- Đăng ký
- 10-3-2012
- Đăng nhập lần cuối
- 4-5-2013
- Quyền đọc
- 25
- Điểm
- 499
- Bài hay
- 11
- Bài viết
- 739

|
Chap IV:
The door of grief
Mười lăm phút đã trôi qua, Suzy vẫn chưa ra, nghĩ đến dáng vẻ liêu xiêu của cô, Taec không khỏi lo lắng, cậu không giữ thể diện nữa, vội vàng chạy tới trước cửa phòng vệ sinh. “Suzy à, cậu vẫn ở trong đó chứ, ya ra nhanh lên đừng để tôi phải sợ, ya Suzy à?”
Trong nhà vệ sinh, sau khi giải quyết xong vấn đề của mình, cô ngồi nghỉ ngơi một lát để lấy lại tinh thần. Đang thư giãn thì nghe thấy tiếng TaecYeon gọi ngoài cửa. Vốn dĩ đã bị khổ sở vì uống sữa quá hạn, lại nghĩ đến dáng vẻ đáng ghét vừa rồi của cậu ta, cô không thèm để tâm đến cậu ta nữa.
Bên ngoài cửa, Lee TaecYeon không biết sự tình ra sao, càng gọi to hơn: " Suzy, Bae Suzy, không phải là cậu bị rơi vào bồn cầu rồi đấy chứ?”.
Cậu biến đi! Cậu mới rơi vào bồn cầu ấy! Cả nhà cậu đều rơi vào bồn cầu! Zy tức giận nhìn vào cánh cửa, hận rằng không thể xuyên được qua đó để lôi cậu ta vào đánh cho một trận.
“Bae Suzy, cậu chết rồi à, không phải chứ, đừng đùa tôi nữa đi mà? Nếu chưa chết thì làm ơn thưa lên một tiếng, nếu không tôi sẽ phá cửa để vào đấy.”
Bên ngoài, Lee TaecYeon lo lắng gõ cửa, đợi một lát không thấy động tĩnh gì, cậu không kiên nhẫn được nữa, lùi ra sau hai bước rồi lao vào cửa. Đúng lúc này, cửa nhà vệ sinh mở “tách” một tiếng. Cậu chủ không kịp dừng lại, đâm sầm vào người ở bên trong.
“Mẹ ơi! Đau quá!” Suzy kêu lên, ôm lấy ngực lùi lại hai bước.
Taec thấy điệu bộ của cô như thế thì vô cùng sợ hãi, lo lắng hỏi: “Cậu không sao chứ?”.
Ai bảo là không sao? Tất nhiên là “có sao” rồi! Bae Suzy đau khổ nhìn xuống ngực mình, vốn dĩ nó đang trong thời kỳ phát triển, bị va mạnh thế này, không biết có để lại di chứng gì không?
“Bae Suzy.” Lee TaecYeon thấy cô không nói gì, càng lo lắng hơn. “Không phải là cậu bị va mạnh quá nên biến thành kẻ ngốc rồi chứ?”
Cậu mới bị va mạnh mà biến thành kẻ ngốc thì có! Cô ngẩng đầu lên định mắng cho cậu ta một trận, bỗng nhiên nhận ra sự lo lắng trong đáy mắt cậu ta.
Cậu ta đang lo lắng cho cô sao? Cũng phải! Cậu ta khiến cô bị đau bụng nửa ngày trời, sau đó lại va vào ngực cô nên thấy xấu hổ, bất kỳ ai trong hoàn cảnh này cũng sẽ cảm thấy ân hận. Nhưng cô không thể dễ dàng tha thứ cho cậu ta được, cô vẫn chưa quên bộ dạng của cô thành ra như thế này là do ai gây ra.
Nghĩ đến đây, Suzy quyết định sẽ tương kế tựu kế, hành hạ Taec một trận, nếu không cô sẽ không còn là Bae Suzy nữa.
