- Đăng ký
- 4-7-2012
- Đăng nhập lần cuối
- 19-5-2013
- Quyền đọc
- 15
- Điểm
- 59
- Bài hay
- 0
- Bài viết
- 18

|
|
CHAP 3
Cô phải gặp anh ngay, phải xin lỗi anh, và sẽ nhận mọi hình phạt từ anh để bù đắp cho những lỗi lầm mà cô gây ra với anh. Nhưng hình như ông trời đã làm việc đó thay anh rồi
_ Soo Yeon là ai?
Đó là câu đầu tiên mà cô nghe được khi vừa chạy đến cửa phòng bệnh của anh. 1 khoảng lặng bao chùm lên cả căn phòng. Mọi người trong phòng thì quay sang nhìn nhau ngỡ ngàng rồi lại tập trung ánh nhìn về phía Ye Jun – vẫn đang ngồi ngẩn ra chờ câu trả lời
_ Sao không ai trả lời vậy, Soo Yeon là ai?
Ye Jun bực bội hỏi lại. Và câu hỏi đó vang lên 1 lần nữa như 1 nhát dao nữa đâm thẳng vào trái tim cô. Cô bước đi như 1 phản xạ. Đến lúc này, mọi ánh nhìn lại tập trung về phía cô, vẻ hoảng sợ, lo sợ cứ thế tăng lên khi Soo Yeon từng bước từng bước đi lại chỗ Ye Jun với 1 khuôn mặt…vô hồn
_ Anh vừa nói gì? _ từng tiếng nói vang lên và nó cũng đều đều, không cảm xúc như khuôn mặt của cô
_ Cô là ai? Tôi quen cô ah? _ lại 1 nhát dao nữa đâm vào trái tim cô và thêm 1 nhát dao nữa khi cô thế ánh mắt của anh nhìn cô, hoàn toàn…xa lạ
Tất cả mọi người như nín thở chờ phản ứng của Soo Yeon. Chẳng ai dám hé răng ra câu nào
_ Anh không nhớ em sao? _ tiếng nói đều đều, không cảm xúc đó lại vang lên và nó làm cho mọi người đều phải ngỡ ngàng, trong lời đó không có 1 vẻ gì là hoảng loạn, là đau khổ mà nó lại bình tĩnh đến lạ thường
_ Tôi quen cô sao mà phải nhớ? _ còn Ye Jun thì vẫn bình thản mà đáp lại
_ SOO YEON, ĐỢI ANH VỚI! _ Soo Jung hét lên rồi vội chạy theo Soo Yeon khi cô bất ngờ quay người chạy ra khỏi phòng, theo sau là Dong Jin
Cô không tin! Ye Jun quên cô? Bác sĩ nói anh không sao mà…tại sao anh lại nói quên cô. Anh đang trêu cô sao? Ông trời đang đùa cô ah?
--------------------------------------------------
_ Có 1 chấn động của não, có lẽ là do bị đập vào vô-lăng khi tai nạn xảy ra…
_ Cho nên anh ấy mới bị như vậy _ Soo Yeon ngắt lời bác sĩ, lời nói không âm điệu lại vang lên
Bác sĩ gật đầu đáp lại
_ Nhưng tại sao nó lại chỉ không nhớ Soo Yeon, tất cả mọi người nó đều nhớ mà _ lần này là tiếng của Ye Eun, chị của Ye Jun
_ Có đó chúng tôi cũng không rõ, xin lỗi
_ Vậy có thể nhớ lại không bác sĩ? _ Ye Eun hỏi tiếp
_ Có thể có mà cũng có thể không, lâu nhất là sau 5 tháng cậu ấy sẽ nhớ lại được, còn nếu quá 5 tháng mà vẫn không nhớ được thì những kí ức đó sẽ vĩnh viễn biến mất, không bao giờ tìm lại được
Tất cả mọi người đều im lặng nhìn nhau sau khi nghe lời nói đó, vẻ lo lắng và đau buồn đều hiện rõ lên khuôn mặt của mỗi người. Nhưng tâm điểm chú ý của họ vẫn là vẻ mặt của “nhân vật chính” nhưng vẻ lo lắng đã nhanh chóng biến mất và vẻ hoảng hốt xuất hiện thay vào đó khi họ phát hiện ra…”nhân vật chính”…đã biến mất
--------------------------------------------------
[10pm_Nhà Soo Yeon, Soo Jung]
_ Con bé đó đi đâu rồi mà giờ chưa về chứ? _ Ye Eun đi đi lại lại trong phòng khách nhà Soo Yeon, vẻ lo lắng bao chùm lên khắp khuôn mặt cô, đang đi cô bỗng dừng lại, quay phắt về phía Soo Jung _ Lee Soo Jung, cậu gọi điện cho Soo Yeon đi xem nào
_ Này, Kim Ye Eun! _ Soo Jung chán nản ngước mắt lên _ tớ phải nói với cậu bao nhiêu lần nữa hả, điện thoại của Soo Yeon tớ đang cầm, tự gọi tự nghe hả?
