Xem: 9458|Trả lời: 63

[Long fic | K+] Lavender Are In Bloom In The Autumn | Fuchsia | Soeul | Chap 21 part 2 [Lấy địa chỉ]

Rank: 2

Đăng lúc 9-10-2011 10:01:09 |Hiện toàn bài
Author : LazyCat_1991 (Fuchsia)
Genres: Whatever!
Status: On going
Rating: K+
Pairing: So Yi Jung - Chu Ga Eul and the others
Disclaimer: Các nhân vật thuộc về chính họ, tính cách và số phận do tác giả quyết định

Summary:

“Em biết loài hoa này tên gì không … ?
                Lavender …

Anh thích màu tím …
… màu thuỷ chung…
Em có màu tím …

Anh là hoa hướng dương … chị ấy là mặt trời …
                … còn em chỉ là nhành hoa lavender nhỏ bé … ?
Hướng dương thì sẽ mãi luôn hướng về phía mặt trời của nó …
                … lavender màu tím … em có màu tím … nhưng anh biết không …?
                                … màu tím cũng là màu của sự chia ly …

Hướng dương luôn hướng về mặt trời …
… nhưng khi mặt trời lặn … hướng dương biết nhìn về đâu …?

Thu về …
… trên cánh đồng hoa mênh mông bát ngát …
… chỉ còn duy nhất một nhành hoa …
                …đấy là lavender nở vào mùa thu …
Lạ phải không …?
        … nhưng trong tình yêu thì chẳng có gì là lạ cả.
Một cô gái tốt cần một người con trai tốt … đấy là lẽ thường …
                … nhưng đôi khi cái trái với tự nhiên lại khiến cho một mối tình thêm đẹp …

Sẽ có lúc hướng dương không nhìn về phía mặt trời …
                                … và cũng có lúc lavender nở vào mùa thu. ”


Note : Vì là fic đầu tay, có gì sai sót xin được lượng thứ.

Hãy đọc và comment ! Không spam, không giục fic!

Xin cảm ơn !
Đã có 1 đánh giáKite$ Thu lại Lý do
mint.doli + 5 Cha :x

Tổng đánh giá: Kite$ + 5   Xem tất cả

Sadness,
If you were treasure, I would be the richest person in the world ...

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 2

Đăng lúc 9-10-2011 10:51:02 |Hiện toàn bài
Casting


Kim Sang Bum as So Yi Jung _ 26t _ nghệ nhân gốm _ cassanova F4 _ Quốc bảo thứ tư của HQ



Tôi đã từng không tin vào thứ tình yêu trẻ con ấy, tôi đã từng cho soulmate là trò đùa … Với tôi, tình yêu đã từng chỉ là những cuộc chơi không có điểm dừng … Cho đến một ngày tôi nhận ra tôi yêu một mùa thu và yêu sắc tím dịu dàng … Nhưng dường như tất cả đã là quá muộn …

Kim So Eun as Chu Ga Eul _ 23t _ Jennifer Chu _ hoạ sĩ tự do



Tôi đã từng tin vào một thứ tình yêu định mệnh, và người đó sẽ là soulmate của đời tôi … Đến giờ tôi vẫn tin vào điều đó … Chỉ là ... một điều đẹp đẽ như thế sẽ chẳng thể dành cho một người như tôi … Tất cả dường như đã quá xa vời …

Lee Min Ho as Goo Jun Pyo _ 26t _ chủ tịch tập đoàn Shinwa



Tôi chẳng tin vào cái gì cả … Nhảm nhí, nghĩ làm gì cho mệt đầu… Tôi chỉ cần biết rằng cô ấy là điều quan trọng nhất với tôi … Là ngọn cỏ dại kiên cường nhất … Nhưng nếu trên đời này thật sự có soulmate, tôi nghĩ mình đã tìm được …

Goo Hye Sun as Geum Jan Di _ 23t _ bác sĩ thực tập _ phu nhân chủ tịch tập đoàn Shinwa



Tôi từng nghe bạn mình nói về điều đó … Tôi vừa không tin lại vừa muốn tin … Tôi yêu anh ấy hơn bất cứ ai, tôi đã vì anh vượt qua những trở ngại ngăn cách , vì anh tôi đã không bỏ cuộc… và cuối cùng có lẽ chúng tôi cũng được ở bên nhau … Như vậy anh có phải là soulmate của tôi không ?

Kim Huyn Joong as Yoon Ji Hoo _ 26t _ bác sĩ, nghệ sĩ violon



Lần đầu tiên tôi tưởng mình đã yêu, nhưng đó lại chỉ là thứ tình cảm gắn bó ruột thịt … Lần thứ hai tôi đã yêu thật sự, nhưng người cô ấy chọn không phải là tôi … Liệu có lần thứ ba ? Và khi ấy tôi có tìm được tình yêu cho riêng mình ?


Kim Joon as Song Woo Bin _ 26t _ chủ tịch tập đoàn Il Sim _ Prince Song _ DongJoan F4



Tình yêu là gì ? Tôi chẳng hiểu, nó như một thứ thuốc phiện làm cho con người ta điên đảo … nhưng cũng khiến ta thay đổi … Vừa ngọt ngào, vừa cay đắng … Tôi cũng muốn được nếm thử một lần …

Park Soo Jin as Cha Eun Jae _ 25t _ giáo viên dạy gốm



Tôi biết tình yêu của mình là sai lầm, tôi biết người anh yêu không phải là tôi … Nhưng tôi không thể từ bỏ, tôi không thể để anh đi … Chỉ cần anh ở bên tôi, những điều còn lại không là quan trọng …

Dennis O as Ryan _ 27t _ Kiến trúc sư tài năng



Lần đầu gặp gỡ, tôi đã bị hút hồn bởi đôi mắt nâu thăm thẳm ấy … Tôi đã yêu và muốn đem lại hạnh phúc cho người mình yêu … Tôi cũng muốn cô ấy thuộc về mình nữa … Như vậy, tình yêu của tôi có là ích kỉ ?

Yoon Eun Hye as Anna _ Yoon Eun Chan _ 21t _ công chúa thời trang Châu Á.



Tôi tin vào một tình yêu chân thật … Một tình yêu mà ta có thể đặt tất cả tình cảm của mình vào đó … Chân thành, si mê, sâu sắc … Tôi luôn nhìn anh nhưng dường như anh không thấy tôi …

Lee Min Jung as Ha Jae Kyung _ 24t _ nữ thừa kế duy nhất tập đoàn JK



Tôi đã yêu và đã từ bỏ … Vì tôi biết trái tim ấy không thuộc về tôi … Tôi không hối hận, tôi thanh thản, tôi thành tâm chúc phúc cho họ … Nhưng buông tay không có nghĩa là hết yêu … Tôi muốn quên … nhưng tôi phải làm sao ?

Han Ga In as Han Jin Hye _ 22t _ nghệ sĩ piano, nhạc sĩ



Bạn có tin vào một tình yêu sét đánh không ? Một tình yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Có người nói tôi quá trẻ con, cũng có người nói tôi mơ mộng … Nhưng khi gặp người ấy, tôi biết mình đã đúng …

Il Sung



Sadness,
If you were treasure, I would be the richest person in the world ...

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 2

Đăng lúc 9-10-2011 11:16:09 |Hiện toàn bài
Chap1 _ I miss you.

Paris. Nước Pháp. Tháng 10.


Nắng. Cái nắng vàng mật ngọt đem lại cho thành phố này một vẻ đẹp dịu dàng đầy quyến rũ. Paris vẫn vậy, chưa bao giờ hết làm cho lòng người rúng động đến ngỡ ngàng vì nét cổ kính bí ẩn của nó hay là vẻ đẹp lung linh tráng lệ của kiến trúc Pháp. Và một buổi sáng đầu thu rực nắng lại đem đến cho ta có cảm giác ấm áp. Bầu trời màu lơ nhạt với những cuộn mây trắng, ánh mặt trời rạng rỡ bao trùm những toà nhà cổ kính, những mặt tiền bằng đá lấp lánh trắng lên dưới làn ánh sáng trong trẻo.

Nhưng liệu nó có đủ để sưởi ấm cho một cõi lòng lạnh lẽo?


Ga Eul lùi lại vài bước, nghiêng đầu nhìn tác phẩm mới hoàn thành của mình, cô khẽ nhíu mày. Paris đẹp đến vậy, rực rỡ là vậy nhưng cô lại không thể nào diễn tả được cái vẻ của nó. Sắc màu trong tranh cô luôn có một chút gì đó héo hắt tàn tạ và ….

Đẹp nhưng buồn.

Cô thở dài, buông cây cọ vẽ. Cái ấm áp ấy, cô thấy được nhưng lại ko cảm nhận được, và qua con mắt cô nó lại dường như mang một vẻ lạnh lẽo cô đơn. Hay … vì chính cô vẫn đang lạc lõng với nó ?

Ga Eul bước ra ban công ngắm nhìn một lần nữa nơi này, quang cảnh buổi sáng ở thủ đô nước Pháp. Cơn gió nhẹ thổi qua khiến cô rùng mình. Đưa hai tay ôm lấy bờ vai, cô hít một hơi thật sâu và để cho hơi lạnh lan toả trong phổi.

Thu rồi...

Cô quay lưng đi vào và khép cánh cửa.

Một mùa thu nữa lại đến...

Cô ở đây...

Và không có anh...


------------------------------

Ga Eul bước vào phòng và đến bên giường, nơi thiên thần bé nhỏ của cô đang ngủ. Cô khẽ vuốt tóc thằng bé, mỉm cười dịu dàng. Cô khẽ gọi:

-        Il Sung à ! Dậy thôi! Chúng ta phải đi rồi!

Flash Back ...

-        Con chào thầy

Ga Eul bước đến bên bàn của người đàn ông đứng tuổi. Ông ngước nhìn cô và nở nụ cười. Cái nhìn trìu mến nhưng vẫn phảng phất một chút gì đó day dứt và tiếc nuối.

-        Đến rồi à? Ngồi đi. Trông con vẫn đẹp như ngày nào.

Cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện ông. Matthew Johnson là người đàn ông cô kính trọng nhất chỉ sau cha cô. Ông là người đã kéo cô ra khỏi những bế tắc đau khổ, mở cho cô một lối thoát, một con đường để bước tiếp, giúp cô có được cuộc sống như ngày hôm nay. Một người thầy và cũng là người cha thứ hai của cô.

Ga Eul mỉm cười:

-        Còn thầy thì vẫn rất phong độ.

-        Ha ha! Ta già rồi, làm sao sánh được với tuổi trẻ chứ. Nhất là cậu bạn Ryan của con._Ông nói với cô kèm theo một cái nháy mắt

Ga Eul bật cười:

-        Thầy vẫn vui tính như vậy.

-        Đương nhiên rồi. Nụ cười là liều thuốc tốt nhất cho những người như ta. Còn tình yêu là dành cho tuổi trẻ.

Ông tiếp tục với một cái nhìn đầy ẩn ý.

Ga Eul cười gượng, cô hiểu ông muốn nói gì. Chỉ là cô không muốn nghĩ đến.

Cô đành đổi chủ đề:

-        Thầy hẹn con là có chuyện gì phải không? Nếu không giáo sư Johnson đâu có rảnh rỗi để ngồi tán gẫu với con như vậy.

-        Ashh! Cái con bé này, thật là hiểu ta mà. Nhưng cũng đừng có nói thẳng ra như vậy chứ, không người ta lại bảo ta lợi dụng học trò của mình.

Ông quay ra gọi cho cô một cốc Capuccino.

-        Sau bao nhiêu năm thói quen này của con chắc vẫn không thay đổi.

Cô cười buồn và đưa cốc cafe lên miệng.

-        Thật ra thì ban đầu nó không phải là thói quen của con.

Giáo sư Johnson khẽ nhướn mày nhưng không hỏi. Đợi cô đặt ly cafe xuống, ông nhìn thẳng vào cô, nghiêm túc:

-        Ga Eul à! Ta muốn con trở về Hàn Quốc.

Ngay lập tức ông cảm nhận được cơn chấn động trong tâm tư người đối diện. Cô ngước mắt lên nhìn ông, thảng thốt:

-        Thầy …

-        Ta có một người bạn chuẩn bị mở một cuộc triển lãm ở Hàn Quốc_Ông ngắt lời cô_ Đó là một cuộc triển lãm rất quan trọng. Ta muốn con thay ta giúp họ phần trang trí và phối cảnh cho các gian trưng bày.

-        …

Thấy cô không nói gì, ông tiếp tục.

-        Người bạn đó đã rất tử tế mời ta sang đó nhưng tạm thời trong vòng một tháng nữa ta rất bận, không thể rời khỏi Paris. Vì thế ta nghĩ con có thể đảm nhận công việc này. Đồng thời đây cũng là một cơ hội để con làm quen với một số nhà nghệ thuật, hoạ sĩ đến từ các nước châu Á khác. Nó sẽ giúp cho con rất nhiều sau này đấy Ga Eul à.

-        Nhưng con chỉ là hoạ sĩ tự do, con thực sự không biết là con có thể … Hơn nữa thầy cũng biết là….

-        Đừng lo. Công việc không có gì đâu. Có rất nhiều các chuyên gia và hoạ sĩ thiết kế khác cùng làm việc. Với khả năng của con theo ta không có gì đáng ngại cả. Con là học trò giỏi nhất của ta đấy Ga Eul._Ông mỉm cười

-        …

-        Còn về vấn đề kia … _ Ông nhìn sâu vào mắt cô, và cô có thể thấy trong đó cả tình yêu thương và sự quan tâm lo lắng của ông dành cho cô _ Ga Eul à! Ngần ấy năm đã là quá đủ để con trốn tránh rồi. Nếu đã không thể bước tiếp thì hãy quay đầu lại.

-        …

-        …

-        Con sẽ suy nghĩ _Cô cúi đầu.

Ông gật đầu.

-        Hãy nhớ, thời gian không chờ đợi ai và tuổi trẻ không phải để con phí hoài đâu. Đừng để sau này con lại phải hối hận …

Có một cái gì chua xót trong giọng nói của ông khiến cô phải ngẩng lên, cô nhìn vào mắt ông và như cảm nhận được nỗi đau trong đó. Mỗi lần như thế này, Ga Eul lại ước mình có thể làm gì đó để xoa dịu ông. Nhưng cô biết là cô chẳng thể làm gì khi chính cô cũng đang khổ sở với vết thương lòng. Nhưng cô còn có Il Sung, nó là niềm tin là hi vọng sống của cô, giúp cô đứng vững cho dù có chuyện gì.
Cô nói, giọng nghẹn ngào.

-        Con biết…_ hai bàn tay cô bóp chặt vào nhau dưới gầm bàn.

Ông chỉ nhìn cô rồi thở dài đứng lên.

Nhưng khi chuẩn bị bước đi ông lại nói:

-        À còn nữa, cũng sắp đến ngày rồi. Ta nghĩ là con cũng nhớ bà ấy.

Câu nói của ông có lẽ người khác không hiểu nhưng Ga Eul thì hiểu rất rõ. Ngày mà cách đây mười lăm năm, một tai nạn giao thông đã cướp đi cha mẹ cô khi cô chỉ vừa tròn tám tuổi. Ngày mà mẹ cô ra đi … Sắp rồi … hơn một tháng nữa.  Nhìn theo bóng ông phía cuối con đường, cô hiểu rằng cô chẳng phải là người cô đơn nhất trên đời này…

End Flash Back ...

Về Hàn Quốc … về quê hương … về lại nơi cô đã rời bỏ … để trốn chạy … Cô sẽ phải quay lại nơi ấy, phải đối mặt với quá khứ, với nỗi đau của chính mình… Và cô sẽ phải gặp lại anh …

Ông trời thật hay trêu đùa …

Ga Eul vẫn nhớ mình đã sững sờ như thế nào khi thầy cô thông báo cho cô người mở cuộc triển lãm sắp tới chính là …

Flash Back ...

