- Đăng ký
- 6-6-2012
- Đăng nhập lần cuối
- 8-8-2012
- Quyền đọc
- 10
- Điểm
- 44
- Bài hay
- 0
- Bài viết
- 37

|
chap 1 tới rồi đây...
chap 1:
Đêm hôm nay, cũng như bao buổi đêm yên tĩnh nơi đất nước lavendro xinh đẹp. Bầu trời đầy những ngồi sao lấp lánh, bỗng..một ngôi sao băng bay vụt qua với tốc độ rất nhanh,..không, nó không bay vụt qua..nó bay thẳng xuống đất, mỗi lúc một gần, ngôi sao đó trở thành một quả cầu lửa. Nó bay rất nhanh, rát nhanh....rồi..
- "BÙM....." - một tiếng nổ lớn phát ra từ sân vườn của hoàng gia, lâu đài dành riêng cho thái tử. Ngôi sao đó đã rơi vào vườn của hoàng gia. Tiếng nổ lớn đó làm mọi người trong hoàng cung tĩnh giấc. Tất cả bảo vệ, người hầu, quản gia,....đều có mặt. Thái tử wooyoung cũng nhanh chóng tĩnh giấc vì tiếng nỗ đó, chàng nhanh chóng chạy đến
- "có chuyện gì vậy" - thái tử hỏi
- "thưa thái tử, có một vật thể lạ từ trên trời rơi xuống sân vườn của hoàng gia ạ" - ông quản gia cung kính
- "vật thể lạ" - woo nghiêng đầu khó hiểu
- "vâng, nó đây" - nói rồi người hầu, vệ sĩ tản ra để woo có thể nhìn thấy vật lạ đó. Chậm rãi tiếng lại gần cái vật thể đang bốc khói mù mịt đó. Anh khẽ lấy tay gỡ từng miếng sắt nóng ra. Mới chạm vào miếng sắt, anh đã nhanh chóng rút tay lại vì nhiệt độ của miếng sắt quả là rất lớn. Cậu quay lại, ra lệnh cho người hầu đeo găng tay vào rồi gỡ tưng miếng sắt ra xem có gì trong đó. Từng miếng sắt được gỡ ra nhanh chóng. Miếng sắt cuối cùng vô cùng cứng, mọi người phải hợp sức mới có thể kéo nó ra. Miếng sắt được gỡ ra, mọi người có mặt ở đó vô cùng bất ngờ, Trong đống sắt vụn đó là....một cô gái. Cả người cô gái khoát một chiếc khăn màu trắng, mặt mũi thì lấm lem than bụi, tay chân trầy xước, tóc rối xù...Hoàng tử liền ra lệnh cho người hầu đưa cô ấy vào....
Sáng hôm sau, ở trong một căn phòng màu trắng tinh khiết với tất cả vật dụng màu trắng. Có một cô gái vớ thân hình nhỏ nhắn, xinh xắn đang ngủ ở trên chiếc giường to đùng đùng tưởng chừng năm người nằm cũng đủ. Ánh nắng len lỏi vào trong phòng khiến cô gái đó khẽ cựa quậy, mơ hồ mở đôi mắt ra, cô vẫn chưa xác định được đây là ở đâu. Đầu óc cô trống rỗng và đau như có hàng trăm cái búa đập vào đầu vậy. Cô gắng vươn mình dậy, cô nhìn xung quanh với đôi mắt còn lơ mơ. Bỗng, cửa phòng mở ra, hoàng tử bước vào với một tô cháo nóng hổi trên tay. Vừa nhìn thấy người lạ, cô liền nép mình lại và lùi ra xa. Thái tử chỉ mỉm cười khẽ rồi đến bên giường, đặt tô cháo xuống, tính định đưa tay xem xét vết thương của cô thì cô liền lùi lại, lấy chăn trùm kín cả người chỉ trừ đôi mắt. Thái tử chỉ nhẹ nhàng tiếng đến, nở nụ cười hiền
- "không sao đâu mà, ta không phải là người xấu đâu" . Cô gái ấy vẫn không nói gì, chỉ cố gắng lùi ra xa, người cô bắt đầu run lên sợ hãi.
