- Đăng ký
- 30-5-2012
- Đăng nhập lần cuối
- 17-5-2013
- Quyền đọc
- 15
- Điểm
- 82
- Bài hay
- 0
- Bài viết
- 77

|
|
CHAP 4:
Hắn dừng lại tại cánh cổng của trường đai học Kr, Ji Eun hớt ha hớt hải chạy vào thì bị một cánh tay chặn lại.
“ Bây giờ đã là mấy giờ rồi cô biết không?” – bác bảo vệ lớn tiếng.
“ Dạ, cháu xin lỗi, cháu bị tai nạn nên mới đến trễ, mà cháu có người bảo lãnh cho vào” – nói rồi cô quay ra đằng sau xin hắn cầu cứu nhưng người ta đang nghe điện thoại.
“ Vậy mà bảo là có em là giáo viên, xạo, còn ở đó mà nói chuyện điện thoại, nghe cho thủng cả màng nhĩ đi” – cô chửi thầm trong bụng.
“Đâu? Người đâu?” – bác bảo vệ thách.
“ Dạ…cháu xin lỗi, lần sau sẽ không đến muộn nữa, hứa với bác luôn đó” – cô tự tin.
“ Bác xin lỗi nhưng trường có nội quy” - rồi ổng chuẩn bị đóng cửa lại.
“ Cái ông này, tôi đã bao giờ vi phạm nội quy nhà trường đâu, chỉ có hơn cả chục lần đi trễ chứ ngoài ra không vi phạm gì cả hết” – nghĩ bụng như vậy nhưng Ji Eun vẫn cúi đầu năn nỉ : “ Dạ, cháu biết lỗi rồi ạ, lần sau sẽ không tái phạm, cho cháu vào lần này đi mà”.
“ Không được, tôi đã quen mặt cô lắm rồi” – ông ta đóng sầm cửa lại.
Ji Eun khóc không ra nước mắt, định lót thảm quỳ xuống cầu xin thì một bàn tay kéo lại :
“ Cô bị gì vậy? Tôi đang gọi điện kêu em tôi ra mà, có nhất thiết phải làm vậy không?” - hắn nói rồi lắc đầu.
Hiên ngang bước tới cánh cổng, hắn nói với ông bảo vệ : “ Tôi là người đã gây ra tai nạn cho cô ấy, mong bác cho cô ấy vào, em tôi là giáo viên trong trường này và đang đi ra”.
Nghe nói vậy, ông ta liền mở cửa nồng hậu cho Ji Eun vào “Đúng là đồ thấy sang bắt hoàng làm họ, nhưng tiếc cho ông thật, đây là xe mượn, có khi đồ hắn mặc cũng là đồ mượn đó” – cô nghĩ bụng.
“ Anh, tới rồi à?” rồi quay sang thấy cô sinh viên đang đứng ngơ ngác ở đó, hỏi: “Ủa, sao em cũng ở đây, thầy tưởng em nghỉ rồi chứ, hai người biết nhau à?” – Yoseob ngơ ngơ hỏi.
“ Chuyện dài lắm, lát anh kể sau” - hắn khó chịu nói.
“Ừ, vậy thôi, à, em lên lớp đi, nói với các bạn chờ thầy một tí” – Yoseob dặn Ji Eun rồi mỉm cười.
Nghe vậy, Ji Eun hớt hải chạy đi thì “RẦM”.
“ Cái cô này, đi đứng không được bình thường hơn một chút nữa à” - hắn mỉa mai rồi chạy lại đỡ cánh tay phải của Ji Eun.
“ Em không sao chứ?” – Yoseob quan tâm hỏi han rồi đỡ cánh tay trái của cô.
Ngơ ngơ ngác ngác khi thấy bọn họ như vậy, nhưng cô cũng nhận ra được mình rơi mất một thứ…
Là cái MÓC KHOÁ GỖ.
“Tưng…tưng…tưng” - tiếng rơi xuống của cái móc khoá làm hai người kia cũng chú ý, đặc biệt là Wooyoung. Hắn ngơ ngơ tay buông lỏng ra, chết đứng người đưa mắt nhìn theo cái móc khoá ấy, thấy quen quen, tất cả hồi ức trong “bộ nhớ” ùa về. Rồi hắn quay mặt lại nhìn Ji Eun, ánh mặt kì là, tạo cảm giác thân thuộc đến lạ thường.
