- Đăng ký
- 30-9-2011
- Đăng nhập lần cuối
- 18-5-2013
- Quyền đọc
- 20
- Điểm
- 185
- Bài hay
- 0
- Bài viết
- 94

|
Paradise Bar
10:00 pm
- Mày làm gì vậy? _ Woo Bin ngồi xuống bên cạnh Yi Jung, anh đưa tay với lấy một ly rượu và tự rót cho mình.
- Nhìn mà ko biết sao? Tao đang chơi với ông ma men. _ Yi Jung nói mà không buồn ngẩng lên.
Woo Bin bật cười, anh vừa nhìn thằng bạn vừa lắc đầu. Anh đến đây để giải khuây nhưng lại nhìn thấy Yi Jung đang ngồi uống một mình trong một góc khuất của quán. Đã có một chút ngạc nhiên khi anh không thấy cô gái nào lượn lờ xung quanh, nhưng khi đến gần, Woo Bin mới nhận thấy tâm trạng của Yi Jung hôm nay không được tốt.
- Cái thằng, say rồi nên nói lung tung đấy hả.
Yi Jung khẽ nhếch môi cười:
- Mày thấy tao giống đang say lắm sao?
- …
- Tao đang mong thế mà ko được đây. Đôi khi có thể say đến quên trời đất thì thật tốt, để không phải nhớ, không phải nghĩ, không phải đau. Nhưng tao hình như chỉ càng uống càng tỉnh thôi Bin à.
Woo Bin thở dài một cách mệt mỏi, anh hỏi dù đã biết rõ lí do.
- Mày lại gặp chuyện gì nữa vậy?
- …
- …
- Chẳng có gì. _ Yi Jung cười _ Còn mày thì sao?
Woo Bin nhìn thẳng vào Yi Jung hồi lâu… Cuối cùng anh cười nói:
- Tao tới đây thay đổi không khí.
Câu nói làm Yi Jung nhướn mày.
- Sao thế ?
- Không. Tại thấy ngột ngạt quá. _ Anh vừa nói vừa đưa tay nới lỏng chiếc cà vạt trên cổ _ Đến đây cho thư giãn một tí rồi về chiến đấu tiếp.
- Chiến đấu? Chiến đấu cái gì?
- Assh! Thì con nhóc ‘sao chổi’ đó! Mà ko biết cô ta có thật là con gái ko nữa… Thật không chịu nổi! Chắc chắn là cô ta cố tình như vậy để tao huỷ hôn ước trước đây mà.
- Mày với cô công chúa nhỏ lại có chuyện gì nữa à ?
- Không gì. Chỉ là 1 ngày cô ta tới tìm tao những 5 lần. Phá phách rồi cãi nhau ở công ty. Rồi lại lấy chuyện ông già tao ra doạ. Hôm qua giữa lúc tao đang nghỉ trưa còn tới lôi tao đi. Mà mày biết làm gì không? Đứng làm người mẫu cho cô ta thử mấy bộ trang phục rẻ tiền đó… _ Woo Bin nói một cách bực bội.
Yi Jung bật cười:
- Trang phục gì thế ? Đẹp không ? Nghe nói cô ấy là một nhà thiết kế nổi tiếng và rất có phong cách, tao tò mò muốn biết …
- Ya! Nếu là mấy bộ tử tế thì đã đành… cô ta nói cái gì thử nghiệm phong cách mới ... cuối cùng lại … _ Woo Bin bỗng im bặt như vừa sực nhớ ra điều gì.
- Hử? Lại sao?
- À… Không… Cũng không sao. _ Anh ngượng nghịu quay đi trước cái nhìn chằm chằm của Yi Jung.
- Sao thế? Có gì mà mày cứ úp mở thế ? Mấy bộ đồ đó làm sao ?
- Không… không sao… cũng đẹp ... nhưng… nhưng nó là…
- Ya! Lần đầu tiên tao thấy mày ấp úng vậy đấy Bin à. _ Yi Jung cười, anh bắt đầu thấy tò mò về những thiết kế của cái cô Công chúa thời trang đó.
- Không… chỉ là …
- Chỉ vì nó là bộ sưu tập mùa đông dành cho phụ nữ.
Một giọng cười lanh lảnh cất lên khiến Woo Bin mím chặt môi lại. Eun Hye bước tới bên hai người, xinh đẹp và dễ thương trong chiếc đầm màu hồng nhạt, ánh mắt lấp lánh vẻ đáng yêu tinh nghịch. Woo Bin quay phắt lại, anh sẵng giọng:
- Lại là cô. Cô tới đây làm gì vậy hả? Sao lúc nào cũng bám theo tôi thế cô ko biết mệt à?
