- Đăng ký
- 10-3-2012
- Đăng nhập lần cuối
- 4-5-2013
- Quyền đọc
- 25
- Điểm
- 499
- Bài hay
- 11
- Bài viết
- 739

|
|
Chap 3: CRY
TaecYeon gật đầu, bước vào phòng ăn. Zy ngồi xuống sofa trong phòng khách, hai tay ôm sách, quan sát căn phòng. Một lát sau, Taec cầm hai cốc nước bước ra. “Sữa của cậu đây.”
“Cảm ơn.” Cô đưa tay cầm lấy cốc sữa, miễn cưỡng đưa lên môi nhấp một ngụm.
TaecYeon nhìn cô uống sữa, cười một cách khó hiểu, rồi cầm cốc cà phê, ngồi xuống cạnh cô.
“Nghe nói cậu học rất giỏi, kỳ thi nào cũng đứng đầu. Thật là đáng ngưỡng mộ.”
“Đâu có, chẳng qua là mình may mắn hơn người khác thôi.” Suzy cười, khiêm tốn nói, có chút không thoải mái nên ngồi dịch ra xa.
“Vậy sao?” Taec nghịch cốc cà phê, trên môi nở một nụ cười khiêu khích. “Nhưng để cậu phải phụ đạo cho tôi, một kẻ không để tâm đến chuyện học thì thật là khó cho cậu.”
Nụ cười của Suzy biến mất, không ngờ kẻ như hắn mà cũng …
“Lee TaecYeon" Suzy đặt mạnh cốc sữa xuống, sữa sóng sánh trong cốc, bắn cả lên mặt bàn. “Người như cậu mà cũng biết vậy sao?”
Taec nhún vai, vui vẻ nhìn cô cười nói: Ừm chuyện đã vậy thì đành thế, nhờ cậu chỉ giáo ”.
“Cậu cũng được lắm!” Cô nghĩ lại chuyện cũ vì hắn mà phải nghỉ buổi đi chơi thật là tức. Đột nhiên trong đầu cô lóe lên một cách báo thù.
Cậu ta buồn chán sao? Cậu ta không có việc gì làm sao? Cậu ta cần gia sư sao? Được! Thế thì cô sẽ làm cho cậu ta bận rộn đến mức ngay cả thời gian đi vệ sinh cũng không có!
Nghĩ đến đây Suzy nhắm mắt lại, bỗng chốc thái độ của cô chuyển từ tức giận sang vui vẻ. “Vì cậu có chí tiến thủ như thế nên tôi cũng phải dốc tâm sức giúp đỡ cậu.”
TaecYeon chưa kịp ngạc nhiên trước sự thay đổi của cô thì đã thấy cô đổ hết đồ trong ba lô ra, bày trước mặt cậu.
“Đây là bản photo vở của các môn học, mời bạn Lee trong ngày hôm nay học thuộc hết, ngày mai tôi sẽ kiểm tra.”
Taec cúi người, đưa tay sờ xấp giấy dày cộp, khóe miệng bất giác mím lại. Một tập ghi chép dày như thế này, đừng nói là một ngày, một tháng cậu cũng không đọc hết, huống hồ là học thuộc.
“Bae Suzy, cậu cố tình phải không?”
“Tại sao cậu lại nghĩ như vậy?” Suzy chớp mắt, tỏ thái độ không vui. “Tôi là gia sư cậu mời đến, tôi chỉ đang cố gắng thực hiện tốt trách nhiệm của một gia sư mà thôi!”
“Vậy sao?” TAec nhìn cô vẻ mỉa mai, ánh mắt thể hiện sự bất mãn. “Muốn hành hạ tôi thì cũng phải có đủ sức đấy!”
Cậu ta vừa nói xong, bỗng Suzy cảm thấy bụng nhói đau, một linh cảm không hay xuất hiện. Cô ôm bụng, lùi lại hai bước, trợn mắt nhìn cậu cảnh giác. “Cậu nói vậy là có ý gì?”
Taec nhếch môi cười, ánh mắt dừng lại trên cốc sữa, không trả lời mà hỏi lại cô: “Sữa có ngon không?”.
Bụng Zy quặn đau từng cơn. Cô nhìn cốc sữa vài giây, trong lòng kinh ngạc. “YA, cậu….., TaecYeon cậu cho gì vào sữa thế?”