Không biết là tai họa sắp đổ xuống đầu mình, Taec quỳ gối xuống trước mặt cô, hỏi với giọng đầy quan tâm: “Cậu đừng sợ! Có cần gọi 115 không?”.
Gọi 115 cái gì? Cậu ta nghĩ mình là một bình hoa yếu ớt sao? Mặc dù cô gầy gò nhưng ít nhất vẫn có thể đứng thẳng được.
Cô suy nghĩ một hồi rồi bắt đầu thực hiện kế hoạch báo thù của mình. Cô giả vờ ôm lấy bụng. “Ôi trời làm sao bây giờ, bụng tôi rất đau, đầu óc choáng váng.”
Sự thật là sau khi nghỉ ngơi, bụng cô không còn đau nữa và cô cũng cảm thấy khỏe hơn nhiều. Nhưng để giả vờ giống y như thật, cô ôm lấy thái dương, từ từ khuỵu gối dựa vào tường.
Taec giờ đây cứ tin là thật, không còn để ý đến việc cậu đang căm ghét cô, đưa tay ra dìu cô. “Cậu có cần nghỉ ngơi một chút không?”
“Có, nhưng chân mình mềm nhũn ra rồi, e rằng không thể đi được.” Thông thường, lúc này người con trai nên nói: Thế thì để tôi cõng cậu! Tên ngốc trước mặt chắc không phải là ngoại lệ? Nói đi! Mau nói đi! Đúng dịp cô vừa mới tăng được hai cân, hy vọng có thể làm cho cậu ta mệt đờ!
“À, thế này đi, cậu cứ ngồi nghỉ ở đây một lát.” Nói xong, TaecYeon dìu cô ngồi lên nắp bồn vệ sinh.
Suzy chau mày quát to: “Ya, Cậu để người bệnh ngồi nghỉ ở trong nhà vệ sinh à?”.
Taec ngại ngùng xua tay, nói với giọng không thoải mái: “Vốn dĩ tôi nghĩ phải đưa cậu ra phòng khách, nhưng cậu lại không đi được, tôi cũng không còn cách nào khác”.
Tôi không đi được, lẽ nào cậu không thể cõng tôi sao? Cô thầm rủa trong lòng. Nét mặt lại thể hiện rõ sự mềm yếu, cô nhẹ nhàng nói: “Mặc dù vậy, không khí trong nhà vệ sinh không tốt cho người ốm, đúng không? Còn nữa, tôi không đi được nhưng cậu có thể mà! Tôi bị đau bụng là do cậu, cậu không thể làm gì cho tôi sao?”.
Cậu chủ lần đầu nghiêng đầu suy nghĩ, cảm thấy cô nói cũng có lý nên thật thà nói: “Có cần tôi lấy cho cậu nước xịt nhà vệ sinh không?”.
Hai mắt Zy tối sầm lại. Cô muốn cầm gạch đập vào đầu cậu ta rồi đâm đầu vào tường.
Hóa ra cậu bé này không quen roi vọt, nhã nhặn với cậu ta cũng vô dụng.
Thế là cô không vòng vo nữa, nói thẳng thừng: “Bạn Lee, tôi không muốn ở trong nhà vệ sinh, cậu cõng tôi ra phòng khách được không?”.
“Tôi cõng cậu?” Cậu hốt hoảng trước lời đề nghị của , giương to mắt nhìn cô hồi lâu như thể nhìn một sinh vật lạ.
Suzy thấy cậu ta có vẻ không đồng tình, vội vàng ôm bụng tỏ vẻ yếu ớt: “Bụng tôi đau quá… như muốn rơi cả ruột ra ngoài ấy…”.
“Tôi cõng cậu!” Taec bực bội cắn răng như muốn nói: “Tôi không xuống địa ngục thì ai xuống”, cúi người giục: “Lên đi!”.
Ồ, cuối cùng thì cũng thuyết phục được tên ngốc này!