_ Thế tại sao cậu lại cầm điện thoại của Soo Yeon chứ? Điện thoại của nó thì đưa nó cầm chứ, cậu cầm làm gì hả? _ Ye Eun quát lên
_ Cậu nghĩ tôi muốn chắc, trong lúc quay phim thì đâu được cầm điện thoại, rồi khi thấy bảo Ye Jun tỉnh lại thì nó lao đi luôn, rồi đến bệnh viện thì nghe được lời nói đó, rồi tự nhiên nó biến mất, tớ hỏi cậu tớ có thể đưa điện thoại cho nó vào lúc nào chứ hả? _ Soo Jung bật dậy khỏi ghế, anh không lớn tiếng quát lại nhưng âm điệu của giọng nói cũng không phải nhẹ nhàng
_ HAI ĐỨA THÔI ĐI, BÂY GIỜ LÀ LÚC ĐỂ 2 ĐỨA CÃI NHAU HẢ? _ ông Kim quát lên, trừng mắt
Hai người lườm nhau 1 cái rồi quay ngoắt mặt đi. Lại giận nhau rồi và toàn những chuyện không đâu. Ông Kim lắc đầu ngao ngán. 2 con người này lúc thì người lớn quá, lúc thì trẻ con hết mức
_ Soo Jung ah, con thử nghĩ xem còn nơi nào mà Soo Yeon có thể đến nữa không? _ bà Kim lo lắng hỏi, nhưng bà vừa dứt lời thì…
_ SOO YEON! _ Ye Eun bất ngờ hét lên, rồi chạy về phía cửa, nơi có 1 bòng người đang đi vào
_ Sao mọi người lại ở đây vào giờ này? _ Soo Yeon cởi giày, vừa bước vào nhà vừa hỏi với giọng ngạc nhiên, nhưng bên trong giọng nói đó không hề chứ 1 chút gì của sự đau buồn, cứ như chưa từng có chuyện khủng khiếp đó xảy ra vậy
_ Soo Yeon ah…em…không sao chứ? _ Ye Eun buồn bã nói
_ Sao lại không sao được, trái tim này… _ cô đặt bàn tay lên ngực trái của mình, cười buồn _ …đau muốn chết rồi
_ Soo Yeon ah! _ Ye Eun rơm rớm nước mắt, Ye Eun rất quý Soo Yeon, cô không muốn Soo Yeon phải đau vì bất cứ chuyện gì, và nếu vì đứa em trái quý hóa của cô thì cô là càng không muốn
_ Nhưng mà không sao _ Soo Yeon bất ngờ ngửng mặt lên, nói với giọng đầy tự tin và khuôn mặt tươi cười nhưng không có chuyện gì _ bắt đầu từ ngày mai em sẽ đi tìm Jun của em về. 5 tháng đúng không? Em nhất định sẽ làm được, em sẽ không cho phép anh ấy bỏ rơi em như thế này đâu, dù có là bỏ em thật thì cũng sẽ phải là lúc anh ấy hồi phục trí nhớ, đến lúc đó em sẽ chấp nhận quyết định của anh ấy
Mọi người đều vui mừng vì sự mạnh mẽ của Soo Yeon. Vậy là họ có thể yên tâm phần nào rồi. Họ nhất định sẽ giúp Soo Yeon, sẽ là chỗ dựa vững chắc để cô có thể vượt qua được chuyện này. Nhưng…duy nhất chỉ có 1 người là không cười, 1 người hiểu Soo Yeon hơn bất kỳ ai. Tất cả có thể bị lừa 1 cách dễ dàng bởi nụ cười quá nghệ thuật của Soo Yeon. Nhưng anh thì khác, anh sẽ không bao giờ bị lừa dù cho nụ cười đó có thật đến đâu, không bao giờ anh bị mắc lừa. Trên môi thì có 1 nụ cười luôn thường trực nhưng đôi mắt thì lại bao chùm bởi 1 nỗi đau, 1 nỗi u ám. Bên ngoài thì cười mà bên trong thì khóc. Anh đã từng như thế
