Tác giả: vane_tran

[Long Fic | MA] Mature | vane_tran | SoEul|Chapter 4-Part 1 [Lấy địa chỉ]

Rank: 2

Đăng lúc 5-6-2012 21:47:56 Từ di động |Hiện toàn bài
chào ss ^^ e vui lắm khi thấy Mature comeback ấn tượng thế này :x

ss nhớ chứ? trong CWB, ss đã viết ba YJ nói vs mẹ anh rằng YJ không còn yêu GE theo trái tim, lí trí mà đã yêu theo bản năng mất rồi. và trong fic này, em thấy 1 GE yêu YJ như thế! yêu bằng bản năng, mọi giác quan mọi hành động khi ở quanh anh của cô là dõi theo anh, trong vô thức. và như em đã nói đi nói lại r nh lần rồi ss nhỉ? em yêu cách họ yêu nhau trong fic ss lắm :)

mà ss ơi, nếu em nói đúng, thì giọng văn ss mượt hơn nh thì phải. em đọc mà cứ bị hút theo từng câu từng từ, bỏ cả quyển Conan đang đọc dở đây này T.T YJ khóc. em đau lòng quá ss à! đối vs 1 nghệ nhân gốm tài ba, phải từ bỏ tất cả chỉ sau 1 đêm rượu say. 1 cách vô tình, anh đã tự hủy hoại đam mê lớn nhất, khát khao duy nhất của bản thân và thậm chí đến những việc bình thường cũng chẳng làm đc T.T YJ, bản thân anh chắc đau đớn đến tột cùng...

GE của chúng ta luôn thầm lặng quan sát anh. em thích! bản thân em, cho tới thời điểm này, yêu GE trong Mature hơn CWB. ở đây YJ không cho cô bất cứ lời hứa nào nhg bản năng đã chờ đợi anh, trong vô thức. em nghĩ như thế! 1đ cộng cho GE trong Mature nhé (hehe, em đã chẳng bảo ss là em k thích GE trong CWB sao? h thì em đổ GE này r :'>)

em đợi chap tiếp theo! hay thế này mai em đi thi chắc thoải mái lắm đây! mai em thi Sư Phạm, chúc em may mắn đi ss :x bằng chap này cũng đc r :x

p.s: thật tiếc vì em chưa đc làm beta rd ngay và luôn nhg sắp r ss nhỉ? ĐỢI EM NHÉ! ngàn lời yêu thương tới ss Vane và Mature! :*

p.s nữa: và ss ới, tại sao fic nào của ss em cũng thích chàng JP là sao? dnày em bấn loạn JP quá à :x

Bình luận

poppydethuong97  e chỉ đọc cảm nhận và góp ý theo tư cách 1 reader thôi ạ nên ss k phải cảm ơn đâu :)  Đăng lúc 23-6-2012 20:37:54
pe_jusu  một lần nữa cảm mơn bạn hen ráng comt thêm cho vân của ta có cảm súc để viết fic nữa nha . CAM MƠN bạn thêm lần nữa. Hun bạn nhiều nà  Đăng lúc 9-6-2012 10:37:57
pe_jusu  hi hi chào bạn nha nghe vân nói là nhờ bạn mà vân lại có cảm hứng viết fic này típ lại còn nghĩ ra thêm tình tiết vì thế mà ta phải lê cái thân già này vào cảm mơn b   Đăng lúc 9-6-2012 10:37:01
Đã có 1 đánh giáKite$ Thu lại Lý do
bada_kute + 3 cmt chất lương.

Tổng đánh giá: Kite$ + 3   Xem tất cả

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 1

Đăng lúc 7-7-2012 14:26:38 |Hiện toàn bài
z là e chờ ss đc 1 năm rùi. hehe................
mau mau ra chap mới nha ss iu !!!!
Mọi chuyện đang dần hé mở, e đang hồi hộp ko biết đã có chuyện ji vs YJ nữa, vậy nên đành chờ ss comeback thui ............

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 2

Đăng lúc 10-7-2012 12:31:46 Từ di động |Hiện toàn bài
nguoi ta thi song rui ta vao doi no thui anh em oi.
Anh em oi vao ung ho fic  mature
nao oi tinh yeu cua ta. Van oi co len nao ra tap mau thui ^^
(minh nham nho wa)

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 1

Đăng lúc 12-7-2012 13:49:46 |Hiện toàn bài
vào đây ủng hộ au nào

cố gắng viết tiếp nha au

phát huy tinh yêu g-c nào

love U
Bum - Eun Họ Mãi Mãi Là Tình Yêu Của Tôi

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 1

Đăng lúc 20-7-2012 23:31:42 |Hiện toàn bài
oh!!!!!!!!!! mature đã quay trở lại...rất ấn tượng...^^
Yi Jung đã trưởng thành hơn rất nhìu rùi, và giờ còn là một ẩn số lớn với tất cả mọi người,(tất nhiên là có cả f3 rùi) 7 năm là một quãng thời gian khá dài mà. Gaeul vẫn vậy, nhẹ nhàng, tinh tế...và luôn là người hiểu Yi jung nhất, dù chỉ là thay đổi nhỏ trong ánh mắt. mình tò mò mún biết những gì đã xảy ra với Yi jung trong 7 năm đó quá....au ơi........mau ra chap mới đi au naz!!!

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 2

Đăng lúc 13-8-2012 10:37:24 |Hiện toàn bài
@All: Hi eveyone, i'm back :)

Lần nay thật sự đã trở lại:)). Để mọi ng chờ lâu quá rồi. Dù chap này viết thật sự cũng cảm thấy ko được hay lắm. Nhưng hi vọng là mọi ng sẽ vui vì đã có chap mới:))

Đây là món quà hì hục làm hôm qua để tặng ss Sakura1610. Chúc ss Sinh Nhật vui vẻ, luôn tràn ngập hạnh phúc.

@Cún: Đây là món quà ss dành cho ss Sakura. Vì phải hoàn thành sớm nên chưa kịp gọi em để em beta. Chap sau nhé!

Enjoy, everyone :x




Chapter 3

Something strange


Part 1




Cô nhìn màn đêm bằng một ánh nhìn thơ thẩn, đèn đường rọi xuống phố những ánh màu vàng cam gay gắt. Đêm dường như đi qua một cách chậm chạp, nhưng cái lại thấm buốt thì dường như đang ập đến một cách rất nhanh.

Ly sữa nóng vẫn còn nghi ngút khói, nhưng người pha nó ra dường như cũng chưa buồn uống hẳn chỉ nhấp những ngụm nhẹ để cái ấm nó lan tỏa trong mình. Đêm thanh tĩnh và bên một cốc sữa nóng là một thói quen của Ga Eul khi cô cần một khoảng lặng để suy nghĩ, hay thậm chí, có khi chỉ đơn giản là không ngủ được. Lòng cô cảm thấy chộn rộn đan xen với câu hỏi đã ám ảnh cô, từ suốt buổi tối đến nay.

"Tại sao anh lại khóc?"

Ga Eul đổ người về phía trước lại nhấp ngụm sữa, khung cảnh ấy hiện ra lờ mờ rồi rõ ràng trước mắt.  Anh vẫn ngồi đó, bên ly rượu chỉ có một nửa và đôi mắt mênh máng buồn, cứ như cảm xúc đang nghẹn lại và dường như đã chộn giấu rất lâu chực trào ra thành giọt nước mắt lăn dài trên má. Không phải là một dòng nước, không lã chã, không quá nhiều, chỉ là một giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt. Nhưng chỉ như thế thôi, thế mà trong cô dường như đã có những cảm xúc thật sự trái chiều với nhau.

Tại sao cô lại quan tâm về anh, khi tất cả mọi thứ từ lâu cô đã yên lòng xếp chúng vào dĩ vãng. Bao nhiêu năm qua đi rồi, tại sao cô vẫn không thể nào ngừng cho mình chú ý về anh. Có phải vì anh mới trở về nên cô chú ý hay không?Tại sao cô lại vô tình nhìn thấy khung cảnh lúc đó, để rồi trong cô bây giờ là những cảm xúc đang vô cùng hỗn loạn?

Những màu vàng cam rõ ràng trong đêm tối của ánh đèn đường soi rõ bóng cô gái mà lòng đang hỗn loạn giữa những câu hỏi và suy nghĩ, những cảm giác không tên. Ly sữa đã nguội từ lúc nào nhưng cô cũng chẳng buồn uống nó nữa. Chỉ để bản thân mình miên man trong những cảm xúc về anh.

Đêm thật dài, bình lặng trôi đi cùng cảm xúc không tên.