Cô ngơ ngác nhìn hắn, chợt tim cô nhảy loạn lên, cũng phải thôi, một người con trai chưa quen được hơn 30 phút nhìn mình lạ lạ, ngộ ngộ, cô không biết làm gì hết, rồi cô đứng phắc dậy, làm hai người kia thoáng giật mình, cô vội lấy lại cái móc khoá rồi một mạch chạy vào lớp.
Wooyoung đứng đó đơ người ra, không tin vào mắt mình, nếu đó là sự thật, thì anh vui biết mấy, cái người đang đứng bên cạnh thì có một chút nghi ngờ, đôi lúc thấy vẻ mặt trở nên nham hiểm lạ thường, Yoseob quay lại hỏi : “ Anh không sao đó chứ?”.
“À không sao, cậu lên lớp đi, hôm nay anh mệt, anh về trước, mốt gặp sau” - hắn tỏ vẻ mệt mỏi rồi quay về phía chiếc xe hơi đang đậu trước cổng.
Hắn chui vào trong xe, nghĩ ngơi tứ tung:
“ Em, có thật đó là em không, vậy là anh đã tìm được em rồi, nhưng làm sao chúng ta có thể gặp lại, anh không biết em, còn chả biết em đang sống ở đâu, chỉ biết em đang học trong ngôi trường này. Mà thằng nhóc đó, nó dạy ở đây, chắc nó biết, mốt phải hỏi nó mới được” - hắn mỉm cười rồi lao xe về phía trước.
Vừa vào cổng, hắn đã chạy tót lên phòng, lục đục rồi lai lục đục, chả thấy, tìm ở kia, cũng không thấy.
“Ủa hôm qua nó vẫn ở đây mà, không lẽ….” - hắn suy nghĩ rồi chạy xuống lầu.
“ Chú Park, nãy chú có dọn phòng cháu không?” - hắn hớt hải hỏi.
“ Có, chi vậy Wooyoung?” – ông chú mặt tỉnh bơ.
“ Vậy chủ thấy cái miếng gỗ cháu để trên bàn làm việc chứ?” - hắn lại trông mong vào câu nói của ông chú.
“À có” – ông vẫn tỉnh bơ.
“ Vậy giờ nó đâu, chú nói lẹ đi” - chỉ số kiên nhẫn của tên này rất có hạn.
“ Nãy chú lên dọn phòng cháu…” – ông thản nhiên.
“ Biết rồi, vào vấn đề chính” - hắn không kiềm được nữa rồi.
“ Chú thấy nó cũ, nên chú vứt vào sọt rác đem ra ngoài cửa rồi” – ông lại thản nhiên tập 2.
Vừa nghe dứt câu, hắn vôi chạy ra ngoài cổng, bới tung toé rác rến lên, đối với một người sạch sẽ như hắn, phải làm chuyện như thế này để tìm một miếng gỗ cũ kĩ thật là quá sức tưởng tượng, người đi đường nhìn hắn với dòng chữ hiện lên “Đẹp trai thế mà bị bệnh tâm thần, tôi nghiệp”. Hắn không để ý, chỉ lo chăm chú bới rồi móc, cuối cùng mắt hắn sáng lên, một miếng gỗ nửa trái tim hiện ra dưới đáy của thùng rác.
“ Phù, cuối cùng cũng tìm được mày, điên chết mất” - hắn vui vẻ nhìn miếng gỗ rồi cười.
“ Quan trọng thế hả cháu?” – chú Park hỏi một cách hồn nhiên.
Bỗng một ánh mắt đằng đằng sát khí liếc qua:
“ Chú mà tuỳ tiện vứt đồ của cháu nữa thì chú đừng trách” .
Hắn đứng dậy rồi chạy thẳng lên phòng, đi tắm ( bới móc cả rác cơ mà).
Miếng gỗ được hắn lau chùi sạch sẽ, sáng bóng, rồi đặt trên chiếc bàn làm việc “ binh bố trận” thường ngày của một vị tổng giám đốc trẻ.
Hắn xuống lầu thì thấy ông chú đang dọn cơm, tôi quá, đã phải phụ hắn giờ phải làm công việc này, thấy thế hắn liền lạnh lùng nói nhưng tỏ sự quan tâm:
“ Cháu kêu chú kiếm người giúp việc mà”.
“ Thôi kiếm chi cho mệt, chú đã có sẵn đây” – chú Park tươi cười trả lời.
Hắn lườm một cái.
Thế là ông chú Prak đành phải ngậm ngùi nói : “ Biết rồi”.
Ấm ức, ông nói tiếp: “ Thay vì cháu chi tiền cho người ngoài, thì có chú đây, chú sẵn sàng là người đỡ lấy đống tiền đó, ném đi” .