- "đừng lo, ta không làm hại cô đâu, đừng sợ.." - vẫn nụ cười hiền lành đó, woo đần tiến lại gần cô hơn. Cô gái vẫn im lặng nhưng có xu hướng bớt sợ, cô không lùi ra nữa. Woo thấy cô sao cứ im lặng hoài nên hỏi
- "cô bị câm à?" - cô gái liền lắc đầu
- "thế sao cô không nói gì?" - woo hỏi
- "uhm...tôi..sợ.." - cuối cùng, cô cũng nói lí nhí được vài từ. Woo mỉm cười, đưa tay lại gần và khẽ chạm vào vết thương của cô, cô khẽ nhăn mặt vì đau
- "đau sao?" - woo nhìn khuôn mặt nhăn nhó vì đau của cô hỏi
- "uhm.." - cô khẽ gật gật
- "tôi xin lỗi, à, cô tên gì, tôi tên là jang wooyoung" - woo đưa tay ra chào
- "tôi...không..có tên" - cô gái đó nói với chất giọng đều đều
- "không có tên sao, thế cô sống ở đâu, ba mẹ cô là ai? " - woo hỏi
- "tôi không biết...tôi không có ai cả" - cô trả lời woo với tông giọng mang mác buồn. Woo có lẽ thấy được nỗi buồn trong cô nên chỉ gật đầu ra vẻ hiểu. Quay người lạ để lấy tô cháo, cậu đưa tới trước mặt cô gái
- "cô ăn cháo đi rồi đi tắm"
- "cháo?...đó là thứ gì vậy?" - cô gái ngơ ngác hỏi
- "hả..cô không biết cháo sao" - woo ngạc nhiên
- "uhm,.." - cô chỉ biết gật đầu
- "thế bình thường cô ăn gì?" - đặt tô cháo xuống, cậu hỏi
- "tôi không biết" - woo sốc toàn tập trước câu trả lời của cô gái này, cậu nghĩ thầm
_"cô gái này bị mất trí nhớ sao, không biết bình thường mình ăn gì nữa chứ!. Tội nghiệp cô ấy quá.." _ anh nghĩ thầm rồi lén nhìn bộ dạng đáng thương của cô gái. Lắc đầu mấy cái, cầu cầm tô cháo lên và bắt đàu giải thích
- "cháo là một loại thức ăn tốt cho sức khỏe, khi chúng ta bị bệnh thì chúng ta nên ăn cháo vì nó sẽ tốt hơn cho hệ tiêu hóa. Cháo thì có rất nhiều loại : cháo trắng, cháo đậu đen, cháo tôm, cháo xương..vv.." - cậu bắt đầu giải thích tất tần tật về cháo rồi đưa một muỗng lên trước miệng cô
- "đây là cháo bí đỏ, cô ăn đi"
- "hưm,..." - cô ngần ngại rồi cũng mở miệng ra để woo đút cháo. Cô ngậm một lút rồi nuốt xuống, cảm giác mùi bí đỏ an khắp miệng, một cảm giác rất lạ, từ xưa đến giờ, cô chưa từng ăn món nào ngon đến như vậy. Mắt cô mở to vì thích thú, miệng bắt đầu nhỏe cười. Thấy cô vui, anh cũng vui theo, rồi tiếp tục đút hết muỗng này đến muỗng khác cho cô, chẳng mấy chốc, tô cháo đầy ịch đã hết sạch. Khẽ liếm quanh miệng, cô cười tươi thích thú. NHin thấy nụ cười của cô khiến woo cảm thấy xao xuyến trong lòng, nụ cười đó rất ngây thơ, tinh khiết...Sau khi ăn cháo xong, woo đưa cho cô gái đó một bộ đồ rồi đẩy cô vào phòng tắm, cô ngơ ngác hỏi
- "đưa tôi vô đây..làm gì vậy?"
- "hử..thì cô đi tắm đi chứ sao, người cô bụi bẩn hết rồi kìa" - woo ngạc nhiên lần 1
- "tắm?...là gì vậy,..nó có ngon như cháo không" - cô ngây thơ hỏi làm woo ngạc nhiên lần hai
- "cái gì?..đừng nói..cô không biết tắm nha"
- "tắm là cái gì vậy?..anh chỉ cho tôi đi?" - cô vẫn ngây thơ hỏi mặc cho sắc mặt người bên cạnh đã thay đỗi. Mặt anh đỏ ửng cả lên, cô còn nói là chỉ cho cô..tắm nữa chứ. Ôi trời, cô gái này có phải con người không. Sau một hồi đắng đo suy nghĩ, anh gọi một cô người hầu nữ vào
- "thưa thái tử gọi nô tì" - nữ nô tì đó cuối chào
- "ờ...ngươi tắm cho cô gái này đi, tiện thể chỉ cô ta làm sao để tắm luôn nha" - woo dấu đi khuôn mặt còn đỏ ửng của mình, nói
- "dae?..chỉ làm sao để tắm ạ?" - cô hầu ngạc nhiên
- "uh, thôi đừng có thắc mắc nữa, làm đi..." - anh dặn dò cô hầu rồi quay qua nói với cô gái đó
- "cô chỉ cần học theo cô ấy thôi" - nói rồi woo đẩy cả hai vào phòng tắm, đóng cửa lại rồi thở phào nhẹ nhỏm
_"cô ấy có phải là con người không vậy, đến cả tắm cũng không biết" _ woo lắc đầu mấy cái rồi đi đến bên chiếc bàn gỗ sang trọng làm việc.