“Khó chịu lắm phải không Soo Yeon”
--------------------------------------------------
“Cạch” _ cánh cửa bất ngờ mở ra khiến Soo Yeon giật mình. Cô lau nhanh những giọt nước mắt còn đọng lại trên khuôn mặt và cất vội bức ánh của cô và Ye Jun xuống dưới gối
_ Sao anh không gõ cửa? _ cô khó chịu nói, cô tình quay mặt đi, để khiến Soo Jung tưởng là cô giận anh nhưng thực chất là để giấu đi đôi mắt đã sưng húp lên của cô, Soo Yeon không muốn để anh cô thấy
Nhưng anh là ai chứ? Anh là Lee Soo Jung, anh trai của Lee Soo Yeon tức là cô đó. Sống với cô 20 năm rồi chẳng nhẽ anh còn không hiểu đứa em gái này sao. Anh lắc đầu chán nản, nhẹ nhàng đóng cửa lại rồi tiến đến giường của Soo Yeon
_ Đồ cừng đầu
_ Gì? _ Soo Yeon ngạc nhiên quay lại, nhưng lại vội quay đi
Anh thở dài
_ Quay qua đây xem nào, anh biết đôi mắt của em giờ thế rồi nên khỏi cần giấu nữa
_ Mắt em…không có! _ Soo Yeon vẫn cố cãi, cô vốn là con người bướng bỉnh mà
Soo Jung lại thở dài
_ Lại còn không nữa, con bé bướng bỉnh này, quay qua đây mau _ anh gắt lên, nói nhẹ với Soo Yeon xem ra chẳng còn tác dụng rồi
Biết không giấu được, mà chính xác là ngay từ đầu anh đã biết rồi mà, Soo Yeon đành quay mặt lại, ngước đôi mắt lên nhìn anh nhưng đầu thì vẫn cúi xuống. Soo Jung chẳng nói gì, cứ đứng đo nhìn chằm chằm vào Soo Yeon. Ánh mắt như muốn nhìn thấu suy nghĩ của cô, muốn biết trong đầu cô đang nghĩ những gì. Còn Soo Yeon thì khó chịu với ánh mắt đó, nó là cô cảm thấy ngột ngạt
_ Đúng là nữ diễn viên nổi tiếng, diễn giỏi thật! _ đứng 1 lúc, cuối cùng Soo Jung cũng chịu mở miệng, nhưng câu nói của anh thì như đang giễu cợt Soo Yeon vậy
_ Diễn gì chứ? _ Soo Yeon cau mày, cô không thích cái giọng điệu này, và nhất là từ Soo Jung
_ Chứ không phải ah? Vữa nãy còn cưới nói vui vẻ lắm mà, rồi còn nói với mọi người là “em không sao”, “con ổn rồi” cơ mà, sao giờ lại nắm đây mà ôm ảnh khóc 1 mình thế này _ anh lại tiếp tục nói bằng giọng điệu đó
_ Anh biết tại sao mà
Anh lại thở dài, ngồi xuống bên cạnh cô, vòng tay qua sau rồi đẩy đầu Soo Yeon ngả vào vai anh
_ Khóc đi! Khóc xong rồi từ mai lại quay về là Lee Soo Yeon mạnh mẽ của anh, rồi tìm Ye Jun về, bắt nói nhớ ra, trước khi 5 tháng trôi qua, anh không cho phép em bỏ cuộc, đừng buông tay để rồi hối hận, đừng…mắc sai lầm giống anh _ giọng nói của anh nhỏ dần ở đoạn cuối, 1 kí ức không mấy tốt đẹp lại quay về
_ Anh… _ Soo Yeon ngửng đầu lên nhìn anh, nhưng ngay lập tức bị anh đẩy đầu ngược trở lại, anh không muốn cô thấy bộ dạng hiện giờ của mình, vào an ủi người ta mà mình lại khóc trước thì thật chẳng ra thể thống gì cả
