Tác giả: lonely_cat

[Long Fic | K+ ] Thánh đường Pandora | Catine | BOF Casting | Chapter 14 updated 29/4 [Lấy địa chỉ]

Rank: 2

Đăng lúc 25-12-2011 14:23:49 |Hiện toàn bài

Chapter 9 - Part 2



Phong thư từ ban điều hành cấp cao của Pandora được gửi đến, trùng hợp khi Chu Ga Eul sắp nhận lấy bản án cho tội danh đào tẩu khỏi ngôi trường. Nhưng, điều này có phải chỉ là một sự tình cờ đơn giản đến thế hay không?

Woo Bin đưa tay đón lấy phong bì màu tím, sắc tím nền nã không đem lại cho anh linh cảm trước về một điều cụ thể nào, mọi thứ cho đến lúc này thật mơ hồ.

“Cậu ra ngoài được rồi.”

Sau cái gật đầu của Woo Bin, Jun Pyo điềm đạm cúi chào hai con người ở trước mặt. Chợt, anh nhận ra ánh mắt vô cảm của So Yi Jung từ lúc nào đã đặt trên người mình. Lạnh lẽo, nhãn quang của gã khiến cho Jun Pyo bất giác thốt lên trong suy nghĩ. Với tư cách của một bề tôi, Jun Pyo không được phép có  nghi vấn về biểu tình ấy, những gì anh có thể làm là bước ra khỏi căn phòng ngột ngạt và khép lại cánh cửa nặng nề, thứ sẽ che khuất đi sự thật nằm bên trong phong thư màu tím.

Quay người đi, Jun Pyo thoáng sững sờ khi vô tình bắt gặp khuôn mặt thân quen của Geum Jan Di, cô gái nhận được lệnh đang chờ đợi ở bên ngoài. Đôi mắt ướt hiền lành, đầy cam chịu và chất chứa biết bao tâm sự ấy gieo vào tim anh một cảm giác nhức nhối đến mụ mị. Anh đã quên, quên mất người con gái mình yêu vẫn luôn ở rất gần, luôn có mặt ở bên So Yi Jung như một định luật hiển nhiên đã tồn tại ngay từ khi anh đặt chân đến nơi này.

“Geum Jan Di à, rốt cuộc thì có khi nào em bỏ đi tất cả hình ảnh của Đệ Thập cùng với những lời  hứa kia ra khỏi tâm trí mình để yêu anh hay không?”

Jun Pyo thực sự muốn lao đến bên Jan Di, giữ chặt lấy dáng hình nhỏ bé và hỏi cô thật nhiều lần câu hỏi đó, nhưng anh đã không làm vậy. Sau những đấu tranh trong tư tưởng và dằn vặt từ trong tâm hồn mình, anh đem tất cả mọi thứ gọi là tổn thương dồn nén lại trong ánh mắt mênh mang cùng nụ cười chát chúa.

Hai con người mang trái tim đập cùng một nhịp, nhưng cũng chỉ đơn giản là nhìn rồi lướt qua nhau.

“Jun Pyo.”

Bàn tay anh tưởng chừng sẽ mãi siết thật chặt, nếu như không nghe được giọng nói của người con gái đó, thoảng nhẹ nhưng mặn xót như mùi gió biển.

“Xin lỗi, em đã không thể giữ đúng hẹn.”

Tiếng nói kia mềm mỏng, nhẫn nhịn van lơn anh, Jan Di, cô đang làm anh cảm thấy mình tồi tệ.

“Tối hôm đó, bởi vì Đệ Thập…”

“Anh hiểu.”

Jun Pyo không còn đủ kiên trì để nhận thức rõ ràng về những gì mình vừa nói, anh bước đi thật nhanh, không một lần ngoái đầu nhìn lại, và cũng không nhìn thấy bờ vai gầy của cô gái khẽ run lên.

“Tình yêu của chúng ta vốn không thể nào thắng được lòng trung thành của em.”

Thì sao lại làm cho anh yêu em nhiều đến vậy?

“Từ bỏ đi, Goo Jun Pyo!”

Đó là tất cả những gì Hwang Hye Rim đã nói, và đó có phải là điều duy nhất anh có thể làm?

*



Thời gian trôi đi một cách chậm chạp đối với những người đang chờ đợi nó. Shin ngước đôi mắt màu xanh ngọc lên bầu trời, vầng trăng đã chếch về phía Tây quá nửa, chẳng mấy chốc đêm nay cũng sẽ qua, và những gì nên đến cũng phải đến với Chu Ga Eul, người con gái ở bên trong căn phòng giam lạnh lẽo ngoài kia.

Chàng trai cố gắng tìm kiếm nơi Ga Eul bị giam giữ chỉ vì cậu không thể khuyên nhủ bản thân rằng cô vẫn ổn, vì lí trí Shin đã biết quá rõ cô gái ấy sẽ suy sụp như thế nào khi bị bỏ lại một mình.

Khi xung quanh chẳng còn ai, cô ấy nhất định sẽ cảm thấy rất đau khổ.

Khi tất cả đều quay lưng đi, khi bỗng nhiên nhậc thức được mình đã bị bỏ rơi, cô ấy nhất định sẽ rất cô đơn.

Cô ấy…Ga Eul sẽ cảm thấy như thế thôi, vì Shin cũng đã từng trải qua những cảm giác đáng sợ đó.

Khi biết rằng bản thân đã bị lãng quên giữa một thế giới luôn từng giờ hiện hữu, cảm giác chơi vơi như chỉ có một mình đứng ở đầu con dốc, thứ cảm xúc chẳng ai mong muốn đó có thể bóp nghẹt trái tim của bất kỳ kẻ nào nó chạm phải.

“Ga Eul, tôi sẽ không để cô một mình…sẽ không…”

“Shin, khoan đi đã!”

Hắn, Yoon Ji Hoo một lần nữa lại có mặt ở phía trước căn phòng giam, hắn khiến Shin giật mình khi đột ngột kéo lấy cánh tay cậu.

“Ta đoán cậu sắp làm điều gì đó ngu ngốc, nhưng ta hi vọng phán đoán của mình là sai.”

Ji Hoo trầm giọng, sự bỡn cợt thường thấy trong đôi mắt hắn hoàn toàn tan biến, lần đầu tiên Shin nhìn thấy vẻ hả khắc trên nét mặt của hắn. Yoon Ji Hoo, hắn biết những gì chàng trai trẻ kia toan làm, và với địa vị của mình, hắn không thể để cho điều ấy xảy ra.

Với Shin, chút thời gian ít ỏi còn lại không cho phép cậu chần chừ lâu hơn. Tay áo yukata của Shin vung lên, hất bàn tay của Ji Hoo đang đặt trên người cậu về phía khác.

“Việc ta làm không cần ngươi phải lo!”

“Ta sẽ không can thiệp nếu cậu không phải người của đội II. Shin, cho dù cô gái đó có thật sự đào tẩu hay không, nếu bây giờ cậu giải thoát cho cô ta, có khác nào tự tay biến tội danh ấy thành sự thật chứ?”

Lời nói của Yoon Ji Hoo vẽ lên những nét ngập ngừng mờ nhạt trên khuôn mặt của chàng trai đối diện, Shin cắn môi, để đưa ra một lựa chọn không phải lúc nào cũng là một việc dễ dàng. Nhưng nếu cậu không đưa Ga Eul đi, có gì để đảm bảo So Yi Jung và Song Woo Bin sẽ tha cho cô ấy, khi thời gian đã không còn đủ để chứng minh Chu Ga Eul là vô tội ?

Và quyết định cuối cùng của Shin được đưa ra sau khi cậu hít một hơi dài, hành động đó giúp tâm trí cậu bình tĩnh lại.

“Ta…mọi việc sau này ta sẽ tự mình gánh trách ‘nhịm’!”