20 phút sau, cô hầu trở ra cùng cô gái đó. Woo quay lại thì vô cùng sửng sốt, cô gái lấm lem bùn đất đã không còn mà thay vào đó là...một thiên thần với làn da trắng sữa, đôi môi hồng chúm chím, mái tóc đen dài còn ướt, mặc bộ váy trắng mới nãy anh đưa cho cô. Anh cứ ngẩn ngơ ở đó, nếu không có cô hầu đó gọi anh thì có lẽ anh đã như thế cả buổi rồi
- "thái tử, thái tử.." - cô hầu khẽ lay lay woo, anh chợt tĩnh ra lệnh cho cô lui, không quên kèm theo một lời cảm ơn. Anh đến bên cô gái đó hỏi
- "bây giờ cô biết tắm là gì rồi đúng không" - woo cười
- "uhm, sau khi tắm xong, tôi thấy rất thoải mái" - bây giờ, cô gái đó có lẽ đã thoải mái với woo hơn rồi. Anh khẽ kéo cô ngồi xuống rồi lau khô tóc cho cô. Bất chợt, anh hỏi
- "cô không có tên đúng không?"
- "uhm..." - cô nhẹ nhàng trả lời
- "thế tôi đặt tên cho cô nha, hưm...cô muốn tên gì?" - woo hỏi
- "tôi..không biết"
- "hum....tên gì đây ta...I..IU..a đúng rồi, cô tên là IU nhé" - woo hớn hở hỏi
- "IU...uhm,.." - cô khẽ gật đầu rồi cười một cái
- "từ bây giờ, tên cô là IU nhé" - woo xoa đầu cô rồi lại tiếp tục công việc..chợt một lúc nữa, anh hỏi
- "IU này, IU không có gia đình đúng không" - woo hỏi
- "gia đình?..là ba mẹ anh chị hả?" - IU ngước mặt lên hỏi
- "uhm, đúng rồi"
- "IU không có" - IU cụp hàng lông mi xuống buồn bã
- "thế IU mấy tuổi rồi? woo thì 23 tuổi" - woo hỏi
- "tuổi....uhm..." - bỗng dưng, một ký ức nhỏ của IU bỗng ùa về..._"tuổi...tuổi...tuổi....con 19 đấy....19..19.."
- "IU, IU, IU à...." - woo gọi
- "hơ..hả" - IU bừng tĩnh
- "IU bị sao vậy, sao tự nhiên woo hỏi IU mấy tuổi IU lại như vậy, đừng nói là không biết tuổi là gì nha?" - woo hơi nhíu mày
- "à không, IU 19 tuổi" - IU nói
- "vậy..IU muốn làm em woo không, chúng ta kết anh em" - woo cuối mặt xuống hỏi
- "hở..anh em..thật chứ" - bỗng IU đứng phắt dậy, mặt hớn hở. Woo cười rồi khẽ xoa đầu IU
- "uhm, woo nói thật, IU muốn không"
- "muốn..IU muốn " - cô cười rạng rỡ rồi nhảy lên ôm chầm lấy woo làm anh chàng đơ tại chổ luôn, một hồi sau hoàn hồn, anh chàng mới ôm lai. Nhìn thấy nét mặt hạnh phúc của IU, woo vui lắm.