“Tôi giống người thất đức lắm à? Làm sao tôi có thể cho gì vào cốc sữa mời gia sư yêu quý của tôi được? Chẳng qua là tôi không cẩn thận, mời cô giáo uống sữa đã quá hạn một tháng mà thôi.”
Quá hạn… một tháng?
“Lee TaecYeon cậu đúng không phải người mà, cậu thật độc ác!” Lại một cơn đau quặn trong bụng. Suzy không chịu nổi nữa, chạy ra khỏi cửa.
“Bạn học Bae, cậu chạy nhầm hướng rồi.” Lee TaecYeon ôm lấy thành chiếc sofa, nhìn khuôn mặt xanh tái của cô bạn gia sư cười sung sướng, từ từ chỉ sang trái. “Nhà vệ sinh ở bên đó.”
Suzy tức giận nhìn cậu ta, quay người chạy về phía nhà vệ sinh.
Có lẽ do sữa quá hạn biến chất quá nhiều, có lẽ do cái con người kia quá độc mồm độc miệng, cô đã phải chạy ra chạy vào nhà vệ sinh mười mấy lần mà không yên.
“Trời đất, cậu vẫn ổn chứ? Không phải là cậu còn phải dạy mình học sao? Sao vẫn còn ngồi trên thế?” Cậu chủ Taec thản nhiên ngồi tựa vào sofa, khoanh tay trước ngực, nhìn Bae Suzy vẫn đang hết sức khổ sở.
Lee TaecYeon cậu đúng không phải người mà, cậu là đồ độc ác, tôi sẽ nhớ mãi ngày hôm nay, cậu chờ đấy.
Suzy cắn răng chịu đựng, ôm bụng, lảo đảo đứng dậy. Hai chân cô mềm nhũn, mới bước được hai bước thì đã xiêu vẹo. Nếu TaecYeon không nhanh tay đỡ thì có lẽ cô đã ngã ngửa ra rồi.
Cậu chủ của chúng ta, lúc đầu chỉ muốn trêu đùa cô, giờ mới phát hiện ra cô thật sự không ổn. Khuôn mặt trái xoan tái xanh, trên trán nổi những vệt màu đỏ, lấm tấm mồ hôi. Đôi mắt vẫn mở to nhưng đã mất đi sự linh hoạt. Môi cô xám và khô lại, không còn sắc hồng nữa.
Cô ấy vừa mới khỏe mạnh, sao tự nhiên lại ốm yếu như Tây Thi mắc bệnh thế? Lẽ nào ảnh hưởng của sữa quá hạn lại kinh khủng đến vậy? Nghĩ đến nguyên nhân gây ra tình trạng của cô ấy có thể là do mình gây ra, TaecYeon cảm thấy có lỗi. “Này, cậu không sao chứ?”
“Cậu đi mà uống nốt nửa cốc sữa còn lại đi, mười lăm phút sau sẽ biết thế nào là không sao.” Suzy cùng khuôn mặt mệt mỏi trừng mắt nhìn cậu ta, muốn đẩy cậu ta ra nhưng tiếc là không đủ sức, hai tay đập lên người cậu ta không khác gì gãi ngứa. " YA, cậu bỏ tôi ra!”
“Cậu đừng có cử động! Nhìn mặt cậu xem, trắng bệch như là mặt quỷ ấy. Cậu muốn dọa ai hả? Nói cho tôi biết, cậu muốn gì? Tôi sẽ giúp cậu.” Vừa nói dứt lời, TaecYeon cảm thấy những lời này quá tình cảm, vội vàng giải thích: “Cậu đừng hiểu nhầm, không phải là tôi lo lắng cho cậu, tôi chỉ không muốn cậu gặp chuyện gì không hay ở nhà tôi. Bây giờ chỉ có hai chúng ta ở nhà, nếu cậu xảy ra chuyện gì thì tôi là kẻ đáng nghi nhất, đến lúc đó…”
Suzy lườm cậu ta, chặn lại những lời thao thao bất tuyệt đó. “Tôi muốn đi vệ sinh, cậu cũng muốn giúp tôi sao?”
“…”
Cô bĩu môi, rời khỏi cậu , vội vã chạy vào nhà vệ sinh.
Trong phòng khách, Taec lo lắng không yên nhìn lên đồng hồ treo tường, từng phút từng giây trôi qua. Trước kia, khi nghĩ cách để có thể trêu tức Bae Suzy của ta, cậu cảm thấy thời gian trôi rất nhanh, giờ kim đồng hồ như thể đang đi dạo giữa không trung không có giới hạn.