Bộp!

Shin đột ngột cảm thấy trán mình nhói lên, Yoon Ji Hoo vừa rồi đã không ngần ngại vươn tay cốc thẳng vào trán cậu.

“Gánh…gánh cái đầu của cậu, ta nói đến vậy mà vẫn bướng, cậu đúng là hư hỏng mà.”

“Ngươi…”

Một thoáng ngỡ ngàng hiện lên trong đáy mắt xanh, Shin đưa tay giữ lấy trán, tự hỏi cái thái độ như muốn phì cười nhưng vẫn cố kiềm nén của Ji Hoo ban nãy  là có ý gì?

Ngược lại, kẻ đang bị Shin đặt nghi vấn kia thản nhiên xoa nhẹ lên gương mặt hoàn mỹ của mình, đồng thời buông ra tiếng thở dài có đến ba bốn phần tinh quái.

“Hừm, mệt chết đi được, việc tỏ ra nghiêm túc làm cơ mặt của ta bị tê mất rồi, không hiểu sao Yi Jung và Woo Bin có thể giữ cái biểu cảm như thế suốt cả ngày nhỉ?”

“Ngươi đang làm gì, Yoon Ji Hoo?”

Dù chưa thật sự nhận thức rõ ràng những gì đang diễn ra, nhưng Shin vẫn cảm thấy một cơn giận dần dâng lên, trông nụ cười phỉnh phờ của tên đội trưởng trước mặt kia,  Shin…ghét hắn!

“Ta chỉ làm những gì một đội trưởng nên làm là ngăn cản thành viên trong đội làm việc xấu thôi.”

“Ngươi biết ta không hỏi chuyện đó mà!”

“Haha, ta thật là thích cái khí phách của cậu, nhưng dù sao trẻ hư thì vẫn phải bị phạt.”

Yoon Ji Hoo nói trong khi cánh tay hắn bất ngờ giơ lên hướng về phía cậu lần nữa, trong một giây, Shin nhắm mắt lại, và sau này, mỗi khi nhớ đến tình huống đó, cậu vẫn không hiểu vì sao mình lại có phản ứng  như thế.

1…2…3 giây sau, không có gì chạm vào người cậu cả.

“Shin dễ thương ghê, nhưng ta không phải loại người thích dùng bạo lực nên cậu không cần phải phòng thủ như vậy đâu. Ta sẽ cho một hình phạt nhẹ nhàng thôi nhé.” - Ji Hoo toe toét cười, bàn tay hắn hiện đang đặt trên tóc Shin, hắn vò đầu cậu, khiến cho mái tóc nâu nhạt trở nên rối bù xù.

“Cái này do Woo Bin giao cho ta”  – Trước mặt Shin, Ji Hoo cầm trên tay một phong bì màu tím, Shin nhận ra nó, chiếc phong bì giống hệt như cái cậu nhận trước khi nhập học – “ Và giờ thì đi nhanh đi.”

Sắc xanh trong đôi mắt của Shin như giãn ra, cậu nhìn vào Yoon Ji Hoo đầy khó hiểu, một kẻ quái gở như hắn ta đang tính toán điều gì?

“Không phải cậu muốn cứu cô gái đó sao? Vậy thì đi đi.”

“Nếu thế, vì sao lúc nãy ngươi lại ngăn ta?”

“Là thủ tục của một người lớn khi bắt gặp đứa trẻ hư thôi mà.”

“Ngươi…”

“Hình như thời gian không còn nhiều nữa đâu.” – Bờ môi Ji Hoo cong lên, hắn nắm lấy tay Shin giục giã.

Ném về phía Ji Hoo cái hừ mũi đầy gắt gỏng khi hắn tươi cười ấn phong thư cho cậu, Shin nhanh chóng tiến về phía cánh cổng phòng giam còn đóng lại.

“Yoon Ji Hoo, ngươi nhét chìa khóa vào tay áo ta lúc nào vậy chứ?”

Tà áo yukata phất nhẹ giữa màn đêm, ngoài trời kia, tuyết bắt đầu rơi, và bóng người đang khoanh tay từ xa nhìn theo từng bước chân của chàng trai trẻ, vậy mà hắn cứ khúc khích mãi không thôi.

Hình ảnh của Shin gợi cho Ji Hoo nhớ đến ba năm trước đây, cũng đã có một gã ngốc cứ ngoan cố làm theo ý mình, chỉ vì một cô gái mà phá vỡ quy tắc của học viện. Sự trùng hợp này không khỏi khiến hắn thích thú vô cùng.

“So Yi Jung à So Yi Jung, cá tính của cả hai giống nhau như thế, cậu còn không chịu thừa nhận đứa em trai này hay sao?”

*



Những bông tuyết li ti lách mình vào khe cửa sổ,  tuyết trong veo, nhỏ xíu và lạnh, cái lạnh của ngày đông đầu tiên tuy không gắt gao nhưng vô cùng ẩm ướt.

Chu Ga Eul tựa mình vào bức tường, không một chút hơi ấm, cô gái dường như đang ngủ. Đôi lúc, thân hình nhỏ bé khẽ co lại trước một cơn gió thoảng qua, mang theo những đốm tuyết tí hon điểm lên mái tóc đang che phủ khuôn mặt in hằn mệt mỏi vì chờ đợi.

“Cô ấy lạnh ư?”

Cảm giác một ai đó vừa khoác chiếc áo lên người kéo Ga Eul ra khỏi giấc ngủ chập chờn, là chiếc áo choàng bên ngoài của bộ yukata, Shin…Shin đang ngồi ở ngay bên cạnh cô. Anh rất gần, nhưng cô lại cảm thấy anh xa xôi đến thế kia. Ga Eul nằm mơ chăng?

“Không ‘phãi’ mơ, là tôi thật đấy.”

Cốc nhẹ vào đầu Ga Eul, Shin thở hắt ra. Cái phản ứng ngơ ngác khi nhìn thấy cậu của cô gái này là thế nào đây?

“Chu Ga Eul.”

Shin ngả lưng vào tường, giấu hai tay mình vào tay áo yukata rộng thùng thình, dán chặt mắt nhìn về phía khoảng không trơ trọi trước mặt, những lời ban nãy đã dự định nói ra bất chợt  nghẹn lại trong cổ họng.

“Tôi…tôi không nghĩ anh sẽ đến.”

“Đừng có nói gì cả, hãy nghe tôi nói trước, có được không?”

“Nếu như anh có ý định khuyên tôi nhận tội, thì tôi không thể, bởi vì tôi không…”

“Bỏ cuộc đi.”

Sau câu nói của Shin, Ga Eul nhận thức được cơ thể mình được vòng tay của người đó  ôm lấy. Chiếc áo yukata anh vừa khoác cho cô khẽ khàng rơi xuống nền nhà lạnh ngắt.

’Cô tin tưởng ở tôi chứ?’

‘Tôi tin anh…’


“Hãy bỏ cuộc đi, Chu Ga Eul…”

- To be countinued -




I  WON'T  BLAME  THE  HURTING  ON  YOU

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 2

Đăng lúc 31-12-2011 10:10:00 |Hiện toàn bài
Hhehe, cuối năm rồi, cũng sắp sang năm mới rồi. Hôm nay, em giải quyết hết đống nợ nần cho năm mới được nhiều may mắn=)).