**********



Ánh bình minh lan dần trên cửa sổ kéo lũ lượt vào phòng và đâm nagng qua những tấm màn mỏng.
Ga Eul vươn vai, liếc nhìn đồng hồ một cách uể oải. Ba giờ sáng mới ngủ và bây giờ là mười giơ sáng mới dậy. Thật may hôm nay là Chủ Nhật, cô đã có thể dànhnhiều thời gian hơn một chút cho bản thân mà không bị xoáy vào công việc. Uể oải thức giấc, bàn tay cô xoa xoa mái tóc còn đang rối bù lên của mình. Cô mở tủ lạnh, thức ăn trong cả một tuần liền bận rộn gần như đã bị cuốn sạch và chỉ còn để lại cái tủ lạnh trốc lốc.Không thể nào nén nổi một tiếng thở dài, Ga Eul lấy quả trứng duy nhất còn lại trong tủ, một ít sữa tươi và một vài lát bánh mì cuối cùng để chuẩn bị cho bữa sáng. Cô nhìn quanh cả căn nhà của mình và khẽ tự nhủ

        Một ngày bận rộn lại bắt đầu rồi đây.

Một tay cầm bánh mì và cắn một miếng,  một tay lấy cây bút và một tờ giấy để ghi rõ ra các công việc cần phải làm, đó là nghề của cô đồng thời cô cũng áp dụng vào đời sống hằng ngày của mình. Cũng thực tiễn đấy chứ, cuộc sống luôn gọn gàng và ngăn nắp là điều mà Ga Eul thích nhất! Mất mười lăm phút, Ga Eul đã có thể ghi ra cho mình kha khá công việc, cô là một người thích hoạt động và cô không thích ngày Chủ Nhật trôi qua một cách biếng nhác. Cô quyết định sẽ dọn dẹp ngôi nhà một chút vào hôm nay. Bữa ăn snag1 kết thúc, cũng là lúc một ngày mới của Ga Eul chính thức bắt đầu

        Nào, bắt tay vào việc thôi!

Sau khi đã dọn dẹp nhà cửa, Ga Eul quyết định sẽ chất đầy lại cái tủ lạnh trống rỗng của mình. Không nơi nào tốt bằng siêu thị SHINhwa, Jan Di đã đưa cho cô một tờ phiếu giảm giá và nói rằng cô có thể mua bất kỳ thứ gì mà cô muốn với cái phiếu ây. Với những người đã đi làm và sống một mình như Ga Eul, việc tiết kiệm luôn là thượng sách, dù cho đồng lương ở Maple S không phải là hạn hẹp, nhưng tiền lương cao luôn đòi hỏi một công việc nhiều gấp đôi, và hậu quả là căn nhà mà cô rất vốn chăm chút đành bỏ ngỏ.

        Cũng tại anh cả đấy, So Yi Jung- Cô khẽ lầm bầm khi chọn cho mình một chiếc áo phông đơn giản cho buổi đi siêu thị.

Ga Eul phủi tay một lần nữa, nhìn căn phòng sạch sẽ và tinh tươm. Những giọt nắng giữa ngày long lanh rọi qua khung cửa sổ càng khiến căn phòng sáng bừng lên sức sống mới mà cả hai tháng qua nó đã thiếu thốn. Ga Eul mỉm cười một cách hài lòng với thành quả mà mình đạt được. Không hiểu sao, sau khi dọn phòng thật gọn gàng và sạch sẽ, cô lại cảm thấy hứng khởi hơn bao giờ hết.

Và một dự cảm thật kỳ lạ đang đến, rằng ngày hôm nay sẽ thật tuyệt vời.

************************



Một cách khó khăn, Ga Eul đang cố luồn lách ra khỏi dám người vẫn đang chen chúc mua hàng. Tại sao cô lại quên không chú ý hôm nay là ngày giảm giá cuối cùng của Shinhwa, tại sao cô cũng quên không chú ý hôm nay là ngày Chủ Nhật và cô đang mua sắm ở siêu thị lớn nhất Hàn Quốc? Cô đã hoàn toàn quên nên bây giờ cô phải lãnh đủ.

Cố gắng hết sức chiếc xe chất đầy đồ ăn ra khỏi hàng thực phẩm, Ga Eul không tránh khỏi cảm giác bở hơi tai vì sức mua quá kinh khủng của các bà và các chị nhân ngày giảm giá. Đầu óc cô xoay vòng vòng với sức nóng ép lại cùng với tiếng mọi người chen chúc nhau lựa chọn cho mình một món hàng ưng ý. Cô mệt mỏi đẩy xe đi mà  vẫn chưa hết choáng váng. Lấy tờ giấy ghi những thứ cần dùng có phần hơi nhau nát, Ga Eul cố gắng định thần để đọc tiếp những thứ cần mua khác.

        Kim Chi bắp cải, thịt nguội, nấm...Ouch

Tiếng va đập mạnh của hai xe đựng đồ khiến Ga Eul không khỏi giật mình và làm rơi tờ giấy ra khỏi tay. Vội vã cúi người để xin lỗi, cô lúi húi nhặt lại tờ giấy đã rơi xuống nền sàn, nhưng người bên kia đã nahnh tay hơn, anh ta đã kịp lấy tờ giấy và đưa nó cho cô.

        Tôi xin cảm ơn... ơ..thư ký Kim

        Là cô sao, thư ký Chu? Hôm nay cô cũng đi mua sắm à?

        Vâng, tôi đi mua thức ăn cho tuần sau, còn anh?

        Tôi cũng đi mua một ít thức ăn cho bữa trưa, sẵn tiện sắm vài thứ cần thiết cho nhà mới của...


        Này, đây có phải là thứ bơ mà anh cần tìm không?

Một giọng nói quen thuộc vang lên khiến Ga Eul càng thêm ngỡ ngàng, cô không thể nào tin được, thậm chí đến ngày hôm nay, cô vẫn còn gặp anh.

Yi Jung bước đến với một hộp bơ cầm trên tay. Khác với vẻ hào hoa phong nhã cô vẫn thường thấy, Yi Jung chỉ mặc một chiếc áo thun rất đơn giản với quần jean và chân đi giày thể thao, nó làm anh trông giản dị hơn so với những hình ảnh ngày thường cô gặp, càng trở nên khác xa so với  hình ảnh mà cô đã từng nhìn thấy ở anh, cách đây bảy năm. Một hình ảnh thay đổi ấy khiến cô bất giác trở nên bối rối khi đứng trước mặt anh, cô cứ ngây người ra nhìn một Yi Jung đơn giản mà có phần xa lạ.

        Ô, chào em, Ga Eul. Hôm nay em cũng đi siêu thị à?

Cho đến lúc anh hỏi như thế, Ga Eul mới giật mình lại. Cô hơi cúi xuống để che đi vẻ ngượng ngập, cô cúi người chào anh.

        Chào..anh..Yi Jung

Khi lời chào ấy vuột ra khỏi môi, Ga Eul mới biết mình đang mắc phải sai lầm nghiêm trọng. Có Jae Han ở đây,, thế mà cô dám...

        Ơ...tôi..thật sự...

        Không sao, cũng cùng độ tuổi cả mà- Jae Han mỉm cười nói trước-  Chúng ta đâu có ở công ti.

        À.. à vâng, cảm ơn anh.

Nụ cười thân thiện của Jae Han làm Ga Eul cảm thấy lòng ấm lại và nhẹ nhõm hơn. Nhưng Yi Jung vẫn không nói gì, anh chỉ nhìn vào giỏ hàng của cô, rồi anh nhìn cô, cho đến khi ánh mắt cả hai đụng nhau, thì anh khẽ mỉm cười.

        Hôm nay em mua nhiều thứ nhỉ, Ga Eul.

        À vâng, em mua để dành cho tuần sau ạ

        Tại anh chèn ép nhân viên của mình quá đấy Yi Jung ạ, họ không có thời gian để đi chợ thì phải làm như thế này!

        Tôi ác đến thế sao?

        Không phải là ác thường mà là quá ác- Jae Han mỉm cười- À, cậu đã đi lấy bơ chưa

        Lấy rồi, có phải loại này không?

        Đúng nó rồi. Nó hơi khác bên Mỹ một chút, nhưng chất lượng đều ổn như nhau. À, thế cô Ga Eul mua đồ xong chưa?


        Cũng gần xong rồi. Tôi chỉ cần mua thêm một ít hoa quả nữa.


        Thế cũng tiện đường với chúng tôi đấy. Cô đi chung luôn cho vui.

Ga Eul khẽ gật đầu, cô cố bẻ lái chiếc xe đẩy, nó hơi nặng một chút so với cô nên Ga Eul cũng gặp không ít khó khăn. Ngay lúc đó, Yi Jung đã cầm tay lái và bẻ nó qua. Ga Eul nhìn anh, bằng tất cả sự ngạc nhiên trong ánh mắt.

        Nếu để em đẩy nó, thì có khi em sẽ cho nó tông vào quầy của cửa hàng mất.

Và dù cho Yi Jung có nói thể Ga Eul vẫn cảm động. Cô nói cảm ơn thật khẽ dù không biết Yi Jung có nghe được không bởi cô cũng không thấy anh gật đầu lại, mắt anh vẫn hướng về phía trước. Cả hai bước đi mà không nói với nhau thêm lời nào. Anh đẩy xe đi một cách bình thản còn cô thì đi kế bên anh, đôi môi không thể nào ngăn được một nhịp dãn ra đầy ấm áp.

