- Đăng ký
- 2-9-2011
- Đăng nhập lần cuối
- 21-5-2013
- Quyền đọc
- 25
- Điểm
- 428
- Bài hay
- 0
- Bài viết
- 324

|
@All: Hi eveyone, i'm back :)
Lần nay thật sự đã trở lại:)). Để mọi ng chờ lâu quá rồi. Dù chap này viết thật sự cũng cảm thấy ko được hay lắm. Nhưng hi vọng là mọi ng sẽ vui vì đã có chap mới:))
Đây là món quà hì hục làm hôm qua để tặng ss Sakura1610. Chúc ss Sinh Nhật vui vẻ, luôn tràn ngập hạnh phúc.
@Cún: Đây là món quà ss dành cho ss Sakura. Vì phải hoàn thành sớm nên chưa kịp gọi em để em beta. Chap sau nhé!
Enjoy, everyone :x
Chapter 3
Something strange
Part 1
Cô nhìn màn đêm bằng một ánh nhìn thơ thẩn, đèn đường rọi xuống phố những ánh màu vàng cam gay gắt. Đêm dường như đi qua một cách chậm chạp, nhưng cái lại thấm buốt thì dường như đang ập đến một cách rất nhanh.
Ly sữa nóng vẫn còn nghi ngút khói, nhưng người pha nó ra dường như cũng chưa buồn uống hẳn chỉ nhấp những ngụm nhẹ để cái ấm nó lan tỏa trong mình. Đêm thanh tĩnh và bên một cốc sữa nóng là một thói quen của Ga Eul khi cô cần một khoảng lặng để suy nghĩ, hay thậm chí, có khi chỉ đơn giản là không ngủ được. Lòng cô cảm thấy chộn rộn đan xen với câu hỏi đã ám ảnh cô, từ suốt buổi tối đến nay.
"Tại sao anh lại khóc?"
Ga Eul đổ người về phía trước lại nhấp ngụm sữa, khung cảnh ấy hiện ra lờ mờ rồi rõ ràng trước mắt. Anh vẫn ngồi đó, bên ly rượu chỉ có một nửa và đôi mắt mênh máng buồn, cứ như cảm xúc đang nghẹn lại và dường như đã chộn giấu rất lâu chực trào ra thành giọt nước mắt lăn dài trên má. Không phải là một dòng nước, không lã chã, không quá nhiều, chỉ là một giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt. Nhưng chỉ như thế thôi, thế mà trong cô dường như đã có những cảm xúc thật sự trái chiều với nhau.
Tại sao cô lại quan tâm về anh, khi tất cả mọi thứ từ lâu cô đã yên lòng xếp chúng vào dĩ vãng. Bao nhiêu năm qua đi rồi, tại sao cô vẫn không thể nào ngừng cho mình chú ý về anh. Có phải vì anh mới trở về nên cô chú ý hay không?Tại sao cô lại vô tình nhìn thấy khung cảnh lúc đó, để rồi trong cô bây giờ là những cảm xúc đang vô cùng hỗn loạn?
Những màu vàng cam rõ ràng trong đêm tối của ánh đèn đường soi rõ bóng cô gái mà lòng đang hỗn loạn giữa những câu hỏi và suy nghĩ, những cảm giác không tên. Ly sữa đã nguội từ lúc nào nhưng cô cũng chẳng buồn uống nó nữa. Chỉ để bản thân mình miên man trong những cảm xúc về anh.
Đêm thật dài, bình lặng trôi đi cùng cảm xúc không tên.
**********
Ánh bình minh lan dần trên cửa sổ kéo lũ lượt vào phòng và đâm nagng qua những tấm màn mỏng.
Ga Eul vươn vai, liếc nhìn đồng hồ một cách uể oải. Ba giờ sáng mới ngủ và bây giờ là mười giơ sáng mới dậy. Thật may hôm nay là Chủ Nhật, cô đã có thể dànhnhiều thời gian hơn một chút cho bản thân mà không bị xoáy vào công việc. Uể oải thức giấc, bàn tay cô xoa xoa mái tóc còn đang rối bù lên của mình. Cô mở tủ lạnh, thức ăn trong cả một tuần liền bận rộn gần như đã bị cuốn sạch và chỉ còn để lại cái tủ lạnh trốc lốc.Không thể nào nén nổi một tiếng thở dài, Ga Eul lấy quả trứng duy nhất còn lại trong tủ, một ít sữa tươi và một vài lát bánh mì cuối cùng để chuẩn bị cho bữa sáng. Cô nhìn quanh cả căn nhà của mình và khẽ tự nhủ
Một ngày bận rộn lại bắt đầu rồi đây.