Thật ra, thì như em đã nói với ss, thú thực là em com vì ss là chủ yếu;)). Cảm giác thật khó chịu khi mà đọc fic của ss xong lẳng lặng đi ra, mà ở lại com thì..thời gian ko có:((. Nên hôm nay, kết thúc năm tặng ss một món quà chào mừng năm mới hoành tráng nha ss;))

Lần đầu tiên, em đọc fic này, như ss đã biết thì vì ss là nhiều nhất, thật ra, thì trước đó em có vào fic này một lần rồi, nhưng cuối cùng thì lạii đi ra. Bản thân em ko quen với kiểu fic phiêu lưu, nên ko thích mấy thể loại kỳ bí quá lạnh lùng quá, thế là lại đi ra. Nhưng rồi lại vào trở lại, và lại vào đọc nó ngấu đọc nó nghiến, cũng chỉ tại YJ ốm yếu và bệnh tật mà thôi:))

Qủa thực, cái rất dở của em, là những fic hay với em thì em chỉ đọc nó xong đi ra. Fic của ss cũng vậy, thú thực thì em gần như không phải mổ xẻ gì nhiều về câu cú, bản thân fic cũng đã tạo nên những sự kỳ bí mà em ko lí giải dc. Đôi khi đọc fic vào giữa trưa mà cảm tưởng như mình đang đọc fic ở ngay trong đêm tối, lạnh ngắt, đặc biệt là trong những chap gần đây.

O6i, lại trong tình trạng đặc mù rồi, ss à, :((. Hic, bây h thì em lại sắp hết time nữa rồi, nên em com cho mỗi chap mới nhất, phần mới nhất thôi nha ss;))

Phải nói là, cho đến lúc đọc phần 2, em bỗng dưng thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như biết bao cái thấp thỏm về tính mạng của GE bất chỗng bị phá bỏ. Trong chap này, em đã tìm thấy cái mà em cần tìm. Với những tiết tấu nhanh, gọn nhưng ko dài dòng và lê thê, nó khiến em cảm giác fic dc đẩy nhanh nhưng không quá vội, trái lại làm em thấy thỏa mãn, dù khúc cuối đọc hơi bất mãn một chút vì chẳng biết GE dc cứu hay chưa, nhưng cảm giác như đã thấy le lói chút ánh sáng trong đường hầm vốn dĩ đã tối này, khiến em cảm thấy rất hài lòng. Không biết là suy đoán của mình đã đúng hay đã sai, nhưng chí ít thì em tin tưởng rằng Shin sẽ cứu GE ra. Có thể SHin đã nói GE hãy bỏ cuộc, nhưng bỏ cuộc để rồi chạy trốn, hay làm điều j tương tự chăng. Cái ánh mắt sáng lấp lánh của Shin khi nhận dc thư màu tím đã cho biết ko ít thì nhiều rồi ss nhỉ.

Về phầ SYj, đây là fic hiếm hoi em coi mà chẳng hiểu hai con ng này yêu nhau = con dg j. Ừ thì rồi sẽ biết là có thể yêu đấy, cơ mà bằng cách nào, con dg nào. Cái sự lạnh lùng đầy sợ hãi của YJ ko ít lần làm em lo lắng. Cảm giá như hai con ng này ở hai khoảng trời quá xa. Thà rằng SHin với GE coi bộ còn gần gũi hơn rất nhiều. Nếu như sẽ là yêu, em cam đoan sẽ là rất nhiều bi kịch. YJ lạnh lùng quá ss à, dẫu biết đây đã từng là con ng có thể coi là tràn ngập tình y6eu thương.

Com chữ thì nhiều, nhưng nếu ra phần kia chắc ngắn tũn quá:)). Đọc fic kỳ bí, cảm giác lần nữa lại dc phiêu lưu. Lâu lâu em tự hỏi, em đã đúng hay là sai khi đọc fic quá sớm, để giờ phải ngồi chờ. Cái bản tính ham hố của một reader mình thường nên toàn muốn dậm chân xuống sàn khi thấy fic lại end chờ chap tiếp. Và vì biết là ss cũng chẳng rảnh gì nên có hối thì..cũng thế mà thôi.

Về câu cú, chung quy ra em nghĩ cũng ko có gì phải bàn. Ss khen em viết khả năng ko có lời thoại rỗng, thì ở ss em lại cảm nhận dc cái hồn trong câu tả, cái lạnh lùng chay dọc theo fic, làm ng ta có cảm giác hối thúc và tò mò. Khi đọc biết ngay đây là một cây bút chắc tay thì mới biết dc thế. Em có thể viết fic nhiều cảm xúc, ss lại viết fic tiết tấu trầm mặc, chút thần bí và cuốn hút.  Thế là huề, đúng ko ss.

Em ko hối fic, càng ko biết phải nói như thế nào, nhận xét ra làm sao? Đâu còn j để mà mổ xẻ mà nói? Chỉ biết khi đọc thì em đón chờ, muốn coi tiếp, nhưng lại ko quá muốn áp đặt nhân vật, hãy cứ để nhân vật theo lối tự nhiên nhất. Dù thế nào, em có com dc hay fic đắt khách hay ko em nghĩ chẳng quan trọng nữa. Với em, em chỉ mong ss hãy luôn biết rằng dù cho có rất nhiều ng không đọc thì vẫn còn có em hi vọng ss sẽ theo fic đến cùng, để em tìm ra cách hai con ng này yêu thương nhau. Sẽ là một happy ending dẫu đẫm máu và nớc mắt chứ? Mỗi khi em coi fic em luôn mong điều đó xảy ra. Và...hơi bạo lực, nhưng fic này, em hi vọng là để đến dc bến bờ yêu, hai con ng này chắc chắn sẽ gặp rất nhiều máu..và nước mắt:)

Có thể rồi sẽ rất hiếm có bài com rất dài thế này...từ em. Nhưng em vẫn yêu ss vô cùng, và rất chờ đợi chap mới, từ ss :X

Yêu ss :-*

Cuộc đời ta mải mê tìm kiếm hai chữ Hạnh Phúc

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 2

Đăng lúc 7-1-2012 16:49:19 |Hiện toàn bài

Chapter 9 - Part 3



“Bỏ cuộc đi, Chu Ga Eul.”

Yên vị bên trong vòng tay của Shin, một mớ cảm xúc hỗn độn làm cho Ga Eul choáng ngợp, sự ân cần kia vỗ về cơ thể và tâm trí của cô gái dần dần thả lỏng. Shin rất ấm, nhưng sao vẫn có gì đó thật lạ lẫm nơi anh.

Nhưng, chỉ có người này mới đem lại cho cô cảm giác bình yên thôi, chỉ mình anh.

“Số mệnh sẽ không để yên cho ai chống lại nó, nó đã đưa cô đến nơi này, nên đừng tiếp tục nghĩ sẽ rời khỏi Pandora nữa. Không ai chống lại được số mệnh, có khi, đây cũng là chuyện đã được an bài.”

“…”

Ga Eul im lặng, không rõ cô có đang nghe thấy những gì Shin nói hay không. Chàng trai cũng đột ngột trầm ngâm, rồi trong một giây, như vô thức, những ngón tay thuôn dài chạm lên mái tóc đen còn vương hơi lạnh của tuyết, khe khẽ vuốt ve.

“Nhưng cô vẫn có thể dựa vào tôi, Ga Eul. Chỉ cần nhìn về phía tôi, tôi cũng sẽ luôn để mắt trông chừng cô.”

“…”

“Được rồi, đi thôi.”

Buông Ga Eul ra và khoác lại lên người cô lớp áo yukata, lúc này cũng đã thẩm thấu hơi sương từ mặt đất. Màu huyết dụ sẫm tối làm bật lên nước da trắng xanh xao, nhưng đôi môi cô gái vẫn hồng lên như cánh hoa đào nhàn nhạt.

Shin bất chợt nhận ra, bản thân đang cảm thấy tiếc nuối, nhưng chẳng rõ vì lý do gì.

“Thật ra, có người đã nói anh sẽ đến cứu tôi, nhưng tôi đã không tin điều đó.”  

“Là ai?”

“Yoon Ji Hoo, anh ta chỉ rời đi trước khi anh đến đây khoảng một giờ.”