***************



Khu mua sắm vẫn ồn ào và náo nhiệt, nhưng giữa họ vẫn là những khoảng lặng đang ngày một lớn dần lên trong mỗi người. Jae Han kéo xe của Jae Han, Yi Jung kéo xe của cô, còn đôi mắt cô thì nhìn những người khác đang mua hàng. Sự tình cờ này khiến cô thật sự bối rối và cô không biết bắt đầu câu chuyện của mình từ đâu cả, đôi mắt cô nhìn quanh quất, và cho đến khi cô nhận ra tất cả những người mua hàng sao lại có cảm giác gần gần giống nhau, Ga Eul lại cố gắng để nhìn qua hai người bên cạnh.

Yi Jung dường như luôn có một đôi mắt rất điềm đạm, khuôn mặt bình thản đến lạ thường. Khác với một Yi Jung bảy năm trước với  rất nhiều cảm xúc bộn bề, thì khi cô nhìn vào anh, nó không còn toát lên vẻ vui vẻ, casanova, giả tạo hay bất kỳ điều gì tương tự. Có những lúc ngày ấy, cô đã từng tự tin nghĩ mình đã hiểu một phần nào đó trong con người anh, nhưng đến nay, tất cả dường như trở lại từ đầu, thậm chí là còn ở xa hơn. Sự không biểu cảm này bất giác khiến cô cảm thấy hơi có chút rùng mình, để che đi điều đó, cô chú ý đến Jae Han.

Trái ngược lại hoàn toàn với Yi Jung, Jae Han lại đang rất hăm hở, đôi mắt rực rỡ và tràn ngập những cảm xúc. Cứ như anh ta chuẩn bị lấy tất cả những món hàng đang được bày bán ở trong siêu thị. Khác hẳn với sự nghiêm nghị lạnh lùng thậm chí có hơi chút tàn nhẫn mà cô vẫn hay gặp. Hôm nay cô lại nhìn thấy Jae Han hoàn toàn khác: vui vẻ, hòa đồng và dường như trông anh như một đứa bé lần đầu được đi siêu thị vậy.

Thậm chí đến cả cách lấy đồ của Jae Han cũng khác.

Tất cả mọi người, khi đã đến khu mua sắm trong đợt giảm giá và thậm chí là không phải đợt đi chăng nữa, họ cũng sẽ mua những món hàng rẻ mà chất lượng tốt. Jae Han thì hoàn toàn ngược lại. Anh ấy luôn chọn những thứ gì mắc nhất, nếu như nó nhìn được, là Jae Han bỏ tất cả vào giỏ mà không một chút đắn đo. Với Ga Eul, thì quả thật là cô đang kinh ngạc trước cảnh xài tiền có phần phung phí của Jae Han. Càng lúc, cô càng đang tự hỏi liệu Jae Han một trưởng phòng kinh doanh sử dụng tiền bạc trong công ti và chi tiêu chính xác tuyệt vời và Jae Han mà cô đang gặp hôm nay có phải là một hay không?

Sự kinh ngạc của Ga Eul có phần nào đó đã lọt vào ánh nhìn của Yi Jung. Anh vốn không bao giờ có hứng thú với chuyện Jae Han mua cái gì và chi tiêu như thế nào. Tất nhiên anh cũng hoàn toàn quen với cách xài tiền có phần hơi "kì lạ" của cậu ta. Thế nên trong rất nhiều lần đi mua sắm Yi Jung tuyệt nhiên chưa bao giờ ý kiến gì với Jae Han cả. Nhưng lần này thì kế bên họ còn một cô gái nữa, và cô gài ấy đang nhìn Jae Han bằng tất cả sự kinh ngạc khiến Yi Jung không thể nào không quan tâm. Anh nghĩ đã đến lúc phải cảnh báo trước khi Jae Han vì quá mừng rỡ đã hoàn toàn quên hình ảnh của mình ở trong công ti.

        Jae Han à, anh không thấy rằng mình đang quá tay sao?  William sẽ hét ầm lên đấy!

        Kệ hắn ta. Lần này đi được thì phải mua cho đã.

Mặc kệ Yi Jung lắc đầu ngán ngẩm, Jae Han lại lao vào một khu nào đó và tiếp tục chọn đồ của mình với khuôn mặt hết sức hả hê. Và vì quá hả hê, Jae Han cũng chẳng chú ý đến Ga Eul cũng đang tròn xoe mắt nhìn anh.

Làm sao mà không tròn xoe mắt khi Ga Eul thấy vẻ hăm hở đó của Jae Han. Cứ như rằng đã nghìn năm rồi anh mới được đi siêu thị một lần, lâu lắm rồi mới xài tiền một lần. Đôi mắt sáng rực rỡ đó của Jae Han như đang nói rằng anh ta rất thỏa mãn, chưa bao giờ có thể thỏa mãn được như thế. Nhưng Ga Eul vẫn không thể hình dung được, tại sao ở công ti và ở ngoài đời thực Jae Hna lại có thể khác nhau xa vời vợi đến thế?

        Đi mua sắm là niềm vui của hắn ta. Xài tiền vung tay cũng là niềm vui của hắn ta nên em đừng hoảng hốt.

Yi Jung nói khi cả hai đứng lại chờ Jae Han chạy vào khu vực thức uống nơi mà đang rất đông người mua. Họ đúng yên lặng, ngắm nhìn sự ồn ào náo nhiệt của một ngày mua sắm,  lắng nghe của những con người đang chọn mua hàng. Tiếng cười nói vang lên ngày một nhiều. Nhưng cả hai vẫn là sự im lặng.

Nếu như nói về đứng riêng biệt. Thì đã rất nhiều lần cô được đứng cùng anh: trong các buổi họp mặt của F4 và Jan Di, nhưng nếu như nói rằng cô đã bước vào cuộc sống của anh, thì có lẽ là chưa bao giờ. Yi Jung ngay lúc này khiến cô tự hỏi rằng nếu như bảy năm về trước thì anh có như thế này không, đi mua sắm mà anh không thể hiện rằng anh muốn mua sắm, chỉ đi theo Jae Han vậy thôi. Đôi mắt anh vẫn như thế, luôn hướng về phía trước. Đó là đôi mắt mà cô không có chút tự tin nào nói rằng mình đã từng biết con người này. Có điều gì đó ở anh đang diễn ra, những cảm giác rất lạ mà cô không thể lí giải.

Kho lưu trữ bắt đầu mở ra, và hình ảnh của anh ngày hôm qua bỗng hiện lên rõ ràng trước mắt. Anh của ngày hôm qua, của So Yi Jung tưởng là đã trở về sau bảy năm biến mất, cùng với những cảm xúc đan xen lẫn lộn. Cho đến lúc đối diện anh, thật gần anh thế này, thì giọt nước mắt lăn dài ấy vẫn luôn ám ảnh cô. Đôi mắt chất đầy bao xúc cảm ấy vẫn như đang lay động điều gì đó trong trái tim cô, khiến nó bỗng đập mạnh lên hơn bình thường.

Cô lắc lắc đầu mình cho choàng tỉnh, rồi cô lại thấy một ánh mắt khác. Yi Jung bây giờ dường như đang nhìn mọi vật xung quanh bằng đôi mắt rất nhạt. Kẻ đi người nói người cười cũng không tác động nhiều mấy đến anh. Đôi mắt anh nhìn mông lung vào khoảng không thật rộng, nhìn như anh đang nghĩ đến điều gì đó, nhưng cũng có khi cô lại nghĩ anh dường như không nghĩ gì cả.

Cô đã từng hẹn hò với anh, anh từng làm cô đau đớn bật khóc, từng làm cô cảm thấy biết bao nhiêu là thât vọng. Nhưng sao ngày ấy nó lại mãnh liệt như thế, còn bây giờ thì gần như không cảm giác gì.

Hay là tại cô đã quên anh rồi, tình cảm cũng đã không còn rồi. Thật buồn cười, vậy thì tại sao cô lại chú ý đến anh?

Chu Ga Eul, mày đang quá mâu thuẫn!

        Ouch

Tiếng thét lên khẽ của Yi Jung làm Ga Eul giật mình. Cô đang di di chân mình dưới đất, đểnh đoảng thế nào cô lại đá vào bánh xe và bánh xe cán vào chân anh.

        Em..em xin lỗi.

        Không..không sao.

Yi Jung khẽ lắc đầu, cả hai lại chìm trong im lặng. Cô bỗng dưng cảm thấy chán ghét với cái sự im lặng này biết bao. Cô không nghĩ rằng mình có thể chịu nổi nó thêm một chút nào nữa.

        Yi Jung sunbae, anh có hya đi siêu thị không?

        Cách đây bảy năm, khi  còn ở đây thì anh chưa đi bao giờ. Nhưng sang Mỹ thì đi khá là nhiều lần.

        Vậy ra, đây là lần đầu tiên anh đi siêu thị ở Hàn Quốc?

        Có thể xem là như thế.

