Hú... trong lượng cmt mà mún tự kỉ wá!!!
Đi chết đây... từ biệt cuộc đời... nhưng không bao giờ từ biệt Haehyuk. 
Chap mới đây!!!!!!!
Chap 7
Hôm nay là thứ 2, cậu và anh sẽ đi học. Đi bên cạnh Eunhyuk mà Donghae không khỏi khó chịu, đi như này nhỡ có em nào xinh xinh lại hiểu lầm thì anh hết đường làm quen. Còn cậu, cậu cảm thấy vô cùng hạnh phúc, mặc dù chỉ đi thế này mà anh chẳng nói gì nhưng mà không sao, cậu chỉ cần ở bên cạnh anh thôi đã thấy vui lắm rồi. Đối với Eunhyuk, Donghae cứ như liều thuốc vậy, dù biết thuốc đắng nhưng nó vẫn mang lại sức khỏe, giống như anh, cho dù anh có lạnh lùng, xa lánh cậu nhưng chỉ cần nhìn thấy anh là cậu đã cảm thấy tuyệt vời biết bao!
Cậu cùng anh ngồi trên chiếc xe Limo của anh, nói là của anh thôi chứ thực ra là anh rất ít khi tự lái, toàn nhờ người lái hộ thôi, tài xế Onew rất có trách nhiệm và thật thà nên rất được anh tin tưởng. Ngồi thì chỉ nên nói là ngồi cùng anh thôi chứ nói là ngồi cạnh thì cũng không đúng lắm vì sự thật là vậy, cậu ngồi bên này thì anh tránh sang ngồi bên kia chứ không bao giờ ngồi cạnh cậu. Cậu thực ra cũng cảm thấy rất buồn nhưng cậu đã hạ quyết tâm rồi mà, cậu sẽ làm anh ngồi cạnh cậu trong nay mai thôi!
Lần đầu tiên được cả nam nữ trong trường chào đón như thế này, cậu chỉ biết cười và gật đầu, nhưng cậu đâu có biết những nghi thức niềm nở đó chỉ để dành cho mỗi mình anh thôi còn cậu chỉ là một cái bóng đi sau lưng và làm phông nền cho người đi trước… Trong đám đông có tiếng hò reo, có tiếng nói xấu thậm chí chỉ trỏ và chửi thề.
- Oppa Donghae lấy vợ rồi sao? Tưởng gì chứ nhìn xấu như khỉ!
- Shit! Anh ấy mà lấy vợ thì mình hết đường tán tỉnh…
- Không sao, nhìn xem, đây không phải thằng bé học lớp 11 ở khu tầng dưới sao? Xuy`…
Cậu cũng đã nghe thấy những lời đó, những lời nói cay độc phát ra từ yết hầu của bọn nhà giàu, sao nó có thể độc ác đến thế nhỉ? Chúng nó chỉ nghĩ đến mình thôi sao, không nghĩ đến những người phải hứng chịu những lời chúng nói àk? Ngay từ nhỏ, cậu đã học được từ gia đình những phép tắc, quy củ như vậy nên khi đến với ngôi trường này, cậu không kiếm nổi lấy một người bạn, bọn họ khinh thường cậu, gièm pha cậu. Ngay cả khi cậu đang đứng cạnh đại thiếu gia Donghae – hot boy của cái trường này thì miệng chúng vẫn không thôi phát ra những từ ngữ làm xấu mặt cậu. Nếu sau này Donghae yêu cậu nhất định cậu sẽ tìm cách trả thù… Quân tử trả thù mười năm không muộn mà…
… Cậu lúc nào cũng ngốc nghếch như vậy sao Hyuk?...
- Anh lên lớp đi, em vào học đây! – Cậu cười tươi.
Không những không thèm đáp lại mà anh còn không buồn nhìn cậu lấy một lần mà bước nhanh vào cầu thang máy gần đó. Cậu cảm thấy hụt hẫng vô cùng, cậu đã cố gắng rất nhiều, rất nhiều cơ đấy…
… Trong lòng anh, cậu mãi mãi không có lấy một chỗ đứng sao?
Renggggg… Chuông báo vào giờ học vang lên.