“Thật sự là hắn à?”

Cái tên Yoon Ji Hoo khiến cho vẻ mặt của Shin sa sầm lại. Đáng giận, thì ra hắn đã đoán biết trước tất cả nhưng vẫn giả vờ như không hay gì, lại còn ở trước mặt cậu đóng một màn kịch đội trưởng gương mẫu. Còn Shin, cậu chẳng khác nào con rối trong tay hắn, không hay biết mình đã bị lừa đến mức cảm động.

“Chuyện đó sau này hãy nói tiếp, giờ chúng ta phải ra khỏi chỗ này đã.” – Shin cười gượng như để trấn an Ga Eul, thanh âm cố nén giận trầm hẳn đi.

“Xin lỗi, vì đã có lúc kể cả anh tôi cũng không dám tin tưởng, xin lỗi.”

“Hừ, cô đúng là đồ ngốc mà!”

Rời khỏi không gian tối tăm, người con gái nhỏ bé lọt thỏm trong vòng tay Shin, hai dáng người quạnh quẽ dần nhạt nhòa sau bức màn tuyết. Đêm nay, tuyết bắt đầu rơi, cơn mưa tuyết đầu đông ủy mị đến cám cảnh lòng người.

*



“Yoon Ji Hoo!”

Cánh của phòng làm việc của Đệ Cửu bị đẩy mạnh, đập vào bức tường đằng sau một tiếng  ‘bang’, Shin xuất hiện với sắc mặt đỏ ửng lên vì giận dữ.

“Phụt!”

Người có mái tóc nửa xanh nửa tím vừa nhìn thấy bộ dạng hùng hổ của Shin, đã không  kềm được mà bị sặc hớp sữa vừa mới nhấm nháp còn chưa kịp trôi khỏi cổ họng.

“Cậu xong nhanh vậy sao, tôi nghĩ hai người cần nhiều thời gian gặp riêng nhau hơn chứ?” - Yoon Ji Hoo khục khặc ho lên vài tiếng, hắn đưa tay lau đi vết sữa trắng tinh còn đọng trên khóe miệng, giọng nói ra chiều thích thú và có đôi phần châm chọc.

“Nhưng cậu đến gặp ta bây giờ cũng tốt lắm, rất đúng lúc.”

Đệ Cửu bất ngờ ôm chầm lấy chàng trai ở trước mặt, thân thủ của hắn nhanh đến nổi Shin không kịp có phản ứng tránh né. Hắn đặt cằm lên vai cậu, hơi ngúc ngoắc đầu. Shin có thể cảm nhận mấy sợi tóc mảnh dẻ của hắn đang thi nhau cọ vào má mình.

“Này, ngươi buông ra!” – Cậu chắc chắn chân tóc đang từ từ dựng đứng lên bởi cảm giác rùng mình. Shin lại chợt hối hận vì đã xông thẳng vào phòng của cái tên quái đản nhất học viện mà chưa kịp suy nghĩ đến những tình huống có thế xảy ra.

“Ta nói ngươi không hiểu sao, mau buông ra!”

“Không được, ít nhất cũng phải để cho ta ôm cậu đủ 1 phút.”

“Ta sẽ giết ngươi đấy!”- Khẩu súng ngắn được Shin rút ra khi cậu hất ngã Yoon Ji Hoo – “Không được làm vậy một lần nữa, còn dám đem ta ra đùa bỡn, ta lập tức bắn chết ngươi!”

Nhìn thấy biểu tình vừa căng thẳng lẫn hoảng hốt của Shin, thêm cả đôi mắt màu ngọc đang hướng thẳng về phía mình đầy thận trọng, Ji Hoo chỉ khoanh tay rồi thở dài.

“Đúng là không dễ thương chút nào hết, sắp chia tay rồi mà cũng không chịu cho người ta một ấn tượng đẹp.”

“Ngươi đang nói gì vậy?” – Shin đột nhiên cảm thấy chột dạ, cũng có bao giờ những lời của Yoon Ji Hoo không khiến cậu lo lắng đâu.

“Dù ta cũng không muốn chút nào, nhưng trẻ hư thì phải trả về cho ‘bố mẹ’ thôi.”

“Ngươi…đừng có đùa!” - Shin vội vã hét lên, trong lúc này, cậu lại lĩnh ngộ được ý tứ của hắn nhanh hơn bao giờ hết.

“Nghe này nhóc, thật ra mọi chuyện ta làm đều có nguyên do.”

“Không muốn!”

“Hãy thôi trẻ con đi và nghe đây, thật ra lúc đầu, ta muốn thu nhận cậu vì ý định trả đũa. Có lẽ cậu chưa biết, nhưng trợ thủ của ta – Hwang Hye Rim chính là người bị cậu đả thương vào ngày thi sát hạch. Sau khi ta biết chuyện này, ta luôn cho rằng cần phải cho cậu một bài học, nhưng hiện tại…”

“Hiện tại như thế nào?”       

“Hahaha, vì cậu có một sức hút quá nguy hiểm, nên ta không thể để cậu ở bên cạnh thêm nữa.”

“Dĩ nhiên, Woo Bin lẫn Yi Jung – anh trai của cậu đều đã chấp thuận lời đề nghị ta đưa ra.”




“Mình không phản đối, nhưng mình muốn nghe lý do của quyết định này.” – Song Woo Bin nhịp tay trên bàn, sau cùng, Đệ Cửu cũng trở về từ nơi giam giữ Chu Ga Eul, mang theo câu trả lời về sự bướng bỉnh của cô gái. Ngay sau đó, hắn lại đưa ra yêu cầu thuyên chuyển đối với một thành viên đặc biệt trong đội.

“Có hắn ở trong đội cũng rất vui, nhưng cậu biết đấy, Shota Shinichi tuy có thực tài, nhưng lại quá nóng nảy. Mình không chắc có thể quản thúc tốt cậu ta, lỡ như có ngày Shin muốn ngấm ngầm nổi loạn giống như ai đó thì…”

Nói đến đây, ánh mắt của Yoon Ji Hoo không hề giấu diếm nhằm thẳng đến Đệ Thập đang ngồi ở đầu bàn đối diện. Người ta thường nói anh nào em nấy, Ji Hoo mỗi ngày nhìn thấy Shin đều có cảm tưởng như đang gặp lại So Yi Jung thời niên thiếu vậy.

Đáp lại cái nhìn đầy ngụ ý, Yi Jung chỉ lơ đãng đáo mắt về một hướng khác, dường như còn có chuyện khiến cho gã phải bận tâm đến nhiều hơn những câu trêu đùa của Yoon Ji Hoo.

“Cậu không nói gì, mình sẽ xem như cậu cũng thông qua. Vậy nhé, giờ mình đem phong thư này cho em trai yêu quý của cậu, hi vọng tên nhóc đó chưa làm ra việc gì quá khích.”

Hươ nhẹ cánh tay, Ji Hoo không giấu nổi vẻ mặt phấn khích khi nghĩ đến lần chạm mặt Shin sắp tới, tâm trạng lên cao càng thúc đẩy bước chân hắn nhanh thêm, chẳng mấy chốc, Yoon Ji Hoo đã hoàn toàn rời khỏi căn phòng, để lại trong không khí những âm thanh huýt sáo khe khẽ nghêu nga.




“Chuyện là vậy, cho nên từ lúc này cậu không còn là người của đội II nữa, chúc mừng cậu được gia nhập đội I ưu tú nhé Shin!”

Mái tóc ánh sắc tím nghiêng nghiêng, trong khi chủ nhân của nó mỉm cười toe toét và vỗ tay nhiệt tình ra vẻ rất vui mừng. Ngược lại, người ở đối diện không giấu nổi thần sắc đang dần tối sầm đi.