        Anh thấy siêu thị ở đây thế nào.

        Cũng rất hiện đại và tiện nghi. Nhưng hơi đông người một chút.

        Hôm nay là ngày đại giảm giá ở SHINhwa. Nên mọi người đi hơi nhiều.

        Có lẽ thế.

        Anh không quan tâm sao?

        Không, vì anh chỉ tính mua đồ cho nhà mới thôi!

Nghe đến nhà mới, Ga Eul bất giác có phần giật mình. Nhà mới sao? Thế mà ngày hôm qua, khi họp ở F4, anh đã không nhắc gì đến điều đó. Dù biết rằng mỗi người đều có cuộc sống riêng, nhưng thật sự, Ga Eul không nghĩ rằng mối quan hệ của F4 sẽ ở một mức mà dọn nhà mới cũng không nói nhau tiếng nào như thế. Cô cảm giác hơi không vui ở anh, cũng nghĩ thấy có chút gì đó thật kì lạ.

        Yah, xong rồi.

Jae Han bước ra với khuôn mặt hớn hở, trên tay anh là hai chai rượu whisky loại hảo hạng.

        Anh sẽ chết với William.

Yi Jung buông thõng một câu, không biểu lộ rõ điều gì, còn Jae Han mỉm cười và nhún vai ra vẻ không quan tâm. Cả ba đẩy xe đến quầy hoa quả. Yi Jung đứng ngoài chờ trong lúc cô và Jae Han vào chọn. Ga Eul chợt nhận ra, hình như Yi Jung không được thích chỗ đông người cho lắm. Jae Han có lẽ hiểu được điều này rõ nhất, anh bước vào một cách thản nhiên và để cho Yi Jung giữ xe của mình. Cô tính từ chối, nhưng sự nhiệt tình của Jae Han đã khiến cô không thể tách ra khỏi hai người được nữa.

Ga Eul quyết định chọn táo, và mua một ít cherry, Cô thích cherry bởi sự ngọt dịu dàng của nó. Cô cũng tính mua dưa, nhưng thiết nghĩ thời gian đi làm về đã đủ mệt, nếu mà bổ cả trái dưa chắc là không nổi nên cô bỏ nó xuống một cách tiếc rẻ.

Cô nhìn Jae Han, khuôn mặt anh vẫn hăm hở như vậy. Anh ta chọn toàn những thứ nhập khẩu mắc tiền: Thanh long, măng cụt xuât xứ từ Việt Nam. Những thứ mà chỉ dám mua một ít về thử chứ không dám nhiều, còn Jae Han thì lựa hết loại này đến loại nọ. Khi nhìn đến số tiền mà Jae Han sẽ phải trả, quả thực Ga Eul hoàn toàn choáng váng.

Tiếng chuông điện thoại của Jae Han vang lên khi cả ba đang bước gần đến khu tính tiền. Khác với ánh mắt vui vẻ phút ban đầu, thì nòcó phần tối lại. Anh hoàn toàn lạnh lùng và bắt máy nghe với giọng mà cô thường thấy ở công ti.

        Có chuyện gì?

Đến lúc này thì cả cô và Yi Jung đều không hẹn mà cùng chú ý đến biểu cảm của Jae Han. Nhưng anh chẳng để lộ cảm xúc mấy, như khi cô đi làm bình thường. Jae Han đi siêu thị ngày hôm nay cứ như chưa hề tồn tại. ANh tắt mắt, thở khẽ. Yi Jung nhướn mày lên lập tức nhận được nụ cười của Jae Han.

        Ở công ti có vài chuyện cần tôi về giải quyết gấp.

        Có cần tôi về không?

        Tôi nghĩ là không, cả hai người cứ tận hưởng ngày Chụ Nhật đi- Jae Han cười.- Nhưng có lẽ tôi phải lấy xe để đi, mà có thể là đi lâu nên anh giữ dùm tôi những thứ đã mua. Cô Ga Eul...phiền cô cho Yi Jung đi nhờ xe được chứ?

        Vâng, tất nhiên là ổn thôi.

        Thế thì tốt quá. Cảm ơn nhé. Tôi đi đây.

Không kịp để cô và Yi Jung kịp chào lại, Jae Han đã chạy vội đi mất. Chỉ còn cô và anh ở lại. Họ nhìn nhau một lúc. Nhưng trước khi để cô kịp nói, thì anh đã nói trước.
        Nói gì thì nói, chúng ta phải đi tính tiền cái đã. Em cứ đẩy xe của mình, anh sẽ đẩy xe của Jae Han.

Cô gật đầu và cả hai kéo xe ra quầy để tính tiền.
Cuộc đời ta mải mê tìm kiếm hai chữ Hạnh Phúc

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 2

Đăng lúc 15-8-2012 14:21:00 |Hiện toàn bài
Hình ảnh GE một mình trong đêm với những trăn trở, suy nghĩ về YJ làm cho ss thật xót xa. Tình cảm luôn là thứ phức tạp nhất. Ko thể nói đúng, cũng chẳng thể nói sai.
Ge, sau 7 năm vẫn ko thể buông tay YJ và cũng ko thể đưa anh ra ngoài tầm quan tâm của mình thật khiến cho người ta vừa ngưỡng mộ vừa thoáng chút tội nghiệp.
7 năm, ko dài nhưng ko phải là quá ngắn. Cuộc đời của mỗi người liệu có bao nhiêu cái 7 năm? Với GE, khi mà cô tưởng mọi thứ đã là quá khứ thì hóa ra quá khứ chưa hề ngủ yên. Có thể cô ngốc nghếch và cố chấp nhưng bản thân ss lại thích cái sự ngốc nghếch và cố chấp đó vì nó cho thấy niềm tin mãnh liệt của cô bé vào tình yêu. Hai ngươi này, tuy gần mà lại xa, nhưng xa mà cũng lại gần.
Gần vì 2 người làm cùng nhau, xa vì hai người tuy gần nhau nhưng lại ko hề có chút gì quen thuộc. Gần vì hai người này vẫn luôn chú ý đến sự hiện diện của nhau nhưng xa vì sự quan tâm đó quá kín đáo nên đối phương chẳng thể nào cảm nhận được.

Ko thể nói là YJ hiện giờ ko cảm xúc vì rõ ràng anh vẫn quan tâm đến JH, hiểu rõ sở thích kỳ quặc của JH cũng như khá hiểu người tên W kia. Ngoài ra, anh cũng đủ quan tâm để nhìn được những biểu cảm trên gương mặt của GE. Nhưng rồi, tất cả những cái đó chỉ thoáng chốc xuất hiện và mờ nhạt đến mức người đối diện cảm thấy anh hầu như thờ ơ với mọi việc, :)

Ở chap này ss thích cái cách em miêu tả nội tâm của Ge cũng như cách em miêu tả những biểu cảm cũng như hành động của YJ, rất ổn và có vẻ nó sẽ báo hiệu cho nhiều cung bậc cảm xúc trong những chap sau.

Tuy nhiên, có một vài chỗ nếu em có thể thay thế bằng từ khác ss nghĩ sẽ thích hợp hơn.
". Đêm dường như đi qua một cách chậm chạp, nhưng cái lại thấm buốt thì dường như đang ập đến một cách rất nhanh.

Ly sữa nóng vẫn còn nghi ngút khói, nhưng người pha nó ra dường như cũng chưa buồn uống hẳn chỉ nhấp những ngụm nhẹ để cái ấm nó lan tỏa trong mình. "
Hai từ dường như của em hình như đặt hơi sát nhau nên cảm giác khi đọc câu văn ko được mượt lắm.

"Ga Eul đổ người về phía trước lại nhấp ngụm sữa, khung cảnh ấy hiện ra lờ mờ rồi rõ ràng trước mắt." Theo ss, nếu ở đây em dùng từ "hình ảnh" thì sẽ hợp lý hơn là khung cảnh bởi vì khi từ khung cảnh ít khi được dùng để nói về "ký ức với hình ảnh của người trong đó". Ở đây, cái E hồi tưởng chủ yếu là hình ảnh của YJ bên ly liệu với những khắc khoải trong tâm trạng chứ ko phải nghĩ về một khung cảnh đơn thuần, nên ss nghĩ dùng từ khác sẽ hợp lý hơn.

"Bao nhiêu năm qua đi rồi, tại sao cô vẫn không thể nào ngừng cho mình chú ý về anh." Nếu được em có thẻ thay từ cho bằng từ "bắt" như vậy sẽ đẩy cảm xúc và sự cố gắng của Ge lên một tầm cao mới. Có thể thấy được sự nỗ lực đến tuyệt vọng của GE khi cố quên YJ.

"Ly sữa đã nguội từ lúc nào nhưng cô cũng chẳng buồn uống nó nữa. Chỉ để bản thân mình miên man trong những cảm xúc về anh." Bỏ dấu chấm đi em nhé, như vậy sẽ liên kết ý với nhau hơn. "Ly sữa đã nguội từ lúc nào nhưng cô cũng chẳng buồn uống vì mãi để bản thân miên man trong những cảm xúc về anh." Nếu là ss thì ss sẽ liên kết câu đó lại như vậy.