Một tay cầm bánh mì và cắn một miếng, một tay lấy cây bút và một tờ giấy để ghi rõ ra các công việc cần phải làm, đó là nghề của cô đồng thời cô cũng áp dụng vào đời sống hằng ngày của mình. Cũng thực tiễn đấy chứ, cuộc sống luôn gọn gàng và ngăn nắp là điều mà Ga Eul thích nhất! Mất mười lăm phút, Ga Eul đã có thể ghi ra cho mình kha khá công việc, cô là một người thích hoạt động và cô không thích ngày Chủ Nhật trôi qua một cách biếng nhác. Cô quyết định sẽ dọn dẹp ngôi nhà một chút vào hôm nay. Bữa ăn snag1 kết thúc, cũng là lúc một ngày mới của Ga Eul chính thức bắt đầu
Nào, bắt tay vào việc thôi!
Sau khi đã dọn dẹp nhà cửa, Ga Eul quyết định sẽ chất đầy lại cái tủ lạnh trống rỗng của mình. Không nơi nào tốt bằng siêu thị SHINhwa, Jan Di đã đưa cho cô một tờ phiếu giảm giá và nói rằng cô có thể mua bất kỳ thứ gì mà cô muốn với cái phiếu ây. Với những người đã đi làm và sống một mình như Ga Eul, việc tiết kiệm luôn là thượng sách, dù cho đồng lương ở Maple S không phải là hạn hẹp, nhưng tiền lương cao luôn đòi hỏi một công việc nhiều gấp đôi, và hậu quả là căn nhà mà cô rất vốn chăm chút đành bỏ ngỏ.
Cũng tại anh cả đấy, So Yi Jung- Cô khẽ lầm bầm khi chọn cho mình một chiếc áo phông đơn giản cho buổi đi siêu thị.
Ga Eul phủi tay một lần nữa, nhìn căn phòng sạch sẽ và tinh tươm. Những giọt nắng giữa ngày long lanh rọi qua khung cửa sổ càng khiến căn phòng sáng bừng lên sức sống mới mà cả hai tháng qua nó đã thiếu thốn. Ga Eul mỉm cười một cách hài lòng với thành quả mà mình đạt được. Không hiểu sao, sau khi dọn phòng thật gọn gàng và sạch sẽ, cô lại cảm thấy hứng khởi hơn bao giờ hết.
Và một dự cảm thật kỳ lạ đang đến, rằng ngày hôm nay sẽ thật tuyệt vời.
************************
Một cách khó khăn, Ga Eul đang cố luồn lách ra khỏi dám người vẫn đang chen chúc mua hàng. Tại sao cô lại quên không chú ý hôm nay là ngày giảm giá cuối cùng của Shinhwa, tại sao cô cũng quên không chú ý hôm nay là ngày Chủ Nhật và cô đang mua sắm ở siêu thị lớn nhất Hàn Quốc? Cô đã hoàn toàn quên nên bây giờ cô phải lãnh đủ.
Cố gắng hết sức chiếc xe chất đầy đồ ăn ra khỏi hàng thực phẩm, Ga Eul không tránh khỏi cảm giác bở hơi tai vì sức mua quá kinh khủng của các bà và các chị nhân ngày giảm giá. Đầu óc cô xoay vòng vòng với sức nóng ép lại cùng với tiếng mọi người chen chúc nhau lựa chọn cho mình một món hàng ưng ý. Cô mệt mỏi đẩy xe đi mà vẫn chưa hết choáng váng. Lấy tờ giấy ghi những thứ cần dùng có phần hơi nhau nát, Ga Eul cố gắng định thần để đọc tiếp những thứ cần mua khác.
Kim Chi bắp cải, thịt nguội, nấm...Ouch
Tiếng va đập mạnh của hai xe đựng đồ khiến Ga Eul không khỏi giật mình và làm rơi tờ giấy ra khỏi tay. Vội vã cúi người để xin lỗi, cô lúi húi nhặt lại tờ giấy đã rơi xuống nền sàn, nhưng người bên kia đã nahnh tay hơn, anh ta đã kịp lấy tờ giấy và đưa nó cho cô.
Tôi xin cảm ơn... ơ..thư ký Kim
Là cô sao, thư ký Chu? Hôm nay cô cũng đi mua sắm à?