Gia nhập vào đội của Yoon Ji Hoo đã là một điều ngu ngốc, nhưng bị đẩy đến cùng một chỗ với…Loris De Luca thì càng tồi tệ hơn, Shin không muốn phải chạm mặt kẻ máu lạnh mang danh nghĩa anh trai ấy mỗi ngày. Những chuyện sau đó, có thử nghĩ thì chỉ càng không muốn nghĩ tiếp nữa.

“Ta không…”

“Chu Ga Eul cũng sẽ được điều về đội I.”

Điều Ji Hoo vừa nói ra khiến cho câu từ chối vừa thoát khỏi môi Shin ngưng bặt. Tại sao lúc nào cũng phải lôi cô gái đó vào chuyện này. Ba người bọn họ đang suy tính quái quỷ gì vậy chứ?

“Không phải ý của ai trong chúng ta đâu, là lệnh từ cấp trên nên cậu hãy cất bộ mặt giận dỗi ấy vào đi.”

“Không thể nào, Chu Ga Eul chỉ là người mới.”

“Cậu có chắc đã đọc bức thư trong phong bì ta đưa cho cậu lúc nãy chứ, Shin?”

“Mật lệnh.

Tội danh của Chu Ga Eul có thể bỏ qua, dùng điều kiện ba nhiệm vụ lớn để trao đổi,  nhưng bắt buộc phải đặt dưới  sự kiếm soát của đại diện cấp cao nhất - So Yi Jung.

Cố gắng ngăn chặn thông tin học viên được đặc cách bỏ trốn lan truyền ra ngoài, gây hoang mang và bất bình cho những người mới, đây cũng chưa phải là thời điểm thích hợp.

Hội đồng Pandora.”




Shin thần người nhớ lại nội dung của bức thư, vì lúc đó tâm trí cậu chỉ nghĩ đến phải cứu Chu Ga Eul trước nên đã không băn khoăn nhiều về nó.

“Điều kiền ba nhiệm vụ lớn có ý nghĩa gì chứ?”

“Cậu còn nhớ khi những người mới vừa đặt chân đến nơi này, chúng ta có nhắc đến một bài kiểm tra thực lực khác nữa không? Bài kiểm tra đó được đặt ra để phân loại khả năng của từng người, từ đó tìm ra năng khiếu nổi trội của bọn họ và chúng ta sẽ sắp xếp các khóa đào tạo phù hợp với từng cá nhân…”

“ Hãy trả lời câu hỏi của ta đi!”

“Thực ra bài kiểm tra đó cũng đơn giản thôi, người mới chỉ cần nghe phần tường thuật lại các phi vụ giao dịch trước đây của tổ chức, sau đó làm một bản báo cáo phân tích tình hình, ưu điểm lợi thế của bên chúng ta và đưa ra các sách lược để thu được kết quả tốt nhất trong phi vụ đó.”


“Sắp tới, tổ chức đã giao cho chúng ta một vài vụ làm ăn quan trọng, người mới dĩ nhiên không thể đảm đương nổi,  nhưng với điều kiện ba nhiệm vụ lớn, Chu Ga Eul sẽ phải trực tiếp tham gia cùng với các thành viên lâu năm, cô ấy có thể đóng vai trò trợ thủ như Jan Di hay Hye Rim, hoặc cũng có thể trở thành mồi nhử trong kế hoạch của bọn ta.”

“Nếu cô gái đó còn sống sót sau khi hoàn thành ba nhiệm vụ, tội danh đào tẩu xem như được xóa bỏ. Nào Shin, ta đã trả lời đúng điều cậu muốn nghe chưa?”

Shin cảm thấy có thứ gì đó đang chèn ép trong lồng ngực cậu, những lời vừa được thốt ra từ con người có dung mạo hoàn mỹ kia cứ vang lên đều đều không âm sắc. Trong chớp mắt, Yoon Ji Hoo đã trở thành một kẻ hoàn toàn khác, vẫn là nụ cười đó, nhưng hờ hững và vô cảm.

Tại sao hắn có thể nói ra việc hi sinh tính mạng của người khác một cách thản nhiên như thế chứ?

- End Chapter 9 -



I  WON'T  BLAME  THE  HURTING  ON  YOU

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 2

Đăng lúc 7-1-2012 21:33:24 |Hiện toàn bài
Oh, cuối cùng thì Ge cũng về đội của YJ, kiểu này hai người sẽ có nhiều cơ hội để gần gũi nhau hơn.
Trong chap này, ss đặc biệt thích đoạn em viết về GE và Shin khi ở trong nhà nguc và đi ra.
"Ga Eul im lặng, không rõ cô có đang nghe thấy những gì Shin nói hay không, để rồi trong một giây, như vô thức, như ý muốn, những ngón tay thuôn dài của chàng trai chạm lên mái tóc đen còn vương hơi lạnh của tuyết, khe khẽ vuốt ve, là một lần vuốt ve nhẹ hẫng.


- Nhưng cô vẫn có thể dựa vào tôi, Ga Eul. Chỉ cần nhìn về phía tôi, tôi cũng sẽ luôn để mắt trông chừng cô.


- …


- Được rồi, chúng ta đi thôi.

Buông Ga Eul ra và khoác lại lên người cô lớp áo yukata, lúc này cũng đã thẩm thấu hơi sương từ mặt đất, màu huyết dụ sẫm tối làm bật lên nước da trắng xanh xao, nhưng đôi môi cô gái vẫn hồng lên như cánh hoa đào nhàn nhạt.

Shin bất chợt nhận ra, bản thân đang cảm thấy tiếc nuối, nhưng chẳng rõ vì lý do gì.

Rời khỏi không gian tối tăm, người con gái nhỏ bé lọt thỏm trong vòng tay Shin, hai dáng người quạnh quẽ dần nhạt nhòa sau bức màn tuyết. Đêm nay, tuyết bắt đầu rơi, cơn mưa tuyết đầu đông ủy mị đến cám cảnh lòng người…"

Ko hiểu sao khi đọc đoạn này ss có cảm giác rất cô liêu và mang cả hút màu sắc liêu trai. Có thể do sự lạnh lẽo đến tê tái con người mà học viện này mang lại, cũng có thể là do linh tính ko lành về những điều đang chờ dón Ge phía trước hoặc cũng có thể do từ "uỷ mị" mà em dùng. :)

3 điều kiện lớn ah, hihi, có lẽ sẽ có biến chuyển lớn đây. Có thể GE có một tiềm năng cực lớn mà chưa được bộc lộ, và giờ đây, khi bị ép đến đường cùng, khả năng thiên bẩm của cô gái sẽ được bộc lộ. (hy vọng là vậy, nếu ko thì thật ko dám nghĩ nữa). Nếu ko, kể cả có khó khăn gì đi nữa, chắc chắn Shin cũng vẫn sẽ trông chừng và đứng đằng sau để làm chỗ dựa cho Ge. (Ngọt ngào quá). Hihi.
SS rất chờ những cuộc chạm trán của Ge và YJ, thật muốn biết tảng băng này khi tan chảy thì sẽ ra sao quá đấy. :)
Thanks, em. Love u. :D

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 1

Đăng lúc 8-1-2012 13:07:33 |Hiện toàn bài
GE và Shin được điều về đội I tức là cùng nhóm vs YJ rui thế thì sẽ có nhìu cuộc chạm mặt đây^^
thế 3 điều kiện GE có vượt qa dc hem đây???
JH có vẻ máu lạnh qa quyết định mạng sống của GE thế đó hả><
những động tác mà JH vs Shin sao thấy ...................^^
thui hong chap tip của e nha!
tks e :x

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 1

Đăng lúc 29-1-2012 14:10:02 |Hiện toàn bài
Fic hay ghê, hồi hộp ko biết 3 nvụ lớn là cái gì. Cơ mà GE vs YJ vào một nhóm rồi, hình như GE giống 1 ai đó khiến cả Shin vs YJ đều quan tâm thì phải?