-        Là So Yi Jung.

Ga Eul cảm nhận được chiếc điện thoại đang dần trượt khỏi tay cô, cô thấy toàn thân mình run lên khi nghe thấy cái tên đó. Cô cố trấn tĩnh, hít thật sâu để ngăn tiếng thở dốc của mình và hai tay níu lấy chiếc điện thoại. Cô mừng vì ông không thể thấy được biểu hiện của cô lúc này. Giọng giáo sư Johnson trong điện thoại vẫn tiếp tục .

-        Chắc con cũng biết cả Hàn Quốc xôn xao lên vì sự sự trở về của hoàng tử Gốm So Yi Jung sau 4 năm du học tại Thuỵ Điển. Cuộc triển lãm lần này chính là bài kiểm tra đánh giá lần cuối trước khi anh ta chính thức tiếp quản tập đoàn nghệ thuật So. Vì thế nó rất quan trọng.

-        …

-        Buổi triển lãm này có quy mô lớn, rất nhiều nghệ nhân ở Hàn Quốc và thế giới đều đến xem và thẩm định. Sự thành công của nó ảnh hưởng rất lớn đến uy tín cũng như sự nghiệp phát triển sau này của tập đoàn So nói chung và cá nhân So Yi Jung nói riêng. Các tác phẩm trưng bày lần này đều là những tác phẩm xuất sắc nhất của So Yi Jung, trong đó có 6 tác phẩm do anh ta sáng tác trong thời gian 4 năm du học.

-        …

-        Khái quát ban đầu là vậy. Ta sẽ gửi bản thông tin chi tiết về cuộc triển lãm cho con sớm nhất. Để xem, ngày kia đi. Ta sẽ đặt vé máy bay vào đầu tuần sau cho con. Cũng cần gấp rút một chút vì chỉ còn một tháng rưỡi nữa.

-        …

-        Ga Eul ?

-        Thầy… cứ nói tiếp đi ạ _ Phải khó khăn lắm Ga Eul mới có thể thốt lên lời.

-        …

-        …

-        Ga Eul à. Ta hiểu con đang cảm thấy như thế nào. Nhưng ta hi vọng lần này con sẽ không trốn tránh nữa. Hãy nhớ những gì ta nói trong buổi gặp lần trước. _nói rồi ông gác máy.

End Flash Back ...

‘Ngần ấy năm đã là quá đủ để con trốn tránh rồi. Nếu đã không thể bước tiếp thì hãy quay đầu lại.’

Phải… ngần ấy năm rồi …

Ga Eul nhìn xuống tờ báo với tiêu đề:

“ So Yi Jung - Quốc bảo thứ tư của Hàn Guốc trở về quê hương, sức hút của một casanova vẫn không suy giảm ”

Và trên trang nhất là hình của anh, đứng giữa những cô gái xinh đẹp, mỉm cười rạng rỡ và ánh mắt hút hồn khiến bất cứ ai cũng phải chao đảo.

Ga Eul đưa tay theo từng đường nét trên khuôn mặt anh.
  
Vẫn ánh mắt ấy, vẫn nụ cười ấy…. Không hề thay đổi…
Nụ cười làm mê mệt biết bao cô gái…
Nụ cười đã khiến con tim cô loạn nhịp ngay từ lần đầu tiên gặp mặt…
Nụ cười đã khiến gương mặt cô ửng hồng vui sướng khi nghe anh nói cô là người đã cướp đi trái tim anh và không trả lại…
Nụ cười đã khiến cô hạnh phúc khi anh nhìn vào mắt cô lúc hai người hẹn hò, và cô hạnh phúc cho dù đó chỉ là một vở kịch dành cho Jan Di …
Nụ cười mà cô đã từng cho là bất hợp pháp …
Và chính nó cũng đã khiến cho lòng cô nhói đau khi anh cười với người con gái khác không phải là cô …

Ga Eul khẽ cười.

Quay đầu lại ư …?
Liệu có còn chỗ cho em quay lại ko hả anh…?

5 năm rồi …

Em vẫn ở đây …

Và không có anh …


Một giọt nước mắt lăn dài trên má cô, rơi xuống nụ cười của So Yi Jung…

Yi Jung à, Em nhớ anh…!

-----------------

-        Mẹ ơi!

Một tiếng gọi khẽ cất lên khiến Ga Eul giật mình. Cô đưa tay lau dòng nước mắt và quay lại mỉm cười với thiên thần nhỏ đang đứng trước cửa phòng.

-        Il Sung à! Có chuyện gì vậy?

-        Chúng ta đi được chưa? – Thằng bé nhón chân, vòng tay ôm lấy cổ cô.

-        Ừ đi thôi. Trở về đất nước của chúng ta. _ Cô lại cười và hôn lên trán thằng bé._ Con mau ra cửa đi, mẹ ra ngay.

-        Vâng._ Il Sung hôn vào má cô rồi đi ra, trong đầu nó cứ tự hỏi sao nụ cười của mẹ lại buồn đến thế…
Chiếc taxi chuyển bánh đưa họ ra sân bay …

_________________________________________________

Seoul. Hàn Quốc. Tháng 10.

Chuyến bay từ Thuỵ Điển về Hàn Quốc của hãng hàng không Shinwa chuẩn bị hạ cánh.

-        Ừ Bin à. Tao sắp hạ cánh.

-        Nhanh lên nhé. Cái tên này sắp làm người ta phát khùng lên rồi đây này.

Yi Jung bật cười, hiểu là Goo Jun Pyo đang rất sốt ruột.

-        Nói với hắn là việc này phải hỏi ai là chủ tịch tập đoàn của hãng hàng không này. Cho tên đó nghỉ việc thì máy bay mới bay nhanh lên được.

-        Cũng phải với cái tên đầu xoăn ngốc nghếch này thì nền kinh tế Hàn Quốc chỉ có loạn lên thôi… Áhhh! Đau!
Yi Jung nghe tiếng Woo Bin hét lên trong điện thoại và tiếp theo đó là một loạt tiếng cãi nhau chí choé từ đầu dây bên kia:

-        Ya! Mày nói ai là đầu xoăn hả ? Ai là ngốc hả? Có biết người gánh trên vai toàn bộ nền ‘tinh tế’ (kinh tế) Hàn Quốc là ai không hả?  

-        Anh có thôi đi không? Là Kinh tế chứ không phải tinh tế. Đã ngốc còn bày đặt ăn nói văn hoa.

-        Ya! Em ăn nói với chồng chưa cưới của mình như thế hả!

-        Ai là chồng chưa cưới? Em không biết.

-        Ya! Geum Jan Di! Rõ ràng em đã nhận lời anh…

-        Hai người có thôi đi không, cả sân bay đang nhìn kìa._Giọng nói trầm ấm của Ji Hoo vang lên đầy uy lực khiến cho cặp chó mèo kia im phăng phắc.

Yi Jung mỉm cười. Anh nói tiếp với Woo Bin:

-        Ừ thôi nhé. Tao cúp đây.

-        Ừ. Lát gặp.

Yi Jung ngắt máy vừa đúng lúc một cô tiếp viên hàng không xinh đẹp đang đi đến định nhắc nhở anh không sử dụng điện thoại trong lúc máy bay đang hạ cánh. Anh quay ra nở một nụ cười ngọt ngào, khiến cô gái thở dốc và đỏ bừng mặt:

-        Tôi biết mà. Xin lỗi cô.

-        Kh…không sao ạ…

Cô gái lắp bắp không nói lên lời, mặt cô lại càng đỏ hơn. Cô bối rối trở về vị trí lúc trước đã đứng, miệng vẫn lẩm bẩm: “Bình tĩnh nào. Bình tĩnh nào.”

Thái độ của cô khiến Yi Jung không khỏi bật cười. Mắt anh hướng về màn hình Desktop của chiếc máy tính xách tay trước mặt. Trong hình là một cô gái xinh xắn dễ thương với mái tóc đen dài ôm lấy khuôn mặt bầu bĩnh. Cô mặc chiếc áo màu trắng thanh thoát đi kèm với chiếc váy hồng và đội mũ rộng vành màu nâu. Ánh mắt lấp lánh và nụ cười làm sáng bừng khuôn mặt khiến cô trông thật ngây thơ trong sáng.

Yi Jung đưa tay mơn nhẹ lên gò má cô, khoé miệng cười của cô.

Cô ấy giống em lắm, cũng đỏ bừng mặt mỗi khi anh cười.

Chân mày anh nhíu lại, và ánh mắt bỗng trở nên khắc khoải.

5 năm rồi nhỉ, Ga Eul…. Kể từ cải lần chính tay anh chụp cho em bức ảnh này…. Em còn nhớ không…?

Flash Back ...

- Oa! Đẹp quá!

Ga Eul cười rạng rỡ trước cảnh đẹp Caledonia trải dài trước mặt. Cô giơ máy ảnh lên, nghiêng người và tự chụp hình của mình. Có thể điệu bộ ấy thật dễ thương với tất cả mọi người nhưng hoàn toàn không phải là với So Yi Jung. Anh thở hắt ra, nhìn đi nơi khác với vẻ cau có và ra chiều chịu đựng.

-        Này anh!

Anh quay lại và thấy cô đang nhìn mình mỉm cười, gương mặt ánh lên vẻ tinh nghịch lém lỉnh. Không hiểu sao, khi nhìn thấy vẻ mặt ấy của cô, nhịp tim của anh bỗng đập dồn. Yi Jung ngỡ ngàng trước ánh mắt sámg long lanh của cô và trong một giây anh đã nghĩ trông cô thật … xinh.

‘ Ashhh ! So Yi Jung, mày làm sao vậy hả ? Cô ta chỉ là một quả bí ngô rỗng tuếch thôi mà!”   

-        Anh chụp hộ tôi một bức được không?

Để lấp liếm đi vẻ bối rối của mình, anh nhăn nhó nói, cố ý để cô nghe thấy:

-        Một mình làm đủ trò quê mùa!

Nhưng xem ra Ga Eul không hề có vẻ gì là bị ảnh hưởng bởi câu nói ấy. Cô vẫn mỉm cười và tạo dáng trước ống kính.

‘Con bé này, bị nói thế mà vẫn còn cười được sao?’

Tuy nghĩ vậy nhưng không hiểu sao Yi Jung lại lấy điện thoại của mình ra và nhân lúc cô không để ý, anh chụp lại hình ảnh của Ga Eul … đang cười … cười với anh …

End Flash Back ...

Hạ màn hình laptop xuống, Yi Jung nuốt nghẹn để kiềm nén dòng cảm xúc chực trào. Anh nhìn ra khung cửa sổ máy bay, ánh mắt xa xăm mơ về một bóng hình.

Ga Eul à … em ở đâu…?
Ga Eul … sao em bỏ đi…?
Ga Eul … sao em không quay về với anh…?

Ga Eul à … anh nhớ em…!

-------------------------------------------------------------------

Có những khoảnh khắc ghi mãi trong lòng…
Có những kỉ niệm đọng lại mãi trong tâm trí…
Có những mối tình không thể nào quên…
Và thời gian thì không chờ đợi ai…
Nếu đã không thể bước tiếp thì hãy quay đầu lại.






End chap 1
Sadness,
If you were treasure, I would be the richest person in the world ...

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 2

Đăng lúc 9-10-2011 11:25:51 |Hiện toàn bài
Chap 2 _ I see you

Seoul. Hàn Quốc. Tháng 10.

Một chàng trai cao lớn với dáng vẻ lịch lãm bước ra từ cổng số 9 của sân bay quốc tế Incheon và sự xuất hiện của anh ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn. Cho dù sự trở về lần này của Yi Jung đã khiến báo chí xôn xao bàn tán nhưng chuyến bay hôm nay hoàn toàn được giữ bí mật. Có được điều này phải kể đến công sức của chủ tịch tập đoàn Shinwa Goo Jun Pyo và hoàng tử của thế giới ngầm Song Woo Bin. Và cũng nhờ thế mà Yi Jung đã tránh được những phiên phức do báo chí gây nên. Tuy nhiên, lúc này thì dường như tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía anh, những tiếng trầm trồ khen ngợi và đâu đó vài cô gái đã vẫy tay mỉm cười nháy mắt với anh. Một cái nhếch môi đầy tự mãn, Yi Jung nhìn quanh như muốn tìm kiếm ai đó. Và từ đây anh đã thấy một nhóm năm người đang bước vội về phía anh, vẻ mặt hân hoan khi nhìn thấy thành viên còn lại của F4 cuối cùng cũng trở về. Anh mỉm cười, đưa tay nâng gọng kính râm và sải bước về phía họ, bỏ lại sau lưng những tiếng hò hét của những fan hâm mộ không tên đang ngày càng được tăng âm lượng: “AAAHHHHH ! So Yi Jung kìa! Cả F4 nữa kìa !...”

-        Yo man! Chào mừng đứa con của đất trở về quê hương _ Woo Bin vừa nói vừa đưa tay quàng cổ Yi Jung, ghì anh xuống _ Khoẻ chứ hả ???!!!

-        Haizzz! Cái thằng làm gì mà đi biệt thế hả. Ít ra thi thoảng cũng phải về Hàn Quốc thăm bạn bè một chút chứ. _ Jun Pyo cằn nhằn, vung tay đấm mạnh vào bụng Yi Jung khiến anh gập người vì đau.

Chỉ có Ji Hoo là thể hiện tình cảm một cách điềm đạm hơn cả. Anh đặt tay lên vai Yi Jung, nói ngắn gọn.

-        Mày về rồi.

Câu nói đơn giản nhưng Yi Jung hiểu …

Một giọng con gái vang lên:

-        Yi Jung sunbae! Mừng anh trở về.

Jan Di ngập ngừng nói với anh và định đưa tay lên bắt nhưng Yi Jung đã nhanh chóng bước tới, nở nụ cười ranh mãnh và nói:

-        Jan Di thân mến! Em ngày càng đẹp! _ Anh đưa tay đón lấy bàn tay của Jan Di, nhẹ nhàng cúi xuống đặt lên đấy một nụ hôn trước cái nhìn sửng sốt của Goo Jun Pyo.

Và kết quả là gương mặt Jan Di đỏ bừng lên và Yi Jung thì hứng trọn cơn giận dữ của Jun Pyo:

- Ya ! Mày nghĩ mày đang cầm tay ai vậy hả? _ ngay sau câu nói ấy là Yi Jung lĩnh trọn hai cú đấm vào bụng nữa khiến Jan Di phải chạy vội tới can Jun Pyo trong khi đó F2 còn lại đứng đấy, nhăn nhở cười.

- Yo yo ! Quả nhiên là cassanova. Vẫn phong độ như ngày nào.

- Tất nhiên rồi.

Nhưng nụ cười của Yi Jung chợt khựng lại ngay khi anh nhìn thấy người cuối cùng ra đón anh. Cha Eun Jae.

-        Yi Jung! Cuối cùng thì anh cũng trở về…! _ Eun Jae nói bằng giọng run rẩy như kìm nén cơn xúc động.

Và khi anh chưa kịp đáp lại lời cô thì Yi Jung đã thấy mình ngập trong vòng tay của Cha Eun Jae : Cô lao đến và ôm chầm lấy anh. Yi Jung bối rối, anh đưa tay vỗ nhẹ lên lưng cô rồi nhanh chóng gỡ tay cô ra.

-        Eun Jae à…

-        Em … em xin lỗi … _Eun Jae vội lùi lại.

Yi Jung mỉm cười. Anh cũng lùi lại một bước, đặt hai tay lên vai cô rồi nói:

-        Đã lâu không gặp. Em khoẻ chứ ?

-        Vâng _ Eun Jae đáp lại, rồi cô ngập ngừng _ … Yi Jung à … Em nhớ anh quá.

-        Anh …

Nhưng Yi Jung chưa kịp nói gì thì Woo Bin đã ngắt lời :

-        Thôi nào. Hai người định đứng đây cả buổi hay sao. Jun Pyo sốt ruột lắm rồi kìa. Hãy ra khỏi đây rồi về nhà mà tâm sự.
Yi Jung chớp lấy ngay câu nói ấy:

-        Phải đấy, đi thôi … Chúng ta gây chú ý quá rồi.

