- Đăng ký
- 15-3-2012
- Đăng nhập lần cuối
- 18-5-2013
- Quyền đọc
- 50
- Điểm
- 2776
- Bài hay
- 0
- Bài viết
- 1940
♥ Yadech ♥ *Guk♥Ji * ^MQ^
 
|
Chap 8
Ánh sáng buổi sớm len qua khe cửa số chiếu vào, Yaya cảm thấy lạ là cô lại có thể ngủ ngon đến vậy, không hề có cảm giác lạ giường khó ngủ. Mãi khi Na Keaw gõ cửa gọi, cô mới thức giấc. Sau khi ăn sáng chung với bà nội và 2 anh em nhà Barry, tất cả mọi người thay quần áo làm vườn bắt đầu công việc thu hoạch cam.
Đây là lần đầu tiên Yaya làm công việc như thế này nên cô cứ loay hoay mãi. Nadech thấy cô lóng ngóng liền trêu cô
“ Trên đời này cũng có thứ mà tiểu thư Yaya không biết làm sao? Ngạc nhiên ghê”
“Yaya cắt thế sai rồi, để Kadech chỉ cho” Kadech bước đến cầm lấy tay cô mà chỉ
“Những quả nào vàng đều rồi mới hái, cầm kéo cắt sát núm quả như vậy, cầm nhẹ nhàng thôi. Hiểu chưa?”
Yaya gật gù “Ồ, là như thế này, đúng chưa?” Cô làm theo nhưng gì Kadech bảo rồi cầm quả cam lên cười tươi với Kadech, sau đó quay sang vênh mặt nhìn Nadech “Cũng không có gì khó lắm”
“Biết làm rồi thì làm nhanh tay đi, không nhìn thấy vườn cam rộng thế nào à” Nadech gắt
“Đừng có mà giục tớ, 10 thùng cam ấy, tớ sẽ cắt nhanh hơn cậu cho mà xem” Yaya không chịu thua
“OK, là cậu thách đấu đấy nhá, thua đừng có mà kêu, Kadech, làm trọng tài”
“Dạ, anh hai” Kadech lắc đầu cảm thán, không biết làm thế nào với 2 chú sư tử hiếu thắng này nữa
“Khoan đã” Yaya nói “Có thưởng có phạt mới vui”
“Ai sợ ai? ai thua sẽ phải bê hết chỗ cam này lên xe, được chưa? Yaya, tốt hết là bây giờ giữ sức đi, 30 thùng cam cơ đấy” Nadech vừa nói vừa cười đắc ý
Đời quả là đầy sự “bất ngờ”, cuối cùng kẻ đắc ý Nadech lại phải còng lưng bê cam, hơn thế nữa, còn bị Yaya cười cho một trận. Yaya vỗ vỗ vai Nadech cười thông cảm
“Bạn hiền, nếu bạn chịu khó tập thể thao từ trước thì giờ sẽ không bị mất sức nhanh thế này. Haizz, giờ tớ với Kadech phải đi vào thị trấn mua đồ. Cứ từ từ, từ từ mà bê hết 30 thùng cam này nhá, bái bai”
“Cảm kích không kịp, đi mau đừng về, con nhỏ đáng ghét”
Trên xe buýt từ thị trấn về, Yaya cứ ngồi cười tủm tỉm không ngừng, Kadech cuối cùng cũng không chịu nổi đành phải nhắc nhỏ
“Nếu cậu không thôi cười ngay lập tức, người ta sẽ nghĩ cậu có vấn đề đấy”
Yaya ngẩng đầu lên thấy mấy người xung quanh cứ nhìn chằm chằm vào cô với vẻ mặt khó hiểu. Cô xấu hổ đến nỗi không biết làm gì hơn, giấu mặt sau 2 bàn tay mà mắng Kadech
“Sao cậu không nói sớm với tớ hả”
“Thần trí của cậu bay lên mây, tớ đuổi theo mãi mới bắt kịp, cậu bảo tớ làm sao mà nhắc nổi cậu. Thắng anh tớ nên cậu vui thế cơ à?”
“A, đáng ra tớ phải cá cái gì đấy lớn một chút. Tiếc ghê! Kadech, vừa rồi cậu làm trọng tài rất tốt, lát nữa sẽ mua kẹo cho cậu. Không cần cảm kích quá đâu, hehe”
Yaya cười nói quay sang nhìn Kadech mới thấy anh đang chăm chú ngắm nhìn hai ông bà ngồi hàng ghế đối diện, cụ bà đang mắng cụ ông vừa rồi làm rơi mất thứ gì đó. tuy giọng giận dỗi nhưng lại khiến cho người khác nghe được cảm thấy rất vui vẻ, ấm áp.
“Đang nghĩ gì thế?”
“Hả?” Kadech giật mình nhìn Yaya “À, nghĩ xem người vợ tương lại lí tưởng của mình sẽ như thế nào”
“Giống như tớ hả?”
Kadech bật cười, gật đầu
“Ừ, có lẽ. Lúc nào cũng bắt nạt tớ rồi lại khiến tớ phải cảm kích. Ngày ba bữa nấu cho tớ toàn món trứng. À, thi thoảng có thể nấu món mì Ý cho tớ. Cổ vũ tớ trên sân cỏ, cười khi tớ thắng và khóc khi tớ thua. Bóp vai cho tớ khi tớ luyện tập mệt mỏi. Bất kể là lúc nào cũng có thể tuyệt đối tin tưởng tớ. Cũng đáng để lấy làm vợ nhỉ?”