Còn Soo Yeon, hành động vừa rồi của anh cũng đủ khiến cô biết anh đang thế nào. Đôi mắt của anh chắc giờ đã dần đỏ lên rồi. Soo Yeon thấy có lỗi, cô lại vô tình khơi dậy nỗi đau của anh rồi, 1 vết thương khó có thể lành lại được
_ Thôi được rồi! Em ngủ đi! Chuyện gì phải đến cũng sẽ đến thôi, dũng cảm lên, em là Lee Soo Yeon mạnh mẽ mà _ anh buông cô ra, đứng dậy và bước ra khỏi phòng
Soo Yeon nhìn theo bóng anh. Anh cười nhưng cô biết anh đang rất đau. Anh cũng giống cô thôi, dù rất đau nhưng vẫn cố cười
_ Jung ah, em xin lỗi, anh cũng phải dũng cảm lên _ cô thì thầm khi cánh cửa phòng đã đóng lại
Soo Jung đứng dựa lưng vào cánh cửa, bàn tay bóp chặt lấy bên ngực trái – nơi nỗi đau của 6 năm trước đang hoàng hành và hành hạ trái tim anh. 1 tình yêu đẹp nhưng cũng đẫm nước mắt. Một sai lầm mà cả đời này anh vẫn thấy hối hận. Nếu thời gian có thể quay lại được thì anh nhất định sẽ không buông bàn tay đó ra, mãi mãi giữ chặt lấy người đó bên cạnh mình. Nhưng ước thì vẫn là ước, thời gian đâu thể quay lại được, sai lầm mãi mãi không sửa được
-------------------------------------------------------
Đã 1 tuần trôi qua kể từ ngày đó. Ngày nào Soo Yeon cũng đến bệnh viện thăm Ye Jun, nhưng mục địch chính vẫn là giúp anh nhớ lại. Nhưng mọi thứ dường như đều vô ích. Lịch làm việc dày đặc, Dong Jin đã phải cô gắng giúp cô sắp xếp tất cả vào buồi sáng và hoàn thành trong thời gian sớm nhất. Nhưng với 1 diễn viên nổi tiếng như thì việc đó thục sự rất khó. Vậy là cứ phải đến 6h, 7h chiều cô mới có thể đến với anh. Nhưng hình như sự xuất hiện của cô là vô hình với anh, bởi sự chú ỷ của anh hầu như đều dành cho Ji Ah. Nhưng Soo Yeon thì chẳng hề tức giận với thái độ đó của anh. Bời vì cô nhận thức rõ rằng, với Ye Jun, bây giờ Shin Ji Ah là người bạn thân nhất của anh, là người gần gũi với anh nhất, còn cô, Lee Soo Yeon thì chỉ là 1 người không quen biết, tự nhiên xuất hiện trong cuộc đời anh rồi nói những điều mà anh không hiểu nổi. Cô không tức giận hay đúng hơn là không có cái quyền đó, chỉ là…Soo Yeon cảm thấy đau
Đặt tay lên tay nắm cửa. Nửa muốn mở, nửa chẳng muốn. Cô muốn vào đó vì Ye Jun đang ở trong đó, cô muốn gặp anh. Nhưng cô lại sợ mở ra sẽ nhìn thấy cảnh mà cô không muốn thấy nhất. Nếu là trước đây, dù có nhìn thấy cảnh đó thì cô cũng chẳng sợ, chỉ cảm thấy 1 chút khó chịu nhưng cảm giác đó không ở trong cô quá lâu, bởi vì cô biết Ye Jun lúc đó…chỉ yêu 1 mình Soo Yeon mà thôi. Còn bây giờ thì khác, cô chẳng là gì của anh cả. Mỗi lần thấy Soo Yeon lại cảm thấy mình như người thứ ba xen vào giữa 2 người họ. Cô ghét cảm giác đó!