Nói rồi anh kéo vội chiếc vali đi không quên gửi một ánh mắt cảm ơn đến Woo Bin.

Yi Jung thở dài, anh đã quyết định sẽ nói rõ ràng mọi chuyện đối với Eun Jae. 5 năm qua đã là quá đủ rồi. Anh không thể để cô lún sâu vào thứ tình cảm vô vọng này thêm nữa. Gượng ép sẽ chỉ làm cho mọi chuyện thêm bế tắc không lối thoát mà thôi và cuối cùng thì người chịu tổn thương vẫn sẽ là cô. Chỉ có điều … anh muốn chờ một thời điểm thích hợp để cô bớt đau khổ …

Khỉ thật. Anh đã không nghĩ là Eun Jae sẽ ra đón anh. Bởi trong thâm tâm anh vẫn mong chờ một gương mặt khác cho dù biết điều đó là ngu ngốc. Phải, anh sẽ hạnh phúc biết bao khi anh trở về, cô vẫn ở đây, đón chờ anh với nụ cười thật tươi và ánh mắt chứa chan niềm yêu thương. Đó sẽ là một nụ cười thật ấm áp như nắng xuân hồng sưởi ấm cho trái tim lạnh lẽo của anh. Nhưng anh biết, sự thật sẽ chẳng có gì …

Thôi nào Yi Jung, tỉnh lại đi, đối mặt với hiện thực đi…

Yi Jung lắc đầu cố xua đuổi những ý nghĩ đau đớn về cô. Và đúng vào lúc họ chuẩn bị ra khỏi sân bay, khi mà anh đã gần như thành công trong việc đó thì … một hình bóng quen thuộc thấp thoáng đằng xa khiến tim anh như ngừng đập…

Anh đang mơ ư…?

Hẳn là vậy rồi.

Ga Eul …?

Không thể nào !

Là em phải không…?

Làm sao Ga Eul có thể ở đây được chứ !

Nhưng rõ ràng đó là em… dáng người ấy… mái tóc ấy…

Phải chăng đôi mắt anh đã bị ảo giác rồi ? Có thể lắm!

Nhưng không …

Thị giác có thể đánh lừa anh …
        …Tai anh có thể ù đi và không nghe thấy em …

Nhưng cảm giác này …
…………từng nhịp đập của trái tim này vẫn nói cho anh biết …
                                ……………đấy là em…

.… Là Ga Eul … Là Ga Eul …
… Xin em …
                   .… hãy là Ga Eul ….

Nhưng …

Nếu là em…

Anh phải làm gì đây…?

Chạy đến đó đứng trước mặt em…?

Nói rằng cuối cùng anh cũng tìm được em…?

Ôm em vào lòng và thì thầm vào tai em… rằng anh nhớ em…?

Liệu anh có thể …?

Hãy cho anh biết, anh phải đối diện với em như thế nào …?


-        Yi Jung à. Chuyện gì vậy. _ Woo Bin quay lại hỏi khi thấy Yi Jung bỗng đứng sững lại, không đi tiếp.

CẠCH!!! Chiếc vali của Yi Jung đập mạnh xuống đất.

Mặc kệ !!!

Anh vụt lao đi bỏ lại Eun Jae cùng những người bạn của mình đứng đó …

Mặc kệ tất cả !

Anh chỉ biết rằng …………
        ………anh phải giữ em lại …


----------------------------------

-        Ga Eul !

Tên cô được thốt lên từ miệng anh như một lời thì thầm … Nhưng cũng đủ để cô nghe thấy.

Cô dừng bước, quay lại nhìn anh.

Tưởng chừng như giây phút ấy trái đất đã ngừng quay, thời gian như ngưng đọng … chỉ còn lại hai con người đối diện với nhau và hai trái tim hoà cùng một nhịp đập … gấp gáp …

Là em … Thật sự là em ………

Yi Jung không dám thở mạnh, anh sợ rằng cái khoảnh khắc này sẽ tiêu tan. Anh nhìn cô. Chiếc kính râm khiến anh không thể đọc được ánh mắt cô nhưng nét mắt cô dãn ra cho anh thấy sự ngạc nhiên trong cô.

Em khác quá, Ga Eul. Không còn là một Ga Eul rụt rè, hay thẹn thùng trước anh như ngày xưa, cô xinh đẹp hơn, quyến rũ hơn và trưởng thành hơn. Cô cũng không còn là quả bí ngô quê mùa như anh đã từng gọi nữa, thay vào đó Ga Eul trông thật đẹp trong chiếc váy trắng trang nhã dịu dàng. Từ cô toát ra một vẻ tự tin và năng động, nhưng ở cô có cái gì đó khiến anh cảm thấy xa lạ và khó gần. Gương mặt đã bao lần anh nhìn thấy trong những giấc mơ của anh suốt 5 năm qua. Nhưng đâu rồi cái nét tinh nghịch lém lỉnh, đâu rồi nét thơ ngây hồn nhiên. Chỉ còn một gương mặt đẹp nhưng buồn và lạnh.
Và điều quan trọng nhất … cô không cười với anh …

Là anh … Thật sự là anh ………

Anh đứng trước mặt cô vừa gần mà vừa xa. Giây đầu tiên cô ngỡ ngàng vì sự xuất hiện của anh. Giây thứ hai cô không tin vào mắt mình. Giây thứ ba cô nhận ra rằng thực sự anh ở đó. Giây thứ tư cô để cho những xúc cảm bao năm qua chợt bùng lên trong lòng ….

Anh vẫn như vậy, Yi Jung à. Vẫn mái tóc ấy, vẫn ánh mắt ấy, vẫn dáng vẻ lịch lãm ấy. Anh vẫn khiến hơi thở cô trở nên khó khăn khi cô nhìn vào gương mặt hoàn mĩ của anh. Vẫn khiến cô trở nên nhỏ bé và yếu ớt trước dáng người cao lớn của anh. Dường như cô không có cách gì chống lại được sức hút từ anh.

Đến giây thứ năm cô bắt đầu thắc mắc sao anh lại ở đây? Liệu có phải anh biết mà tới đón cô ?

Mày đang tự huyễn hoặc mình đấy à Ga Eul?

Giây thứ sáu cô tự hỏi mình nên làm gì trước anh? Cô có nên chạy tới và ôm lấy anh cho thoả nỗi nhớ mong khao khát hay không?

Mày định phá đi tất cả những nỗ lực của mình trong suốt những năm qua sao Ga Eul?

Và rồi ….

-        Yi Jung …?

Giây cuối cùng, cô nhớ ra rằng … anh không thuộc về cô …

Quá muộn rồi Ga Eul à …

Tiếng Eun Jae khiến Yi Jung giật mình quay lại. Eun Jae đang đứng sững lại nhìn anh và Ga Eul bằng ánh mắt thảng thốt. Anh lại nhìn Ga Eul, nhưng tất cả những gì anh thấy bây giờ là một gương mặt lạnh lùng vô cảm. Cô gật đầu chào anh rồi cúi xuống nói:

-        Đi thôi Il Sung.

Rồi cô nhẹ nhàng bước qua anh mà không buồn nhìn lại.

----------------

Yi Jung vẫn đứng đó. Anh vẫn chưa hết bàng hoàng. ‘Đi thôi’ _ Lời Ga Eul vọng lại trong đầu đánh động vào tâm trí anh. Không , cô không nói với anh. Lần đầu tiên anh nhìn xuống người đi bên cạnh Ga Eul.
Một đứa trẻ. Một thằng bé.
Thằng bé tên Il Sung ngoái lại nhìn anh bằng cặp mắt ngạc nhiên tò mò. Một đôi mắt nâu rất giống mắt Ga Eul.
Yi Jung cảm thấy như một vực sâu đang nứt toác ra dưới chân anh, thăm thẳm, không đáy.

Ga Eul, em đã tìm được soulmate của mình rồi sao?

-----------------------

Ga Eul vội vã bắt một chiếc xe taxi. Cô ngồi vào trong và ôm ghì chặt lấy Il Sung.

Tại sao? Tại sao?

Đã bao năm qua rồi … Cô đã rời khỏi nơi này… rời xa anh…
Cô đã quyết định ra đi … từ bỏ tất cả …không còn vương vấn bất cứ điều gì… để bắt đầu một cuộc đời mới ở nơi mà không ai biết đến cô… Ga Eul của ngày trước…
Cô đã sống những năm tháng cô đơn ở Paris… cố gắng hoà nhập với cuộc sống ở đó …
Cô tự nhủ mình phải quên đi quá khứ …
Quên anh… quên tình yêu của cô với anh… đấy là việc cô phải làm…
Cô cũng không còn hận anh nữa… không còn ghét anh nữa… Không còn giận anh vì những tổn thương anh gây ra cho cô nữa… Đã quên thì phải quên tất cả… Bởi cô biết cứ mỗi giây phút cô còn hận anh cũng có nghĩa là cô vẫn nghĩ đến anh… vẫn không quên được anh…

“Khi một người cần xoá bỏ hình ảnh của ai đó ra khỏi kí ức của mình thì cần phải làm cho thật sạch sẽ”

Chính anh đã dạy em câu đó Yi Jung à!

Cô những tưởng mình đã thay đổi… đủ mạnh mẽ để đối mặt với anh… gặp lại anh…
Cô những tưởng với chừng ấy thời gian cô sẽ quên anh… không còn đau đớn vì anh…

Nhưng tại sao …………

Tại sao em vẫn thấy mình lạc lõng đến vậy trước những con người ở Paris ?

Tại sao em vẫn lạnh đến vậy mỗi khi ánh nắng của nước Pháp mơn man lên da thịt ?

Tại sao em vẫn đau đến vậy khi nhìn thấy anh cười trên những trang tạp chí … một nụ cười không thật …?

Tại sao em vẫn nhớ đến vậy cái lần anh quàng lên cổ em chiếc khăn của anh khi bờ vai em run lên vì cơn gió lạnh ?

Tại sao em vẫn mong đến vậy bàn tay anh đưa ra lau nước mắt cho em mỗi khi em khóc một mình trong câm lặng ?

Tại sao em vẫn muốn đến vậy một lần được nghe giọng nói của anh mỗi đêm dài em thức trắng … vì nhớ anh ?
        
…………… Phải chăng em đã sai………………?
        ………………Phải chăng em lầm tưởng……………………?
        …………………………Phải chăng em đã tự huyễn hoặc mình……………………?

Để rồi đến khi đứng trước anh em mới nhận ra mình vẫn không hề thay đổi ……
                ………………vẫn là Ga Eul của hôm nào …

Em vẫn lặng người đi khi anh gọi tên em …
Em vẫn tưởng như không thở nổi khi anh nhìn em …
Em vẫn đau đến tan nát cõi lòng khi thấy người đang ở bên anh là chị ấy …
Vết thương trong em lại nhức nhối …
Nhưng trái tim em vẫn không thôi thổn thức …
Rằng em vẫn yêu anh … rất nhiều …

Và giờ đây nước mắt em lại rơi … một lần nữa … vì anh …


Ga Eul siết chặt đứa con trai bé bỏng. Từng dòng lệ tuôn dài thấm đẫm bờ vai Il Sung. Thằng bé ngước lên nhìn cô bằng ánh mắt tha thiết, đưa tay lên gạt những giọt nước mắt của cô.

Nó biết, nó hiểu, mẹ đang đau, lại đau, như những đêm mẹ ôm nó vào lòng và khóc khi mẹ nghĩ nó đã ngủ. Nó đã chỉ nằm im, không động đậy. Nhưng giờ đây nó không muốn vậy nữa, nó muốn xoa dịu cho mẹ, nó muốn ôm lấy mẹ và làm cho mẹ bớt đau, muốn trở nên mạnh mẽ để có thể bảo vệ cho mẹ. Vì nó yêu hơn bất cứ thứ gì nụ cười của Ga Eul, nụ cười mà nó cho là đẹp nhất.

Ga Eul mỉm cười.
-        Mẹ không sao. Mẹ sẽ ổn. Vì mẹ có Il Sung, vì Il Sung là tất cả của mẹ.
Il Sung vòng tay qua cổ cô.

Mẹ cũng là tất cả của Il Sung.

----------------------------------------------------------

You can take a minutes to have a crush on someone , an hour to like someone and a day to love someone - but it take a lifetime to forget someone .

Bạn có thể mất một phút để mến một người, một giờ để thích một người, một ngày để yêu một người …
… Nhưng phải mất cả đời để quên một người.






End chap 2
Sadness,
If you were treasure, I would be the richest person in the world ...

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 2

Đăng lúc 9-10-2011 11:34:09 |Hiện toàn bài
Chap 3 _ Cry without tears.

Seoul. Hàn Quốc. Tháng 10.


Ga Eul đẩy cánh cửa, nhìn vào trong . Vẫn vậy. Như lần cuối cùng cô ở đây, trước bậc cửa này.
Cô thở ra… Sau 5 năm, cô đã trở về…

Chị à, em đã về rồi đây…

Cái ngày ấy cô đã bước ra khỏi cánh cửa này với một trái tim tan nát… Tất cả vậy mà tưởng như mới chỉ có hôm qua…

Ga Eul lắc đầu xua đi những kí ức đen tối chợt ùa đến. Cô quay lại nói với Il Sung, thằng bé đang đứng tần ngần trước cửa nhìn căn nhà với ánh mắt lạ lẫm:

-        Vào đi. Đây là ngôi nhà của mẹ trước kia.

Nói rồi cô cũng bước vào.

Lạnh. Sao mà lạnh lẽo đến thế. Trước kia nơi đây ấm áp lắm cơ mà. Cũng phải thôi, nó đã bị bỏ không ngần ấy năm rồi cơ mà.

-        Mẹ à, ở đây bụi quá. Lạnh nữa. _ Il Sung vừa níu váy cô vừa đưa tay che trước mặt.

Ga Eul nhìn quanh, cô quyết định sẽ dọn dẹp lại tất cả. Cô sẽ biến mọi thứ trở lại như trước, để nó trở lại là căn nhà nhỏ ấm cúng như xưa.

Ga Eul mỉm cười với con trai:

-        Vậy chúng ta cùng dọn dẹp nó nhé. Để nó trở thành một nơi thật dễ thương.

-        Vâng _ Il Sung hào hứng.

-        Được rồi. Vậy bắt đầu nào.

Và trong căn nhà ấy, người ta lại thấy những giọng cười ấm áp, sau 5 năm.

Chỉ là liệu con người trong đó có trở lại như xưa ?

--------------------------------------

Paradise Bar

-        Cậu uống đủ rồi đấy Yi Jung. Định say khướt ngay ngày đầu tiên quay về sao? _ Woo Bin nói.

F3 ngồi nhìn Yi Jung, ánh mắt đầy lo ngại.

Anh không nói gì, chỉ nhìn vào ly rượu đang sóng sánh trước mắt mình, khẽ nhếch môi cười.

Say ư? Say được thì tốt. Chính anh cũng đang muốn say đây. Say rồi có lẽ anh sẽ quên, sẽ thấy thoải mái hơn.
Nhưng anh vẫn không say. Anh chỉ thấy đau đớn. Vì cô.

Em đã trở về rồi.

Cuối cùng cô cũng đã trở về. Năm năm trước cô bỏ đi không một lời từ biệt, bỏ lại anh với những câu hỏi không lời đáp. 5 năm ấy đã trôi qua mà anh vẫn không thể tìm ra lời giải cho mình và cho đến bây giờ cũng vậy…
Giờ đây, cô đã quay về. Nhưng lạnh lùng , xa cách… Đau thật.

Em ác quá đấy Ga Eul à. Định bỏ rơi anh như thế sao?
Tại sao ?
Em nhìn thấy anh, nhưng lại bước qua anh.
Phải chăng em thay đổi?
Phải chăng em đã quên anh?
Phải chăng anh vô tình nên anh đã mất em?