Hix, chap 10!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 2

Đăng lúc 6-3-2012 23:34:33 |Hiện toàn bài
Bạn viết fic này hay lắm bạn à:)
Cố gắng và tiếp tục đi tiếp nhé
Mình thích cái lối viết truyện sắc gọn,lạ lẫm mà cũng quen thuộc của bạn
Chờ chap kế nhé:)
Tôi trở lại sau 1 thời gian dài,và thứ tôi có là...1 gia đình-yêu D ...

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 2

Đăng lúc 17-4-2012 16:05:56 |Hiện toàn bài

Chapter 10 - Part 1



Đã qua hai ngày kể từ lúc Ga Eul biết được quyết định thuyên chuyển cô và Shin về đội I. Sau khi cứu Chu Ga Eul thoát khỏi căn phòng giam biệt lập vào buổi tối có tuyết đầu mùa rơi, Shin giao cô lại cho đội trưởng Woo Bin rồi vội vã chạy đi đâu đó. Cô gái nhỏ lúc ấy đứng bên cạnh Đệ Tứ chỉ bần thần im lặng trông theo dáng người dong dỏng dần khuất sau bức màn tuyết mờ ảo như thủy tinh, tay bất giác nắm chặt lấy tấm áo khoác màu huyết dụ còn vương hơi ấm của chàng trai từ lúc nào đã hóa đỗi thân quen.

“Chu Ga Eul, tôi cần nói với cô một số chuyện.”

Khoảnh khắc đó, Song Woo Bin đặt tay lên vai cô, anh là người cuối cùng trong ba Đại diện mà cô được gặp. Trong ấn tượng mơ hồ của Ga Eul, Woo Bin có đôi mắt rất buồn và một vẻ dịu dàng từng trải mà xa cách đến lạ lùng.
...

Thuyên chuyển đến ký túc xá đội I khiến cho Ga Eul có một chút không quen, dường như mỗi khu nhà lớn ở nơi này đều phảng phất mang theo dáng dấp của những người đứng đầu điều hành nó. Nơi cô ở trước kia tuy lúc nào cũng thanh tĩnh nhưng quang cảnh vô cùng hiền hòa dễ chịu, lại có nhiều cây xanh trải dọc các hành lang theo lối kiến trúc cổ truyền, màu xanh của lá cây nổi bật trên nền tím nhạt của những bức tường dài dặc, kiêu hãnh như một đóa hoa thủy tiên khổng lồ trên mặt đất. Tuy nhiên, khi bước chân vào ký túc xá của Đệ Thập, Ga Eul nhận ra nơi này mang dáng vẻ rất khác.

Khung cảnh trầm mặc trước mắt như bị nhấn chìm trong sắc xanh xám tối mờ của dãy tường ngọc đá lạnh toát, đồ vật trưng dụng của khu nhà được tối giản đến mức tối đa, làm cho không gian vốn đã thênh thang lại càng thêm quạnh quẽ, bất giác khiến cho người ta cảm thấy mình nhỏ bé lắm. thấy những ý nghĩ ủy mị cũng bị đè nén lại và đôi chân như muốn vùng chạy để duy trì sự hiện hữu của bản thân. Những xúc cảm này chẳng phải giống hệt như khoảnh khắc cô nhìn thấy người đàn ông đó dưới ánh sáng của ngọn hải đăng hôm ấy hay sao? Ánh mắt lạnh băng kiêu bạc mỗi khi nhớ lại vẫn làm cho Ga Eul thấy cồn cào sợ hãi.

Có tiếng gót giày khẽ khàng chạm xuống nền nhà, khi va vào tường đá lại biến thành tràng âm thanh lộp cộp, dần vang lên rõ ràng hơn từ phía sau Ga Eul. Cô gái vừa quay lưng lại đã nhìn thấy một người trông rất quen, chỉ sau vài giây ngẫm nghĩ, Ga Eul đã nhớ ra vừa đến chính là người con gái đi cùng So Yi Jung.  Cô ở trên chiếc thuyền của gã vào ngày Ga Eul bị bắt với tội danh đào tẩu. Hôm đầu tiên đến nơi này, Ga Eul cũng đã có gặp qua khi cô ta thông báo cho toàn bộ người mới về những nội quy của ngôi trường.

“Tôi là Geum Jan Di.”

Cô gái giơ tay về phía Ga Eul, gợi ý một cái bắt tay bằng nụ cười nhã nhặn. Thật xinh đẹp, Ga Eul thầm thốt lên trong suy nghĩ, bên trong chiếc váy màu lam nhạt thanh thoát, Jan Di tựa hồ như một tia nắng nhỏ vô tình đi lạc trên con đường tẻ nhạt u ám này. Nụ cười kia càng nhìn kỹ sẽ càng cảm nhận được nét thân thiện gần gũi. Chu Ga Eul vì thế mà vô thức đưa tay đáp lại Jan Di.

“Tất cả hành lý của Ga Eul đều đã được chuyển đến ký túc xá đội I, còn đây là chìa khóa phòng.”

“Cảm ơn.” - Nhận lấy chiếc chìa khóa bạc nhỏ nhắn từ Jan Di, Ga Eul khẽ gật đầu.

“Đừng khách sáo, mấy ngày qua hẳn là rất mệt mỏi, đúng không?”

Jan Di mỉm cười, bước thêm một bước dài để sóng vai với Ga Eul trên lối vào khu nhà chính, cô cũng không hiểu vì sao khi nhìn thấy học viên mới này, nghe được những chuyện đã xảy ra, Jan Di tự nhiên lại cởi mở cùng cô ta đến vậy. Nhưng ngược lại, Ga Eul đã không còn dễ dàng mở lòng mình ra nữa, bằng chứng là sự im lặng của cô, đáp lại Jan Di chỉ là ánh nhìn đắn đo đầy e dè.

“Sau này Ga Eul sẽ còn rất nhiều thứ để học, những kiến thức hoàn toàn trái ngược với những gì cô có thể tưởng tượng ra, cô biết không?”

Jan Di nhìn Ga Eul, từ trong đáy mắt hiện lên một biểu tình thấu hiểu, phải hay không, cô gái này cũng giống như chính mình của ngày xưa?

Mái tóc xõa dài của Jan Di đung đưa nhè nhẹ theo khi cô nghiêng đầu, bất giác trên những bước hồi tưởng ảm đạm, cô lại một lần nữa nhìn thấy bàn tay của người đó đưa về phía mình.

“Nếu ta cứu cô, cô sẽ ở cạnh ta mãi mãi chứ?”


Đó không phải là sự ràng buộc, mà là một lời hứa từ 5 năm trước.

*



Năm 2007

Một gã đàn ông trung niên tựa trên mạn thuyền, chiếc du thuyền mang ký hiệu Pandora đang trên đường đưa tất cả học viên mới ra đảo. Người hiện tại đứng bên cạnh ông hoàn toàn yên lặng, dường như không có ý định trở thành người mở đầu câu chuyện. Cuối cùng, ông ta đành phải lên tiếng trước.

“Tại sao cậu cứ cố chấp tìm kiếm như vậy?”

“Vì tôi không thể nào quên được.”

Trên lan can của chiếc thuyền Pandora trắng muốt, chàng trai ngẩng mặt hít hà mùi gió biển, gió nồng nàn vuốt trên mái tóc tựa như sắc lá phong đã vào mùa úa tàn. Nụ cười thoáng qua trên môi của người đó nhẹ hẫng, như có như không.

“Cảm giác rời bỏ một người khác có lẽ không chua chát bằng nỗi đau của kẻ bị bỏ rơi, ông nói có đúng không?”

