
_ Mình không sao? Cậu cùng mình đi tìm Hara nhé. Cậu ấy mà chốn đi lần nữa thì coi như là mất tích đấy… - IU quay sang nhìn Yoseob nói
_ Đi thôi! L à, cậu coi chừng Suzy nhé – Yoseob nói rồi đi cùng IU đi tìm Hara
……………………………….
Chạy thật nhanh, nó muốn bỏ ngoài tai những gì mà Suzy nói, nó ghét nó ghét những câu nói vô tình ấy. Nó phủ nhận mọi thứ mà Suzy vừa nói ra.. Nó vẫn cứ chạy…. rồi nó dừng chân tại nơi mà nó mãi giữ cái kỷ niệm đẹp trong nó… Nó mệt …lại gục xuống bãi cỏ xanh ấy, nơi mà nó với Junie vẫn thường ra ngồi chơi…
_ Cậu còn nhớ lời hứa ấy không vậy - Hara bất giác thốt nên lời
_ Cậu chưa quên phải không? Chắc cậu chưa quên đúng không? Chỉ là cậu chưa tìm ra mình? Đúng là vậy mà… Mình nhớ cậu lắm Junie à, cậu cũng nhớ mình phải không? Cậu phải nhanh tìm ra mình chứ. Mình muốn nhìn thấy cậu… Mình nhớ… nhớ Junie lắm - Hara òa khóc như đứa con nít….
Còn đâu cô bé luôn tươi cười nữa, giờ đây trông cô nhỏ bé quá. Tại sao tình yêu lại làm con người ta khổ đau thế này….. |
|