Yi Jung lại đưa ly rượu lên miệng, nhưng lần này một bàn tay đã giật ra.

-        Anh có thôi đi không Yi Jung? Anh định ngồi đây đến bao giờ? _ Giọng con gái đầy giận dữ.

Anh ngước lên nhìn người đang đứng trước mặt mình. Trong một giây, anh đã tưởng là cô. Trước kia cũng đã từng có lần cô giật ly rượu ra khỏi tay anh khi anh đau khổ vì mối tình đầu. Thật nực cười. Số phận cứ như trêu đùa. Bây giờ anh lại ngồi đây với cốc rượu, đau khổ vì cô và người ngăn cản anh lại chính là Eun Jae. Nhưng anh sẽ không để ai xoa dịu nỗi đau này. Không ai có thể xoa dịu anh ngoài Ga Eul, anh ước gì mình lại có thể gục lên bờ vai cô một lần nữa…

-        Em đi đi Eun Jae.

-        Sao anh lại thành ra thế này? Thật không giống anh chút nào. Anh có biết anh như vậy em đau lòng lắm không? Vì cái gì chứ? Vì cô ta à?

-        Anh bảo em đi đi. Mặc kệ anh.

‘Không giống anh ư? Vậy thế nào mới là anh đây? Phải luôn đeo một bộ mặt hoàn hảo trước tất cả mọi người ư ?’ _ Yi Jung cay đắng nghĩ.

-        Yi Jung!

Yi Jung cầm lấy chai rượu tu một hơi. Anh ngước mắt lên, vẫn thấy Eun Jae đứng đó. Anh cười khẩy, nói:

-        Em không chịu đi phải không? Được, em cứ ở đây. Anh sẽ đi.

Anh đứng dậy, loạng choạng bước ra phía cửa bỏ lại Eun Jae lặng người sững sờ, không nói lên lời.

Woo Bin đặt tay lên vai cô, khẽ nói:

-        Em đừng lo. Để anh đi theo nó.

-        Cái thằng ấy, rút cục là có chuyện gì mới được chứ? _ Jun Pyo làu bàu. _ Lúc ở sân bay còn vui vẻ vậy mà…

Ji Hoo không nói gì, chỉ nhìn Eun Jae chờ đợi. Cô vẫn im lặng, ánh mắt ngập đầy đau khổ. Anh lắc đầu rồi cũng đứng dậy đi theo Woo Bin. Ba con người này, biết đến khi nào mới được hạnh phúc?

Jun Pyo đưa mắt nhìn Eun Jae, thương hại.

-        Em có muốn về không? Anh đưa về.

Cô lắc đầu, mắt vẫn nhìn vào khoảng không.

-        Anh về đi, em muốn ngồi thêm chút nữa.

Jun Pyo nhìn cô một lúc rồi bỏ đi.

------------------------------------

Tại sao anh lại đến đây? Anh cũng không biết. Chỉ biết rằng anh đã rất muốn được nhìn thấy cô, muốn được nghe giọng nói của cô. Yi Jung đã lái xe như điên kể từ lúc ra khỏi quán bar. Anh đi dọc sông Hàn, phóng xe trên khắp các con phố trong tình trạng như mơ ngủ, không biết mình muốn đi đâu. Cho đến khi định thần lại, anh đã ở trước cửa nhà cô.

Yi Jung bước ra khỏi xe, nhưng không bước tới. Anh đứng trong im lặng, dựa người vào xe.

Cửa sổ phòng cô vẫn sáng đèn. Cô đang ở trong đó, nhưng anh lại không thể nào đến gần. Anh nhìn đăm đăm vào bóng cô in lên khung cửa, bóng hình thân thuộc vẫn luôn ở trong tâm trí anh trong suốt thời gian qua. Bao nhiêu nhớ thương chợt bùng lên dữ dội, thiêu đổt anh.

Thời gian trôi qua
Anh chẳng thể làm gì để có thể quay trở lại
Nhưng nỗi nhớ cứ ngập tràn trong anh
Anh chỉ biết kết tội bản thân mình về mọi chuyện
Bởi anh hèn nhát đến mức không dám thú nhận điều đó với em
Anh đã che giấu nó trong lòng
Để rồi khi em ra đi
Anh ở lại trong nỗi nhớ mong khắc khoải
Ngày cứ trôi
Và anh mơ về em…




Anh đã luôn mơ mình được gặp em
Anh đã mơ mình được ôm em vào lòng
Anh đã mơ được luồn tay vào mái tóc em
Anh đã mơ được nhìn thấy nụ cười ấm áp của em dành cho anh
Anh đã mơ được nghe thấy giọng nói dịu dàng của em thì thầm bên tai, gọi tên anh

Để rồi khi anh tỉnh lại, giấc mơ vẫn chỉ là giấc mơ…


Nói anh nghe vì sao…
…Sao em lại rời bỏ anh ra đi…?
Nói anh nghe vì sao…
…Sao tình yêu lại rời xa anh…?
Hãy nói anh nghe…
… Và hãy trở về bên anh.





Nhưng em đã quay về đấy chứ…
        … Nhưng tại sao anh vẫn không thể ở bên em?
Là vì anh đã làm tổn thương em quá nhiều…
Là vì em đã quên anh …
Là vì anh quá ngu ngốc…
…nên anh đành mất em ?
Anh phải làm gì đây hả Ga Eul ?

Anh đã rất nhớ em, em biết không?


Tiếng cười trong trẻo của trẻ con vang lên như một lưỡi dao cứa vào tim anh. Là đứa bé ấy. Thằng bé đã đi cùng Ga Eul. Thằng bé có đôi mắt giống Ga Eul.

Hàng nghìn câu hỏi hiện lên trong đầu Yi Jung.

Là ai ? Tại sao lại đi cùng cô ? Tại sao nó lại giống cô đến vậy ? Phải chăng… phải chăng… cô đã tìm được chỗ dựa cho mình rồi ? Người ấy là ai? Cô có hạnh phúc không ?

Và nếu em đã tìm được Soulmate của mình, thì liệu anh còn lí do gì để ở bên em không …?  


Cơn mưa bất chợt đổ xuống con phố nhỏ. Trong ngôi nhà vẫn rộn rã tiếng cười nhưng ở ngoài thì lạnh buốt tâm can.
Anh đứng dưới mưa, im lặng. Quần áo anh ướt sũng, mái tóc nhỏ giọt. Gương mặt anh đẫm nước mưa nhưng đôi mắt anh vẫn khô. Anh không khóc. Anh chỉ khóc trong lòng.


Anh ở đây…
Anh vẫn luôn chờ em…
Nhưng anh phải làm gì…?
Khi anh chẳng thể khiến thời gian trở lại…




-----------------------------------------

Phía trên kia, Ga Eul khép bức rèm. Cô đưa tay lên trước ngực, cảm nhận cái nhói đau trong tim.
Cô cũng không khóc.
Vì trời đã khóc thay cô … và thay anh.

-------------------------------------------------

Mưa … mưa ngoài trời … mưa trong lòng …

Eun Jae còn lại một mình trong quán bar. Cô đã ngồi như vậy suốt hai giờ đồng hồ. Trống rỗng. Cô muốn khóc nhưng lại không sao khóc được. Có một cái gì đó tan vỡ trong lòng cô và cô biết, sắp rồi, cô sắp mất anh.

Đó mới thực sự là con người thật của anh phải không Yi Jung?

Cô chưa từng thấy anh như vậy. Anh luôn là một Yi Jung hoàn hảo trong mắt cô, luôn cười, luôn nói với cô những lời ấm áp, luôn chìa tay ra cho cô nắm, luôn ở bên cô mỗi khi cô cần anh, luôn dịu dàng với cô. Phải, trong suốt quãng thời gian họ quen nhau, dù anh có đau khổ đến thế nào anh cũng không để cho cô biết. Anh luôn tự tạo cho mình một vẻ ngoài hào nhoáng, một cái mặt nạ lạnh lùng để che đi những đau khổ của mình trước mặt mọi người, kể cả cô.

Giờ thì cô đã biết, cô chưa bao giờ hiểu anh, chưa khi nào. Kể cả cái ngày cô ngồi bên anh và để anh gối đầu lên chân mình cách đây 12 năm, khi Yi Jung đau khổ gia đình anh không hạnh phúc như anh vẫn tưởng. Phải , kể cả khi ấy cô vẫn không hiểu anh. Cô đã không biết tình cảm của anh với cô, cô đã không hiểu được cô có một ý nghĩa rất lớn với anh, đã xoa dịu vết thương lòng của anh, bởi cô chỉ vô tình còn anh thì chưa bao giờ để cho cô nhìn thấy anh. Đế rồi cuối cùng cô chỉ biết đến nỗi đau khổ của mình mà không hề nghĩ đến những gì cô gây ra cho anh, cô bỏ đi.

Rồi khi cô trở về bên anh, cô tưởng cô sẽ lại có được tình yêu của anh. Anh sẽ lại là Yi Jung chỉ biết đến mình Cha Eun Jae như ngày nào. Nhưng cô đã nhầm. Anh vẫn vậy, vẫn ân cần chu đáo, vẫn quan tâm cô, vẫn ở bên cô nhưng cô cảm nhận được anh không đối với cô như anh đã từng. Anh giúp đỡ cô khi gia đình cô gặp biến cố, anh dang vòng tay của anh ra nâng đỡ cô, nhưng cô lại không hiểu được tất cả những điều đó chỉ thuần tuý là tình bạn và tình thân. Cô lầm tưởng. Khi Ga Eul bỏ đi cô không thấy anh đau khổ, anh vẫn tiếp tục cuộc sống bình thường, vẫn làm việc, vẫn điều hành công ty nhưng cô đã không thể hiểu được ánh mắt xa xăm của anh mỗi khi anh nhớ cô ấy, cô cũng không hiểu được những cơn buồn bất chợt của anh là vì cô ấy.

Lại nữa, cô vẫn không hiểu anh. Vì anh vẫn luôn đeo một chiếc mặt nạ trước cô.

Và So Yi Jung sẽ vĩnh viễn là một học thuyết mà cả đời này cô không bao giờ hiểu được. Và đã không hiểu thì sao có thể giải đáp được nó…

Cô đã tưởng với thời gian anh sẽ chấp nhận cô, cô đã hạnh phúc , đã hi vọng , đã lờ đi tất cả những gì lí trí nói cho cô biết. Nhưng không, giữa cô và anh vẫn luôn có một khoảng cách không gì lấp đầy. Sự ra đi của cô ấy đã khiến anh khép trái tim mình lại chỉ với một cái tên: Ga Eul. Và cô thì không có chiếc chìa khoá nào để mở cánh cửa ấy.

Người duy nhất nhìn thấy con người thật của anh là cô gái ấy. Người duy nhất hiểu anh là cô gái ấy. Người duy nhất trong tim anh là cô gái ấy. Còn Cha Eun Jae mãi mãi sẽ chỉ là người đứng ngoài cánh cửa đóng chặt của trái tim anh. Và giờ đây sự trở về của cô ấy đã khiến chiếc mặt nạ của anh rơi xuống.

4 năm. 4 năm chờ đợi. 4 năm hi vọng. Để rồi đến khi anh quay về, khi cô tưởng như cuối cùng anh cũng sẽ là của cô thì người con gái ấy lại xuất hiện … và phá tan đi tất cả.

Eun Jae ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, trời vẫn đang mưa tầm tã.

Em phải làm gì đây Yi Jung ? Khi em không thể để anh đi, em phải làm gì để có thể giữ được anh ?

------------------------------------------

Bên ngoài trời vẫn mưa … mưa thay cho lòng người muốn khóc …
Một đêm dài …

End chap 3
Sadness,
If you were treasure, I would be the richest person in the world ...

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 2

Đăng lúc 9-10-2011 11:44:07 |Hiện toàn bài
Chap 4

Part 1 _ Destiny drew us together.


Yi Jung nhăn nhó ngồi dậy, đưa tay vò đầu. Hôm qua anh đã uống quá nhiều nên đến bây giờ vẫn còn thấy đau nhức . Anh nhìn quanh, là nhà anh . Làm thế nào mà anh lại về được đây, anh cũng không biết . Lắc mạnh đầu để tìm lại sự tỉnh táo, anh bước xuống giường. Yi Jung với tay lấy chiếc điện thoại đang kêu inh ỏi nãy giờ, không nhìn vào màn hình, anh nhấc máy, cất giọng mệt mỏi:

-        Tôi nghe đây.

Một giọng nam cất lên:

-        Có vẻ như tôi đã phá giấc ngủ của cậu. Rất xin lỗi.

Yi Jung lập tức tỉnh ngủ, anh nhíu mày có chút ngạc nhiên. Việc người đàn ông này trực tiếp gọi cho anh là không thường xuyên chút nào.

-        Giáo sư Johnson?

-        Phải. Xem nào. Paris 10h tối. Vậy bên đó chắc đang là hơn 6h sáng. Xin lỗi, tôi quên rằng múi giờ của chúng ta lệch nhau.

-        Không sao. Cũng tới lúc tôi phải dậy rồi. _ Yi Jung đáp.

Tiếng đầu dây bên kia khẽ cười.

-        Vậy sao? Tôi không ngờ chủ tịch tương lai của tập đoàn nghệ thuật So lại có thói quen dậy sớm như vậy. Thường thì cậu luôn ‘bận việc’ đến khuya mà…

-        Tôi không nghĩ ngài gọi điện từ Pháp sang đây chỉ để nói về vấn đề giờ giấc đi ngủ của tôi thưa giáo sư. _ Giọng Yi Jung lạnh lùng, rõ ràng sáng nay tâm trạng anh không được tốt và anh hoàn toàn không muốn đùa cợt cùng vị giáo sư hài hước kia.

-        Bình tĩnh nào, làm gì mà giận dữ vậy. Tôi chỉ đùa thôi. Tôi gọi cho cậu là muốn thông báo một việc quan trọng .

-        Chuyện gì vậy? _ Yi Jung lại nhíu mày.

-        Về người đại diện thay tôi tham gia thiết kế cho buổi triển lãm của cậu…

-------------------------------

Ga Eul mở cửa sổ, để cho không khí buổi sáng mùa thu ở Seoul tràn vào phòng. Cô khẽ hít thở, cảm giác thật tuyệt, như được tiếp thêm năng lượng. Lạnh nhưng thật trong lành.

Ga Eul không thể tưởng tượng mình lại có thể xa nơi này lâu đến vậy. Cho tới tận bây giờ, sau khi đã trở về Hàn Quốc một ngày, cô mới nhận ra mình nhớ nơi này đến nhường nào. Cảnh vật, không khí, những con người ở Seoul này, tất cả đều thân thuộc, gần gũi. Cuộc sống cứ trôi, bộn bề, nhanh đến mức cô không có thời gian để nghĩ về chúng. Vậy mà… Cô đã nhớ chúng biết bao.

Ga Eul thở dài. Cũng có thể bởi vì trong những năm tháng ấy, cô đã không muốn nhớ đến, không dám nghĩ đến. Vì nhớ đến nó, cô lại chỉ nhớ đến một người…

Tiếng chuông điện thoại kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ. Thật may vì cô bắt đầu nhận ra những suy nghĩ của mình lại đi lạc đường lần nữa. Lại thở dài, Ga Eul nhấc ống nghe.

-        Alô?

-       Xem ra tỉnh táo lắm, không như người kia.

-       Thầy?

-        Ừ, ta đây. Con thế nào? Chuyến bay tốt đẹp cả chứ ? …

-----------------------------------

Yi Jung quẳng điện thoại xuống, đi thẳng đến bên cửa sổ kéo tung tấm rèm. Ánh sáng tràn vào đầy ấp gian phòng, Yi Jung đứng yên lặng nhìn ra ngoài . Anh suy nghĩ về cuộc nói chuyện lúc nãy.

Flash Back ...