Câu nói của Woo Bin như một phát súng làm bùng nổ cuộc khẩu chiến, ngay lập tức Eun Hye cũng vặc lại:
- Ya! Anh ăn nói cho cẩn thận nhé. Ai thèm bám theo anh chứ?
- Vậy chứ không phải theo tôi thì cô tới đây làm gì? Chỗ này không phải chỗ của cô! Về đi!
- Nói vậy là sao hả? Đây là nơi quái nào mà anh đến được còn tôi thì không? Độc quyền của riêng anh đấy chắc?
Khoé môi Woo Bin khẽ nhếch lên một cách tự mãn :
- Chính xác đấy cô bé ạ! Cô không biết toàn bộ quán này thuộc quản lý bởi F4 sao? Cho nên, có thể nói nó thuộc về tôi. Không được tôi cho phép, cô không được vào đây.
Eun Hye mở tròn đôi mắt, cô nhìn chăm chăm vào Woo Bin, khẽ bặm môi cố tìm lấy một lí do gì để phản bác nhưng không thể. Trái ngược hoàn toàn với cô, gương mặt chàng playboy ngoác ra một nụ cười rạng rỡ và đắc thắng. Anh ngả người vào quầy rượu, ánh mắt anh lượn lờ ở thân hình của những cô gái đang khiêu vũ trên sàn nhảy và giả bộ như không thấy Eun Hye đứng đó. Rồi anh phẩy tay về phía cô, một hành động kiểu như đuổi khéo.
Người thứ ba - Yi Jung thì đang ngồi quan sát cả hai với sự thích thú ra mặt. Anh chợt cảm thấy sao hai kẻ này bắt đầu giống Jun Pyo và Jan Di, cãi nhau như chó mới mèo. Và cũng là lần đầu tiên anh thấy Woo Bin cư xử một cách trẻ con như vậy. Trước đây, so với F4, Woo Bin luôn như một người anh lớn, điềm đạm và chín chắn. Cậu ta là một tay chơi có hạng, không sai, nhưng đó chỉ là bề ngoài, thực chất, Woo Bin mới là người ân cần chu đáo và luôn quan tâm tới những người còn lại nhất. Vậy mà lúc này, một Prince Song đường hoàng đĩnh đạc đang cãi nhau về một chuyện nhỏ nhặt với một cô bé ít hơn cậu ta tới 5 tuổi.
Nhưng chỉ không lâu sau đó, thế trận đã hoàn toàn biến đổi. Eun Hye dường như chợt nhớ ra một điều gì, cô đưa tay vào túi, lấy ra một bức ảnh. Ánh mắt cô chợt sáng lên và đôi môi nở nụ cười tươi như hoa. Nhưng không hiểu sao, nụ cười ấy lại khiến Woo Bin cảm thấy … lạnh sống lưng.
- Yi Jung sunbae! Em nghe nói anh sắp có cuộc triển lãm gốm, em tự hỏi liệu anh có cần tuyển người mẫu đứng cạnh những chiếc bình của mình không? Em có biết một người rất giỏi trong việc tạo dáng đấy. Và đặc biệt người này cũng rất ăn ảnh nữa.
Eun Hye đặt tấm ảnh lên bàn với một nụ cười đáng sợ và đẩy nó về phía Yi Jung. Nhưng rất nhanh, Woo Bin cũng đã kịp liếc thấy hình người trong bức ảnh đó, và ngay lập tức, nó khiến anh cảm thấy như vừa mắc nghẹn cái gì đó ở cổ, gương mặt anh chợt trở nên nhăn nhó đến tội nghiệp. Còn Yi Jung, anh đã bị sặc một ngụm rượu và hiện đang ôm bụng cười rũ rượi.