Vâng, tôi đi mua thức ăn cho tuần sau, còn anh?
Tôi cũng đi mua một ít thức ăn cho bữa trưa, sẵn tiện sắm vài thứ cần thiết cho nhà mới của...
Này, đây có phải là thứ bơ mà anh cần tìm không?
Một giọng nói quen thuộc vang lên khiến Ga Eul càng thêm ngỡ ngàng, cô không thể nào tin được, thậm chí đến ngày hôm nay, cô vẫn còn gặp anh.
Yi Jung bước đến với một hộp bơ cầm trên tay. Khác với vẻ hào hoa phong nhã cô vẫn thường thấy, Yi Jung chỉ mặc một chiếc áo thun rất đơn giản với quần jean và chân đi giày thể thao, nó làm anh trông giản dị hơn so với những hình ảnh ngày thường cô gặp, càng trở nên khác xa so với hình ảnh mà cô đã từng nhìn thấy ở anh, cách đây bảy năm. Một hình ảnh thay đổi ấy khiến cô bất giác trở nên bối rối khi đứng trước mặt anh, cô cứ ngây người ra nhìn một Yi Jung đơn giản mà có phần xa lạ.
Ô, chào em, Ga Eul. Hôm nay em cũng đi siêu thị à?
Cho đến lúc anh hỏi như thế, Ga Eul mới giật mình lại. Cô hơi cúi xuống để che đi vẻ ngượng ngập, cô cúi người chào anh.
Chào..anh..Yi Jung
Khi lời chào ấy vuột ra khỏi môi, Ga Eul mới biết mình đang mắc phải sai lầm nghiêm trọng. Có Jae Han ở đây,, thế mà cô dám...
Ơ...tôi..thật sự...
Không sao, cũng cùng độ tuổi cả mà- Jae Han mỉm cười nói trước- Chúng ta đâu có ở công ti.
À.. à vâng, cảm ơn anh.
Nụ cười thân thiện của Jae Han làm Ga Eul cảm thấy lòng ấm lại và nhẹ nhõm hơn. Nhưng Yi Jung vẫn không nói gì, anh chỉ nhìn vào giỏ hàng của cô, rồi anh nhìn cô, cho đến khi ánh mắt cả hai đụng nhau, thì anh khẽ mỉm cười.
Hôm nay em mua nhiều thứ nhỉ, Ga Eul.
À vâng, em mua để dành cho tuần sau ạ
Tại anh chèn ép nhân viên của mình quá đấy Yi Jung ạ, họ không có thời gian để đi chợ thì phải làm như thế này!
Tôi ác đến thế sao?
Không phải là ác thường mà là quá ác- Jae Han mỉm cười- À, cậu đã đi lấy bơ chưa
Lấy rồi, có phải loại này không?
Đúng nó rồi. Nó hơi khác bên Mỹ một chút, nhưng chất lượng đều ổn như nhau. À, thế cô Ga Eul mua đồ xong chưa?
Cũng gần xong rồi. Tôi chỉ cần mua thêm một ít hoa quả nữa.
Thế cũng tiện đường với chúng tôi đấy. Cô đi chung luôn cho vui.
Ga Eul khẽ gật đầu, cô cố bẻ lái chiếc xe đẩy, nó hơi nặng một chút so với cô nên Ga Eul cũng gặp không ít khó khăn. Ngay lúc đó, Yi Jung đã cầm tay lái và bẻ nó qua. Ga Eul nhìn anh, bằng tất cả sự ngạc nhiên trong ánh mắt.
Nếu để em đẩy nó, thì có khi em sẽ cho nó tông vào quầy của cửa hàng mất.
Và dù cho Yi Jung có nói thể Ga Eul vẫn cảm động. Cô nói cảm ơn thật khẽ dù không biết Yi Jung có nghe được không bởi cô cũng không thấy anh gật đầu lại, mắt anh vẫn hướng về phía trước. Cả hai bước đi mà không nói với nhau thêm lời nào. Anh đẩy xe đi một cách bình thản còn cô thì đi kế bên anh, đôi môi không thể nào ngăn được một nhịp dãn ra đầy ấm áp.