-        Về người đại diện thay tôi tham gia tư vấn thiết kế cho buổi triển lãm của cậu. Cô ấy đã đến Hàn Quốc ngày hôm qua. Tôi muốn báo cho cậu biết.

-        Người đại diện? Giáo sư không đến được?

-        Tôi bận chút việc. Tôi sẽ về Hàn Quốc vào tháng sau. Tạm thời cô ấy sẽ thay tôi giúp cậu.

-        Tháng sau là được rồi. Ngài không cần đưa người sang đâu. Tôi không …

-        Yên nào. Cậu không phải lo. Tôi biết lần triển lãm này rất quan trọng nên đã cử học trò giỏi nhất của tôi sang đó. Cậu có thể yên tâm về chuyên môn của nó.

-        Học trò ?

-        Hoạ sĩ . Xinh đẹp và quyến rũ. Nó cũng đang rất mong chờ được gặp cậu, cassanova ạ. _ Giáo sư Johnson nói với sự hóm hỉnh đầy ngụ ý.

Yi Jung lờ đi:

-        Là người Hàn Quốc ? Hay là …

-        Cậu có thể thôi mong chờ một cô gái Pháp ngọt ngào nóng bỏng đi được rồi đấy. Cô ấy là công dân Hàn Quốc chính gốc. Cách đây 5 năm đã sang Pháp. _ Ông vẫn tiếp tục trêu đùa.

-        Vậy sao? _ giọng Yi Jung nhẹ bẫng. Cái mốc 5 năm khiến anh nhớ đến một người …

-        Còn muốn biết gì nữa không? Ta có thể giúp cậu có thêm thông tin. _ Giáo sư Johnson nói với một giọng rất vô tư _ 23 tuổi, tốt nghiệp học viện nghệ thuật Paris, họ Chu, tên Ga Eul. Còn một tên khác là Jennifer Chu.

Yi Jung không tin vào tai mình.

Ga Eul ư ?

-        Thế nào ? Còn muốn biết gì nữa không? _ Giọng giáo sư Johnson vẫn tiếp tục trong điện thoại.

-        Kh…không. _ Yi Jung khó khăn lắm mới cất tiếng.

-        Vậy cậu chăm sóc tốt con bé nhé. Chào cậu.

Ông cúp máy trước khi Yi Jung kịp nói thêm câu nào.


... End Flash Back


Jennifer Chu? Là em ư ? Ga Eul ?
Một hoạ sĩ thiết kế ? Học trò cưng của Mathew Johnson?


Anh khẽ cười. Thật trùng hợp làm sao.

Trùng hợp ư?
Liệu có phải?
Là vô tình hay ngẫu nhiên?
Là số phận hay ông trời đã nghe thấy lời khẩn cầu của anh?
Khi định mệnh lại mang em đến bên anh một lần nữa…
Nhưng…
Là gì cũng được…
Chỉ cần em ở đây thì anh sẽ không để em rời xa anh một lần nào nữa…

Yi Jung với tay lấy chiếc áo khoác rồi đi ra ngoài.

“Ga Eul , em sẽ không trốn được nữa đâu. Anh nhất định sẽ không để em thoát khỏi anh một lần nữa.”
Khẽ nhếch môi, Yi Jung phóng xe đến công ty.

---------------------------------------

-        Thầy, thầy gọi cho con là có chuyện gì đúng không? _ Ga Eul lên tiếng khi cô nhận ra giáo sư Johnson đang thao thao về những chuyện chẳng ra đâu vào đâu như sức khoẻ của cô hay bày tỏ niềm tự hào vô bờ bến của ông về tài năng của cô.

-        Ashh! Con bé này. Ta đang khen con mà. Thật là mất hứng quá.

-        Thầy…

-        Được rồi được rồi. Thì vào việc. _ Ông quay trở lại giọng nghiêm túc _ Ta đã liên lạc với cậu ta rồi.

Ngừng một chút để chờ phản ứng của Ga Eul. Không thấy cô nói gì, ông tiếp :

-        Chiều nay con hãy đến gặp anh ta, Yi Jung sẽ làm việc với con. Còn về Il Sung, ta đã xin cho nó vào trường tiểu học Seoul như con muốn. Ngôi trường duy nhất không dính dáng đến F4 ở đấy. Con chỉ cần đưa thằng bé đi nhập học thôi.

-        Con cảm ơn thầy…

-        Cảm ơn gì chứ con bé này… Ừm vậy thôi, còn một số thay đổi khác nhưng ta sẽ báo con sau. Cũng không có gì lắm. Vậy nhé.

Rồi ông cúp máy để lại Ga Eul với vẻ mặt khó hiểu. Thay đổi? Cô thở dài. Thầy cô bao giờ cũng tự quyết tất cả. Ông chỉ báo cho cô khi bản thân cô không còn lựa chọn nào tốt hơn. Không hiểu lần này ông lại định làm gì nữa đây ?

Ga Eul lại nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Lặng lẽ. Cô nghĩ đến anh. Đêm qua cô đã ở đây nhìn anh đứng dưới mưa. Ngỡ ngàng, đau đớn. Đấy là tất cả những gì cô có thể cảm thấy.

Tại sao lại làm vậy hả Yi Jung ? Tại sao anh lại đến đây và đứng dưới cửa sổ nhà em… như cách đây 5 năm? Anh có biết anh làm vậy sẽ khiến em nghĩ rằng anh vẫn còn tình cảm với em hay không ?

Cô khẽ cười.

Làm sao có chuyện đó được , phải không ?

Một lần nữa, Ga Eul lại phải dùng lí trí để xua anh ra khỏi đầu mình. Cô quyết định sẽ đưa Il Sung đi nhập học.
Nghĩ về anh khiến em mệt mỏi quá Yi Jung à.

-----------------------------------------

Tình yêu sẽ trở lại dù nó xa cách như thế nào và những người yêu nhau sẽ gặp lại nhau.





End Part 1
Sadness,
If you were treasure, I would be the richest person in the world ...

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 2

Đăng lúc 9-10-2011 11:51:28 |Hiện toàn bài

Part 2 _ You are my boss

Cô đứng tần ngần trước công ty anh …

Thở dài. Cuối cùng thì thời khắc đó cũng đến. Cô sẽ phải đối mặt với anh, không tránh được.

Sáng nay, sau khi đưa Il Sung tới trường, cô đã định sẽ nghiên cứu những tài liệu về buổi triển lãm này, nhưng ý nghĩ về cuộc gặp chiều nay khiến cô không thể tập trung. Ga Eul đã mất hàng giờ đứng trước gương chỉ để chọn cho mình một bộ đồ phù hợp. Chính cô cũng không hiểu vì sao cô lại để tâm quá nhiều đến chuyện đó nữa. Cuối cùng cô chọn một chiếc váy màu tím nhạt với viền váy màu xanh thẫm và hoa văn nhỏ in chìm, một cách vô tình, chỉ vì cô thấy nó vừa mắt. Không quá đơn điệu nhưng cũng không cầu kì kiểu cách. Nhưng cô đã không nghĩ đến một lí do quan trọng hơn khiến cô chọn nó.

Màu anh thích, màu hoa lavender, màu tím thuỷ chung.

-------------------------

Yi Jung đang xem các báo cáo về tình hình hoạt động của tập đoàn trong những năm gần đây. Có thể thấy sự suy giảm rõ rệt về tài chính cũng như tầm ảnh hưởng. Một số tập đoàn khác bắt đầu có những động thái cạnh tranh nhằm tranh giành thị trường với tập đoàn So. Điều này báo trước một sự khó khăn nhất định khi anh chính thức tiếp quản.

Thở dài. Kết quả của việc cha anh ngập chìm trong men rượu và đàn bà suốt thời gian qua. Sự tín nhiệm của dòng họ dành cho gia đình anh cũng theo đó mà giảm đi. Có thể nói vị trí kế thừa gia tộc đã được định sẵn dành cho Yi Jung từ khi anh còn là một đứa trẻ, nhưng trong thời điểm hiện tại, nó dường như không còn đơn giản. Những ứng viên khác cũng đã xuất hiện với tài năng và tham vọng không kém khiến cho cuộc triển lãm này càng có vai trò quan trọng hơn bao giờ hết. Tuyệt đối không thể để xảy ra sơ suất gì. Nó sẽ là một bậc thềm vững chắc đưa anh ngồi vào chiếc ghế chủ tịch tập đoàn nghệ thuật lớn nhất Hàn Quốc này hoặc cũng có thể khiến anh mất đi quyền thừa kế.

Có tiếng gõ cửa, không ngẩng lên, Yi Jung nói.

-        Vào đi.

-        Thưa tổng giám đốc, có cô Jennifer Chu muốn gặp ngài ạ. _ Thư kí Kim nói.

Ngay lập tức, Yi Jung ngẩng lên. Một cái gì đó hân hoan khẽ lướt qua gương mặt anh. Nhưng rồi anh nhanh chóng lấy lại điềm tĩnh, anh nói:

-        Mời cô ấy vào.

-        Vâng.

Ga Eul bước vào với dáng vẻ tự tin, cô bước đến trước anh. Khuôn mặt bình thản, ánh mắt không chút xao động.

-        Chào ngài, tôi là Jennifer Chu. Tôi được giáo sư Mathew Johnson cử tới để tham gia thiết kế cho cuộc triển lãm sắp tới.

Lạnh lùng thật.  Cứng nhắc nữa. Anh có thấy không Yi Jung? Em đã phải cố gắng hết sức để có thể đứng trước mặt anh như thế này. Còn anh, dường như rất bình thản , phải không?

Yi Jung rất bình thản. Gương mặt anh không biểu lộ cảm xúc. Ánh mắt nhìn cô như muốn thăm dò đối phương, nhưng đôi mắt vẫn đang đóng chặt không cho phép bất cứ ai có thể đọc được suy nghĩ của anh. Và lẽ tất nhiên không ai biết rằng, trong lòng anh quặn lên một nỗi đau mà chỉ mình Yi Jung mới có thể hiểu nó như thế nào.

Đã có một thoáng ngạc nhiên khi anh nhìn thấy cô trong chiếc váy màu tím nhạt. Từ lâu trong anh, những kí ức về cô đã luôn phủ một màu tím dịu dàng đằm thắm như chính con người cô. Nhưng đây là lần đầu tiên Yi Jung thực sự thấy cô khoác lên mình sắc màu này, và nó làm cô đẹp hơn bao giờ hết. Gương mặt anh vẫn mang vẻ lạnh lùng của một thương nhân trước một đối tác, của một tổng giám đốc trước một nhân viên của mình, nhưng trong anh lại thấy rộn ràng với một chút hồi hộp. Để rồi một cái đau thắt trong lồng ngực kéo anh trở lại khi anh thấy được thái độ của cô.

Em định làm như không quen biết anh ư ? Như ngày hôm qua ở sân bay ? Em lại như vậy, không cho anh một cơ hội nào gần em hơn ?

-        Hân hạnh được gặp em, Chu Ga Eul. _ Anh nói, cố tình nhấn mạnh ở tên cô và đưa tay ra bắt.

Vẫn phong cách đó, không quên kèm theo một nụ cười quyến rũ của một cassanova. So Yi Jung vẫn là So Yi Jung.

Một cái bắt tay hời hợt . Cả hai đều nhanh chóng rụt tay mình lại, chỉ một sự tiếp xúc dù là nhỏ nhất thôi cũng có thể khiến họ mất bình tĩnh. Và đó là điều mà không ai muốn, nhất là trước mặt người kia.

Ga Eul ngồi xuống chiếc ghế dành cho khách phía đối diện bàn làm việc của anh. Cô chờ anh lên tiếng trước.

-        Tôi đã được nghe giáo sư Johnson giới thiệu về Ga Eul. _ Một lần nữa, anh lại nhấn mạnh tên thật của cô, như thể muốn phủ nhận cái tên Jennifer Chu kia đi vậy. _ Ông ấy đã nói em là học trò giỏi nhất của ông ấy.

-        Thầy tôi luôn có xu hướng phóng đại một chút khi nhắc đến học trò của mình.

-        Tôi thì lại thấy ông ấy rất tự hào về em. _ Yi Jung nói kèm theo một nụ cười làm loá mắt người đối diện.

-        …
-        …

-        Cảm ơn.

-        …
-        …

-        Chắc em đã xem qua tài kiệu về buổi triển lãm. Không có gì thắc mắc chứ?

-        Hiện tại thì chưa.

-        Tốt. Nếu có em có thể hỏi tôi hoặc thư kí Kim, ông ấy sẽ giải đáp cho em.

-        Vâng thưa ngài.

-        Tôi sẽ sắp xếp cho em ở tổ thiết kế của tôi. Em sẽ là nhân viên dưới quyền của trưởng phòng Chang.

-        Vâng thưa ngài.

-        Còn có điều này chắc em chưa biết. Vì một số lí do, buổi triển lãm sẽ cần nhiều thời gian chuẩn bị hơn. Thời gian dự kiến có lẽ là cuối tháng sau. Cho nên chúng ta sẽ làm việc cùng nhau trong vòng gần hai tháng. Mong Ga Eul hãy cố gắng.

Gần hai tháng? Phải chăng đây là cái ‘thay đổi’ mà thầy nói đến? Gần hai tháng phải gặp anh ư Yi Jung? Liệu em có vượt qua nổi không? Anh đang đánh giá em cao quá đấy.

-        Vâng. _ Ngập ngừng một chút , cô nói _ Thưa ngài…

-        …
-        …

-        Có chuyện gì sao?

-        Tôi mong việc tôi về nước sẽ không có nhiều người biết. Tôi muốn tự mình đến gặp họ.

Ga Eul nhìn Yi Jung hi vọng anh hiểu cô muốn nói đến ai.

-        Được.

-        Cảm ơn.

-        Còn gì nữa không?

-        Thưa không.

-        Được rồi. Thư kí Kim, anh đưa cô Ga Eul đi nhận việc.

-        Vâng thưa tổng giám đốc.

Ga Eul cúi mình chào anh, vẫn giữ nét mặt bình thường, cô quay người đi theo thư kí Kim.

-        Có cần phải lễ phép như vậy không?

Câu hỏi của anh nhẹ bẫng buông vào khoảng không giữa hai người. Câu hỏi thật lòng duy nhất của anh từ khi cô bước vào.

Ga Eul quay lại nhìn anh. Ánh mắt anh đã không còn lạnh lùng vô cảm nữa. Có một cái gì tha thiết khẩn khoản trong đó mà cô không hiểu được. Cô mỉm cười dịu dàng, nụ cười đầu tiên dành cho anh.

-        Cần chứ, anh là cấp trên của em mà.

Cúi đầu một lần nữa, cô đi ra.

Anh nhận ra một điều vẫn không thay đổi ở em, Ga Eul à. Khi em cười, em rất đẹp. Nụ cười ấy… nó làm con tim anh lỗi nhịp …

-------------------------------------------

Paradise Bar . 10:00.pm.

-        Thằng Yi Jung thế nào rồi? _ Ji Hoo cất tiếng hỏi. Mắt vẫn nhắm.

Woo Bin liếc mắt về phía bàn bia, nơi Yi Jung đang âu yếm vuốt ve một cô gái. Anh hôn vào cổ cô ta khiến cô ta cười khúc khích.

Lắc đầu.

-        Sáng nay nó có vẻ đã tỉnh rượu, còn đi làm, nhìn có vẻ vui vẻ lắm. Nhưng lúc chiều nó rời công ty thì tâm trạng có gì đó không ổn.