- "thế từ nay, IU gọi woo là oppa nha" - khẽ đẩy người IU ra, anh nói
- "uhm,..oppa" - IU gật đầu răm rắp
- "còn nữa, từ này ai hỏi, IU phải dạ, không được ưhm, nghe chưa" - woo lên mặt
- "dạ, IU biết rồi" - IU hớn hở rồi ngồi xuống để woo tiếp tục lau khô tóc cho mình. Bỗng để ý trên bàn có cái vật gì đó nó hay hay, cầm lên ghé sát vào tai, cô nghe tiếng tíc tắc...cô ngoải đầu lên hỏi woo
- "oppa, cái này là dì vậy" - cô chỉ chỉ cái tay vào cái vật đang kêu tíc tắc kia
- "hử, em cũng không biết cái này luôn hả" - woo trố mắt ngạc nhiên
- "dae, ở đây, thứ gì cũng lạ hết à" - IU nói rồi chỉ xung quanh
- "trời ơi,...đây là cái đồng hồ, chúng cho ta biết thời gian chính xác ấy mà" - woo thở dài ngao ngán rồi tiếp tục giải thích
- "ồ, hay vậy ạ" - IU nhìn cái đồng hồ mà trầm trồ ngạc nhiên.
- "thế còn thứ gì mà em không biết nữa không, nói rồi oppa chỉ hết cho, hồi đỡ phải hỏi"
- "dae, còn nhiều lắm, đi tới đây IU chỉ cho" - nói rồi cô nàng hăm hở chạy đến khắp các thứ trong phòng woo hiện có. Mỗi lần tới chỗ nào là woo phải đứng giải thích khô cả họng...nào là bóng điện, đen pin, tivi, máy tính,....
Cuối cùng, khi "phiêu lưu" xong phòng của woo, anh chàng mới dắt cô nàng đi ra ngoài. IU khựng lại, kéo tay woo
- "oppa đi đâu đó"
- "thì đi ra ngoài, oppa sẽ giới thiệu thêm nhiều vật dụng lắm" - woo nắm tay IU rồi kéo ra ngoài. Vừa mới nhìn thấy cái phòng khách tòa lâu đầi thôi mà IU muốn ngất luôn, nó rộng đến nỗi có thế chứa mấy trăm người, thậm chí cả ngàn người. IU đơ người, miệng thì mở to, trông cái bộ dạng bây giờ đáng yêu vô cùng, woo phì cười rồi xoa đầu IU
- "em làm gì mà ngạc nhiên đến đơ cả miệng thế, đi thôi" - woo kéo IU xuống cầu thang, đi qua khắp các ngóc cách của phòng khách
- "đây là sopha......."
- "kia là đầu máy...còn thứ bọc trong cái bao da đó là CD...." - woo dẫn IU đi hết cả phòng khách mệt phờ cả người. Ngồi phịch xuống sopha, anh chàng thở hồng hộc còn cô nàng thì vẫn còn khoái chí lắm. Sờ rồi chạm tất cả những thứ lạ lẫm đó...Rồi một cô người hầu bưng trong bếp ra 2 ly nước cam mát lạnh
- "mời hoàng tử và tiểu thư dùng nước" - cô hầu cung kính
- "uh, cảm ơn, cô lui ra đi" - woo nói
- "hử..đây là thứ nước gì mà cam lè vậy" - IU vừa nhìn thấy thứ lạ liền nhảy tới
- "đây là nước cam, nước này được vát từ quả cảm đó, uống đi, ngon lắm" - nói rồi woo tu hơi hết ly nước, còn IU thì vẫn đang săm soi ly nước
- "oppa..cam ấy..là thứ gì vậy, sao nó có nước hay thế. IU chỉ thấy cái..bình hay vòi gì đó đó trong cái phòng mà oppa nói là để tắm ấy có nước thôi à, cái chị đó đó vạn một cái, nước phun ra, thần kỳ dễ sợ" - IU trầm trồ
- "cái đó là phòng tắm, còn cái thứ phun ra nước đó là vòi nước, mấy thứ đó dẫn nước từ nhà máy chứa nước đến để sinh hoạt" - woo giải thích
- "thế sao...còn cam, nước nó cũng dẫn từ nhà máy hả?" - IU hỏi một câu vô cùng ngớ ngẫn khiến woo té chỏng gọng
- "cam thì bản thân nó đã có nước sẵn rồi chứ không phải là lấy từ nhà máy đâu. Mà sao em giống người từ hành tinh khác tới quá dậy, cái gì cũng không biết" - woo bắt đầu chịu thua IU
- "thế hả..uhm..oppa..hành tinh khác là gì dọ?" - Lại thêm một câu hỏi ngớ ngẫn nữa của IU làm woo té ngửa....