Trong lớp học, dường như Eunhyuk không lúc nào tập trung được, hình ảnh của Donghae như một cuộn băng cứ tua đi tua lại trong đầu cậu những khoảnh khắc của anh dù nó luôn là những khoảnh khắc lạnh lùng hay vô cảm thì nó vẫn mang lại cho cậu sự ấm áp nơi trái tim. Đang mải mê đuổi theo những dòng suy nghĩ, bỗng cảm giác ngột ngạt bao trùm lấy cậu. Ngẩng mặt lên và… hàng trăm con mắt đang đổ dồn về phía cậu??? Cậu giật thót mình cùng vẻ ngạc nhiên tột độ, đột nhiên cậu nhớ đến một thứ gì đó rất quan trọng đang được diễn ra trong cái lớp học này, lia mắt về phía bục giảng và… đúng như cậu nghĩ, “thứ quan trọng” đó đang nhìn cậu với một con mắt như để nói với cậu rằng: “Hãy chịu khó chép phạt đi nghen!!!”. Và thế là tiết cuối cùng của buổi sáng đối với cậu như một cực hình, hai mươi trang giấy đang đợi cậu phía trước, cậu phải cố gắng chép thật nhanh để còn đi ăn trưa cùng với anh, cậu không muốn để anh phải đợi… Chợt cậu khựng lại… liệu anh có đợi cậu không nhỉ? Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong bộ óc tinh tường của cậu…
…Một phép thử… Tại sao không?
Renggggggggggg… lại một lần nữa, chuông báo giờ ăn trưa bắt đầu.
Khẽ mỉm cười, Eunhyuk vẫn cắm cúi viết, nhưng bây giờ là viết thật bình tĩnh không việc gì phải vội cả!
Về phần Donghae, tiếng chuông này báo hiệu cho mọi giác quan của anh thức tỉnh sau 5 tiết học lơ mơ và ngủ gục. Đánh mắt về phía cửa ra vào, mấy chục đứa con gái chen chúc nhau ngắm nhìn anh. Anh đưa tay vuốt lại mái tóc nâu, chỉnh lạ cavat áo và bước ra cửa trong tiếng hò reo vang trời của bọn fan hâm mộ.
Lướt mắt nhìn quanh bọn fan hâm mộ…
____Donghae POV____
Ủa, thằng bé non choẹt đâu rồi taz…Lâu lâu thấy nó hay đứng nhìn mình lắm mà, sao bây giờ không thấy nhỉ! Hay tìm được tình yêu mới rồi! Haizzz… không quan tâm đến con khỉ đáng ghét đó, nó thích làm gì thì kệ…Mấy hôm nay cậu ta cứ bám theo mình riết, chắc thấy mình bỏ rơi nên không chịu nổi rồi. Thực tình mà suy ngẫm lại thì cậu taz cũng dễ thương đấy chứ, mặt xinh mà người cũng chuẩn…
Lee Donghae… mày đang nghĩ cái gì vậy, chính thằng bé đó đã làm mày đau khổ mấy hôm nay rồi, mày không được phép quên… Phải ghét nó, bắt buộc phải căm thù nó…
____ End Donghae POV____
Nghĩ vậy chứ bây giờ theo bản năng thì anh đang bước vào cầu thang máy và xuống tầng dành cho lớp 11… Cánh cửa thang máy bật mở, tiếng hú hét lại một lần nữa vang lên không ngớt, rất ít khi anh xuống đây, chỉ khi nào có việc gì cần anh mới xuống. Đút tay túi quần và bước trên hành lang lớp học, anh nở nụ cười mỉm khi đi đến đâu là con trai con gái lại tản ra hai bên, giống như chào đón một vị lãnh chúa vậy!
- Lớp cậu ta là phòng 130 gần khu vực y tế… - Anh cố nhớ lại những điều mà cậu thường thì thầm một mình mà chẳng biết anh có buồn nghe hay không – Con khỉ đáng ghét, cậu mà không thò mặt ra đây mà tôi về nhà bị ông già nói này nọ là tôi cho cậu vào vườn bách thú ở đấy!
Phòng học 130… hầu như tất cả học sinh đã xuống cantin để ăn trưa hết, chỉ có lác đác vài ba đứa trực nhật ở trên lớp. Anh dòm khéo vào trong lớp, cố tìm ra cậu, kia rồi, cậu ta đang ngồi viết cái gì đó, chắc là chép phạt rồi, anh thầm nghĩ và phì cười.
… Nụ cười vui vẻ đầu tiên khi cậu bước vào cuộc sống của anh…
Nụ cười chợt vụt tắt, anh nhớ đến mục đích thật sự của việc toát mồ hôi đi tìm cậu nãy giờ. Lấy lại phong thái, anh bước đến trước cửa lớp cậu. Và…
- AAAAAAAAAA~~~~~~~~~~~~~~~
- Ô Ô Ô Ô Ô Ô ~~~~~~~~~~~~~~~~~~
- Eeeeeeeeee~~~~~~~~~~~~~~~
Hàng loạt tiếng kêu động trời vang lên, lần đầu tiên hotboy Lee Donghae bước vào thăm một lớp học khác mà không phải lớp của mình…
Thấy động, cậu ngẩng lên, nhìn ra ngoài cửa lớp. Niềm hạnh phúc khó tả khi anh đang đứng trước cửa lớp cậu. Anh đang đi tìm cậu ư?
End chap 7
``````````````````````````````````````````` |