Nhón chân nhìn qua ô cửa kính, Soo Yeon muốn xem có Ji Ah ở trong đó không. Nếu có thì cô…thì cô…bỏ chạy sao? Không được! Không thể có chuyện cô bỏ cuộc dễ dàng như vậy được. Chỉ vì sợ Ji Ah mà cô buông tay Ye Jun sao? Không bao giờ có chuyện đó. Trước đây cô là người đến sau nhưng Ye Jun vẫn yêu cô thì việc gì cô phải sợ Ji Ah. Cô tin vào tình yêu mà Ye Jun dành cho cô. Nhất định anh sẽ nhớ và về bên cô. Ngày đó nhất định sẽ đến. Vỗ nhẹ vào mặt mình, lấy lại tinh thần, Soo Yeon mở cửa và bước vào với 1 nụ cười tươi trên khuôn mặt
_ Em đến rồi này Jun
Anh đang đứng dựa vào thành cửa sổ, nhìn ra ngoài, nghe tiếng gọi theo phản xạ Ye Jun quay mặt lại
_ Lại đến sao?
_ Em phải đến thăm Jun của em chứ _ có hơi buồn khi thấy thái độ xa lạ của Ye Jun, nhưng Soo Yeon vẫn tươi cười mà đùa với anh
_ Cô rảnh rỗi nhỉ?
_ Em bận lắm chứ, bận đến chẳng ngửng mặt lên được đấy
_ Bận sao còn đến đây làm gì?
_ Thì đến đây là 1 trong những công việc mà em phải làm mà _ cô cười
Anh mỉm cười, lắc đầu rồi đi về phía giường. Cô tười cười chạy theo anh. Ye Jun của cô vừa cười với cô đấy, dù chỉ là mỉm thôi nhưng cô vẫn vui. Ngồi lên giường, Soo Yeon bắt đầu kể cho Ye Jun về những kỉ niệm giữa 2 người. Cô cứ nói còn anh thì chỉ nghe. Và cứ như thế đã mấy tiếng trôi qua. Giữa 2 người họ dường như đã không còn khoảng cách như những ngày qua, được quay lại thời gian hạnh phúc trước đây, thời gian mà Soo Yeon tưởng chừng sẽ phải rất lâu nữa cô mới được cảm nhận lại. Cô yêu cái cảm giác này, yêu giây phút này và cô yêu anh, Jun của Yeon
_ Này! _ anh ngắt lời khi cô vẫn còn đang hào hứng kể chuyện
_ Hử? _ cô ngừng lại, hỏi anh
_ 10h rồi đó, cô còn định ở đây bao lâu nữa?
_ Anh đuổi em đấy hả?
_ Uh! Tôi mệt rồi! _ Ye Jun thẳng thắn đáp
_ Anh thật đáng ghét! _ cô bĩu mỗi rồi rời khỏi giường anh _ được rồi em về, nhưng mà…mai em lại đến nha
Vừa tức giận nhưng lại đã có thể cười được ngay, đúng là chỉ có thể ở bên anh thì cô mới thế được. Soo Yeon lấy túi xách và áo khoác, quay lại vẫy tay chào anh trước khi bước ra khỏi phòng
--------------------------------------------------
Cánh cửa đã khép lại được 1 lúc nhưng ánh mắt của Ye Jun vẫn không rời đi. Ở bên Soo Yeon, anh cảm thấy có cái gì đó rất thân quen. Con người đó…trước đây là người quan trọng nhất của anh thật sao? Anh tò mò muốn biết cái quá khứ đó, muốn tìm lại nó nhưng rồi lại không biết có nên nhớ không? Ông trời đã bắt anh quên, Ji Ah cũng nói quá khứ đó đầy rẫy những đau khổ. Nhưng tại sao nghe Soo Yeon kể anh lại cảm thấy nó hạnh phúc đến thế. Tuy rằng Soo Yeon có kể cả quãng thời gian cô tránh mặt anh, lạnh lùng với anh nhưng tại sao anh không cảm thấy nó đau khổ như khi nghe Ji Ah kể? Có nên không? Tìm lại những kí ức mà anh đã lãng quên?
END CHAP 3 |
|