- Đăng ký
- 14-12-2011
- Đăng nhập lần cuối
- 19-5-2013
- Quyền đọc
- 20
- Điểm
- 233
- Bài hay
- 0
- Bài viết
- 417

|
|
MASK
Author: trjeu_ngan
Status: on going
Rating: T
Pairing: Shun onii-san ^^_ Gaeul
Disclaimer: không ai thuộc về mình hết, chỉ chờ thượng đế có thương họ không thôi
Note: Có rất nhiều fic về G-C rùi nên mình muốn đổi “món” một chút. Các bạn có thể chặt chém, phóng dao hay ném gạch thoải mái, không cần phải sợ, mình đây sẽ đỡ hết ak, hehe... cảm ơn nhiều
Summary:
“Trời mưa...là lúc Thượng đế đang cười vào chính sự ngu ngốc của con người...”
“Tình yêu, liều thuốc độc ngọt ngào nhất để giết chết con người...”
“Anh chỉ là cơn gió thoáng qua thôi, không bao giờ nắm lại được...”
Casting:đều là những người mà mình yêu thích.
F4 _ Flowers 4
Lee Min Ho _ Goo Jun Pyo

Kim Hyun Joong _ Yoon Ji Hoo

Kim Bum _ So Yi Jung

Kim Joon _ Song Woo Bin

Twin
Goo Hye Sun _ Geum Jandi

Park Ji Yeon _ Na Hyun Jung

S3 _ Secret 3 (do là chị em sinh ba nên mình không biết được)
Im Yoon Ah _ Alice _Han Soo Eul

Choi Soo Young _June_Han Hye Eul

Kim So Eun _Eliza_Han Ga Eul

P4 _ Princes coffee 4
Oguri Shun _ Ethan

Ji Chang Wook_ Mark

Yang Yoseob _ Ryan

Lee Hong Ki _ Jeremy
1.