Chàng trai đưa tay mân mê thành lan can lạnh ngắt, nhận ra trong lòng mình còn lạnh hơn như thế, lời vừa nói ẩn chứa nỗi day dứt rất sâu, khi anh chợt nhớ tới ánh mắt màu xanh lục bảo, ngây dại và thảng thốt hòa vào tiếng thét mà chính mình đã bỏ lại sau lưng.

“Anh ơi!”


Bất giác, chút ít cười còn sót lại trên môi cũng theo gió biển mà tiêu tan.

“Thằng bé nhất định sẽ hận cậu nhiều lắm.”

“Sau này Nicola sẽ hiểu thôi, khi nó lớn lên và hiểu đời hơn một chút.”

Chính là lúc nó đủ vững vàng, đủ bản lĩnh để rời khỏi thành phố Tokyo hoa lệ kia, đứa trẻ đó sẽ tìm ra lý do của mọi chuyện anh đã làm.

“Loris, tôi hi vọng cậu không hối hận với quyết định này.”

“Sẽ không!”

Hướng đôi mắt mơ hồ về phía bầu trời xanh ngắt, anh sẽ không hối hận, nhưng không phải vì anh có niềm tin mãnh liệt, mà đơn giản, khi bắt đầu ván cờ này, anh đã không dự tính cho mình một lối quay về.



Và rồi, chàng trai cũng phải trải qua cuộc thi sát hạch như những học viên khác. Cuộc thi không quá khó khăn, nhưng nó đã trao cho anh cơ hội gặp gỡ một người. Đó là người cùng anh đi qua những ngày tháng ở học viện Pandora, và cũng chứng kiến anh trưởng thành trong suốt những năm về sau nữa.

“Cứu tôi.”

Giữa cuộc thi tàn khốc, cô gái ấy nắm chặt lấy vạt áo của anh. Nước da trắng ngần nhuốm màu sương lạnh toát. Đôi mắt đã nhòe nhoẹt đi vì nước. Anh đọc được sự kinh hãi trong đôi mắt đó, ánh mắt tuyệt vọng yếu ớt nhìn anh đầy van nài.

Đỡ lấy cô ta trong vòng tay rắn rỏi, Loris chạm khẽ vào gương mặt thuần khiết như vầng nguyệt, tiếng nói âm trầm đều đặn thốt ra.

“Nếu tôi cứu cô, cô bằng lòng trả giá chứ?”

“Đem thời gian của cô đổi lấy sinh mạng của chính mình.”

“Hãy ở bên cạnh tôi mãi mãi!”

Bờ mi của cô gái hơi rung động vì ngạc nhiên, người xa lạ trước mặt cô như thể đang yêu cầu cô ký kết hiệp ước bằng lời. Một hiệp ước có tính ràng buộc vĩnh viễn.

“Tôi bảo đảm không để bất kỳ kẻ nào xâm hại đến cô.”

“Được.”

Cô gái run rẩy gật đầu, mang theo tâm thế của một con thú nhỏ đã bị dồn ép đến đường cùng, đành phải phó mặc số mệnh cho mãnh hổ, thực hiện một lời hứa đến chính cô cũng không biết được có mấy phần là thật giả, nhưng cô đã kịp nhìn thấy bóng cười trên vầng môi kiêu bạc.

Vút!

Xé ngang qua màng nhĩ là một âm thanh sắc nhọn, có tiếng người rú lên rồi trở về im bặt. Người con trai có mái tóc màu đỏ bình thản nắm lấy tay cô, bàn tay anh to lớn và thô ráp vì những vết chai sần, anh kéo cô đến đằng sau một thân cây cổ thụ già nua, nơi bãi cỏ dưới chân dần lấm lem những vệt đỏ thẫm loang dài.

“Đến đây, nhìn cho kỹ.”       

Cô gái khó nhọc ngăn bản thân khỏi thét lên khi nhìn vào cái xác nằm gục dưới mặt đất. Kẻ đã chết trên người được vũ trang kỹ lưỡng, nhưng gã bỏ mạng vì một thanh đao nhỏ cắm sâu vào trán, giờ thì cô loáng thoáng biết được âm thanh gắt gao ban nãy xuất phát từ đâu. Dường như lúc này, tâm tưởng trong cô đang hoảng loạng tang tác.

“Đừng sợ hãi, hãy nhớ rằng khi cô sợ hãi, ta luôn ở phía sau cô như thế này.”

Bàn tay của chàng trai chạm vào đáy lưng mỏng manh, dù chỉ là một chốc thoáng qua, cô gái nhận ra lòng mình vừa lắng dịu đi kỳ lạ.

Bằng lòng thỏa hiệp cùng tôi, tôi cũng sẽ bồi hoàn cho cô một cái giá xứng đáng.

“Nói tôi nghe tên của cô.”

“Tôi là Geum Jan Di.”

- To be countinued -


Bình luận

vane_tran  À quên, em là em đang kết vô cùng cái tấm hình ở đầu fic đấy ss:((, dộ ôi, sao h tự dưng thấy Bum cười đẹp nhể:((  Đăng lúc 20-4-2012 15:56:10

I  WON'T  BLAME  THE  HURTING  ON  YOU

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 1

Đăng lúc 19-4-2012 19:07:58 |Hiện toàn bài
tem!!!
Đọc fic bạn lâu ùi nhưng giờ mới comn thật có lỗi quá. Sorry au nha. Và cũng cảm ơn au đã viết nên một câu truyện hay đến như vậy. Một câu truyện năm ngoài tầm kiểm soát của mình. Fic này với mình như là một ẩn số một bài toán khó có thể nào giải được. Một câu truyện hay khiến cho tim mình mỗi lần đọc đập nhanh hơn theo từng chuyển biến của câu chuyện.
Mình rất thích fic của au, rất lạ và khác với những fic trước đây mình đọc. Các nv trong BOF trong fic bạn dường như đã hoàn toàn thay đổi. Mỗi nv đều để lại ấn tượng rất sâu trong lòng mình.
Thật sự không biết phải diễn tả sao nữa. MÌnh nghĩ là bạn đã thành công trong việc xây dựng một thế giới Pandora vô cùng huyền bí và khiến cho mình khi đã đọc không thể nào rời khỏi được thế giới ấy. Nên mình mong bạn sẽ đi tới cùng của fic nha, bao lâu mình cũng sẽ chờ nhưng chỉ mong au đừng bỏ fic

Mình rất mong đợi cuộc trạm trán của Ga Eul với Yi Jung, nv Yi Jung trong fic của au rất lạnh lùng và tàn khóc nhưng không hiểu sau mình lại thấy rất thương nv này. Yi Jung rất đáng thương, rất cô đơn. Chỉ mong sao Ga Eul có thể xoa dịu nỗi đau trong tâm hồn của Yi Jung, để Yi Jung không phải tự làm khổ bản thân bằng những chất thuốc độc hại ấy nữa. Mình chắc là yêu SoEul đến mức không muốn họ tách rời nữa rồi..........
Mong từng chap của au...

Bình luận

lonely_cat  Thanks cái com của bạn :x Iu!  Đăng lúc 26-4-2012 06:06:56
Tình yêu đầu như dấu chân trên cát. Bước nhẹ nhàng nhưng vết rất ...

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 2

Đăng lúc 20-4-2012 15:51:50 |Hiện toàn bài
lonely_cat gửi lúc 17-4-2012 16:05
“Và ngày lại trôi qua, ngày khác cũng trôi qua,
Em càng trông mong anh nhiều hơn. ...

Hôm nay tình hình có thể gọi là rảnh rang. Nhận thấy mình chỉ toàn là đọc chùa=)), thiệt là tội lỗi quá.