"Đêm thật dài, bình lặng trôi đi cùng cảm xúc không tên." ss thích câu này. Câu này khiến ss cảm thấy mình thật nhỏ bé, cô đơn và nỗi đau tuy ko mãnh liệt nhưng lại da diết. Một nỗi đau ko đến mức bóp nghẹt trái tim người ta nhưng lại âm ỉ và có thể bùng cháy bất cứ lúc nào. Nỗi đau đó đã được nhem nhóm từ 7 năm trước và vẫn luôn âm ỉ cháy trong trái tim GE suốt 7 năm ròng rã.

""Đêm thật dài, bình lặng trôi đi cùng cảm xúc không tên." Cái bình lặng của đêm dường như đối lập với trạng thái băn khoăn của Ge và càng làm cho sự trăn trở, sự cô đơn, lo lắng và quan tâm của GE đối với YJ thêm nổi bật. Cầu này, thật sự rất "gợi" và cũng rất "mở", ss thật sự thích nó cả về hàm ý lẫn âm hưởng.

PS: tạm thời thế em nhé. Có gì ss sẽ comt tiếp sau, giờ ss lại phải làm việc đây. Đừng giận ss nhé. Love u.
Đã có 1 đánh giáKite$ Thu lại Lý do
yool_bluespill + 4 comt chất lượng

Tổng đánh giá: Kite$ + 4   Xem tất cả

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 1

Đăng lúc 15-8-2012 20:02:54 |Hiện toàn bài
sau 7 năm gặp lại thì GE vẫn luôn nhớ đến YJ
những cảm xúc mà GE dành cho YJ đến jo vẫn không thay đổi không chừng nhờ zị mà 2 người mới từ từ dc kéo gần lại hơn^^
Ga Eul khẽ gật đầu, cô cố bẻ lái chiếc xe đẩy, nó hơi nặng một chút so với cô nên Ga Eul cũng gặp không ít khó khăn. Ngay lúc đó, Yi Jung đã cầm tay lái và bẻ nó qua. Ga Eul nhìn anh, bằng tất cả sự ngạc nhiên trong ánh mắt.

        Nếu để em đẩy nó, thì có khi em sẽ cho nó tông vào quầy của cửa hàng mất.

Và dù cho Yi Jung có nói thể Ga Eul vẫn cảm động. Cô nói cảm ơn thật khẽ dù không biết Yi Jung có nghe được không bởi cô cũng không thấy anh gật đầu lại, mắt anh vẫn hướng về phía trước. Cả hai bước đi mà không nói với nhau thêm lời nào. Anh đẩy xe đi một cách bình thản còn cô thì đi kế bên anh, đôi môi không thể nào ngăn được một nhịp dãn ra đầy ấm áp.
--YJ rất quan tâm đến GE đó thật là thixxxxxxx
ủng hộ e^^
hong chap tip của e nha^^
tks e^^

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 2

Đăng lúc 16-8-2012 11:10:07 |Hiện toàn bài
Cún của ss nhảy vào còm men đâyyyyyy

Ban đầu em sợ ss giận em vì cái vụ em bỏ bê The Debt nên không nói cho em biết là ss viết chap mới cơ may mà thấy cái chữ @Cún bên trên không thì em buồn chết mất... Tào lao thế thôi bây giờ đi vào nội dung nè :P Chắc trong chap này em thích nhất là Jae Han (mà ss bảo định cho Chang Minnie của em làm Jae Han hửm? hợp đấy ss ạ, tại thằng cu Min nó cứ thấy đồ ăn đồ uống là hớn dễ sợ hehe) Em thích cái tính cách của anh ta, phải nói thế nào nhỉ, kiểu đa nhân cách ý. Thay đổi rất nhanh chóng. Và cái đoạn đi chọn đồ để YJ và GE ở lại với nhau lại càng yêu...

Part này nói về tâm trạng của GE khá nhiều nên em càng yêu cô bé này hơn nhé! Đã bảo là em rất yêu GE trong Mature mà... Thế nên là em rất thích cái cách nghĩ của GE về YJ trong part này. Lặng thầm suy nghĩ về việc YJ đã khóc. Một người đàn ông mạnh mẽ (hay nói đúng hơn là một người đàn ông 7 năm trước đây chỉ có đeo mặt nạ và tỏ ra mình cool và lạnh lùng) thì nay lại khóc. Nếu là em, chắc em cũng sẽ bị ám ảnh nhưng chẳng đủ sự quan tâm mà ngồi nghĩ cả đêm như vậy. Chắc chắn trong lòng GE vẫn vương vấn những nỗi niềm mà bản thân cô cũng không hiểu được. YJ đã từng làm tổn thương GE nhưng GE luôn hướng sự chú ý của bản thân mình đến anh, trong bất cứ hoàn cảnh nào, tâm trạng nào. Vậy nên cái GE có với YJ hiện tại chắc chưa phải là yêu nhưng cũng không phải là không yêu... Từng cử chỉ và suy nghĩ của YJ đều được GE phân tích rất tỉ mỉ ss nhỉ?

Gặp nhau ở siêu thị, điều này lại càng khiến GE bị cuốn hút vào một chàng trai đã trưởng thành. Có lẽ chàng trai mà cô đã từng yêu và chàng trai này khác nhau hoàn toàn. SYJ bây giờ điềm đạm và có chút hững hờ với mọi thứ xung quanh khiến GE có đôi phần ngạc nhiên. Một người đàn ông trưởng thành hay là một chiếc mặt nạ khác cần được tháo bỏ? Em tin rằng điều này GE sẽ tự tìm hiểu được...

Bây giờ em chỉ nghĩ ra được có thế ss ạ! Có gì em sẽ edit và comment tiếp! Mau ra chap mới nghen! Em đi viết The Debt đây hehe
~~ DBSK ~~ SoEul couple ~~

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 2

Đăng lúc 18-8-2012 02:10:19 |Hiện toàn bài

Part 2



Cô đứng sau lưng anh khi họ đang ở quầy tính tiền, thậm chí đến khu tính tiền cũng đông đúc người đang chờ xếp hàng, mọi người dường như nối đuôi và áp sát vào nhau. Cô với anh cũng không là ngoại lệ, cũng đang đứng bên nhau thật gần.

Dù cách anh cả một cái xe đẩy, thì điều duy nhất cô có thể làm bây giờ là nhìn vào anh. Dù không đứng kế bên anh, nhưng cô biết rằng anh vẫn sẽ giữ một hướng như thế, một ánh nhìn như thế, mọi suy nghĩ của anh không ai có thể dễ dàng đọc được rằng anh đang thật sự nghĩ gì, là một đôi mắt an tĩnh và thật bình lặng.

Ga Eul lắc lắc đầu mình một chút, càng lúc cô thấy mình dường như đang lún vào những suy nghĩ và câu hỏi đặt ra dành cho anh ngày một nhiều. Tại sao cô lại phải quan tâm quá nhiều thế cơ chứ? Anh chưa là gì của cô, cô cũng chưa là gì của anh, mối quan hệ quen nhau cũng chỉ vì qua Jun Pyo và Jan Di. Cô và anh ngày đó thân hơn một chút cũng chì vì những quan niệm về soulmate. Là cô..và anh ngày đó.

Không phải là anh lúc này.

Một người nữa đã tính tiền xong, nhích lên một chút một. Cô vẫn nhìn chằm chằm vào tấm lưng to và rộng của anh. Anh vẫn thế, cô vẫn nhìn thấy tấm lưng to và rộng ấy khi anh kéo cô đi lúc hai người lần đầu tiên quen nhau, hay anh kéo cô đi khi anh muốn làm cô đẹp lên để trả thù tên bạn trai cũng bội bạc.Nhưng ở một điểm nào đó khác, tất cả đều được bao bọc bởi áo vest sang trọng và đắt tiền, không phải là ao thun trắng đơn giản thế này. Điều đó làm trái tim cô có chút tần ngần, cô cảm thấy như sự phân biệt thật rõ ràng giữa So Yi Jung ngày trước và So Yi Jung bây giờ.

Hay có thể gọi khác rằng đó là sự phân biệt So Yi Jung và James Stone?

Xe đẩy lại tiếp tục tiến lên một chút, bây giờ thì đến lượt của anh. Yi Jung dừng xe trước quầy và bắt đầu lấy đồ lên tính. Không một chút nào là bối rối, bàn tay Yi Jung thoăn thoắt lấy từng món hàng lên để tính, dường như anh đã quá quen với công việc này rồi. Số tiền cứ tăng lên vùn vụt nhưng khuôn mặt của Yi Jung vẫn rất bàng quang, trong khi Ga Eul, thậm chí là cả cô bán hàng cũng không khỏi ngỡ ngàng trước một anh chàng có sức mua quá kinh khủng.  Yi Jung nhìn giỏ hàng của mình một lượt, rồi anh nhìn qua cô.