***************
Khu mua sắm vẫn ồn ào và náo nhiệt, nhưng giữa họ vẫn là những khoảng lặng đang ngày một lớn dần lên trong mỗi người. Jae Han kéo xe của Jae Han, Yi Jung kéo xe của cô, còn đôi mắt cô thì nhìn những người khác đang mua hàng. Sự tình cờ này khiến cô thật sự bối rối và cô không biết bắt đầu câu chuyện của mình từ đâu cả, đôi mắt cô nhìn quanh quất, và cho đến khi cô nhận ra tất cả những người mua hàng sao lại có cảm giác gần gần giống nhau, Ga Eul lại cố gắng để nhìn qua hai người bên cạnh.
Yi Jung dường như luôn có một đôi mắt rất điềm đạm, khuôn mặt bình thản đến lạ thường. Khác với một Yi Jung bảy năm trước với rất nhiều cảm xúc bộn bề, thì khi cô nhìn vào anh, nó không còn toát lên vẻ vui vẻ, casanova, giả tạo hay bất kỳ điều gì tương tự. Có những lúc ngày ấy, cô đã từng tự tin nghĩ mình đã hiểu một phần nào đó trong con người anh, nhưng đến nay, tất cả dường như trở lại từ đầu, thậm chí là còn ở xa hơn. Sự không biểu cảm này bất giác khiến cô cảm thấy hơi có chút rùng mình, để che đi điều đó, cô chú ý đến Jae Han.
Trái ngược lại hoàn toàn với Yi Jung, Jae Han lại đang rất hăm hở, đôi mắt rực rỡ và tràn ngập những cảm xúc. Cứ như anh ta chuẩn bị lấy tất cả những món hàng đang được bày bán ở trong siêu thị. Khác hẳn với sự nghiêm nghị lạnh lùng thậm chí có hơi chút tàn nhẫn mà cô vẫn hay gặp. Hôm nay cô lại nhìn thấy Jae Han hoàn toàn khác: vui vẻ, hòa đồng và dường như trông anh như một đứa bé lần đầu được đi siêu thị vậy.
Thậm chí đến cả cách lấy đồ của Jae Han cũng khác.
Tất cả mọi người, khi đã đến khu mua sắm trong đợt giảm giá và thậm chí là không phải đợt đi chăng nữa, họ cũng sẽ mua những món hàng rẻ mà chất lượng tốt. Jae Han thì hoàn toàn ngược lại. Anh ấy luôn chọn những thứ gì mắc nhất, nếu như nó nhìn được, là Jae Han bỏ tất cả vào giỏ mà không một chút đắn đo. Với Ga Eul, thì quả thật là cô đang kinh ngạc trước cảnh xài tiền có phần phung phí của Jae Han. Càng lúc, cô càng đang tự hỏi liệu Jae Han một trưởng phòng kinh doanh sử dụng tiền bạc trong công ti và chi tiêu chính xác tuyệt vời và Jae Han mà cô đang gặp hôm nay có phải là một hay không?
Sự kinh ngạc của Ga Eul có phần nào đó đã lọt vào ánh nhìn của Yi Jung. Anh vốn không bao giờ có hứng thú với chuyện Jae Han mua cái gì và chi tiêu như thế nào. Tất nhiên anh cũng hoàn toàn quen với cách xài tiền có phần hơi "kì lạ" của cậu ta. Thế nên trong rất nhiều lần đi mua sắm Yi Jung tuyệt nhiên chưa bao giờ ý kiến gì với Jae Han cả. Nhưng lần này thì kế bên họ còn một cô gái nữa, và cô gài ấy đang nhìn Jae Han bằng tất cả sự kinh ngạc khiến Yi Jung không thể nào không quan tâm. Anh nghĩ đã đến lúc phải cảnh báo trước khi Jae Han vì quá mừng rỡ đã hoàn toàn quên hình ảnh của mình ở trong công ti.
Jae Han à, anh không thấy rằng mình đang quá tay sao? William sẽ hét ầm lên đấy!
Kệ hắn ta. Lần này đi được thì phải mua cho đã.
Mặc kệ Yi Jung lắc đầu ngán ngẩm, Jae Han lại lao vào một khu nào đó và tiếp tục chọn đồ của mình với khuôn mặt hết sức hả hê. Và vì quá hả hê, Jae Han cũng chẳng chú ý đến Ga Eul cũng đang tròn xoe mắt nhìn anh.
Làm sao mà không tròn xoe mắt khi Ga Eul thấy vẻ hăm hở đó của Jae Han. Cứ như rằng đã nghìn năm rồi anh mới được đi siêu thị một lần, lâu lắm rồi mới xài tiền một lần. Đôi mắt sáng rực rỡ đó của Jae Han như đang nói rằng anh ta rất thỏa mãn, chưa bao giờ có thể thỏa mãn được như thế. Nhưng Ga Eul vẫn không thể hình dung được, tại sao ở công ti và ở ngoài đời thực Jae Hna lại có thể khác nhau xa vời vợi đến thế?