Hoàn toàn không có gì là khó hiểu cả một khi bạn nhìn vào tấm hình đó. Đấy là một phiên bản hoàn hảo của DongJoan Song Woo Bin nhưng có điều là những trang phục trên người anh lại không cho thấy nó giống anh chút nào. Với một sợi dây nơ màu xanh lơ trên tóc, khoác trên người một chiếc váy quây kiểu dạ hội màu xanh nhạt với những hạt ngọc lấp lánh được gắn dọc theo viền váy, một hình thêu hoa ở ngực áo làm tăng vẻ nữ tính, Woo Bin đang ngủ một cách ngon lành trên chiếc ghế dài, một tay để tì đầu và tay kia đỡ dưới cằm. Sống mũi thẳng, lông mi dài, bờ môi mềm mại, gợi cảm, làn da mịn đến mức khiến con gái cũng phải ghen tị. Nếu không kể đến khuôn hàm vuông vức và lông mày rậm, người ta sẽ dễ dàng nhầm lẫn giữa một trang nam nhi và một cô gái. Trên trán Woo Bin có xuất hiện những nếp nhăn mày cau có, đoán chừng có thể thấy được rằng anh đã không có một giấc mơ dễ chịu. Nhưng ngoài điều đó ra, sự thực là Prince Song trông vô cùng duyên dáng và … xinh đẹp.
- Cô …
Nhưng trước khi Woo Bin kịp nói điều gì thì ngay lúc đó chợt có hai cô nàng nóng bỏng tới bên Woo Bin. Họ nhìn anh và nở những nụ cười đầy ẩn ý.
Và nhanh như cắt, Woo Bin chộp lấy bức ảnh độc ấy, mắt anh chiếu thẳng vào Eun Hye với một ánh nhìn căm hờn, anh cảm thấy hai hàm răng mình đang nghiến chặt vào nhau tới mức anh thấy đau. Eun Hye vẫn ngước lên nhìn anh với vẻ trêu ngươi nhất có thể. Gương mặt hớn hở và vui thích hơn bao giờ hết.
- Không sao, tôi còn nhiều bản sao khác cũng nét không kém.
Eun Hye nháy mắt với Woo Bin khiến anh nghẹn họng.
Cô ta ... Cô ta đúng là quái vật ! Anh nghĩ một cách cay đắng.
Dù vậy, hành động vừa rồi của Woo Bin dường như hơi muộn.
- Oppa! Oppa có cái gì vậy? Ảnh chụp Oppa sao? Cho tụi em xem với được không?
- À… Không… Không có gì đâu… _ Anh khó khăn lắm mới thôt lên lời với ánh mắt cầu hoà và nụ cười méo xệch.
- Đi mà! Oppa! Đó là cái gì mà oppa không cho em xem được sao?
Giọng cô ả ngọt như mía lùi, không hiểu sao nó khiến anh cảm thấy lợm giọng và khó chịu. Tất nhiên anh chỉ muốn xua cô ả đi, nhưng Woo Bin lại nghĩ như thế thì thật phũ phàng và nó sẽ làm tan nát hình tượng một Prince Song luôn nhất mực yêu chiều và dịu dàng với phái nữ của anh. Mà nhất là khi bản thân anh chưa nghĩ ra được lí do gì để từ chối cô ta. Anh liếc nhìn sang thằng bạn chí cốt với một cái nhìn cầu cứu, lúc này đã chịu nín cười để lấy lại vẻ phong trần lịch lãm.
Nhưng thật đáng tiếc cho Woo Bin, hôm nay Yi Jung hoàn toàn không có tâm trạng để trở thành cứu tinh cho ai hết. Anh không còn hứng thú chơi đùa với mấy cô nàng đó nữa, bản thân anh cảm thấy mệt mỏi với chúng và dường như, có một cái gì đó ngăn anh lại. Như thể anh đã mất đi lí do để tự vùi mình trong những sự hoan lạc và sa lầy như thế. Lời thú nhận của anh với một người ngăn anh làm bất cứ một điều gì tồi tệ. Anh cảm thấy nó sẽ là một sự phản bội với chính bản thân anh, với những gì anh cảm nhận, những gì anh đã nói với cô ấy. Và cho đến giờ, trong trái tim anh vẫn đầy ắp hình ảnh của người đó, cùng với nỗi đau day dứt khôn nguôi.
Nhưng hơn thế nữa, theo quan điểm của Yi Jung, đang có kịch hay, tội gì phá bỏ. Anh lắc đầu với Woo Bin và hất đầu về phía Eun Hye đang làm như không nghe thấy gì.
Thất vọng, cuối cùng Woo Bin đành nhìn sang phía Eun Hye, một cách rất-bất-đắc-dĩ.