“ Giờ chú muốn sao?” - hắn lườm rồi nói với vẻ tức giận.
“ Thôi được rồi, chú không nói nữa, chiều nay chú sẽ đi kiếm, ăn cơm đi” – ông nói rồi mỉm cười kéo ghế cho hắn ( trời ông hoàng chắc).
TẠI TRƯỜNG ĐẠI HỌC KR:
“Ê Ji Eun, mày làm gì mà trễ tới 10 phút, làm tao không biết phải xử lí thế nào với cái phi vụ này đây nữa” – Ji Yeon nói nhỏ.
“ Mày chuẩn bị chưa? Gần sắp ra về rồi đó, chút đưa tao lẹ lên, nếu phi vụ thành công, tao với mày sẽ được hưởng lợi, hehe” – Ji Eun cười gian xảo.
“ Xong rồi, mà mày sướng thật, được ổng để ý ngay từ đầu, rồi còn thực hiện cái này, ổng gật đầu là cái chắc” – Ji Yeon tự than thầm.
RENG RENG,tiếng chuông báo hiệu ra về.
Tất cả sinh viên đều ôm cặp ra ngoài, chỉ con 2 đứa và 1 ông thầy trong 1 lớp học.
Yoseob sắp xếp lại đống giấy tờ rồi cũng đeo cặp ra về.
“Đưa đây, lẹ lên” – Ji Eun hối.
“ Nè, cầm lấy, chúc mày thành công, à chúng ta chứ” – Ji Yeon vỗ vai con bạn.
Lao đầu ra phía cửa, cầm trên tay cái móc khoá Ji Yeon làm, Ji Eun nhắm mắt bước lại thầy( tại hồi hộp nên nhắm) và lại “RẦM” ( con này một ngày cạp đất không quá 2 lần chịu không nổi hay sao ấy, au viết mà au còn chịu thua sự bất cẩn của nó luôn).
“ Em bị làm sao thế Ji Eun” – ông thầy hỏi han quan tâm.
“ Chết rồi, cái móc khoá văng đi đâu rồi, trời ơi, cái con này, mày ngốc thật luôn đó, phi vụ thất bại rồi Ji Yeon ơi, huhu” – nó nghĩ rồi tự giết chết mình.
“ Dạ em không sao cả, bất cẩn thôi, thầy về trước đi ạ!” – nó cố nén sự bực bội.
“ Vậy thầy về, mai gặp” – nói rồi Yoseob cho nó một cái nháy mắt.
“ Hehe, ông này coi bộ dễ dụ đây, phi vụ TỎ TÌNH tập 1 thất bại, chuẩn bị tập 2 thôi, ra trường với số điểm cao sẽ không còn muộn nữa, kaka” – nó nghĩ rồi tự sướng.
Rồi Ji Eun chạy vào lớp hớn hở, thấy vậy con Ji Yeon cũng vui không kém: “ Thành công rồi hả?”.
“ Không, thất bại rồi” – nó vẫn cười.
Chợt con Ji Yeon chuyển từ bộ mặt vui cười sang lạnh tanh dưới 0 độ, cốc vào đầu Ji Eun một cái: “ Mày điên hả, thất bại mà không ai như mày”.
“ Hihi, không sao, thất bại là mẹ thành công, tao có ý định cho tâp 2 rồi” – nó cười đểu.
“ Gì vậy? Cho tao biết được không?” – Ji Yeon tò mò.
“ Không được, bí mật, mai mày sẽ biết thôi” – Ji Eun cười rồi ôm cặp đi ra ngoài.
Con Ji Yeon cũng lót tót đi theo: “ Nói nghe coi”.
“ Thôi tao phải về đi kiếm việc làm, tạm biệt mày nhé” – Ji Eun nói xong chạy như gió ra ngoài phòng bảo vệ lấy chiếc xe đạp rồi bay thẳng đến trung tâm tư vấn việc làm cho sinh viên.
“Ừ, mày về kiếm việc làm đi” – Ji Yeon ngơ ngẩn trả lời mà Ji Eun đã biến mất dạng “ Hả, kiếm việc, gì chứ, mày được lắm, không rủ tao, tức, tức chết được”- nó lẩm bẩm trong bụng ( Ji Eun với Ji Yeon giống ghê, khoái chiến đấu nội tâm) rồi đi ra cổng thì đụng trúng một người con trai cao to, đẹp kinh khủng.
Chiếc cặp chưa khoá lại của nó rơi xuống đất, đồ đạc văng tứ tung, rồi mắt nhìn mắt, tay chạm tay.
|
|