Đi mua sắm là niềm vui của hắn ta. Xài tiền vung tay cũng là niềm vui của hắn ta nên em đừng hoảng hốt.
Yi Jung nói khi cả hai đứng lại chờ Jae Han chạy vào khu vực thức uống nơi mà đang rất đông người mua. Họ đúng yên lặng, ngắm nhìn sự ồn ào náo nhiệt của một ngày mua sắm, lắng nghe của những con người đang chọn mua hàng. Tiếng cười nói vang lên ngày một nhiều. Nhưng cả hai vẫn là sự im lặng.
Nếu như nói về đứng riêng biệt. Thì đã rất nhiều lần cô được đứng cùng anh: trong các buổi họp mặt của F4 và Jan Di, nhưng nếu như nói rằng cô đã bước vào cuộc sống của anh, thì có lẽ là chưa bao giờ. Yi Jung ngay lúc này khiến cô tự hỏi rằng nếu như bảy năm về trước thì anh có như thế này không, đi mua sắm mà anh không thể hiện rằng anh muốn mua sắm, chỉ đi theo Jae Han vậy thôi. Đôi mắt anh vẫn như thế, luôn hướng về phía trước. Đó là đôi mắt mà cô không có chút tự tin nào nói rằng mình đã từng biết con người này. Có điều gì đó ở anh đang diễn ra, những cảm giác rất lạ mà cô không thể lí giải.
Kho lưu trữ bắt đầu mở ra, và hình ảnh của anh ngày hôm qua bỗng hiện lên rõ ràng trước mắt. Anh của ngày hôm qua, của So Yi Jung tưởng là đã trở về sau bảy năm biến mất, cùng với những cảm xúc đan xen lẫn lộn. Cho đến lúc đối diện anh, thật gần anh thế này, thì giọt nước mắt lăn dài ấy vẫn luôn ám ảnh cô. Đôi mắt chất đầy bao xúc cảm ấy vẫn như đang lay động điều gì đó trong trái tim cô, khiến nó bỗng đập mạnh lên hơn bình thường.
Cô lắc lắc đầu mình cho choàng tỉnh, rồi cô lại thấy một ánh mắt khác. Yi Jung bây giờ dường như đang nhìn mọi vật xung quanh bằng đôi mắt rất nhạt. Kẻ đi người nói người cười cũng không tác động nhiều mấy đến anh. Đôi mắt anh nhìn mông lung vào khoảng không thật rộng, nhìn như anh đang nghĩ đến điều gì đó, nhưng cũng có khi cô lại nghĩ anh dường như không nghĩ gì cả.
Cô đã từng hẹn hò với anh, anh từng làm cô đau đớn bật khóc, từng làm cô cảm thấy biết bao nhiêu là thât vọng. Nhưng sao ngày ấy nó lại mãnh liệt như thế, còn bây giờ thì gần như không cảm giác gì.
Hay là tại cô đã quên anh rồi, tình cảm cũng đã không còn rồi. Thật buồn cười, vậy thì tại sao cô lại chú ý đến anh?
Chu Ga Eul, mày đang quá mâu thuẫn!
Ouch
Tiếng thét lên khẽ của Yi Jung làm Ga Eul giật mình. Cô đang di di chân mình dưới đất, đểnh đoảng thế nào cô lại đá vào bánh xe và bánh xe cán vào chân anh.
Em..em xin lỗi.
Không..không sao.
Yi Jung khẽ lắc đầu, cả hai lại chìm trong im lặng. Cô bỗng dưng cảm thấy chán ghét với cái sự im lặng này biết bao. Cô không nghĩ rằng mình có thể chịu nổi nó thêm một chút nào nữa.
Yi Jung sunbae, anh có hya đi siêu thị không?
Cách đây bảy năm, khi còn ở đây thì anh chưa đi bao giờ. Nhưng sang Mỹ thì đi khá là nhiều lần.
Vậy ra, đây là lần đầu tiên anh đi siêu thị ở Hàn Quốc?
Có thể xem là như thế.
Anh thấy siêu thị ở đây thế nào.
Cũng rất hiện đại và tiện nghi. Nhưng hơi đông người một chút.