Dường như còn muốn tiếp tục trừng phạt anh thêm, Eun Hye cứ cố tình tỏ ra không hiểu những tín hiệu của anh. Cô làm lơ chúng và lạnh lùng quay đi. Mặc kệ cô ả kia cứ tiếp tục ve vãn Woo Bin một cách ngọt ngào với những ly rượu chuếnh choáng. Mặc xác anh ta, cho đáng đời cái thói trăng hoa, chơi bời đó đi. Thế mà không hiểu sao trong cô lại có chút gì đó khó chịu. Cô tự nhủ là vì cô không thể chịu nổi khi phải nghe những lời tán tỉnh ngọt như đường kia, và quả thật, nó khiến cô muốn buồn nôn. Nhưng Eun Hye sẽ không có ý định nôn thật, tất nhiên, một lần mất mặt đã đủ lắm rồi.
Cuối cùng, khi có vẻ như cô cảm thấy đã đủ để tra tấn Woo Bin, hay là đủ để nó đi quá giới hạn chịu đựng của cô, Eun Hye giật lấy ly rượu trong tay cô nàng kia và đưa lên miệng tu một hơi hết sạch. Cô quắc mắt với cô ả và quát lên trước ánh mắt sửng sốt của mọi người :
- Ya! Không biết liêm sỉ hay sao mà cứ bám lấy chồng chưa cưới của người khác vậy? Cô không biết anh ta là một con gà đã đóng dấu kiểm dịch rồi hay sao mà còn dám trơ trẽn ve vãn trước mặt tôi hả?
Cô nàng người mẫu nóng bỏng chỉ còn biết đứng lặng, sững sờ đến không nói được một câu nào, tròn mắt lên nhìn Eun Hye với vẻ mặt thảng thốt. Ừ thì ai có thể tưởng tượng mình sẽ gặp viên minh châu của tập đoàn Style ở nơi này chứ, và nhất là khi lại vừa hân hạnh được nàng hét vào mặt. Ngay lập tức Woo Bin cũng thừa cơ hội đó gỡ tay cô ả ra, cười trừ và nói như rót mật vào tai.
- Cho anh xin lỗi em hôm nay nhé baby. Hôn thê của anh nổi giận rồi, để cô ấy tức tối như thế thật không nên. Đành hẹn em lần khác vậy. _ Woo Bin làm điệu bộ nuối tiếc nhất có thể và lập tức nắm tay Eun Hye kéo cô ra khỏi quán bar càng nhanh càng tốt.
Một cách nhanh chóng, Yi Jung đứng lên đi theo thằng bạn, bỏ lại hai cô nàng siêu mẫu vẫn đang ngẩn người vì chưa hiểu chuyện gì.
…
……
………
- Ya! Anh bỏ tay tôi ra xem nào! Ai cho anh tự tiện nắm tay người khác như thế ? _ Eun Hye giằng tay ra khỏi Woo Bin, hét lên với anh.
Woo Bin bật cười, buông bàn tay cô ra, anh quay sang nhìn cô trêu chọc:
- Tôi cần ai cho phép chứ? Song Woo Bin này từ trước tới nay chưa từng phải đợi tới con gái cho phép rồi mới được cầm tay. Thậm chí còn không chỉ là cầm tay thôi đâu cô bé ạ. _ Anh cúi xuống sát mặt cô, sát đến mức gương mặt họ chỉ còn cách nhau vài phân, đi kèm với đó một cái nháy mắt _ Thế nào? Có muốn thử không?
Nhưng Eun Hye cũng nở nụ cười ‘hiền lương’ không kém.
- Tôi cũng có một thứ mà tất cả các nhà báo trên đất Hàn Quốc này đều muốn có lắm đấy. Thế nào? Có muốn thử không?
Ngay lập tức, gương mặt Woo Bin cứng đơ, anh tư từ đứng thẳng người lên, môi mím chặt và nhìn cô một cách vô cùng tức tối. Và cũng vô cùng bất lực nữa.
- Nhìn gì chứ? Tôi nói sai gì sao? Đấy là chưa kể khi nãy tôi đã làm phúc cứu anh ra khỏi hai cô nàng đó, không biết điều mà cảm ơn tôi đi lại còn …
- Vậy Yoon tiểu thư, cô muốn tôi cảm tạ cô thế nào đây ? Hay để tôi dẫn cô đi công viên giải trí cô mới chịu ? _ Woo Bin nói một cách giễu cợt. Cô nhóc như cô thì chắc nơi đó là hợp.