Woo Bin thở dài. Có lẽ đến mãi về sau anh cũng vẫn sẽ không thể quên được hình ảnh Yi Jung đêm qua. Lần đầu tiên anh thực sự thấy được thằng bạn mình đau khổ đến thế nào. Trước mặt mọi người kể cả F4 và Cha Eun Jae, Yi Jung luôn che giấu nỗi đau, không cho phép ai có thể xoa dịu nỗi đau đó giúp cậu ta. Bề ngoài ai cũng thấy cậu ta cười nói nhưng Woo Bin hiểu đằng sau đó là một tâm hồn bị tổn thương sâu sắc, chỉ là anh không biết nó tổn thương đến mức độ nào mà thôi. Ngày qua ngày, ngập trong công việc, sáng tạo nên các tác phẩm gốm xuất sắc, đắm chìm trong rượu và những cuộc tình ngắn ngủi, Yi Jung lại càng dìm mình xuống tận cùng nỗi đau  của chính mình và khép kín với mọi người, không mở lòng với ai. Đến chính anh, dù đã chơi với cậu ta từ bé nhưng chưa bao giờ anh hiểu được hết con người cậu ta.

Hình ảnh Yi Jung đứng dưới cơn mưa như trút nước, vật vã trong đau đớn đã thực sự ám ảnh anh. Anh đã không bao giờ có thể ngờ một người như Yi Jung lại có thể đau khổ vì một người con gái như vậy. Lần đầu tiên anh cảm thấy thật bất lực khi không thể làm gì cho người bạn thân. Người duy nhất có thể xoa dịu Yi Jung lúc này là cô gái ấy. Trước kia với Cha Eun Jae, Yi Jung cũng chưa từng đánh mất bản thân mình như vậy. Vì như Ji Hoo nói, với Eun Jae chỉ là một thói quen dẫn đến lầm tưởng, còn với Ga Eul là một tình yêu thực sự chăng?

Tình yêu ư ? Woo Bin khẽ cười. Rút cục thì nó là cái gì nhỉ ? Là gì mà có thể khiến cho con người ta thay đổi, khiến cho một Goo Jun Pyo ngốc nghếch trở thành một người đàn ông chín chắn có trách nhiệm, khiến cho một Yoon Ji Hoo trầm lặng khép kín trở nên cởi mở, hoà đồng… Khiến cho một cassanova lừng lẫy, lạnh lùng và xem thường phụ nữ như So Yi Jung phải khắc khoải vì một người con gái. Chứng kiến những người bạn của mình lần lượt biết yêu, hạnh phúc, đau khổ, vui buồn vì cái gọi là yêu… Jun Pyo… Ji Hoo… Và bây giờ là Yi Jung…

Còn anh thì sao? Liệu có khi nào anh sẽ yêu không? Đến lúc đó tình yêu của anh sẽ như thế nào? Liệu có giống như Yi Jung hay không?

Quả thực… nếu được, anh muốn một lần được nếm thử cái hương vị của tình yêu … dù là ngọt ngào … dù là cay đắng …

Chìm đắm trong những suy nghĩ, Woo Bin vẫn nhìn chằm chằm vào Yi Jung.

Ji Hoo mỉm cười. Nhìn thấy một cassanova khi thất tình vẫn còn là một cú sốc đối với tên DongJoan ấy …

----------------------------

11:00.pm

Jun Pyo bước vào, dáng điệu mệt mỏi. Ji Hoo nhìn anh ngạc nhiên.

-        Ashh. Cái con nhỏ đó thật là khó hiểu mà.

-        Sao vậy?

-        Thì đó. Lúc người ta rủ đi chơi thì không đi, lại bảo là làm phiền. Đến lúc người ta sợ không dám hỏi nữa thì lại trách người ta không chịu quan tâm gì đến mình. Ashh. Mình đúng là điên mất thôi. Người gì mà khó hiểu. Người ta có lòng tốt mà cứ bị coi nhẹ hoài. Thật là tức mình quá đi. ASHHHHH!!!

Nhìn Jun Pyo vò đầu bứt tai khiến cả Woo Bin lẫn Ji Hoo đều phá ra cười nhưng ngay lập tức phải nín lặng trước ánh mắt hình viên đạn của Goo Jun Pyo.

-        Ya ! Goo đại nhân, rút cục thì ai là ‘mình’, ai là ‘người ta’ vậy hả ? _ Woo Bin nói vừa nín cười.

-        Thì tất nhiên tao là … Ashh! Mày hết việc rồi hay sao mà cứ bắt bẻ thế hả? _ Jun Pyo vừa gắt vừa rót một ly rượu đưa lên uống cạn.

Dậm mạnh chiếc ly xuống bàn, anh nhìn về phía Yi Jung quát :

-        Cái thằng kia, lại định say khướt rồi bắt bọn này đưa về như hôm qua chắc? _ Vốn bực mình lại nghĩ đến chuyện hôm qua phải dầm mưa khiến Jun Pyo điên tiết. Nhưng tiếng nhạc đã át hết lời anh. Nhìn Yi Jung tiếp tục uống rượu với hai cô người mẫu, Jun Pyo lại lầm bầm chửi rủa.

-        Ya, Jun Pyo. Nhỏ mồm thôi. Lộ hết bây giờ. _ Woo Bin nhắc khẽ.

-        Hừ. Nó say thì biết gì.

-        Đừng lo. Thằng đó hôm nay không say nữa đâu. Nó đang cực kì tỉnh táo đấy. _ Ji Hoo nói.

-        Phải rồi. Chúng ta còn phải giả vờ như không biết chuyện đến bao giờ nữa đây? Nói thật là việc giấu Jan Di về Ga Eul khiến tao không thoải mái chút nào. Con nhỏ đó suốt ngày thở ngắn than dài… một điều Ga Eul thế này , hai điều Ga Eul thế khác. Nếu biết tao giấu cô ta chắc tóc tao không xoăn nổi nữa mất.

-        Nó đã không muốn nói thì chúng ta cứ để một thời gian nữa xem sao. Mọi chuyện tự nhiên dù sao cũng tốt hơn. _ Ji Hoo nói.

-        Mà sao Ga Eul không đến gặp Jan Di nhỉ? _ Jun Pyo nhìn Ji Hoo thắc mắc.

-        Chịu. Tao không biết đọc suy nghĩ người khác.

Đáp lại câu trả lời đó là hai cái nhìn đầy nghi ngờ của Jun Pyo và Woo bin.

-        Nghi ngờ tao à? Thề là tao không biết hai bọn mày đang nghĩ gì trong đầu đâu.

----------------------------------

Tại một ngôi nhà nhỏ trên một con phố vắng cách đó hai dặm, Ga Eul nhìn vào bức ảnh chụp cô với Jan Di cách đây 5 năm. Khẽ mỉm cười.

Jan Di à. Chắc cậu vẫn rất lo cho mình phải không? Giận mình nữa. Xin lỗi cậu. Mình sẽ tới gặp cậu. Mình hứa. Nhưng … Mình cần thời gian… Jan Di à…

Có thể cô chấp nhận trở về đây, chấp nhận đối diện với anh… Cô có thể làm được điều đó bởi cô đã cố gắng tự đặt ra cho mình những ranh giới… Nhưng với Ga Eul, việc ngay lập tức trở về hoàn toàn cuộc sống như trước đây, khi xung quanh cô lại là Jan Di, là F4 như cách đây 5 năm… như cũ mà cũng không còn như cũ. Nó vượt quá khả năng của cô. Ngôi nhà này… đầy những kỉ niệm, và những ám ảnh. Nhưng cô vẫn ở lại đây, để nhớ về nó, để nhắc nhở bản thân về nó… và để có thể chịu đựng nó…

Thời gian… Thời gian là cái cô cần…

Nhưng liệu bao lâu thì đủ để xoa dịu một con tim có quá nhiều vết sẹo ?


-------------------------------------------

Tình yêu là gia vị của cuộc sống.
Nó có thể làm cho cuộc sống trở nên ngọt ngào, cũng có thể khiến cho cuộc sống trở nên cay đắng.
Nhưng dù biết vậy, mỗi chúng ta vẫn cứ bất chấp tất cả…
… để yêu và được yêu



End chap 4
Sadness,
If you were treasure, I would be the richest person in the world ...

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 2

Đăng lúc 9-10-2011 11:59:41 |Hiện toàn bài
Chap 5

Part 1 _ See Jan Di again

Hai ngày sau…


Hôm nay, Yi Jung đến công ty từ rất sớm. Anh làm việc liên tục không nghỉ. Anh cần có một sự chuẩn bị hoàn hảo cho buổi triển lãm sắp tới. Các tác phẩm lần này rất đặc biệt, nó thể hiện cho những tìm tòi sáng tạo của anh, là tượng trưng cho chặng đường đến với gốm của anh , từ khởi đầu cho tới thành công như ngày hôm nay.

Quan trọng hơn, 6 tác phẩm mới nhất, nó là tất cả nỗi lòng anh hướng về một người trong suốt thời gian qua. Anh muốn nó phải thật mới mẻ và khác biệt so với những buổi triển lãm trước đây. Nhìn vào những bản thiết kế, ý tưởng được đưa ra lần này, Yi Jung chau mày. Rất tuyệt, nhưng vẫn còn thiếu một cái gì đó. Một chút sắc màu chăng? Một chút cảm hứng?

Mải tập trung, Yi Jung không để ý đến cô thư kí xinh đẹp đã đứng trước cửa phòng anh. Cô gái ngần ngại, nửa muốn lên tiếng, nửa lại sợ phá vỡ sự tập trung của anh. Gì chứ Yi Jung ghét nhất bị làm phiền trong lúc anh đang tập trung làm việc. Vì thế tất cả những nhân viên đều cảnh giác tránh không phiền đến anh, hầu hết công việc thường được thông qua thư kí Kim rồi mới đưa lên Yi Jung. Nhưng hôm nay thư kí Kim đã đi đâu đó nên cô mới phải đảm nhận vị trí này. Cô đã rất hồi hộp được diện kiến ngài tổng giám đốc đẹp trai, chỉ đến khi một đồng nghiệp nói với cô rằng anh tuy rất ngọt ngào với phụ nữ nhưng lại rất lạnh lùng trong công việc thì cô mới thấy lo sợ. Cô vẫn đứng đó không dám lên tiếng, làm sao đây, cô sợ bị anh mắng, có điều vị khách này có vẻ… khá đặc biệt .

Cuối cùng Yi Jung cũng ngẩng lên. Thấy điệu bộ khổ sở của cô, anh nhíu mày.

-        Có chuyện gì vậy? _ Yi Jung hỏi bằng giọng lạnh lùng.

-        Thưa tổng giám đốc, có một cô gái muốn tìm gặp ngài ạ.

Yi Jung đứng phắt dậy.

-        Một cô gái ? _ Lẽ nào lại là cô, cô đến tìm anh ư? Yi Jung thầm nghĩ, ánh mắt anh sáng lên.

Từ hôm đó anh không gặp cô, và cũng nhất quyết không chịu đi tìm cô. Cô muốn coi anh như người xa lạ, vậy được, cuộc chơi này anh chấp nhận. Nhưng bây giờ, cô đến tìm anh …

-        Vâng… thưa ngài. _ Cô thư kí nói một cách khó khăn. Tim cô đập thình thịch, nửa bất ngờ vì thái độ của anh, nửa ngây ngất vì ánh mắt anh.

-        Cô ra mời cô ấy vào đây. Cô ấy có nói tên không? _ Anh nói kèm theo một nụ cười miễn phí.

-        Th.. Thưa cô ấy nói là…

-        Là em. _ Một giọng nói cất lên ở phía sao cô thư kí.

Eun Jae bước vào, mỉm cười và ra hiệu cho cô thư kí ra ngoài. Cô ta nhanh chóng rút lui cho dù vẫn còn choáng váng vì nụ cười của ngài tổng giám đốc.

Eun Jae quay lại nhìn Yi Jung, cô có thể thấy sự thay đổi trên gương mặt anh. Thất vọng. Và rồi nó lại biến đổi, lại là cái mặt nạ mà cô không thể tháo nó ra. Một vẻ mặt bình thản lạnh lùng, ánh mắt anh tối lại. Cô biết anh đang thất vọng khi người đến không phải là cô ấy mà là cô. Đau thật.

Sao điều duy nhất em có thể đọc được trên nét mặt của anh lại là điều em không bao giờ muốn thấy cơ chứ?  

-        Em đến rủ anh đi ăn trưa. _ Cô nhìn anh mỉm cười.

Yi Jung không biểu lộ điều gì nhưng anh thực sự bối rối. Anh nhớ lại hôm đó anh đã cư xử lạnh nhạt với cô, khiến cô đau khổ. Từ đó đến nay anh đã không gặp cô, nói đúng hơn anh đã cố gắng để tránh mặt cô. Thật khó nghĩ, anh không muốn cô ảo tưởng nhưng làm cô tổn thương anh lại không nỡ.

Yi Jung liếc nhìn đồng hồ, hơn 2h chiều. Vậy là anh đã làm việc gần tám tiếng. Nở nụ cười quen thuộc, anh nói:

-        Vậy chúng ta đi thôi. Anh cũng đói rồi.

Nói rồi anh lấy áo khoác, đi ra cửa. Eun Jae bước đến khoác tay anh làm Yi Jung khựng lại. Gượng cười với cô, anh khẽ rút tay ra , bước nhanh đi để lại Eun Jae phía sau cùng với sự hụt hẫng.

Bữa trưa diễn ra thật nhẹ nhàng trong sự im lặng của cả hai. Cô vẫn còn quá đau để có thể nói còn bản thân anh vẫn thường im lặng khi ở bên cô nên cũng không muốn cất lời. 4 năm dài làm tăng thêm khoảng cách vốn có giữa họ. Và giờ đây sự trở về của Ga Eul biến nó thành một lỗ hổng trống hoác không gì lấp đầy.

Cuối cùng Eun Jae cũng lên tiếng:

-        Cuối tuần này anh về nhà được không? Bà muốn gặp anh.

Yi Jung nhìn cô rồi gật đầu.

-        Ừm. Bà thế nào?

-        Vẫn khoẻ. Bà rất nhớ anh đấy.

-        Đáng lẽ anh nên thường xuyên gọi về hơn.

-        Anh rất bận mà. Phải rồi, triển lãm của anh thế nào? Có cần em giúp gì không?

-        Còn vài vấn đền nhưng không sao, em đừng bận tâm. Cứ tập trung để lấy bằng thạc sĩ của em đi.

Em muốn giúp anh cũng không được sao, Yi Jung? Thoáng buồn nhưng cô nhanh chóng mỉm cười.

-        Anh đừng lo, em rất giỏi mà.

-        Anh biết. _ Yi Jung nói và mỉm cười.

Bữa ăn kết thúc, Yi Jung đưa Eun Jae về nhà cô. Anh đang định trở lại công ty thì tiếng chuông điện thoại của anh vang lên.
-        Jun Pyo à. Tao nghe đây.

-        …

-        Ừ biết rồi tao đến ngay.

Ngắt máy, anh thầm rủa

“Đi ăn cháo dinh dưỡng gì chứ. Cái thằng này!!.”

---------------------------------------

Ga Eul đi dạo trên phố. Hôm nay cô xong việc từ sớm nên cô muốn thư giãn một chút. Công việc mới lần này khiến cô khá bận bịu. Một ngày nắng đẹp. Lang thang, cô dừng lại trước quán cháo ngày trước cô và Jan Di đã làm thêm ở đây. Cô nhớ Jan Di quá. Có lẽ ngày mai cô sẽ tìm gặp lại cô bạn.

Nhìn quán cháo, Ga Eul nhận thấy sau 5 năm nó cũng chẳng khác là mấy. Nơi này với cô thật thân thuộc. Đây là nơi cô đã gặp anh lần đầu. Rồi lần anh đến tìm cô, gạt cô rằng Jan Di xảy ra chuyện. Lần anh đến giúp cô và Jan Di bán cháo để cô ấy có tiền đi Ma Cao tìm Jun Pyo. Lần anh tìm đến ăn cháo ở đây và trao cho cô lời hứa. Và sau đó là những lần mà họ …

Lời hứa ấy, anh cũng quên rồi phải không Yi Jung?

Ga Eul cười buồn.