Hôm nay là ngày đại giảm giá ở SHINhwa. Nên mọi người đi hơi nhiều.
Có lẽ thế.
Anh không quan tâm sao?
Không, vì anh chỉ tính mua đồ cho nhà mới thôi!
Nghe đến nhà mới, Ga Eul bất giác có phần giật mình. Nhà mới sao? Thế mà ngày hôm qua, khi họp ở F4, anh đã không nhắc gì đến điều đó. Dù biết rằng mỗi người đều có cuộc sống riêng, nhưng thật sự, Ga Eul không nghĩ rằng mối quan hệ của F4 sẽ ở một mức mà dọn nhà mới cũng không nói nhau tiếng nào như thế. Cô cảm giác hơi không vui ở anh, cũng nghĩ thấy có chút gì đó thật kì lạ.
Yah, xong rồi.
Jae Han bước ra với khuôn mặt hớn hở, trên tay anh là hai chai rượu whisky loại hảo hạng.
Anh sẽ chết với William.
Yi Jung buông thõng một câu, không biểu lộ rõ điều gì, còn Jae Han mỉm cười và nhún vai ra vẻ không quan tâm. Cả ba đẩy xe đến quầy hoa quả. Yi Jung đứng ngoài chờ trong lúc cô và Jae Han vào chọn. Ga Eul chợt nhận ra, hình như Yi Jung không được thích chỗ đông người cho lắm. Jae Han có lẽ hiểu được điều này rõ nhất, anh bước vào một cách thản nhiên và để cho Yi Jung giữ xe của mình. Cô tính từ chối, nhưng sự nhiệt tình của Jae Han đã khiến cô không thể tách ra khỏi hai người được nữa.
Ga Eul quyết định chọn táo, và mua một ít cherry, Cô thích cherry bởi sự ngọt dịu dàng của nó. Cô cũng tính mua dưa, nhưng thiết nghĩ thời gian đi làm về đã đủ mệt, nếu mà bổ cả trái dưa chắc là không nổi nên cô bỏ nó xuống một cách tiếc rẻ.
Cô nhìn Jae Han, khuôn mặt anh vẫn hăm hở như vậy. Anh ta chọn toàn những thứ nhập khẩu mắc tiền: Thanh long, măng cụt xuât xứ từ Việt Nam. Những thứ mà chỉ dám mua một ít về thử chứ không dám nhiều, còn Jae Han thì lựa hết loại này đến loại nọ. Khi nhìn đến số tiền mà Jae Han sẽ phải trả, quả thực Ga Eul hoàn toàn choáng váng.
Tiếng chuông điện thoại của Jae Han vang lên khi cả ba đang bước gần đến khu tính tiền. Khác với ánh mắt vui vẻ phút ban đầu, thì nòcó phần tối lại. Anh hoàn toàn lạnh lùng và bắt máy nghe với giọng mà cô thường thấy ở công ti.
Có chuyện gì?
Đến lúc này thì cả cô và Yi Jung đều không hẹn mà cùng chú ý đến biểu cảm của Jae Han. Nhưng anh chẳng để lộ cảm xúc mấy, như khi cô đi làm bình thường. Jae Han đi siêu thị ngày hôm nay cứ như chưa hề tồn tại. ANh tắt mắt, thở khẽ. Yi Jung nhướn mày lên lập tức nhận được nụ cười của Jae Han.
Ở công ti có vài chuyện cần tôi về giải quyết gấp.
Có cần tôi về không?
Tôi nghĩ là không, cả hai người cứ tận hưởng ngày Chụ Nhật đi- Jae Han cười.- Nhưng có lẽ tôi phải lấy xe để đi, mà có thể là đi lâu nên anh giữ dùm tôi những thứ đã mua. Cô Ga Eul...phiền cô cho Yi Jung đi nhờ xe được chứ?
Vâng, tất nhiên là ổn thôi.
Thế thì tốt quá. Cảm ơn nhé. Tôi đi đây.
Không kịp để cô và Yi Jung kịp chào lại, Jae Han đã chạy vội đi mất. Chỉ còn cô và anh ở lại. Họ nhìn nhau một lúc. Nhưng trước khi để cô kịp nói, thì anh đã nói trước.
Nói gì thì nói, chúng ta phải đi tính tiền cái đã. Em cứ đẩy xe của mình, anh sẽ đẩy xe của Jae Han.
Cô gật đầu và cả hai kéo xe ra quầy để tính tiền. |
|