Yaya chăm chú nghe Kadech nói nhưng lại không dám nhìn vào đôi mắt cậu ấy, cô biết Kadech đang nhìn cô, cô cũng biết, cậu ấy hoàn toàn đang nói thật. Nhưng đối với cô, Kadech chỉ là một người bạn, mà còn là người bạn rất đáng trân trọng, một tình bạn mà cô muốn lưu giữ suốt đời.
“Đây có tính là khen không? Kadech à, cậu thật tốt. Nhưng... nếu cậu cứ tốt như thế...có lẽ...tớ sẽ ghét cậu mất” Bởi vì, cô không thể báo đáp lại lòng tốt của cậu.
“Đến nơi rồi, xuống thôi” Kadech vừa nói vừa ôm đống đồ bước đi trước “Khun ja, bọn con đã mua đủ đồ về rồi đây, bà xem còn thiếu thứ gì không? P’Jeaw nói, ông ấy sẽ đặt 3 thùng cam, con đã nhận đặt hàng rồi, phiếu đặt hàng cũng để trong túi đấy. P’ Nadech đâu rồi ạ?”
Khun ja từ trong bếp nói vọng ra
“Ừ, cám ơn con, rửa tay rồi chuẩn bị ăn cơm, Nadech đang ở bên ngoài vườn hoa ban công, gọi luôn anh vào ăn cơm nha con. Yaya, vào phụ bà dọn bàn nào”
“Dạ”
Nadech đang nằm dài dưới bóng mát của giàn hoa giấy, mấy cái thùng cam làm lưng của anh cứng hết cả lại, 2 tay thậm chí còn thảm hơn. Kadech đi đến ngồi bên nói
“Em vừa nhận tin của khun My, 3 đứa mình đều đỗ vào Rangsit rồi. Anh hai, anh giỏi thật đấy, xin hỏi bí quyết nào?”
Nadech vẫn gối đầu lên 2 tay không phản ứng, anh khẽ nói
“Đột nhiên có hứng”
Kadech cười khùng khục “Lúc nào cũng thế, cái hứng đáng sợ ghê. Vào Rangsit rồi, chơi bóng chày với em được không? Anh không cần phải nghĩ cho em nữa đâu” Anh hãy cùng em đấu một trận công bằng đi
“Việc gì anh phải nghĩ cho mày? Vào đấy rồi lại bị đem ra so sánh, mệt đầu”
“Dù sao, em cũng hoàn toàn ủng hộ anh vào đội bóng chày”
Nadech ngồi dậy, bước vào trong nhà
“Đi ăn cơm, đói muốn chết”
................................
Sân bay quốc tế Suvarnabhumi
“Chuyến bay số hiệu 530 Mĩ – Thái Lan vừa hạ cánh”- Mint nhìn dòng chữ chạy trên màn hình reo lên. “Đó là chuyến bay của chị Shor!” rồi nhanh chóng chạy lại phía cửa ra. Không để cô đợi lâu, 10 phút sau, một cô gái xinh đẹp với mái tóc cắt ngắn, áo pull thùng thình đẩy vali đến trước mặt Mint, P’ Shor tháo kính mắt cười tươi với cô em gái còn đang ngớ người trước mặt
“Hi !, mấy năm không gặp, xinh đẹp lên nhiều rồi. Nhìn qua màn hình máy tính không thấy hết được lại xinh đẹp đến vậy. Lại đây chị ôm nào” rồi không để Mint trả lời, Shor lao đến ôm lấy em gái cưng “I really miss you so much!”
Mint ngạc nhiên đến nỗi suýt rơi quai hàm, mãi đến khi bị Shor ôm ngạt thở mới thỉnh lại, cô gỡ mình ra khỏi bà chị để tự mình nhìn rõ mặt chị một lần nữa
“Đúng là chị thật rồi. Chị cắt tóc rồi àh? Tuần trước chat em vẫn thấy chị để tóc dài cơ mà, có chuyện gì àh?”
“Yes, chị để nó lại Mĩ rồi, cùng với đống sách vở nữa. Từ giờ, chị không phải là Shor mọt sách nữa, từ giờ chị sẽ làm những gì chị thích, Yeah! Thế nào, không đẹp à? chị thấy rất thoải mái mà”
“À...không...rất...đẹp. Mình đi thôi, P’Shor, em rất nhớ chị”
“Quà của cưng ở trong vali, anh em nhà Barry với Yaya không ra đón chị sao?”
“Bọn họ về nhà bà nội Barry nghỉ hè rồi” Mint vừa nói vừa cất hành lí vào xe ”Lên xe thôi chị”
“Em có bằng lái rồi hả? Bọn họ đi mà em không đi cùng ư? Mấy đứa giận nhau àh? Không phải suốt ngày dính với nhau sao?
“Chị thắt dây an toàn vào đi, không phải, là em không muốn đi cùng họ, em có việc cần giải quyết”
“Việc quan trọng thế cơ àh?”
“Mint ngừng lại một lúc, cuối cùng cùng hít sâu rồi trả lời p’Shor “Rất quan trọng, thanh lọc lí trí và con tim. Hắn ta đã làm mất 3 năm của em”
P’Shor quay sang nhìn em gái, cô biết em gái cô vừa trải qua một thời gian khủng hoảng, nhưng cô biết Mint sẽ không sao, đó vồn là tính cách của con gái nhà Chalida
|
|