Cô cười thầm sau lưng Hướng Vũ Phàm, đang định bám lên lưng cậu ta thì cậu ta bỗng quay đầu lại. Nụ cười của Lạc Phán Phán biến mất, cô vội vàng tỏ vẻ đau đớn, mệt mỏi hỏi: " Lee T………Bạn Taec, cậu sao thế?”.
Lee Taec nhìn cô chăm chú đến nỗi cô nổi cả da gà, cô đang phân vân không biết có phải cậu ta đã phát hiện ra mưu kế của mình không thì thấy cậu ta hỏi: “Bae Suzy, cậu… nặng sáu mươi cân à?”.
Con người này thật là…! Bản cô nương còn không được bốn mươi lăm cân nữa là đòi sáu mươi cân!
Cô tối mặt lại, cắn răng chịu đựng, thốt lên một câu ngọt ngào: “Yên tâm, tôi rất nhẹ”. Trong lòng cô ngầm đưa ra quyết định, lần này không hành hạ cậu ta đến mức mệt nhừ tử thì cô không còn là Bae!
Taec nghi ngờ nhìn cô rồi hậm hực quay đầu lại, đau khổ nói: “Lên đi!”.
Nở một nụ cười đắc thắng, vui vẻ leo lên lưng cậu ta.
Đây là lần đầu tiên cô được con trai cõng, lưng cậu ta rộng và phẳng nên cô cảm thấy rất yên tâm. Chỉ có vấn đề là cậu ta mặc áo mỏng quá, cô có thể cảm thấy thân nhiệt trên người cậu ta xuyên qua lớp vải mỏng.
Bae Suzy cô cảm thấy không yên, tay ôm lấy gò má đang nóng bừng lên như bị sốt.
“Đừng động đậy! Rơi xuống bây giờ!” Taec chau mày, xốc người cô lên rồi tiếp tục bước ra phòng khách.
Zy cứng đờ người, kịp phản ứng thì mặt đã đỏ bừng lên.
Á… á… á!!!
Cậu ta… Cậu ta… Cậu ta vừa mới chạm vào mông cô?!!!
Sự trong sạch của cô… Trinh tiết của cô… Không đúng! Bây giờ là lúc nào mà còn so đo chuyện này? Hơn nữa, vừa rồi cậu ta làm thế cũng chỉ vì sợ cô rơi xuống chứ không hề có ý gì khác, sao cô có thể nghĩ lung tung như thế! Đúng! Bae Suzy, mày nghĩ quá lên rồi! Không được nghĩ lung tung, chịu khó nghĩ cách gì hành hạ cậu ta thêm thôi! Đây mới là việc mày cần làm bây giờ!
Nghĩ đến đó, cô cảm thấy dễ chịu hơn, trí óc dồn hết vào việc tìm cách báo thù.
TaecYeon không hề biết những toan tính trong đầu Suzy, cõng cô ra phòng khách, rồi đặt cô ngồi xuống sofa. Vừa ngồi nghỉ một lát thì “đại tiểu thư Bae” lại nói: “Nhà cậu có thuốc chữa tiêu chảy không? Tôi thấy bụng rất khó chịu, nếu uống thuốc vào chắc sẽ đỡ hơn”.
Cô không hề nói dối, mặc dù bụng không còn đau như trước làm sao biết được lát nữa có đau hay không? Dù sao uống thuốc vào cũng an toàn hơn.
Thế là, vừa mới ngồi được vài giây, TaecYeon lại phải đi tìm thuốc cho Suzy.
Sau một hồi lâu, cậu chủ Lee, trán lấm tấm mồ hôi, đưa ra trước mặt cô hai viên Bifico.
“Tôi chỉ tìm thấy loại này thôi.”
Suzy cầm lấy thuốc rồi bắt đầu than thở: “Tôi sợ đắng”.
"Trời ơi!" Taec chau mày, nhìn viên thuốc trên tay cô nói: “Đây là thuốc Tây, bột thuốc đã có vỏ bọc ngoài rồi, uống một ngụm nước là xong, sao mà đắng được?”.
“Nhưng trước khi tôi uống thuốc, mẹ tôi luôn chuẩn bị mứt táo cho tôi.”