Part 1
-Đây là bữa tiệc chán ngắt nhất mà em từng tham dự đấy...
-Nếu không phải do chính tay Seo Hyun unnie đưa thiệp mời thì em đã bước ra khỏi đây ngay khi nó vừa bắt đầu được một phút đầu tiên rồi...
-Tiệc mừng unnie từ Pháp về sao ? Em thấy nó chẳng có gì ngoài một buổi khiêu vũ tẻ nhạt. Hoàn toàn chẳng có gì cả...
- Chịu đựng nãy giờ cũng đã quá đủ rồi. Ở đây thêm một phút nào nữa chắc chị nổi điên lên quá...
- Tới tiệm coffee của Ethan oppa đi. Từ trưa đến giờ em chưa ăn gì hết đó...
-Em cũng vậy...
-Được rồi, chúng ta đi thôi...
...................................................
Quay trở lại 2 tuần trước đó
Khi nữ hoàng bóng đêm khoác lên người chiếc áo dạ tiệc rực rỡ nhất của Người thì cũng là lúc thành phố Seoul bắt đầu cuộc sống thứ hai của mình mang theo hơi thở se se lạnh của tháng Mười. Một bộ mặt khác của Seoul lúc về đêm, đẹp hơn, rực rỡ hơn, năng động hơn. Tại một nơi nào đó ở thành phố này, có thể rất sang trọng và quý phái nhưng cũng mang đầy nguy hiểm nếu không may chạm đến, nhưng nơi đó cũng có thể ấm cúng như một gia đình, với những người bạn tri kỉ không thể tách rời, một buổi họp mặt thân thiết chăng? Đó là một bí mật nho nhỏ mà chúng ta không nên biết dến bởi còn nhiều điều mang tính riêng tư. Nhưng có một bất ngờ đang đến từ nửa kia của thế giới, điều mà họ không thể nào nhớ được rằng cuộc sống bình yên này đã kết thúc từ bao giờ, bởi cuộc chơi chỉ mới bắt đầu. Nó sẽ khiến họ chóng mặt, tưởng tượng thử xem nếu như bạn đang ngồi trên đu quay liệu cảm giác có đúng vậy không?
Sân bay quốc tế Incheon- Hàn Quốc- 2:30 a.m- Cổng quốc tế
Sân bay giờ đây vắng lặng như tờ, không một bóng người, tất nhiên ngoại trừ những người lao công làm công việc vốn có của họ, và...những người bay chuyến bay khuya về, trong đó có S3 của chúng ta
-Oaw...không khí ban đêm tuyệt thật đó...mình chọn chuyến bay này quả là sáng suốt mà. Thấy sao hả ?_ Alice đang tự tận hưởng không khí mát mẻ của đêm mang lại, một cảm giác thật sảng khoát, mặc dù bây giờ đã là 2:30 sáng. Cô quay lại hỏi hai người em của mình, nhưng chỉ nhận lại dược hai ánh mắt đầy mệt mỏi
-Em mệt gần chết...Lưng em biến thành khúc gỗ rồi nè.
-Còn đỡ đấy. June còn chẳng biết mông của mình có còn tồn tại không nữa nè
-Ya...ya...hai cái đứa này...Chị đã cố ý chọn chuyến bay này để paparazi không bám theo đấy_ Alice cảm thấy hơi hụt hẫng khi bị hai đứa kia làm mất hứng
-Biết rồi, biết rồi. Sở thích của ba chị em chúng ta là thích tận hưởng không khí buổi đêm hơn là ban ngày mà_June nói với giọng đầy mệt mỏi_ Nhưng ngồi máy bay lâu thật đấy
-Nửa vòng thế giới chứ ít gì. Ông gọi về Hàn Quốc không biết làm gì nữa đây
-Không biết lại bày trò gì mới đây_Eliza nói với khuôn mặt lạnh lùng vốn có của mình. Chuyến bay từ Anh về Hàn Quốc cũng đã lấy của cô không ít sức lực, mà bây giờ cũng đã gần ba giờ sáng chứ sớm gì đâu _ Còn lũ paparazi ngu ngốc kia chưa bao giờ tóm được chúng ta kia mà
-Phải chính chị còn không biết gương mặt thật của mình ra sao nữa nói gì đến lũ kém cỏi đó_ June toe toét cười. Gì chứ trò cải trang thành người khác với thân phận khác thì chị em cô chơi như cơm bữa chứ ít gì
-Về nhà thôi, em buồn ngủ rồi_ Eliza đưa tay lên che gương mặt đang ngáp của mình
............................................................
Ngôi nhà này lúc nào cũng yên tĩnh, nhưng có vẻ như bắt đầu từ hôm nay điều này sẽ không còn nữa.
-Mấy đứa này, mau dậy đi. Mặt trời lên đến đỉnh đầu rồi đấy... Còn ngủ nữa à... Dậy mau lên đi... Mấy đứa này, còn không nhanh lên à...
-Ông ngoại à, hôm qua hơn bốn giờ sáng bọn cháu mới về tới nhà đó...
-Eli, nó nói đúng đấy ông à. Cho bọn cháu ngủ thêm tí nữa đi mà..._ June ngáy ngủ đáp lại với đôi mắt chẳng thể nào mở lên được
-Còn trả treo lại nữa hả, mấy đứa này? Mau dậy hết đi cho ta. Không ngủ nghê gì hết. Hơn mười hai giờ trưa rồi còn gì. Dậy mau lên đi. Ông cho mấy đứa mười phút chuẩn bị. Đứa nào xuống trễ là chết với ông..._ Chủ tịch Han tức giận hét lên
-Nhưng mà ông ơi..._ Giờ thì đến lượt Alice rên rỉ
-Không nhưng nhị gì hết. Thời gian bắt đầu tính từ bây giờ. Nhớ, xuống trễ 1 giây là mấy đứa chết chắc đấy
- Yeh, bọn cháu biết rồi..._ Cà bọn chán nản đáp
.........................................................
Cùng nói sơ qua về những cô gái mang tên S3 của chúng ta nào.
Xuất thân từ gia tộc Han danh giá-dòng tộc mang truyền thống xưa còn tồn tại ở Hàn Quốc. Ngoài ra họ còn có mối quan hệ thân thiết với Hoàng gia Anh. Gia tộc Han kinh doanh trên nhiều lĩnh vực của nền kinh tế và hoạt động sâu trong lĩnh vực văn hóa nghệ thuật_là tập đoàn đa quốc gia được biết đến với cái tên IRIS, có tầm ảnh hưởng vượt xa cả tập đoàn Shinwa tại Hàn Quốc.