Không hiểu sao, cứ mỗi lần bấm vào fic của ss là em cảm thấy hồi hộp, chủ y6éu là onl bằng điện thoại, nhưng cứ mỗi có chap mới là y như rằng bàn tay cứ run lên và lòng thì tràn đầy náo nức. Truyện của ss luôn thế, làm em cảm thấy hôi hộp, đến khó tả. Vì sự ly kỳ của nó chẳng? Em cũng không biết phải giải thích như thế nào. NHưng có lẽ thế đấy ss ạ, cái hành đông trong fic cảm giác như đang xem một bộ phim, và bây giờ thì càng ngày càng khao khát xem đến tận cùng rồi:))

Về chap mới nhất. Đúng như ss đã nói là chẳng có tình tiết gì nhiều thật. Nhưng dẫu sao, vẫn có chi tiết về Geum Jan Di là đáng chú ý. Có lẽ, JD nợ YJ là cả 1 cuộc đời, một mạng sống. Ở trong fic ss, JD ko chỉ là một người hầu trung thành, mà đôi khi, em cảm giác rằng đó là một ng bạn với YJ, bên YJ trong những tháng ngày đơn độc. Nhưng sẽ ko yêu dc, vì trái tim của JD đã trót dành JP còn j nhỉ? Em ko hiểu tại sao YJ lại ko muốn JD đi, vì muốn tốt cho JD, hay muốn chiếm hữu cho riêng mình? Nhưng dù thế nào đi nữa, quả thật, em ko nghĩ rằng JD sẽ ở lại bên YJ mãi mãi. Một nagỳ nào đó, JD sẽ vùng vẫy và thoát khỏi vòng tay YJ. Có thể không? Em nghĩ là hoàn toàn có thể, vì cái gì cũng có cực hạn của nó. Em chờ câu trả lời của ss, cho nhân vật này, thật đấy:)

Về GE, có lẽ sau bao nhiêu hoảng sợ, thì như là bản năng, họ cũng sẽ sợ với tất cả những gì đang diễn ra chung quanh, và GE cũng thế. Em thấy thương, lại rất tội GE. Nhưng nói sao nhỉ, mỗi khi đọc fic em luôn cảm giác ở GE một sự mạnh mẽ hiếm có, cái sức mạnh ở trong tiềm tàng, và chờ đợi ngày để dc bộc phát. Diu dàng, yên lặng, nhút nhát. Nhưng cảm giác như sẽ rất vừa với YJ, một ôm trùm lạnh lùng và trầm tĩnh. Đó là lý do tại sao mà em chờ hai con ng này gặp nhau đến vậy, để GE có thể dùng ự dịu dàng của mình mà chữa cái nỗi im lặng đến ghê ng của YJ, và em cũng muốn thấy ss tả GE chăm sóc YJ thế nào nữa=))

Về YJ, em phải com sau cuối, vì đây là nhân vật ấn tượng với em nhất. Fic về YJ lạnh lùng thì nhiều đấy, vì YJ trong BOF về khía cạnh nào đó cũng vậy mà, nhưng chưa bao giờ em thấy thế này. Ốm yếu, mệt mỏi thế mà đầy uy quyền. Nếu em nói, fic Hoa Gío ra đời từ fic này, ss có tin em ko? Sự thật thì nó là thế, chỉ có điều, YJ trong kia ko làm dc đủ trò như YJ trong này thôi=))). Nhưng quả thật thì em thích YJ này đấy, rất ư là cuốn hút. Anh ta có thể lạnh lùng, anh ta có thể uy quyền, nhưng xét về khía cạnh nào đó, thì anh ta cũng quả thực cô đơn. Em ko biết là chuyện j đã xảy ra với YJ, nhưng có hể là vì lý do nào đó, mà anh ta đã phải hại ng anh ta thương yêu, vì lý do gì đó mà anh ta đã phải bỏ em trai mình lại, và vì một hoàng cảnh ép buộc, anh ta đã dấn thân vào một cuộc mạo hiểm để bây h lâm bệnh. Nhưng em thích cách anh ta thực hiện, ko quay đầu, ko hối tiếc mặc dù trong tim là muôn ngàn nỗi đau, và bây h phải hứng chịu tất cả. Có phải vì lẽ đó mà anh ta cần JD ko? Chí ít thôi là một chỗ dựa, chứ ko hề yêu. Cảm giác trái tim của YJ trong fic ss đã lạnh cóng đi lắm rồi, ko phải cứ lửa hừng hực là đốt cháy dc, ở trái tim anh ấy cần một sự bền bỉ của một ngọn lửa nhỏ. Khó nói quá, nhưng em có thể hiểu đơn giản JD ko phải là ngọn lửa nhỏ đó, mà lại chính là GE, một ngọn lửa nhỏ, nhưng sẽ bùng lên lúc bức thiết.

Cha chả em lại lan man rồi=)). Lần nào cm cho fic ss cũng chung một cảm giác, muốn hỏi, múôn nói rất nhiều mà ko biết phải bắt đầu từ đâu, và phải làm ntn. fic của ss nhiều lúc làm em nghĩ đến một phim hành động, tình tiết lôi cuốn, thâm trầm, coi mà cảm tưởng như đang lạc vào một thế giới nào đấy xa xôi. Ss bảo fic em ss ko dám múa rìu qua mắt thợ, em lại nghĩ câu đó phải để em nói mới đúng. Em ko biết nhận xét thế nào, nhưng fic ss quả thực sử dụng từ rất trau chuốt. Ko phải dễ để tả một khung cảnh bí hiểm, càng ko phải dễ để khiến ng ta cảm giác muốn chạy theo đọc tiếp chương sau:).

Tuy nhiên, vì thế mà em cảm thấy fic đôi chỗ hơi nặng nề quá:), phần nhiều do cảm xúc nhân vật. Đôi khi lại cảm thấy thật dài, đọc hơi đuối vì cốt truyện khá lòng vòng và chưa kéo vào trọng tâm. Cảm tưởng như, nếu muốn đọc fic ss, thì phải chờ, chờ thiệt lâu cho đến khi ss ra hết fic, đọc 1 lèo, thì mới cảm thấy cái hay trong fic. Vì ss ngắt toàn ngay chỗ quan trọng( lần nào đọc xong, biết là hết vẫn muốn ném cái điện thoại mà gào lên T.T), mà kiểu truyện này đòi hỏi phải liền mạch, khó mà chờ được, vì sự kết nối và ràng buộc trong fic. Nên em lúc nào cũng trong tâm trạng bực bội khi đọc fic, có lẽ là vì thế.

Em hết biết com j nữa rồi, cứ dc com thì lại tắc tị=)). Nhưng em vẫn hóng chap sau, chắc em phải si nghĩ đến chiện khi nào ss viết xong thì mới lấy ra xem hết quá, chứ cắt ngay khúc hay thế này thì thiệt là...hại trí tò mò quá=))

P/S: Có 1 điều mà lần nào đcọ fic của ss em cũng phì cười mãi. Theo em biết, Shim Chang Min của DBSK lớn hơn Kim Bum 1 tuổi, thế mà sao vào đây thành em giai thế này=)), ko ngờ, mặt Chang Min còn trẻ con hơn cả Bum nữa:)). Dù em thấy thì đúng là thế thật, mà sao vẫn buồn cười=))

Bình luận

vane_tran  Viết dài kinh nhể=))  Đăng lúc 20-4-2012 15:55:18
Cuộc đời ta mải mê tìm kiếm hai chữ Hạnh Phúc

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Lưu trữ|Phiên bản Mobile|Kites

GMT+7, 20-5-2013 07:27

Powered by Discuz! X2

Vietnamese Translation by DiscuzVN

Kites là cộng đồng phi lợi nhuận, với nội dung được chia sẻ miễn phí giữa các thành viên. Kites không chịu bất cứ trách nhiệm gì liên quan tới các link do các thành viên tự đăng tải.

Lên trên