“Mứt táo? Nhà tôi không có thứ đó, đường có được không?” Nói rồi, cậu lấy hộp đường trên bàn đưa cô.
“Tôi không cần”, Suzy đặt hộp đường lên bàn, kiên quyết nói. “Tôi cần mứt táo.”
“Con gái các cậu thật là phiền phức!” TaecYeon không chịu nổi, chau mày, do dự một lát rồi lấy chìa khóa và ví tiền bước ra khỏi cửa.
“À, nhớ là phải mua ở Cheju đấy, tôi chỉ ăn mứt táo ở đó thôi.”
Lee Taecyeon suýt nữa thì trượt chân, không dám tin vào tai mình, quay lại nhìn cô, không hiểu là mình có nghe nhầm không. “Cheju? Cậu muốn tôi từ đây chạy xuống Cheju để mua thứ đồ ăn quê mùa đó cho cậu sao?”
“Mứt táo rất ngon, không quê mùa chút nào!”
“Tôi không đi!”
“Á, đau bụng quá…”
“…”
Lee Taec nhìn cô một lát, cuối cùng cũng phải thay giày và bước ra ngoài.
Suzy thấy cửa nhà bị đập mạnh đến “kinh thiên động địa”, đắc ý cười.
Lee TaecYeon, tôi cũng phải cho cậu nếm mùi chạy đi chạy lại!
Nghĩ tới đó, cô cúi đầu nhìn viên thuốc trong lòng bàn tay, cầm cốc nước mà cậu đã chuẩn bị cho cô, cho thuốc vào miệng và uống.
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Tại thư viện vắng toe, SeuLong ngồi đọc vơ vẩn tập Lý cho kì thi tới.Phòng thư viện là nơi an toàn cho những lúc tâm trạng không tốt. Như hôm nay. Cứ nghĩ đến chuyện đó là trong đầu anh lại nghĩ đến khuôn mặt xinh xắn đó, anh thực sự đã sai lầm, khi phải để một người con gái phải khóc như vậy.
Tiếng mở cửa. Seu nhanh tay nắm lấy tai phone, vặn to tiếng Ipod, bản dubstep gõ mạnh vào màng nhĩ. Mắt dán chặt quyển sách Lí, tránh ánh mắt nhìn sang ai đó mới tới. Nhưng rõ ràng "ai đó" chẳng chịu đầu một cách dễ dàng. Là WooYoung. Thẳng tay rút tai nghe của Seu, khuôn mặt nhỏ như dò hỏi phán đoán, nửa như chấp nhận với vẻ biết trước hồ nghi:
- Cậu làm cho IU phải khóc?
- Cô ấy khóc? Lúc nói chuyện với tớ bạn ấy không khóc.
- Không khóc ư, cậu khẳng định vậy sao? Được cứ cho là vậy đi, nhưng nghuyên nhân là do cậu.
- Tớ không cố ý - buổi tra khảo Seu không mong chờ vẫn đến cùng với đối tượng quen thuộc. Seu lảng mắt, hướng nhìn ra ngoài dãy gửi xe. Cũng đã vãn tầm nhìn.
- Cậu bị điên, Seulong à. Cậu định không thích ai thật sao? Cậu có biết rằng ngày nào IU cũng khóc vì cậu không, cậu thật là tàn nhẫn mà - Wooo bỗng cúi sát vào tai SeuLong, thì thầm như bí mật nói ra sợ bay mất: Hay cậu GAY?
Seu bực bội lắc đầu, đứng phắt dậy, nhét tập đề cương vào balo. Nói với vẻ phớt lờ: " Con gái là một thứ rắc rối, trước khi cậu nhận ra thì họ đã thích cậu rồi cố gắng làm cậu phải để ý đến họ và thích họ, có lẽ thế. Rồi không biết hay vô tình, cậu sẽ làm họ buồn, khóc,… rồi ra đi để lại cho cậu mộ khoảng nhớ rộng ngoác…"
" Nhưng IU không phải loại người như vậy. Cái khoảng nhớ mà cậu nói giờ nó đang quanh quẩn bên cô ấy đó………………."- Woo quát lơn, nhưng rồi bị Seu cắt lời.