Có thể nói ba chị em sinh ba này chính là tặng phẩm hoàn hảo nhất mà thượng đế ban cho thế gian này. Đầu óc nhạy bén, linh hoạt, có thể nhìn thấu mọi việc cũng như đoán trước được. Khả năng cảm nhận và sáng tạo vô biên từ đôi bàn tay. Alice, June, Eliza hay còn có tên tiếng Hàn: Han Soo Eul, Han Hye Eul và Han Ga Eul.
Nhưng bạn có bao giờ biết được điều nực cười nhất trên đời này là gì không? Đó là chưa một ai có thể nhìn thấy gương mặt thật của họ. À, tất nhiên rằng cũng có ngoại lệ. Chỉ có ông ngoại và những oppa yêu quý mà thôi. Ngoại trừ những người đó ra thì không một ai biết được thật chất họ là ai, thậm chí là những trưởng lão đứng đầu gia tộc họ Han hay hoàng gia Anh cũng không ngoại lệ. Bạn có đang thắc mắc rằng còn bố mẹ của họ thì sao nhỉ? Xin thưa với mọi người rằng, một vụ tai nạn cách đây sáu năm đã mang họ đi mất, điều đó cũng như cơn gió đã cuốn đi mọi cảm xúc của họ và không bao giờ trả lại.
Mỗi khi xuất hiện, họ đều khoát lên người một chiếc mặt nạ Carnaval vùng Venice, do chính các nghệ nhân người Ý tạo ra, để che đi toàn bộ gương mặt thật của chính mình. Đằng sau lớp mặt nạ đẹp đẽ và vô cùng lạnh lùng đó cũng có thể còn tồn tại một cái khác nữa chăng? Ngoài khả năng hóa trang siêu hạng mà ngay cả các bậc thầy của Hollywood cũng phải ngã mũ chào thua thì họ còn có khả năng thay đổi giọng nói một cách tài tình. Và khi họ xuất hiện thì dường như đó là trung tâm của mọi sự chú ý, mọi đề tài bàn tán đều được tập trung vào đó.
........................................................
Căn nhà không hề thấy một bóng người giúp việc nào. Các cô gái của chúng ta không thích sự tồn tại của một người lạ nào trong nhà. Những người giúp việc ở đây họ chỉ đến để quét dọn vào buổi sáng khi họ không có ở nhà và tất nhiên là dưới sự giám sát của quản gia. Vệ sĩ hay thư kí của chủ tịch Han đều không ngoại lệ, họ buộc phải đứng ngoài sân cho đến khi chủ nhân của họ ra về.
-Ông à, ông bảo bọn cháu từ Anh về Hàn Quốc, có việc gì sao? _ Hye Eul đang hỏi khi đang ngồi vào bàn ăn
-Bộ mấy đứa không về đây thăm ông được à? Ta là ông của mấy đứa mà... _ Chủ tịch Han vẫn không rời mắt khỏi tờ báo
-Ông lại có âm mưu gì đúng không? _ lần này tới lượt Eli hỏi với gương mặt đang còn ngáy ngủ
-Chứ chẳng rảnh rang gì khi ông buộc bọn cháu phải trở về ngay _ Alice là người cuối cùng lên tiếng
-Ya...ya...mấy cái đứa này. Nghĩ xấu ông vừa thôi chớ
-SỰ THẬT LÀ THẾ MÀ....
-Yaaaaaaaaaaaaaaaa
-Ông à hét khi đang ăn không tốt cho sức khỏe đâu ạ... _ Eli trêu đùa khi cho muỗng súp vào miệng. Còn Alice và June thì cười khúc khích trong khi đó ngài chủ tịch đáng kính thì tức xì khói do bị mấy đứa cháu yêu quý của mình chơi khăm.
........................................................
-Ông muốn mấy đứa vào Shinwa học
-Tại sao...?
-Ông đến chỉ để nói nhiêu đó thôi à...?
-Đó là lý do ông đến hôm nay sao...?
-Ya ...ya...mấy đứa này...Phải để ông nói hết chứ. Ông biết rằng bọn cháu đang trong giai đoạn bận rộncho bộ sưu tập Thu-Đông năm nay... Nên ông muốn mấy đứa hoàn thành nó tại đây luôn
-Đơn giản chỉ thế thôi à...?
-Cháu không tin đâu...
-Ya...mấy đứa có thôi nói xấu ông được không hả...? Ông có ý tốt muốn mấy đứa về đây sống cho tốt mà... Tiện thể giới thiệu bộ sưu tập mới ở Hàn Quốc luôn. Trước giờ toàn giới thiệu ở Anh không, bộ mấy đứa không tính mở rông thị trường à?
-Thật sự thì ông nói cũng đúng. Nhưng do quá bận rộn nên tụi cháu chưa nghĩ đến chuyện đó. Nay chắc cũng nên về. Sẵn giới thiệu bộ sưu tập Thu-Đông mới này luôn
-Được rồi, ông đã bố trí một khu phòng học riêng dành cho mấy đứa nên không phải lo bị làm phiền khi đang làm việc đâu. Tất nhiên là theo sở thích của mấy đứa luôn
-Cảm ơn ông nhiều
-Nhưng mà bọn cháu muốn có điều kiện đi kèm
-Bọn cháu có thể chơi trò “Poker face” bất cứ khi nào cũng được
-Chẳng phải lúc nào cũng vậy ư?
-Không phải mặc đồng phục trường
-Được thôi
- Có thể đi bất cứ chỗ nào trong trường. Không được phép giới hạn
-Tốt thôi
-không cử người theo bọn cháu.
-Không thành vấn đề. Còn gì nữa không?
-Nếu có gì bọn cháu sẽ nói thêm cho ông biết.
-Được rồi. Mọi thủ tục nhập học của mấy đứa ta đã lo xong hết. Ngày mốt là có thể nhập học được. Hôm nay cứ nghỉ ngơi đi đã. Ta còn có việc nên chắc phải về rồi.
-Vâng, ông về ạ... _ cả ba đồng thanh đáp
-Mấy đứa này...thiệt tình
...
|
|