- Thật sao? Ý kiến hay đấy! _ Eun Hye reo lên phấn khích _ Tôi thích tới đó lắm. Ya! Bin Bin! Anh thật thông minh, không ngờ anh cũng biết đúng ý tôi như vậy, tôi đặc biệt thích những trò cảm giác mạnh ở đó. Nhưng tôi không chỉ muốn tới công viên giải trí, tôi muốn anh dẫn tôi đi xem các nơi. Seoul này có chỗ nào hay ho náo nhiệt tôi đều muốn tới, và anh phải làm hướng dẫn viên cho tôi. Thế nào? Có muốn thử không?
Cô nhìn Woo Bin một cách đắc thắng. Còn bản thân anh thì trông như thể muốn tự vả vào mồm mình. Công viên giải trí … Trong đầu anh bắt đầu mường tượng tới những đu quay, tàu lượn siêu tốc và … Dĩ nhiên, thứ gì cũng trên cao cả.
Cuối cùng, anh thở dài, chấp nhận thua cuộc.
- Được rồi. Cô giỏi lắm. Đi thì đi, mắc gì tôi phải sợ chứ?
- Vậy được. Ngày mai anh tới đón tôi. Còn bây giờ tôi mệt rồi, tôi muốn về nhà, anh đưa tôi về. _ Eun Hye nói với giọng điệu ngây thơ nhất có thể.
- Ya! Sao tôi phải đưa cô về ? Cô tới đây bằng gì thì giờ không biết đường mà tự về à?
- Thật lạ! Một playboy luôn tự hào là galăng như anh mà lại đi bỏ rơi vị hôn thê của mình ngoài đường giữa tối khuya thế này mà không đưa cô ấy về sao? Người khác biết được sẽ nghĩ anh vừa keo kiệt lại vừa không ra dáng đàn ông đấy.
Một lần nữa, Woo Bin cảm thấy mình thật bất lực trước ‘cô nhóc’ đang đứng trước mặt mình. Anh thật không sao đối phó được với miệng lưỡi sắc như dao của cô ta. Là đây, dâu hiền vợ thảo mà cha anh đã chọn cho anh là đây. Rút cuộc anh vẫn không hiểu tại sao mình lại dính phải cô nàng này không biết.
- Ha ha! Xem cái bản mặt anh kìa. Ngố quá đi mất. _ Eun Hye thấy Woo Bin đứng vò đầu bứt tai liền ôm bụng cười nắc nẻ. Và điều đó chẳng khiến cho anh thấy dễ chịu hơn.
Đúng lúc đó, Yi Jung bước qua, nở nụ cười quen thuộc. Mắt Woo Bin sáng lên, lấp lánh khi nghĩ đã tìm được vị cứu tinh, anh mong ít nhất cũng có ai đó đứng về phía anh xử lí con nhỏ ngang ngược này. Nhưng không may, Yi Jung chỉ nói với một cái nháy mắt :
- Tao về trước đây. Mày … ở lại mạnh giỏi nhé!
Nói rồi anh thản nhiên bước đi làm ngơ trước ánh mắt vô cùng thiết tha của thằng bạn. Và ánh mắt ấy nhanh chóng chuyển dần thành cay cú . Woo Bin quay lại Eun Hye, cô đang đứng khoanh tay nhìn anh và cười tinh nghịch. Rồi cô hất đầu về phía sau quán bar, ra lệnh :
- Đi lấy xe đi.
Và sau đó, Woo Bin vừa lầm lũi đi về phía nhà để xe vừa nghiến răng ken két.
Tại sao mình lại bị dính phải con nhỏ đanh đá này cơ chứ ?
Nhưng anh đã không biết rằng ở đời ‘ghét của nào, trời trao của nấy’ =.=
…
- Anh ta làm gì mà lâu thế không biết ? _ Eun Hye liếc nhìn màn hình điện thoại, cô đang băn khoăn xem có nên gọi điện để giục Woo Bin hay không. _ Đừng nói hắn cho mình đứng đây rồi bỏ đi mất chứ ? Không. Dù sao Song Woo Bin cũng là một gã ga lăng, hắn sẽ không bỏ rơi mình đâu. _ Cô cắn môi suy nghĩ.
Bực mình hơn, một tên thanh niên say rượu lại chọn đúng lúc này để từ từ tách ra khỏi nhóm của hắn và tiến lại gần Eun Hye. Hắn nhìn cô và nở một nụ cười ngọt ngào đến ớn:
- Này người đẹp! Cô em làm gì mà đứng ở đây một mình thế ?