" Xin cậu đừng nói nữa, mình đã có người khác rồi. Cô ấy không giống IU, cô ấy khác IU hoàn yòan và mình xin cậu đừng nhắc đến cái tên ấy nữa".- Mắt anh cay cay.
Lời nói kết thúc, tiấng cửa thư viện đóng sầm. Thời gian ngắn vài giây đó, cũng để cho Woo thấy khuôn mặt đang đẫm nước mắt của IU. Những gì diễn ra trong thư viện vừa rồi cô đã nghe thấy hết. Nhanh chóng Woo đứng phắt dậy, lấy hết tốc lực đuổi theo cô, không hiểu sao lúc này tim cậu như thắt lại.
- IU à, đứng lại nghe mình giải thích đã, đừng vậy mà IU - Anh vừa chạy vừa hét lớn.
Chiếc taxi màu vcàng dừng lại trước vỉa hè, IU nhanh chóng ngồi lên chiếc xe, cánh cửa ôtô đóng sầm. WooYoung đã cố chạy theo nhưng không kịp nữa rồi, chiếc xe chở cô đã vụt mất. Anh dừng lại thở dốc, nhưng nhanh chóng rút trong túi quần chiếc điện thoại gọi cho cô nhưng vô ích.
-----------------------------------------------------------------------------------------------
Hơn một tiếng sau, cánh cửa nhà mở ra, Lee TaecYeon người đẫm mồ hôi, cầm một cái túi chạy vào.
“Mứt táo của cậu đây!” TaecYeon ném tùi mứt táo lên sofa, chỗ Suzy đang ngồi đọc sách, rồi chạy vội vào bếp tìm nước mát trong tủ lạnh, nóng đến chết mất.
Cô nhanh tay đặt sách xuống, mở túi ra xem rồi nói vọng vào trong bếp: “Bạn Lee, cảm ơn cậu đã mua mứt táo cho tôi, nhưng vừa rồi tôi không cẩn thận làm rơi mất thuốc rồi, làm thế nào bây giờ?”.
“Gì… hả?…” Nghe thấy câu nói không thể ngờ tới của Suzy, cậu ngạc nhiên tới mức phun cả nước ra ngoài, suýt chút nữa thì bị sặc. Vội vàng đặt bình nước đang cầm trên tay xuống, cậu chạy ra khỏi bếp, hỏi với giọng của một người bất hạnh nhất. “Tại sao cậu lại làm mất được? Nhà tôi chỉ còn hai viên thuốc đó thôi! Cậu nói xem bây giờ phải làm thế nào?!”
“Thế… Hay là cậu chạy ra hiệu thuốc, mua cho tôi hai viên?”
“…”
Taec nhìn ra ngaòi trời thì lạnh buốt vậy mà cô nỡ.
Suzy chép miệng, không nói gì, hai tay dường như vô thức ôm lấy bụng.
Mắm môi mắm lợi, cuối cùng cậu cũng không thoát được cảm giác thấy có lỗi, mở cửa đi mua thuốc. Do quá tức giận nên không chú ý, cậu va vào một người bên ngoài cửa.
Là ai mà không chịu nhìn gì cả, không biết là tâm trạng của thiếu gia đang không vui sao?
Taec đầy một bụng tức giận, ngẩng đầu định mắng thì nhìn thấy mẹ đang nghi ngờ nhìn cậu. “TaecYeon? Con vội vàng đi đâu thế?”
“Ơ… mẹ? Mẹ về rồi ạ? Hôm nay mẹ về sớm thế?”
“Xong việc thì tất nhiên là về rồi! Đến lượt mẹ hỏi con. Giờ này không phải là đang ngồi trong phòng nghe Suzy giảng bài sao? Vì sao lại chạy ra ngoài?”