- Em cũng đặt đồ lên đây hết đi

- Sao cơ ạ?

- Em cứ đặt đồ của mình lên đây đi anh tính luôn một thể.

Trước đôi mắt ngạc nhiên pha chút bàng hoàng của cô, Yi Jung đã kéo xe lại và đặt toàn bộ đồ của cô lên quầy tính tiền. Trong khi mắt cô vẫn tròn xoe nhìn anh, thì Yi Jung đã chuẩn bị lấy bóp mình ra để trả hết toàn bộ chi phí.

-Tất cả tính vào tài khoản của tôi.

-Khoan

Cô nắm chặt lấy cổ tay anh khi ngạc nhiên nhìn cô. Cô vẫn nhìn anh bằng tất cả sự kinh ngạc và lắp bắp hỏi.

-Anh...anh đang làm cái gì vậy?

-Anh đang tính tiền. Em cầm tay sao anh lấy bóp được?

-Nhưng..tại sao.

- Chẳng phải Jae Han nói rằng vì anh mà em đã quần quật làm việc sao? Anh chỉ muốn trả công cho nhân viên thôi. Còn không, đó là tiền trả công cho em pha trà và cà phê cho anh cũng được

Yi Jung nói đến đó thì Ga Eul cũng không ý kiến nữa. Bàn tay cô buông lỏng ra, Yi Jung điềm nhiên trả hết tất cả các túi đó. Cảm thấy mình nếu chỉ đứng sớ rớ ở đây thì thật kì cục, Ga Eul bối rối né sang một bên và ra chỗ để lấy giỏ hàng của mình.

-Nếu như mà em tính cầm hết toàn bộ thứ đó, thì anh nghĩ rằng em sẽ không đủ tay đâu.

Yi Jung thản nhiên nói khi Ga Eul còn đang loay hoay với hàng loạt túi xách đã được xếp ra sẵn. Cô ngẩng lên nhìn anh, thầm trách mình sao mà đểnh đoảng biết bao. Nhưng trong lúc cô vẫn còn đang loay hoay như thế, Yi Jung cũng đã kéo ra hai cái xe đẩy, chất đầy chúng lên tự lúc nào mà cô không rõ. Dù không nhìn mình trong gương, nhưng Ga Eul thừa biết rằng khuôn mặt cô lúc này đang đỏ lên như thế nào. Không còn cách nào hay hơn, cô cúi gằm mặt và đẩy chiếc xe đẩy của mình, im lặng đi bên anh. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc xe đẩy chất đầy đồ. Rồi cô nhìn qua anh và mỉm cười

- Cảm ơn anh, Yi Jung sunbae.

-Không có gì.

- Em chỉ cảm ơn thôi, chứ em không từ chối đâu.

Cô buột miệng nói, rồi lại cắn môi khi nhận ra mình nói thật dại dột. Nhưng anh không hề nhăn mặt, trái lại, anh bật cười.

-Nếu như mà có ai cho không mình mà không nhận thì cũng thật kì lạ đấy Ga Eul.

-Nhưng mà giám đốc mà lại mua hàng cho nhân viên của mình thì chẳng phải cũng kì lạ lắm sao? Anh mà tốt hết với nhân viên thế này, anh sẽ sạt nghiệp đấy Yi Jung sunbae

Cô nghiêng nghiêng đầu và hơi chun mũi lại, gật gù để kết luận. Khác với những lần khác, lần này Yi Jung nhìn qua và anh bật cười.

-Em nói rất đúng đấy Ga Eul yang.

Nụ cười ấy của anh làm cô có phần giật mình. Lần cuối cùng cô thấy anh thật sự cười là lúc nào? Là thứ sáu mới đây, hay thứ bảy, hay cách đây bảy năm? Cô không nhớ rõ được nữa, nhưng khi tiếng cười giòn tan của anh cất lên thì cô biết, rằng dường như đâu đó trong trái tim mình dường như đang run lên.

Và cô cũng biết được một điều, rằng cô sẽ lưu giữ khoảnh khắc này ở rất sâu trong trái tim mình, sẽ không bao giờ quên... không thể quên.

Cô kéo xe và đẩy nhanh nó lên thêm một chút nữa để đi song hành cùng anh. Cũng bắt đầu từ tiếng cười ấy, không khí giữa cả hai dường như giãn ra. Và dù cho suốt quãng đường ấy họ không nói với nhau thêm câu nào, cô vẫn cảm thấy thật thoải mái. Cô thở nhẹ, nhìn ra ánh nắng ươm vàng trên con đường mà anh và cô đang sóng bước, lòng cảm thấy yên bình biết bao.

*********************



Cuối cùng thì quyết định rằng Yi Jung sẽ đến nhà cô và ở cho đến hết chiều nay. Là Jae Han đã nhắn tin cho Yi Jung rằng Jae Han đang giữ luôn cả chìa khóa nhà của họ và Yi Jung không thể nào vào nhà được cho đến khi Jae Han đến đón và đưa anh về. Tất nhiên vì lẽ đó mà Yi Jung đã quyết định anh sẽ lái xe để chở cô về nhà.

Cô đi trước và Yi Jung đi sau, có lẽ vì thế mà anh không thấy cô đang thở phào ra thật nhẹ nhõm. May mắn làm sao khi mà cô đã kịp dọn nhà trước khi anh đến, nếu không chắc cô đến chết vì ngượng với anh mất. Cô ôm bọc đồ và đẩy cánh cửa, nhưng dường như nó quá nặng với cô để làm điều đó.

-Để đó anh xách cho.

Yi Jung quàng tay lấy một bọc đồ để cô tiện đẩy cửa, điều đó khiến cô hơi ngạc nhiên xen chút ngượng ngập. Cả hai bước vào trong và đặt toàn bộ đồ đạc lên chiếc bàn nhỏ. Cô mời anh ra ghế ngồi trong khi cô đang bận pha một chút trà. Anh ngồi ở ghế sopha và quan sát căn nhà nhỏ nhắn của cô.

-Nhà em thực sự hơi nhỏ phải không?

- Nhỏ nhưng rất xinh xắn.

Trước lời khen ấy khiến Ga Eul có phần ngượng ngập. Cô đem ra cho Yi Jung một ít trà và một ít bánh quy. Cả không gian dường như lặng đi bởi mùi tra thơm lan tỏa khắp cả phòng khiến cả hai cảm thấy dễ chịu hơn sau một quãng đường dài.

-Trà rất thơm, em đã mua ở đâu thế?

-Trà này là của mẹ em gửi lên.

Yi Jung khẽ mỉm cười thay cho câu trả lời. Anh hít một hơi, hương trà dường như thấm vào các giác quan, quay li trà một chút và sau đó anh nhấp một ngụm nhỏ. Dù không rành lắm về phương thức uống trà, nhưng Ga Eul biết đây là cách uống trà của người đã rất thành thạo. Cô thầm nghĩ, hẳn khi ở Mỹ Yi Jung cũng đã duy trì những điều này rất nhiều lần.

- Vị trà cũng rất tuyệt. Cảm ơn em vì tách trà ngon này nhé.

-Không có gì đâu ạ. Thế nhưng trưa nay anh muốn ăn gì để em nấu.

-Vậy trưa nay em muốn ăn gì?

-Em ư? Em ăn gì cũng được.

-Nhưng trước khi anh đến đây, em đã có dự tính ăn gì chưa? Anh nghĩ là có rồi.

-Ư...em chỉ tính ăn cơm bình thường thôi.

-Vậy thì anh sẽ ăn cơm "bình thường" cùng em.

Cách Yi Jung nhấn mạnh chữ "bình thường" khiến Ga Eul không khỏi phì cười. Bất giác cô thầm nghĩ, anh cũng không quá lạnh lùng như những cảm giác của cô về anh.

-Vậy anh cứ ngồi đây xem ti vi hay đọc sách, để em đi chuẩn bị cơm.

-Được, em cứ tự nhiên.

Ga Eul bước đi và quay trở lại với những túi đồ của mình. Xếp thức ăn cho gọn vào trong tủ lạnh để dành cho cả tuần, cô lấy một ít thức ăn ra để dùng cho bữa trưa. Cô hi vọng là anh sẽ có một chút hứng thú với các món ăn cô làm. Dù sao, với gia thế như Yi Jung thì nấu một món ăn để vừa miệng anh không phải là điều đơn giản.

Thế nhưng những lát hành có lẽ đang làm khó cô khi nó làm mắt cô cay xè,  đôi mắt ướt mem không sao chùi đi được. Không còn cách nào khác cô đành phải bỏ dở việc xắt hành để làm cho mắt mình bới cay. Tất cả mọi thứ nhòa nhóe trước mắt để rồi hiện rõ hình ảnh của anh đang ngồi chăm chú xem ti vi.