Không biết cô ấy bây giờ ra sao? Lo lắng đi lại trong phòng khách, trong lòng như có lửa đốt.
Có cần chạy vào xem cô ta thế nào không? Nhưng làm thế, chắc chắn cô ta sẽ cười nhạo cậu, những ngày tiếp theo cậu sẽ phải làm thế nào? Nhưng cô ta bị như vậy có lẽ là do cậu, nếu cậu không quan tâm đến cô ta thì có phải là mất nhân tính không? Rốt cuộc cậu phải làm gì? CẬu sốt ruột đi đi lại lại trong phòng.
----------------------------------------------------------------------------------------------------
Tai công viên Korea
Từng đợt gió của ngày đập mặt khiến……lạnh buốt. Nhưng cái lạnh của thời tiết không lạnh lẽo bằng cái lạnh của người đời.
Hôm nay thực sự là một ngày đáng buồn và đáng khóc. Nhưng……không muốn quan tâm nữa. Sự đau khổ của cô bé 18 tuổi đã làm cho IU không còn biết khóc là gì, chỉ biết cúi đầu im lặng, tự vỗ về bản thân và chấp nhận từ bỏ. Bụp, ai đó vừa vỗ vai cô, IU vội vàng trở về thực tại, quay lại.
" Này, nước ngọt đó" - Woo nói với giọng ngại nghùng
" Cảm ơn cậu" - IU thở dài, quay đầu nhìn về phía con sông Hàn, nhìn những gợn sóng nước nhấp nhô.
Hình như cô đang có chuyện không vui nên anh ngậm ngùi im lặng. Nhưng chẳng lẽ lại để cho cô ấy như vậy mãi sao. Một lúc nghĩ ngợi, anh gặng hỏi:
- Ya, cậu đang đi chơi hay là đi đưa tang đấy hả? Mặt mày cứ ỉu xìu không thôi, làm người ta mất hết cả hứng, hay là không thích loại nước này hả, mình đi đổi cho nha.
- Không, không cần mà, ngọt lắm, không sao đâu. - IU gượng cười. Nhưng đầu óc vẫn luôn để tâm đến con người ấy.
" Vậy là tốt rồi, mình hỏi nha, có phải cậu đang buồn vì SeuLong không? Cả ngày mình chẳng thấy cậu cười chỉ thấy cắm cúi cái điện thoại, Seu đã làm cậu buòn sao? Ya nói thật cho mình biết đi, cậu không coi thằng bạn này ra gì sao?" - Woo làm một bản trường ca an ủi cô.
" Woo à, giả dụ nếu thấy người cậu yêu phản bội cậu không còn quan tâm đến cậu thì cậu sẽ làm sao? Hứ? Otokke, mình không biết tại sao nữa, tại sao Seu lại trở nên như vậy với mình nữa. - Càng nói những giọt nước mắt lại tuôn rơi. Không biết từ tối hôm qua tới bây giờ cô đã khóc bao nhiêu lần nữa, làm sao anh có thể nhẫn tâm với một trái tim nhỏ bé vậy chứ.
" IU à, mình về thôi…………… Anh nói tiếp nhưng bị cô chặn lại- " Cậu nói đi, mình là con bé ngu ngốc, luôn làm người khác khó chịu phải không? Cậu nói đi" - Cô vừa nói đôi tay đã hết sức đập nhẹ vào ngực anh.
" Đúng vậy, nếu cậu mà cứ khóc như này………..thì cậu đúng là con bé ngốc nghếch, cậu đang làm mình phải lo lắng đấy,………" - Woo quát lớn, rồi ngồi xuống nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt lăn trên gò mà cô. Nhanh chóng anh đỡ cô đứng dậy. Vẫn cái giọng ấm áp đó, anh nhẹ nhàng:
" Thôi, mình về đi. Ya cậu hãy về nhà và nghỉ ngơi, đừng nghĩ về những chuyện hôm nay nữa, nhớ chưa? Rồi mai sẽ qua thôi mà nha."
P/s: Lần nayd chap vẫn còn hơi ngắn vì chiều này em đã tăng tốc viết, định tuần sau nhưng hôm nay post luôn. Nhưng tuần sau vẫn sẽ có chap mới, chap này Milky hơi ít nhưng mà lại tình cảm hơn. Chờ chap sau nha mọi người. |
-
Tổng đánh giá: Kite$ + 6
Xem tất cả
|