“Ơ… Con…” Cậu không thể nói là đi mua thuốc cho cô ấy được. Mẹ cậu sẽ muốn biết vì sao cậu lại cố tình lấy sữa quá hạn mời khách uống, có thể cậu sẽ mất tiền tiêu vặt cả năm nay mất!
Thế là Taec ấp úng hồi lâu mà không nói được lời nào.
Bà Lee thấy lạ vội nhìn cậu, nghĩ rằng cậu học nhiều quá nên đâm ra hồ đồ, cũng không hỏi nhiều nữa, bước vào trong nhà.
Suzy ở trong phòng khách nghe thấy tiếng động, đoán được bà Lee đã về. Nghĩ đến hành động của mình, cô thấy hơi lo lắng, ngồi trên sofa cũng không còn cảm thấy thoải mái nữa nên vội đứng dậy.
Bà Lee bước vào phòng khách, như thường lệ, tiện tay đặt túi xách lên tủ, đang định bước đi thì thấy ai đó đã lục tung hòm thuốc.
TaecYeon đi theo mẹ vào trong nhà, nhìn thấy thế, đang chuẩn bị tinh thần giải thích vì sao không thu dọn đồ gọn gàng thì đã nghe thấy bà Lee hỏi: “Sao hòm thuốc bị lục tung thế này? Có ai bị thương à?”.
Cậu rụt cổ lại, ánh mắt bất giác nhìn sang người đang đứng như chịu phạt bên cạnh chiếc sofa.
Bà Lee để ý thấy điều đó, lập tức quay đầu lại nhìn Suzy, quan tâm hỏi: " Suzy, có phải thằng Taec nhà cô nó bắt nạt cháu không?"
“Con không bắt nạt bạn ấy!” Lee Taec vội vàng lớn tiếng phủ nhận.
Bà Lee không để ý đến cậu, nhìn thẳng vào cô.
Cô giật mình, ánh mắt bất an nhìn về phía cậu ta, hít sâu một hơi rồi trả lời: “Không ạ…”.
Điệu bộ lo lắng của cô khiến bà Lee nghĩ cô bị bắt nạt, vì sợ con trai mình nên không dám nói thật. Thế là bà Lee dịu dàng nói với cô: “Cháu đừng sợ, nếu thằng ăn hại này mà bắt nạt cháu thì cháu cứ nói với cô, cô sẽ giúp cháu dạy cho nó một bài học”.
Ồ, cô Lee có nhầm không? Lẽ nào cô ấy nghĩ con trai của mình có thể làm điều mà trời đất không thể tha với một cô học sinh yếu đuối như cô?
Bae nhìn vẻ mặt đầy khích lệ của bà Lee, rồi nhìn cậu đang đứng phía sau căng thẳng xua tay, một ý tưởng lóe lên trong đầu.
“Cô ạ, bạn ấy không bắt nạt cháu…”
Taec nghe thấy thế thì mặt mày trở nên tươi tỉnh, đắc ý nói với mẹ: “Mẹ xem, con đã nói rồi! Sao con có thể bắt nạt bạn ấy được!”.
Suzy nhìn cậu, tiếp tục nói: “Bạn ấy không cố ý cho cháu uống sữa quá hạn một tháng, cháu cũng không phải chạy vào nhà vệ sinh mười mấy lần, bạn ấy cũng không nói là cháu bị rơi vào bồn cầu…”.
Cùng với từng chữ “không” của Suzy, sắc mặt bà Lee trở nên xanh tái. Không đợi cô nói hết câu bà đã véo tai Taec, tức giận kéo cậu lên tầng hai. " Lee TaecYeon, con là tên tiểu tử thối! Lâu rồi không đánh con nên con dương oai tác quái phải không?”
“Không phải thế! Không phải thế!” Taec vừa chống cự, vừa không cam tâm quay đầu nhìn Suzy nói: “Cậu là đứa không ra gì! Rõ ràng là cậu cố ý! Cố ý!”.