Sau một ngày "dài ơi là dài" giải thích cho IU những thứ được cô nàng cho là "kì lạ" đó. Anh chàng ngồi phịch xuống bên cái laptop thân yêu rồi tiếp tục làm việc. Về IU thì đang vui vẻ tắm táp ở phòng bên cạnh, vừa tắm vừa ôn lại lý thuyết mới được học hồi sáng
- "uhn...cái bình này là dầu gội dùng để gội đầu, cái bình kia là sữa tắm dùng để làm sạch thân thể, còn cái này là kem đánh răng dùng để vệ sinh răng miệng..." - trong phòng tắm, cô nàng cứ lẩm nhẩm lại bài học của mình. Sau khi tắm sạch sẽ, cô nàng bước ra với chiếc váy ngủ hình mèo kitty chấm bi không tay vô cùng dễ thương mà woo đã cho người hầu mua hồi chiều. Đi đến đâu, cô nàng đều dừng lại lẩm nhẩm bài học
- "cái này là đèn dùng dể tắp sáng...cái nàng là bút để ghi....cái này là đồng hồ để coi thời gian..." - lẩm nhẩm một hồi thì cô đi đến điểm đích là cái giường ngủ màu hồng cùng một con cấu cũng hồng nốt nơi đầu giường. Nhỏe miệng cười, IU nhảy chồm tới ôm con gấu bông, miệng lẩm nhẩm
- "con này là gấu bông, dùng để ôm......hihi, nó mềm dễ sợ, bây giờ thì đi ngủ" - IU với tay tắt rụp cái đèn, một màu đen bao phủ lấy cả căn phòng. IU rùng mình, đầu óc cô nghĩ lung tung. Bỗng dưng cô sợ, sợ lắm. Nằm xuống đắp chăn lút đầu, cô cố gắng nhắm mắt để quên đi nỗi sợ hãi đó nhưng cứ nhắm mắt là cô lại thấy sợ hãi, sợ mình sẽ không bao giờ mở mắt ra được chăng. Trằn trọc một hồi, cô ôm con gấu bông ra ngoài. Khẽ mở cửa, thấy cung điện đã vắng người, chỉ còn ánh đèn trần liu diu. Cố gắng không nghĩ ngợi, cô chạy nhanh qua phòng woo. Đưa tay gõ cửa
- "cộc cộc cọc....." - nghe thấy tiếng gõ cửa, woo nhanh chóng rời máy tính ra mở cửa. Cửa mới được hé ra thôi thì IU đã nhanh chóng nhảy cẫn lên ôm lấy woo, chân thì quặp vào eo anh. Woo sững sờ, trong lòng bỗng dưng cảm thấy vui sướng nhưng khi cảm nhận được là IU đang run lẩy bẩy, woo dịu dàng nói
- "IU sao vậy"
- "IU..IU..IU sợ..sợ lắm" - IU dịu đầu vào ngực woo, những giọt nước mắt bắt đầu rơi xuống
- "sao IU sợ?" - woo ân cần hỏi
- "IU sợ lắm...IU sỡ tối lắm.." - IU run run giọng nói, mắt vẫn nhắm nghiền
- "đừng sợ mà, có oppa ở đây rồi, đừng sợ nha" - woo vuốt nhẹ mái tóc đen mềm mượt của cô rồi khẽ đặt IU xuống. Lấy tay lau đi những giọt nước mắt đang lăn dài trên đôi gò má bầu bỉnh, woo nói
- "nhín đi IU, đừng khóc nữa mà"
- "IU..IU..ngủ với..oppa nha" - cô ngước đôi mắt to tròn đang long lanh nước mắt lên nhìn woo. Có đôi chút bất ngờ nhưng anh chàng cũng nhanh chóng đồng ý. Khi nhận được cái gật đầu của woo, IU mừng quýnh, nhảy cẩng lên ôm woo. Woo chỉ nhẹ nhàng bế IU tới giường, dỗ dành cho cô đi vào giấc ngủ sâu, rồi cả hai cùng ngủ trên chiếc giường. Đêm nay là đêm đầu tiên IU ngủ ngon giấc, một giấc ngủ trọn vẹn....
END CHAP 1
( chap 1 đã trình làng rồi, chap này em thấy chuyển biến hơi nhanh mong mọi người thông cảm, còn vì sao đêm đầu tiên IU ngủ ngon giấc thì cứ coi những chap sau đi rồi biết) |
|