Đã là lần thứ mấy trong ngày cô quan sát anh rồi? Cô không rõ, nhưng ánh mắt của anh lúc này luôn là điều thu hút với cô. Đó là một đôi mắt lãng đãng hờ hững, không bộc lộ rằng mình đang vui hay đang buồn. Anh chăm chú nhìn vào tivi, nhưng không hiểu sao cô lại cảm thấy như anh đang nhìn khoảng không vô định nào đó trước mắt. Cô nghe thấy tiếng cười rộ lên từ tivi, có thể đang là một chương trình hài, nhưng anh vẫn không cười. Đôi mắt vẫn chỉ như thế, như nhìn vào một khỏang không vô định và anh nhìn nó bằng một ánh nhìn vô hồn.

Phải rồi, đó là một ánh nhìn vô hồn.

Kể từ khi gặp lại anh đến nay, cứ mỗi lần nhìn vào ánh mắt ấy luôn gợi cho cô rất nhiều suy nghĩ, nếu như khi ở tiệc nhà anh Jun Pyo, nó dường như chất đầy với cảm xúc, nhưng tại sao những khoảnh khắc anh ở một mình, anh lại có ánh nhìn vô cảm đến như thế?

Những suy nghĩ ấy làm cô một chút ngẩn ngơ, nhưng rồi lại lúi húi chìm vào những món ăn khi nhận ra rằng buổi trưa đang đến một cách gấp gáp. Bản thân cô bắt đầu cảm thấy đói và cô không nghĩ rằng anh đang kém gì cô. Tiếp tục với công việc xắt hành và bắt đầu xào thịt bò, mồ hôi lâm tấm trên trán cô. Tiết trời sang thu không nóng, nhưng khi có anh ở đây thì dù anh chú ý hay không cũng đều khiến cô cảm thấy thật bối rối.

Cô cho thịt bò vào xào sau khi đã đặt nồi cơm, mùi thơm dường như đang lan tỏa một cách hấp dẫn. Sự ngượng ngùng và bối rối dường như đã khiến Ga Eul không chú ý đến Yi Jung lúc này. Anh ngẩng lên khi mùi thơn từ thức ăn tỏa ra, anh nhìn quanh căn phòng đang ngập trong mùi thức ăn được xào nấu. Không biết là vì đói hay vì mùi hương đã gợn nên một chút khác biệt cho anh . Tiếng xào thịt, tiếng nồi nước đang sôi bỗng dưng thu hút anh hơn cả những chương trình trên tivi. Đôi mắt anh nhìn tất cả cho đến khi anh dừng lại ở hình ảnh của cô, với mái tóc búi cao lộ ra gương mặt trái xoan đang ửng hồng vì sức nóng của bếp, của hơi nước đang sôi, cô bỗng chốc có phần mờ ảo đi vì làn khói nóng. Bàn tay cô tự nhiên theo bản năng đã quệt những giọt mồ hôi trên mặt mình.

Và cô không hề biết rằng giây phút cô đang vùi vào món ăn ấy. Anh đã im lặng nhìn ngắm cô, thật lâu.

***********



Yi Jung bước đến bàn ăn và ngồi xuống, bữa cơm được chuẩn bị rất chu đáo đúng theo phong cách của một bữa cơm Hàn Quốc. Còn cô tháo tạp dề ra và rót cho anh một cốc nước. Dù rằng không nói ra nhưng cô có thể cảm nhận rằng ánh mắt Yi Jung cũng đã có chút đôi khác. Không phải là ánh mắt vô cảm và lạnh lùng như khi anh xem các chương trình tivi như ban nãy, đôi mắt lúc này có phần lấp lánh, sáng rực. Cô thầm nghĩ liệu có phải những người đang đói sẽ có ánh mắt như thế này, hay là niềm vui của anh khi được ăn những món ăn quê hương.

-Chắc là lâu lắm rồi anh không ăn một bữa cơm Hàn Quốc nhỉ?

Câu hỏi của cô khiến anh có phần hơi ngẩn người. Anh nhìn vào bát cơm để suy nghĩ một lúc và rồi trả lời cho cô bằng giọng thoáng chút nhẹ.

-Cũng tầm ba bốn năm.

-Lâu rồi anh không ăn những món như thế ư?

Yi Jung gật đầu và gắp một miếng thịt bò, anh ăn trông có vẻ rất ngon lành điều đó làm cô nghĩ chắc hẳn rằng anh đang rất đói. Không hiểu sao cô bỗng cảm thấy thương anh kì lạ, nếu ở nơi đất khách quê người thèm món ăn quê nhà mà không có thì điều đó thật đáng buồn biết bao. Nhìn anh ăn ngon như thế này khiến lòng cô cảm thấy vừa chạnh lòng mà vừa cảm thấy vui vui.

-Em không ăn à?

Yi Jung ngẩng lên và hỏi, đôi mắt anh lúc này bỗng dưng có chút gì đó giản dị và trẻ con khiến cô phì cười.

-Nhìn anh ăn ngon là đủ no rồi.

Yi Jung tự động đẩy phần đồ ăn của mình về phía cô làm cô bật cười lớn hơn.

-Em nói đùa đấy. Em ăn bây giờ đây.

Yi Jung gật đầu khẽ và cả hai lại chìm vào im lặng. Nhưng quả thật với khuôn mặt sáng rực rỡ lên hẳn của anh, dù không nói ra nhưng cô biết anh đã cảm thấy vui và ngon miệng đến chừng nào. Điều đó cũng khiến cô có cảm giác thành quả của mình thực sự đã được đền đáp xứng đáng

-Em vẫn hay liên lạc với Jandi phải không?

- Dạ vâng. Có chuyện gì hả anh?

- Thế bây giờ Jan Di làm gì?

-Cô ấy làm bác sĩ anh ạ.

-Jun Pyo cho Jan Di làm bác sĩ ư?

-Là cậu ấy muốn học anh ạ, có lẽ là muốn nối nghiệp ông của Ji Hoo sunbae. Anh biết đấy, một khi Jan Di đã muốn thì có bao giờ Jun Pyo sunbae cản được?

-Nhưng chắc cũng phải cãi nhau một trận ra trò nhỉ?

-Vâng tất nhiên rồi ạ. Hôm đó tranh cãi rất quyết liệt, thậm chí Jan Di đã tức giận đến mức không chịu đính hôn gì hết.

Cô hăng hái kể cho anh nghe câu chuyện về mọi người và anh lắng nghe nó một cách chăm chú. Không khí giữa họ dường như ngày một ấm cúng và vui vẻ hơn. Tất cả những gì họ nói với nhau đều là những chuyện thật giản dị, nhưng chỉ cần những điều đó thôi, trái tim cô cảm giác ấm áp lên biết chừng nào . Anh có thể lạnh lùng, nét trẻ con theo bụi mà cuốn đi bởi cơn gió của thời gian và anh cần phải trưởng thành. Nhưng ở đâu đó trong anh, với cô qua bữa cơm này, cô đã có thể cảm nhận khoảng cách của cô và anh dường như có chút gần lại.

Chỉ cần như thế này thôi, chỉ cần với anh mãi như thế này thôi cô đã thấy hạnh phúc rồi

Buổi trưa dần qua đi, nắng vẫn vàng ươm rọi qua từng lá cây, những cơn gió vẫn miên man thổi nhè nhẹ của một buổi trưa mùa thu êm lành và mát dịu. Có lẽ, dự cảm của cô về buổi sáng sớm nay đã đúng.

Hôm nay quả là một ngày tuyệt vời.

***************



Cô lúi húi rửa chén trong khi Yi Jung đang ngồi đọc sách ở ghế sôpha. Anh tính giúp nhưng đã bị cô kiên quyết từ chối. Dù thế nào thì anh vẫn là khách, mà đã là khách thì không thể rửa chén. Với lí luận đó của Ga Eul, Yi Jung không còn cách nào khác ngoài việc đọc cuốn sách mà anh và Ga Eul vừa nói chuyện với nhau ban nãy.

Thông qua buổi nói truyện bữa trưa, cô mới biết rằng Yi Jung rất thích đọc sách, thậm chí anh còn đọc rất nhiều thể loại. Dù biết những người như anh luôn sở hữu một lượng kiến thức không nhỏ, nhưng cô vẫn cảm thấy vui vì anh có những sở thích chung với mình, cũng nhờ cuộc nói chuyện với cô mà anh kiếm được cuốn sách anh hằng đi lùng bấy lâu nay. Càng nói chuyện với anh, cô càng phát hiện thêm nhiều chi tiết thú vị mà cô chưa từng nghĩ rằng một người như anh sẽ có. Đúng là khi ôn lại những kỉ niệm cũ, kể về những điều xưa ta lại phát hiện nhiều điều thật thú vị. Gặp lại bạn cũ thật tốt.

Gặp lại bạn cũ ư?

Bàn tay cô dường như cứng lại khi nghĩ đến điều đó, những kỉ niệm giữa cô và anh chỉ nhạt nhòa là những người bạn cũ thôi sao? Tại sao từ đâu đó trong mình, cô lại không công nhận điều đó.

Cô bật nước lên, tiếng nước chảy giúp cô mang một hi vọng rằng sẽ át đi cảm xúc bỗng dưng hụt hẫng của mình, cô cúi gằm xuống hí hoáy rửa, những chiếc đĩa trên tay cô cũng vì thế mà sạch bóng nhanh hơn bình thường.