Suzy mở to mắt nhìn cậu, khuôn mặt trái xoan thanh tú thể hiện rõ sự thông minh, lanh lợi.
“Suzy, cháu lấy đồ ăn trong tủ lạnh mà ăn, cô sẽ đi xử lý việc này rồi xuống ngay!” Bà Lee quay đầu lại, dịu dàng nói với cô, rồi quay về phía Taec tức giận nói: “Tiểu tử thối, con còn dám nói lung tung, đợi xem mẹ xử lý con như thế nào! Vẫn còn không chịu nhanh lên!”.
“Sự việc không phải như vậy…” Người thiếu niên sắp bị “xử lý” tức giận trừng mắt nhìn cô, đôi mắt đẹp như tóe lửa. “Suzy, cậu chờ đấy! Cậu chết chắc rồi!”
Tốt nhất là cậu nên biết cách cứu mạng mình trước!
Nhân cơ hội bà Lee không để ý, Suzy đắc ý nháy mắt với cậu, khiến cậu tức đến nỗi có thể khạc ra máu.
Coi như đó là món quà ra mắt cậu ta, trả lễ cốc sữa quá hạn đáng sợ! Nhân tiện cũng cho cậu ta biết Suzy đâykhông phải là con cừu non dễ bắt nạt, những ngày tiếp theo cậu ta nên ngoan ngoãn nghe lời, nếu không… còn nhiều điều đau khổ hơn đang chờ đón cậu ta!
Taec bị mẹ nhốt vào “phòng tối”, không thể không cảm thấy lạnh sống lưng, bất giác hắt hơi thật to.
TAec bị thương (nghe nói cậu bé đáng thương này bị mẹ “xử lý” một trận nhừ tử…), bụng Suzy cũng khó chịu nên buổi chiều không học nữa. Thế là ai ở nhà người đó nghỉ ngơi.
---------------------------------------------------------------------------------------
Zy ở nhà một mình. Ngày quốc khánh nên bố mẹ cô cũng chẳng ở nhà. Cô ăn trưa xong, không biết làm gì, đành nằm trên giường đọc truyện tranh. Kiểm tra điện thoại có tới tận 9 cuộc gọi nhỡ của Fei nhưng cô cũng chẳng buồn gọi lại. Đang đọc đến đoạn hấp dẫn thì chuông cửa ở dưới tầng reo lên từng hồi.

Fei: Cô bạn cùng lớp với Suzy
Ai đến vào lúc này nhỉ? Lẽ nào là Fei? Cũng phải chắc đến để hỏi tội mình đây?
Nghĩ thế, cô ngó đầu ra ngoài cửa sổ nhìn xuống dưới, quả nhiên là cô ấy. Người ở dưới tầng ngẩng đầu lên nhìn, sau khi thấy cô thì vẫy tay gọi ầm lên.
“Suzy, mình Fei này đây, mau mở cửa đi.”
Zy tìm xung quanh, lấy chiếc chìa khóa ở trên tủ gần đầu giường, ném xuống nói: “Chìa khóa đây, cầm lấy, tự mở cửa vào nhé!”.
Nói xong, cô quay lại phòng, nghĩ xem nên giải thích với Fei như thế nào.
Sau hai phút, có người mở cửa phòng, chưa thấy người đâu thì có một vật bằng kim loại sáng lóa bay lại. Suzy nhanh tay bắt được, khi mở ra thì trong lòng bàn tay chính là chiếc chìa khóa mà cô vừa vứt xuống cho Fei.
“Không tồi, vẫn còn bắt được chìa khóa, mình nghĩ rằng cậu ốm sắp chết rồi, không có cả sức để nghe điện thoại nữa!” Cùng với câu nói khiêu khích đó, Fei xuất hiện bên cạnh cửa phòng, khoanh tay trước ngực.
Dáng vẻ như vậy thì đúng là đến hỏi tội rồi…
|
-
Tổng đánh giá: Kite$ + 2
Xem tất cả
|