Eun Hye quay người lại, cô nhìn chằm chằm vào kẻ đang đứng trước mặt mình và phân tích tình hình : một công tử dân chơi chính hiệu. Hay nói cho đúng hơn thì là một tên sở khanh chính hiệu. Với việc tiếp xúc nhiều cùng những anh chàng play boy trong F4 đủ để cô có thể ngay lập tức nhận ra hắn là loại người nào. Cô nhìn hắn từ đầu đến chân đánh giá, thầm tiếc cho hắn vẫn còn quá kém cỏi so với Woo Bin và Yi Jung.
Nói một cách thẳng thắn thì hắn là một gã chơi ngông mới có chút tiếng tăm, tới tiếp cận Eun Hye cũng chỉ vì lời thách thức cá cược với lũ bạn rằng liệu có dụ được cô đi cùng hắn đêm nay. Và một kẻ đã vênh váo lại xuẩn ngốc thì thường hay háo thắng.
- Sao thế ? Cô em nhìn gì vậy? Có muốn cùng đi uống với anh vài ly không ?
Và khi thấy Eun Hye không nói gì, có vẻ như lòng can đảm của hắn được củng cố thêm đôi chút. Gã say mạnh dạn tiến tới gần Eun Hye hơn và mời mọc, hắn thực sự ngu ngốc đến mức tin rằng cô sẽ bị hút hồn bởi nụ cười và vẻ bề ngoài của hắn ???
Nhưng đáng tiếc, cô đâu phải không có mắt chứ. Một cách lịch sự, Eun Hye nhã nhặn từ chối kèm theo một nụ cười duyên dáng nhất:
- Rất tiếc phải xin lỗi anh, nhưng tôi đang chờ người. Anh ấy sẽ tới đón tôi ngay bây giờ. Anh đi chỗ khác chơi đi nhé.
- Ồ, cô em đừng nói như thế chứ! Anh đã thấy em đứng đây nãy giờ mà có ai buồn tới đâu? Mà dù là có đi chăng nữa thì hắn cũng thật vô tâm khi để một quý cô xinh đẹp thế này đứng bơ vơ ngoài đường giữa đêm tối. Sẽ thật là nguy hiểm cho em nếu có một gã sở khanh háo sắc nào đó đi qua. Thôi nào, đi với anh đi, anh đảm bảo là hôm nay cô em sẽ vui.
Eun Hye cười khẩy trước những lời lẽ của hắn. Tên háo sắc đó chính là nhà ngươi chứ ai? Cô bắt đầu cảm thấy khó chịu vì tên đáng ghét này, và cũng bắt đầu mất kiên nhẫn với hắn.
- Này anh, tôi đã nói rất rõ rồi đấy, người đón tôi sẽ tới ngay bây giờ. Còn anh, tôi khuyên anh nên đi đi trước khi anh ấy tới, bạn trai tôi rất hay ghen và anh ấy sẽ không nhẹ nhàng với ai đâu.
Nhưng xem ra tên này đã thuộc vào dạng hết thuốc chữa, bất chấp, hắn vẫn sấn đến gần và đặt một tay lên eo cô
- Ha ha! Cô em cứ đùa chứ anh đây thì sợ gì thằng nào? Cô em hãy …
Một chiếc xe thể thao màu vàng thắng gấp ngay bên cạnh cả hai tạo ra một âm thanh chói tai và đầy tính đe doạ. Cửa kính xe được hạ xuống và Woo Bin đang ngồi sau tay lái với vẻ mặt lạnh lùng nhưng ẩn giấu một cơn thịnh nộ. Anh gằn giọng với Eun Hye trong khi vẫn quắc mắt nhìn tên kia:
- Lên xe! Cô còn định đứng đó tới bao giờ ?
Eun Hye nở nụ cười tươi, cô vẫy tay chào gã thanh niên một cách thân thiện và bước vòng sang phía bên kia để lên xe, bỏ lại hắn mặt càng lúc càng tái hơn bao giờ hết.
- Song … Song thiếu gia … _ Hắn lắp bắp không nên lời.
Nhưng Woo Bin vẫn không thèm đếm xỉa tới hắn, anh quay sang Eun Hye nói cộc lốc :
- Cài dây an toàn vào nếu cô không muốn bắn ra ngoài.
Anh ta mắc chứng gì vậy? Eun Hye thầm nghĩ.
Ngay sau đó chiếc xe thể thao phóng vút đi với một vẫn tốc khổng lồ và gã say hiểu rằng một cái án treo đã được xác lập.
Bất giác, hắn tự đưa tay sờ lên gáy mình …
End chap 21
|
-
Tổng đánh giá: Kite$ + 5
Xem tất cả
|