Nhiều kỉ niệm thật. Đi đâu cô cũng nhớ đến anh. Chỉ cần lơ là một chút, anh lại chen vào đầu óc cô. Xem ra ở Seoul này dù có đi đến đâu cô cũng không chạy trốn khỏi anh được rồi. Hình ảnh của anh một lần nữa lại bám chặt lấy tâm trí cô, không buông, rũ bỏ mọi cố gắng quên anh của cô trong suốt những năm qua.

Thở dài. Cô đẩy cánh cửa, bước vào.

-        JAN DI À!!_ Ga Eul thốt lên đầy ngạc nhiên.

Jan Di quay ra, cũng kinh ngạc không kém. Hai mắt cô mở to, miệng há hốc. Cô lắp bắp:

-        Ga… Ga Eul !

-        Jan Di!

Ga Eul thở ra, cô mỉm cười thật tươi, chạy lại ôm người bạn thân sau bao năm.

-        Jan Di, không ngờ gặp cậu, mình nhớ cậu quá.

Jan Di vẫn chưa hết bàng hoàng. Cô đẩy Ga Eul ra, nhìn cô bạn như không tin vào mắt mình.

-        Ga Eul, là cậu thật sao?

Ga Eul gật đầu. Xem ra ngoài Yi Jung thì những người còn lại vẫn không biết cô đã trở về. Anh thật tốt vì đã giữ lời với cô. Cô chau mày. Lại là anh, ngay cả giây phút trùng phùng với người bạn thân anh cũng không buông tha cho cô sao? Từ hôm đó đến giờ ngày nào cô cũng đến công ty nhưng không gặp anh, dù vậy, đầu óc cô chẳng có lúc nào thảnh thơi mà không nghĩ đến anh cả. Cô phải ở lại đây 2 tháng, cô nên tập quen dần với chuyện này đi là vừa. Lờ ‘anh’ (trong đầu cô) đi, cô quay ra trả lời Jan Di.

-        Ừ mình đây.

-        ÁAAAAAAHHHHH!

Ga Eul vội bịt tai, cô nhìn Jan Di kinh ngạc:

-        Jan Di?

Nhưng Jan Di đã bật khóc từ lúc nào.

-        Ga Eul à! _ Cô ôm chầm lấy Ga Eul, nức nở _ Cậu đã đi đâu vậy hả? Cậu đã đi đâu chứ? Cậu có biết mình lo lắng thế nào không hả. Mình cứ tưởng cậu không quay lại nữa chứ, cứ tưởng không còn gặp lại cậu nữa chứ. Tại sao cậu lại làm thế hả? Trả lời mình đi. Sao lại thế hả?

Với mỗi câu hỏi, cô lại đánh vào vai Ga Eul một cái. Dường như tất cả những nỗi nhớ, lo lắng, những tình cảm cô dành cho người bạn của mình đang bộc phát ngay lúc này.

Ga Eul không né tránh, cô mỉm cười thật dịu dàng.

-        Mình xin lỗi. Mình thực sự xin lỗi. Jan Di à.

-        Cậu nghĩ xin lỗi là xong à? Cậu không nhớ câu mà Jun Pyo vẫn thường nói à? Xin lỗi mà giải quyết được vấn đề thì còn cần… cần…

-        Cảnh sát để làm gì. _ Ga Eul hoàn thành câu nói thay Jan Di, mỉm cười.

-        Tại sao cậu lại đối xử với mình như thế chứ ? Mình đã rất … hức… lo. _ Jan Di vẫn không thôi thổn thức.

-        Được rồi mà, mình đã trở lại rồi. Cậu thấy không, hoàn toàn khoẻ mạnh nè. Đừng khóc nữa, nha.

Nghe đến đây, Jan Di mới ngẩng lên nhìn chằm chằm vào Ga Eul.

-        Nói mới thấy, cậu khác quá Ga Eul à.

-        5 năm rồi mà _ Ga Eul mỉm cười _ Cậu cũng khác lắm, Jan Di. Xinh hơn nhiều.

Jan Di đỏ mặt.

-        Phải rồi, sao bây giờ cậu vẫn còn làm ở đây vậy? Phu nhân tương lai của chủ tịch tập đoàn Shiwa mà lại đi bán cháo à. Lúc mới vào mình rất bất ngờ đấy. Goo Jun Pyo để cậu làm ở đây sao?

-        Không cho nhưng mình vẫn muốn làm. Hơn nữa ông chủ cũng cần mình giúp mà. Tên xoăn đó… kệ xác hắn chứ.

Ga Eul mỉm cười, xem ra Jun Pyo và Jan Di vẫn trẻ con như vậy. Rút cục thì vẫn có những thứ không bị thời gian làm cho thay đổi. Đấy là người bạn của cô, Jan Di. Là tình bạn giữa hai cô, sẽ luôn bền chặt và mãi mãi như vậy. Còn tình yêu ư ? Cô thật ngưỡng mộ tình yêu của Jan Di và Goo Jun Pyo biết bao, trải qua bao nhiêu thử thách hai con người vẫn ở bên nhau. Còn cô? Ga Eul cười nhẹ, nụ cười có chút gì đó chua chát. Tình yêu ư? Soulmate ư? Có lẽ những thứ đó đã trở nên quá xa xỉ với cô mất rồi. Một người như cô thì có xứng đáng được hưởng hạnh phúc hay cái vị ngọt của tình yêu hay không?

-        Đúng rồi Ga Eul à, cậu thế nào? Cậu đã ở đâu những năm qua vậy ? _ Jan Di hỏi sau một hôi thao thao chửi rủa Jun Pyo thậm tệ. Dù vậy Ga Eul vẫn có thể thấy ánh mắt cô bạn ánh lên niềm hạnh phúc vô bờ.

-        Mình đi du học ở Pháp. Một người bạn cũ của cha mẹ mình đã giúp mình.

-        Vậy sao? Cậu thật là, đi mà chẳng nói cho mình biết.

-        Mình xin lỗi.

-        Được rồi tha cho cậu lần này. Lại đây, nói cho mình nghe 5 năm qua cậu sống thế nào.

Và hai cô gái lại như trở lại những ngày tháng trước kia, khi cả hai vẫn còn là những cô nữ sinh trung học hồn nhiên, ngây thơ. Cười đùa, trò chuyện. Lần đầu tiên khi trở về Hàn Quốc, Ga Eul cảm thấy thoải mái đến vậy. Cảm giác yên bình ngập tràn trong lòng, cô thầm cảm ơn ông trời đã cho cô có được một người bạn như Jan Di.

-        Ya, cậu giỏi thật đấy, giờ đã trở thành hoạ sĩ rồi. Mẹ cậu chắc chắn sẽ tự hào lắm. Không ngờ cậu lại đi theo con đường của bác ấy. Mình còn tưởng cậu muốn làm cô giáo cơ đấy.

Ga Eul cười buồn, ước mơ ấy cũng không phải của cô. Cô muốn làm cô giáo chỉ vì ‘chị ấy’ muốn vậy.

Chị à … em xin lỗi.

-        Đúng rồi, sao không nghe cậu nhắc gì đến chị Hae Eun vậy? Chị ấy thế nào? Vẫn khoẻ chứ? Ya, nói mình nghe, chị cậu có người yêu chưa? À không, không chừng có chồng con rồi ấy chứ. Chắc là hạnh phúc lắm. Phải không?

-        …

-        Hôm nào mình phải đến gặp chào chị ấy mới được, cũng lâu rồi, không biết chị ấy còn nhớ mình không.

-        …

-        Ya, Ga Eul à. Mình định …

-        …

-        Ga Eul?

-        …

-        Ga Eul! Ga Eul !?

Ga Eul ngồi bất động, môi cô run run, trên mặt hiện rõ nét đau đớn tột cùng. Khoé mắt cô long lanh, những giọt nước mắt cứ chực trào.

-        Ga Eul à, cậu sao vậy? Không khoẻ ở đâu à? _ Jan Di hoảng hốt hét lên.

Ga Eul nuốt nghẹn, cố trấn tĩnh.

-        Không… mình không sao. _ cô quay sang _ Jan Di à, muộn rồi, mình phải về đây.

Cô nói rồi vội đứng lên. Với lấy túi, Ga Eul lao ra ngoài. Phải nhanh lên, cô sắp không chịu nổi nữa rồi. Nhưng khi ra đến cửa thì Ga Eul đụng phải một người khiến cô loạng choạng suýt ngã. Một bàn tay đỡ cô lại. Ấm quá, thân thuộc nữa. Cô ngẩng lên, sững sờ.

-        Yi… Yi Jung!

-        Ga Eul ? _ giọng anh thảng thốt cho thấy anh cũng ngạc nhiên không kém gì cô.

Vừa lúc đó F3 còn lại cũng bước vào. Nhìn thấy Ga Eul, ai nấy đều lấy làm ngạc nhiên. Cô đứng thẳng dậy, cố nặn ra một nụ cười rồi cúi chào.

-        Chào các sunbae.

-        Yo yo ! Ga Eul à! Lâu lắm rồi mới gặp em. Em đã ở đâu suốt mấy năm qua vậy? Giờ mới trở về. Ya, xinh ra đấy.

Chỉ có Woo Bin lên tiếng, vờ như bây giờ anh mới biết đến sự có mặt của cô ở Hàn Quốc. Jun Pyo nhìn Jan Di còn Ji Hoo thì nhìn sang Yi Jung rồi lại nhìn Ga Eul dò hỏi.

-        Các sunbae cứ vào đi, em xin lỗi em có việc phải đi. _ Cô nói gấp gáp, quay lại chào Jan Di vẫn chưa hết ngỡ ngàng rồi lao ra ngoài mà không nhìn Yi Jung.

Jun Pyo bước tới chỗ Jan Di hỏi.

-        Ya, Jan Di à, em sao vậy? Sao không ra chào anh ?_ Anh ngạc nhiên nói to.

-        …

-        Jan Di có chuyện gì à? _ Ji Hoo từ tốn lên tiếng.

-        Sunbae, Ga Eul có gì đó lạ lắm._ Jan Di nhìn Ji Hoo lo lắng _ Tụi em đang ngồi nói chuyện rồi cậu ấy tự nhiên ngây ra, trông cậu ấy … trông cậu ấy như sắp khóc ấy.

-        Khóc ư? _ Woo Bin ngạc nhiên.

Không ai bảo ai, tất cả đều nhìn Yi Jung. Từ lúc vào đến bây giờ, anh vẫn chưa nói lấy một câu. Yi Jung chầm chậm nhìn xuống mu bàn tay mình, bàn tay anh đã đưa ra đỡ cô. Một giọt nước vẫn còn đọng lại trên đó, mát lạnh.

-        Yi Jung!?

Tiếng gọi của Ji Hoo như khiến anh sực tỉnh. Quay người, anh lao ra ngoài bỏ lại những ánh nhìn sửng sốt của Jan Di và F2. Chỉ có một ánh mắt Ji Hoo nhìn theo anh như thấu hiểu.

-        Cái thằng, lạ lùng. _ Jun Pyo lầm bầm.

Woo Bin suy nghĩ một lát rồi hỏi Jan Di:

-        Lúc nãy nói chuyện với Ga Eul em có nhắc đến điều gì khiến cô ấy không vui không ?

-        Em không rõ. Cậu ấy vẫn rất bình thường. Chỉ đến lúc em bắt đầu nói đến chị gái cậu ấy thì trông Ga Eul rất lạ.

-        Chị gái ư?  

Ngay lập tức Ji Hoo trao đổi với Woo Bin một cái nhìn kín đáo …

------------------------------------------

Tình yêu và nỗi nhớ luôn song hành…
Và khi ta yêu ai đó là lúc mà mỗi phút mỗi giây trôi qua ta luôn nhớ về họ.



End part 1
Sadness,
If you were treasure, I would be the richest person in the world ...

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 2

Đăng lúc 9-10-2011 12:04:54 |Hiện toàn bài
Part 2 _ I lean on you ~ Cry on my shoulder



-        GA EUL!

Yi Jung chạy dọc con đường. Gió quất vào mặt anh buốt lạnh nhưng anh mặc kệ, điều duy nhất anh quan tâm lúc này là tìm được người con gái ấy. Thở dốc, anh dừng lại nhìn khắp các hướng. Đường phố ngập tràn những dòng người qua lại. Đông đúc và tấp nập.

Nhưng … không thấy cô.

Ga Eul à, em ở đâu chứ?

Khóc. Cô đã khóc. Anh vẫn còn cảm nhận được cái lành lạnh của giọt nước mắt cô lưu lại trên mu bàn tay anh. Cái dáng vẻ hoảng hốt của cô khi nhìn thấy anh khiến anh thực sự lo lắng. Cô đã chạy đi như thể nếu ở lại cô sẽ không làm chủ được bản thân vậy.  

Tại sao? Tại sao em lại khóc? Điều gì đã làm cho em buồn đến vậy?

Không bỏ cuộc, anh vẫn đưa mắt tìm kiếm mong bắt được một bóng hình quen thuộc.

Và kia… có phải cô không?



Cô đã chạy, và chạy. Cô trốn chạy khỏi đó, vì cô biết, chỉ cần một giây nữa thôi, cô sẽ không thể tự chủ. Chỉ một giây nữa cô sẽ khóc oà lên trước mắt Jan Di và tất cả mọi người. Trước mặt anh.

Như vậy thì mày sẽ mất mặt lắm, Ga Eul à.

Điều cô lo sợ nhất khi gặp Jan Di đã đến. Và cô đã không thể vượt qua. Cô đã cố gắng, cố gắng để đối mặt với nó, cố gắng để có thể chịu đựng được nó … Sự chuẩn bị trước… có đấy chứ, thế nhưng dường như tất cả chỉ là vô ích. Từng lời nói của Jan Di vẫn như một lưỡi dao cứa vào tim cô. Thế mà… đó lại là sự thật. Phải. Đáng lẽ bây giờ chị ấy đã có thể ở đây. Chị sẽ có người mà chị yêu thương, một gia đình nho nhỏ và hạnh phúc và chị ấy xứng đáng được hưởng điều đó. Rồi chị sẽ lại ở bên cô như ngày trước, sẽ cười thật tươi với cô, sẽ lại động viên cô an ủi cô những lúc cô buồn… Và họ sẽ lại bên nhau, gắn bó với nhau... Chẳng phải vậy sao ?

Sẽ là như vậy đấy. Nếu như chị ấy còn sống.

Nhưng những điều đó sẽ mãi mãi không bao giờ xảy ra và tất cả là tại cô. Không bao giờ … không bao giờ nữa, chỉ vì cô… Vì cô quá ích kỉ, vì cô quá tham lam, vì cô không biết dừng lại, vì cô đã muốn có những cái không dành cho cô… Người ta vẫn nói rằng con người thường không bao giờ biết quý trọng những gì có trong tay, chỉ đến khi mất nó rồi cô mới thấy hối hận… Hối hận ư? Với cô còn hơn cả thế, gấp ngàn lần, gấp vạn lần… Ngày hôm đó… tất cả là tại cô … Nếu không phải vì cô thì bây giờ chị ấy vẫn còn sống, cô vẫn sẽ có chị. Và Il Sung… Ôi Il Sung…

Tại sao…? Tại sao người chết đi lại không phải là cô cơ chứ…? Nếu phải trả giá, tại sao không phải là cô… Một người như cô đâu đáng được sống trên thế giới này… Cô đã nợ chị ấy quá nhiều… Tại sao…?

Ga Eul đưa hai tay ôm lấy thân mình. Lạnh. Lạnh quá. Cô cảm thấy mình như đang rơi xuống một vực sâu không đáy, cái vực thẳm được tạo ra bởi nỗi đau đang bóp nghẹt trái tim cô, không ai ở bên cô lúc này, không ai kéo cô lên lúc này… Tối đen. Ga Eul gục xuống, khóc không thành tiếng.

-        Ga Eul…!