Rột.

Âm thanh đáng ghét mà quen thuộc xuất hiện khiến Ga Eul không khỏi phát ra một tiếng thở dài não nề và nghiến răng ken két. Tại sao lại là ngay lúc này cơ chứ? Khi cô đang rất cần nhà cửa gọn gàng vì anh đang ở đây? Cô đứng loay hoay mãi với cái ống nước bị tắc. Tức thật, đáng lí ra cô nên gọi ông sửa nước từ tháng trước mà cứ lấn cấn mãi.

Cùng lúc đó Yi Jung cũng đang vươn mình một chút cho đỡ mỏi. Cuốn sách rất hấp dần, nhưng ngồi cong người để mà đọc thì đúng là có chút đau người. Yi Jung bẻ cổ mình một chút và anh nhận ra Ga Eul có vẻ gì đó là không ổn, anh bước lại gần và anh nghĩ suy đoán của mình là đúng. Dù muốn dù không thì anh cũng không khỏi bật cười trước đôi môi mím chặt, đôi mắt tập trung cao độ nhưng có gì đó bất lực của cô. Những giọt mồ hôi chảy ra lấm tấm trên khuôn mặt, chắc hẳn Ga Eul đã vật lộn một cách vất vả với đường ống nước bị tắc.

-Sao em không gọi anh khi nó bị tắc như thế?

Yi Jung nghiêng người qua nhìn vào chỗ rửa bát của Ga Eul. Dù rằng giọng Yi Jung không to nhưng nó cũng đủ làm cô giật bắn khiến nước tung tóe vào anh.

-Em..em xin lỗi.

-Không sao- Yi Jung mỉm cười- Để đấy anh sửa cho.

-Nhưng mà...

-Nếu mà em sửa thì sẽ đến tối có khi chưa xong đấy. Nhà em có dụng cụ không?

-Em...thật sự em cũng không chắc nữa.

Cô bối rối đi lục tung cả căn nhà. Thật là đáng chán, công sức của cô cả một buổi sáng hôm nay cuối cùng thì cũng đi đời. Cả căn nhà bị lục tung lên, nhưng cô vẫn không thấy cái hộp dụng cụ ở đâu cả. Nhà của cô nhưng cô cũng chẳng rõ là trong nhà có hộp dụng cụ nào không nữa. Cô đành trở lại nhà bếp và nhìn anh với khuôn mặt bối rối.

-Sunbae, em thật sự không thấy nó ở đâu cả.

-Thế à?

Yi Jung bước ra, anh nhìn quanh căn nhà một lúc rồi hỏi cô.


-Em thuê ở đây bao lâu rồi?

-Cũng...tầm một năm ạ. Nhưng quả thực là...

-Em có tìm ở chỗ phòng nhỏ kia chưa?

Tay anh chỉ vào căn phòng mà cô dùng nó để làm kho chưa một vài thứ lặt vặt. Cô lắc đầu và anh bước đến, chỉ trong vòng năm phút, Yi Jung bước ra với một cái hộp đầy bụi, trước ánh mắt kinh ngạc của cô, Yi Jung mỉm cười.

-Và anh gọi đây là hộp dụng cụ.

*********************



Càng lúc, Ga Eul càng có nhiều điều kinh ngạc về Yi Jung.

Anh đang nằm xuống đấy và ngửa lên sửa đường ống nước. Khác với những gì cô hình dung về anh, một anh chàng nhà giàu, công tử ăn chơi, trên người không một chút gì là vấy bẩn. Trong suy nghĩ có phần ác cảm của cô về những người giàu, thì họ sẽ hoàn toàn chẳng làm gì, chỉ ngồi mát bát vàng chờ đợi người khác đến làm cho mình. Nhưng anh dường như đang chứng minh điều ngược lại, anh xem xét nó một cách cẩn thận và làm mọi thứ như anh đã quá thành thạo về vấn đề này.

Rột

Tiếng đó vang lên một lần nữa, nhưng nước cũng bắt đầu rút đi một cách nhanh chóng trước con mắt đầy thán phục của cô.

-Sunbae giỏi quá!

-Có gì đâu, anh cũng làm nó khá thường nên biết đôi chút.

Câu nói đó của anh khiến cô có phần ngạc nhiên. Khá thường ư? Một người giàu có như anh mà cũng phải làm công việc này sao?

Nhưng cô không hỏi nó, thay vào đó cô lại lắp bắp một câu cảm ơn.

-Cảm ơn anh, Yi Jung sunbae.

-Có gì đâu- Yi Jung vừa nói vừa rửa tay.- Nhưng đường ống nhà em quá cũ rồi, anh nghĩ em nên đi thay nó đi là vừa rồi đấy. Nếu không xài vài ba lần nó sẽ lại tắc nữa thôi.

-Vâng.

Cô lúi húi lau những cái chén trong khi anh trở về chỗ của mình. Căn phòng sau khi bị cô lục tung lên thì bây giờ nó hoàn toàn khác hẳn.

-Sunbae để đó em.

-Được rồi không sao. Anh ngồi nhà em cả ngày thì cũng phải biết làm gì đó chứ.

Trong lúc cô đi lau chén thì Yi Jung lại lúi húi dọn ở phòng khách. Nhìn anh dọn dẹp với đống đồ đạc này, sẽ mấy ai nghĩ anh là một chủ tịch quyền lực cơ chứ? Vẻ xa cách của anh dường như đang nhòa dần đi khi cô thấy anh làm việc. Anh cũng như bao người khác, cũng đang lúi húi xếp lại chồng xách, dọn lại cái bàn. Cho đến khi xong thì anh lại cầm cuốn sách và chăm chú đọc tiếp. Không hiểu sao, Ga Eul lại thích hình ảnh này của anh biết chừng nào.

Tiếng chuông in nhắn làm túi quần cô rung lên. Lau tay cho sạch và lấy điện thoại ra. Là của Ji Hoo sunbae sao?

"Cô bé còn nhớ lời hứa với tụi anh chứ?"

Chết thật! Chỉ vì mải nghĩ đến Yi Jung mà cô quên mất lời hứa của mình dành cho Ji Hoo sunbae và Woo Bin sunbae: một buổi ăn mì jajang. Cuộc hẹn là sáu giờ chiều, nhưng ai biết lúc nào Jae Han sẽ đến và đón Yi Jung sunbae? Cô cũng không thể để anh ở nhà một mình dù cô biết anh cũng không làm chuyện gì xấu xa.

Nhưng Ji Hoo sunbae và Woo Bin sunbae là bạn của anh cơ mà? Tại sao cô lại quên khuấy mất điều đó chứ nhỉ. Giữa họ đang là một khoảng cách rất xa, và cô muốn giúp họ, những người mà cô rất yêu quý.

"Thế em dẫn theo một người nữa nhé!"

"Cô bé có chi trả nổi không?"

"Em vừa được nhận lương nên không sao cả."

"Thế thì tùy em."

Cô bước đến ghế sôpha và ngồi xuống. Yi Jung vẫn đang chăm chú đọc sách cho đến khi anh cảm thấy có ai đó đang nhìn mình thì anh ngẩng lên.

-Có chuyện gì sao, Ga Eul?

-Chiều tối nay sunbae có bận không ạ?

-Uh...anh chỉ chờ Jae Han đến đón mà thôi!

- Thế chiều nay em mời sunbae đi ăn nhé?

-Đi ăn?

-Vâng. Em định đãi Ji Hoo sunbae và Woo Bin sunbae một bữa. Anh đến ăn cho vui.

-Thế cũng được.

Yi Jung mỉm cười và chăm chú vào đọc sách. Điều đó khiến cô cảm thấy hơi kì lạ, tại sao những người bạn thân mà anh đã từng rất yêu quý nay lại có thể xa cách như thế. Tình bạn gần hai mươi năm trời liệu có thể tan vỡ sau bảy năm? Cô không thể hiểu nổi, tại sao anh lại có thể lạnh lùng với họ như thế.

Ga Eul bỗng dưng có những cảm giác thật kì lạ, về cảm giác thực đáng sợ, của không gian, và thời gian.

Liệu thời gian có thể thay đổi tất cả, thay đổi tất cả những tình cảm mà họ đã từng cố xây dựng và vun đắp. Liệu họ còn có thể thân nhau được như lúc đầu?

Và cô nghĩ câu trả lời sẽ có, vào chiều hôm nay.


**********************


Cuộc đời ta mải mê tìm kiếm hai chữ Hạnh Phúc

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Lưu trữ|Phiên bản Mobile|Kites

GMT+7, 22-5-2013 01:06

Powered by Discuz! X2

Vietnamese Translation by DiscuzVN

Kites là cộng đồng phi lợi nhuận, với nội dung được chia sẻ miễn phí giữa các thành viên. Kites không chịu bất cứ trách nhiệm gì liên quan tới các link do các thành viên tự đăng tải.

Lên trên