Một giọng nói cất lên gọi tên cô, thoảng qua như một hơi thở, như một lời thì thầm. Nhưng nó lại đánh thức tất cả mọi giác quan trong cô, những cảm xúc trong lòng cô trỗi dậy ào ạt như con sóng xô bờ. Yêu thương, mong nhớ và sợ hãi. Đó là giọng nói mà cô vẫn luôn mong ước được nghe trong suốt những năm qua, ngay cả trong giấc mơ…

Anh ư ? Không thể nào! Sao anh lại có thể ở đây.

Cô ngẩng lên …

If the hero never comes to you

If You need someone You're feeling blue

If You wait for loving when You're alone

If You call Your friends nobody's home

You can runaway but You can't hide

Through storm and through the lonely night

Then I show You there's a destiny

The best thing in life

They are free



Anh đã thấy cô rồi… Nhẹ nhõm và lo lắng…

Cô ấy đang ngồi đó, vẫn nhỏ bé, bơ vơ như cách đây 5 năm anh đã bắt gặp cô bên vệ đường. Vẫn cái dáng gục xuống, vẫn mái tóc buông qua bờ vai che đi nửa khuôn mặt, vẫn đôi vai gầy run lên để kiềm nén những tiếng nấc. Cô đang khóc, khóc một mình… Sao mà cô đơn và lẻ loi đến vậy ? Trông cô vẫn mong manh và yếu đuối quá, cô khiến trái tim anh như ngừng đập, khiến anh cảm thấy như chính anh đang cảm nhận nỗi đau của cô, khiến anh khao khát muốn được đưa bàn tay mình ra che chở cho cô … lần nữa.

Anh bước đến bên cô…

“ Hình như cô đã quá tuổi ngồi khóc bên lề đường rồi phải không? Có nhiều cô gái hình như lúc nào cũng cảm thấy mình đẹp lắm khi khóc nhưng sự thật không phải như vậy đâu.”

Câu nói đó chính anh đã dùng để an ủi cô. Lần đó khi nghe anh nói, cô đã oà khóc như một đứa trẻ khiến cả con phố đều quay lại nhìn. Cô đã khiến anh phải khổ sở biết bao khi cố thanh minh là không phải lỗi tại anh làm cô khóc. Lần đó anh đã đứng trước cô, bối rối vì phản ứng của cô. Lần đó anh vẫn còn để ý đến những ánh mắt nhìn mình dò xét. Lần đó anh vẫn giữ khoảng cách với cô…

Nhưng bây giờ, anh biết mình sẽ không như vậy nữa.

But if You wanna cry, cry on my shoulder

If You need someone who cares for You

If You're feeling sad Your heart get's colder

Yes I show You what will love can do




Yi Jung cúi xuống đỡ cô đứng dậy, anh nhìn vào gương mặt đẫm nước mắt, vào đôi mắt long lanh hoe đỏ của cô. Bàn tay cô … thật lạnh. Nhưng anh biết rằng mình sẽ sưởi ấm cho nó, sẽ đem hơi ấm trở lại. Khẽ vuốt mái tóc mềm, khẽ lau đi những giọt nước mắt vẫn đang tuôn chảy, anh ôm lấy cô, để cho đầu cô gục vào vai anh. Anh muốn nếu như cô khóc, cô sẽ khóc trên vai anh.

Khóc một mình, sẽ đơn độc lắm Ga Eul à.

Yi Jung muốn ôm cô thật chặt, anh sợ rằng chỉ cần anh buông tay thôi thì cô sẽ biến mất, nhưng anh cũng lại sợ nếu anh quá siết chặt vòng tay thì anh sẽ làm cô đau. Lúc này cô thật mong manh, dễ vỡ quá. Tưởng chừng như có thể tan ra bất cứ lúc nào. Sao lại như vậy hả Ga Eul?

If the sky is grey or latch Me know

There's a place in heaven where We'll go

If heaven is a million years away

Oh, just call Me and I make Your day

When the nights are getting cold and blue

When the days are getting hot for you

I will always stay here by Your side

I promise You, I'll never hide




Anh lại ở đây, đến bên cô như lần trước, an ủi cô trong lúc cô đang tuyệt vọng nhất. Sao anh cứ biết chọn đúng thời điểm thế hả Yi Jung? Cô đã cố để trốn tránh anh, cố để chạy khỏi anh. Và ngay giây phút này đây cô cũng muốn quay mặt đi, muốn vùng chạy khỏi anh, để anh không nhìn thấy cô khóc, để anh không thấy cô yếu đuối. Suy cho cùng thì chẳng phải cô vẫn đang cố tạo cho mình một vỏ bọc để ngăn cách mình với anh hay sao? Nhưng tại sao toàn thân cô không còn chút sức lực, cô tự hét lên với đôi chân mình hãy đứng dậy và rời khỏi anh, nhưng nó đã không còn nghe theo lời cô nữa rồi. Run rẩy và bất lực, cô để anh kéo cô đứng lên, kéo cô ra khỏi nỗi đau như cách đây 5 năm. Cô đã không còn đủ sức để phản kháng nữa rồi. Ga Eul gục đầu trên vai anh, những giọt nước mắt vẫn không ngừng tuôn chảy, làm ướt đẫm vai áo anh.

Sao lại là anh? Sao anh lại ở đây? Anh đi theo cô ư?

Cô muốn hỏi nhưng điều đó dường như không cần thiết nữa. Vòng tay của anh vẫn ấm áp quá, vòng tay đã bao năm cô khao khát một lần được ở trong đó. Lần đầu tiên cô tìm lại được hơi ấm trong suốt những năm qua, hơi ấm cô đã đánh mất. Không, không phải, nó chưa bao giờ là của cô. Chỉ có cô là vẫn tham lam với thứ không phải của mình mà thôi… Mùi hương từ anh lại quấn lấy cô, vẫn ngọt ngào như vậy, ngọt ngào đến mức khiến cô thấy sợ. Cô biết mình đang sai lầm, cô biết mình đang quá yếu đuối. Khoảng cách này quá nguy hiểm, nó không an toàn cho cô. Cô sợ rằng nếu mình quá gần anh như thế này, cô sẽ không thể rời xa anh được. Cô sẽ lại bị sức hút chết người của anh quyến rũ, sẽ lại ngã vào vòng tay anh một lần nữa… Để rồi sau đó, những vết thương chưa khép miệng trong cô lại loang rộng, dày vò cô đau đớn hơn bao giờ hết.

Anh có biết anh đáng sợ đối với em lắm không Yi Jung…? Anh cứ thế này em sẽ lại chạy theo anh như trước kia mất thôi.

Nhưng xin anh, chỉ một lần này thôi, hãy để em được ở bên anh…

Chỉ lần này thôi, cho em được gục đầu vào vai anh, được ở trong vòng tay anh…

Chỉ lần này thôi, cho em được dựa vào anh… Yi Jung …



But if You wanna cry, cry on my shoulder

If You need someone who cares for You

If You're feeling sad Your heart get's colder

Yes I show You what will love can do




Cô khóc. Vẫn khóc trên tay anh. Nước mắt cô thấm ướt ngực áo anh. Yi Jung tưởng như có muôn ngàn mũi kim đâm vào tim anh. Đau đến không chịu nổi. Tại sao lại ra nông nỗi này hả Ga Eul ? Anh cảm thấy mình thật vô dụng khi chỉ có thể nhìn cô khóc. Cô đang khóc và anh chẳng thể làm gì. Chưa bao giờ Yi Jung lại thấy mình bất lực như vậy. Và anh căm ghét bản thân mình vì điều đó.

Em đừng khóc… đừng khóc… Ga Eul à… Anh xin em… nếu phải đau thì xin hãy chỉ để một mình anh đau thôi… một mình anh đau là đủ rồi…

Nuốt nỗi xót xa vào tim, Yi Jung ghì chặt lấy cô , ép cô sát vào mình như muốn san sẻ nỗi đau đó cùng cô. Anh muốn mình có thể cảm nhận nỗi đau ấy như cô. Nếu không thể làm cô vơi bớt, ít nhất anh cũng có thể chịu đựng nó cùng với cô …

Anh không bao giờ muốn thấy em khóc, bởi những giọt nước mắt vì đau đớn của em còn khiến anh đau hơn gấp ngàn lần …

Nhưng nếu em muốn khóc … thì hãy khóc trên vai anh …

        Và để cho anh…
                        … được lau nước mắt cho em.



Ngày hôm ấy anh đã giúp cô vì anh đóng vai một người hào hiệp …

Ngày hôm ấy anh đã an ủi cô vì cô là bạn của Jan Di …

Ngày hôm ấy anh đã đến bên cô như một bản năng …

Còn…
… ngày hôm nay…

Anh ở đây
        … vì anh yêu em.

If You wanna cry, cry on my shoulder…

… I show You what will love can do

…what love can do…



End part 2
Sadness,
If you were treasure, I would be the richest person in the world ...

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 2

Đăng lúc 9-10-2011 12:12:41 |Hiện toàn bài
Part 3 _ The boy who has the eyes of Ga Eul.

-        Em không sao chứ ? _ Yi Jung gọi cho cô một ly cacao nóng. Anh đã đưa cô vào một quán café nhỏ bên đường. _ Em muốn ăn gì không?

-        Không , em ổn rồi, cảm ơn anh. _ Cô ngẩng lên nhìn anh, cố nở một nụ cười gượng gạo.

Với anh mà em cũng khách sáo thế sao Ga Eul ? Anh nhìn cô với vẻ đăm chiêu lại vừa ân cần. Anh muốn biết chuyện gì xảy ra với cô, khiến cô buồn đến như vậy. Nhưng anh lại nghĩ, có lẽ cô sẽ không muốn nói với anh.

-        Anh không hỏi lí do sao? _ Cô nói khẽ.

-        Không. Nếu muốn nói em sẽ tự nói với anh khi em sẵn sàng.

Ga Eul không nói gì.

-        Anh sẽ chờ. _ Anh thêm vào. Câu nói khiến cô nhìn anh ngạc nhiên nhưng không đáp lại.

Thế đấy. Dường như khi cái giây phút yếu đuối ấy đã qua, cô trở lại là con người lạnh lùng và khép kín với anh. Xa quá, cô ngồi trước mặt anh mà sao xa quá. Cô vẫn giữ nét mặt bình thản, ánh mắt nhìn bâng quơ vào khoảng không, nhưng anh có thể thấy đằng sau nó là một nỗi đau ẩn giấu.

Từ khi nào mà em đã đeo lên mình cái mặt nạ đó vậy Ga Eul ? Một cái mặt nạ chỉ dành cho những thằng như anh, anh và F4, không phải với một cô gái như em…

-        Thời gian qua em thế nào? _ Anh quyết định phá vỡ sự im lặng bằng một câu hỏi như thể đây là lần đầu tiên họ gặp nhau kể từ khi cô trở về.

-        Em khoẻ. Còn anh? _ Ga Eul trả lời.

Anh không muốn nhắc đến buổi gặp mặt đầy gượng ép đó. Cô hiểu. Thông điệp rất rõ ràng.

-        Vẫn vậy.

Mỉm cười. Cô hiểu cái ‘vẫn vậy’ của anh. Dù cô luôn tự ép mình phải quên anh, không quan tâm đến anh, nhưng một cách vô thức, đôi mắt cô vẫn dõi theo anh trên các trang báo. Và những thiên tình sử của Yi Jung bao giờ cũng tốn giấy mực cả. Nhói lòng. Đến bao giờ em mới có thể bình thản trước anh đây?

-        Anh ‘nghe nói’ em đã trở thành hoạ sĩ ?

-        Vâng.

-        …
-        …

-        Em đã ở Pháp ?

-        Ở Paris.

-        Ừm.

-        Em đã học mĩ thuật ở đó. Thầy đã giúp em.

-        Mathew Johnson. Ông ấy rất giỏi.

-        …
-        …

Cả hai lại chìm vào im lặng. Chưa bao giờ giữa họ lại gượng gạo và xa cách đến như vậy. Yi Jung muốn để cô nói còn cô lại chỉ im lặng.

-        Muộn rồi. Em về đây. _ Cuối cùng cô nói và đứng lên.

-        … _ Anh vẫn ngồi im.

-        Em còn có việc phải làm. Chào anh _ Cô nói thêm và định bước đi.

Bỗng Yi Jung đứng phắt dậy, rút ví ra đặt một tờ tiền bên cạnh cốc café anh vẫn chưa chạm đến. Anh bước qua cô ra xe, nói ngắn gọn:

-        Anh đưa em đi.

Rồi anh bước tới mở cửa xe cho Ga Eul, lờ đi vẻ bực bội của cô. Thở dài, Ga Eul bước vào xe.

...

Chiếc Lotus Exige S240 màu cam chói lọi dừng lại trước cổng một trường mẫu giáo nhỏ ở Seoul. Ga Eul vẫn ngồi yên trên xe. Suốt cả chặng đường họ đã không nói với nhau câu nào. Cô nhìn Yi Jung, ánh mắt anh vẫn đăm đăm về phía trước. Ga Eul hít một hơi sâu, cô cất tiếng:

-        Yi Jung, em muốn sau hôm nay chúng ta …

-        Coi như không quen? Như cách cư xử của em trong những ngày qua à ? Nhân viên và tổng giám đốc ? _ Anh tiếp lời cô, giọng nói có phần gay gắt.

-        …

-        Không phải à? Hay em định nói chúng ta sẽ trở thành bạn? _ Anh nhắc đến từ bạn với một chút châm biếm.

-        Đúng thế. Em muốn vậy. Là bạn tốt. _ Cô nói, nhìn thẳng vào anh.

-        …

Hai bàn tay anh nắm chặt vôlăng, quai hàm cứng lại để kiềm chế nỗi đau. Ánh mắt vẫn không nhìn cô, chỉ đăm đăm về phía trước.

-        Cảm ơn anh về ngày hôm nay. Em sẽ gặp lại anh ở công ty sau. Chào anh.

Cô quay người định mở cửa xe thì đột nhiên một bàn tay giữ cô lại. Bàn tay ấm quá. Cô vẫn biết điều đó, nhưng sao…

-        Tại sao? _ Anh nhìn vào mắt cô. Cái nhìn khiến cô không thở nổi.

-        …

-        Anh muốn biết.

-        Lí do?

-        Phải.

-        Vì em không muốn. Như vậy có đủ cho anh không?

Cô ra khỏi xe. Lẩn tránh cái nhìn của anh.

...

Cổng trường mở ra. Ga Eul đứng thẳng người, đưa mắt tìm kiếm.

Một thằng bé chạy lại. Cô mỉm cười, dang đôi tay. Thằng bé chạy lại ôm chầm lấy cô. Thằng bé có đôi mắt của Ga Eul.

-        Mẹ!  

Tiếng gọi như một lưỡi dao khứa vào lòng Yi Jung. Anh ngồi trong xe nhìn cô ôm lấy thằng bé, hôn lên trán nó.

Lí do là đây phải không Ga Eul ?
Vì em đã có hạnh phúc của mình rồi.

Bạn ư ? Nghe buồn cười quá phải không?
Khi em rời bỏ anh đi và trở về đây để nói rằng chúng ta là bạn …
Em không thấy như vậy là quá tàn nhẫn với anh sao?

Bạn ?
Được thôi…
Em muốn vậy ?
Anh chấp nhận …

Chiếc Lotus quay đầu xe, phóng đi. Phía sau, một ánh mắt nhìn theo… Buồn vô hạn….

__________________________________________

Nhưng người ta nói rằng:

‘Tình bạn có thể lớn lên thành tình yêu nhưng không bao giờ tình yêu trở về với tình bạn’

Em không biết điều đó sao ?




End chap 5
Sadness,
If you were treasure, I would be the richest person in the world ...

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Lưu trữ|Phiên bản Mobile|Kites

GMT+7, 25-5-2013 10:26

Powered by Discuz! X2

Vietnamese Translation by DiscuzVN

Kites là cộng đồng phi lợi nhuận, với nội dung được chia sẻ miễn phí giữa các thành viên. Kites không chịu bất cứ trách nhiệm gì liên quan tới các link do các thành viên tự đăng tải.

Lên trên