Xem: 9981058|Trả lời: 4250

[Tiểu Thuyết 18+] Dụ Tình - Lời Mời Của Boss Thần Bí | Ân Tầm (Chính văn + Ngoại truyện) [HOÀN] + Ebook page 404 + Thêm ebook prc, epub page 420   [Lấy địa chỉ]

Lười giai đoạn cuối ^^!

Rank: 7Rank: 7Rank: 7

Cống hiến K-zone

Đăng lúc 15-3-2012 08:31:25 |Hiện toàn bài

Dụ tình - Lời mời của boss thần bí
(诱情:神秘上司的邀请)


Tác giả: Ân Tầm | 殷寻




Thể loại: Ngôn tình hiện đại, HE
Độ dài: Chính văn (9 hồi + đại kết cuộc) + Ngoại truyện
Editor: tabbycat0405@kites.vn
Nguồn convert: tangthuvien, wenquba



Hồi

Chương

Editor

Beta


Hồi 1

Chương 1 - Chương 2

tabbycat0405

tabbycat0405


Hồi 2

Chương 1 - Chương 18


Hồi 3

Chương 1- Chương 13


Hồi 4

Chương 1 - Chương 22


Hồi 5

Chương 1 - Chương 8


Chương 9 - Chương 22

vanhbui


Hồi 6

Chương 1 - Chương 27

tabbycat0405


Hồi 7

Chương 1 - Chương 21


Hồi 8

Chương 1 - Chương 9


Chương 10 - Chương 19

vanhbui


Hồi 9

Chương 1 - Chương 11


Chương 12 - Chương 21

tabbycat0405


Phần kết

Chương cuối


Ngoại truyện

Chương 1 - Chương 11


Chương 12 - Chương 20

vanhbui


Chương 21 - Chương 23

tabbycat0405




Lời người edit:

Các bạn thân mến!

Xuất phát từ sở thích cá nhân đối với bộ Dụ tình, nên mình mới ham hố nhảy vào edit bộ truyện này. Vì đây là lần đầu tiên mình bắt tay vào edit truyện nên không thể tránh khỏi những sai sót. Mình không dám hy vọng có thể chuyển tải hoàn toàn nội dung của bộ truyện tới bạn đọc nhưng sẽ cố gắng để có thể giữ edit sát với bản gốc nhất. Các bạn từng đọc tác phẩm của tác giả Ân Tầm đều biết độ dài tác phẩm nào cũng thuộc hàng “khủng”. Mình chỉ tranh thủ thời gian rảnh để edit nên hy vọng các bạn sẽ kiên nhẫn, đừng giục mình nhé vì như thế độ ỳ của mình sẽ càng lớn ^^

Mong nhận được sự ủng hộ và góp ý chân thành của các bạn. Thanks so much!

P/S: Mình hy vọng sẽ có bạn có cùng sở thích và tâm huyết để cùng mình edit bộ này. Nếu bạn nào có hứng thú, vui lòng PM mình nhé :x

LƯU Ý :

- Vui lòng thông báo đến editor trước khi mang bản edit này đi bất cứ nơi đâu ngoài Kites.vn.

- Sau khi được sự đồng ý của editor, những bạn đem truyện này post tại các trang khác vui lòng cung cấp đường link lại cho mình. Đề nghị các bạn post với tốc độ chậm hơn tốc độ tại kites.vn ít nhất ba chap. Vui lòng ghi đầy đủ Credit tại từng chap khi mang bản edit này đi post tại nơi khác.

- Truyện được edit với mục đích chia sẻ phi lợi nhuận, xin vui lòng đừng dùng bản edit với bất cứ mục đích thương mại nào. Xin chân thành cảm ơn!




Đã có 19 đánh giáKite$ Thu lại Lý do
.Me. + 5 Truyện này hay dã man :((. Đọc đi .
yuni_chunee + 5 Cảm ơn Cat va vanhbui nhiều :)
minzthu + 10 :x
xiaoling308 + 5 chị có làm ebook k để em chờ :) :.
hoaquynh + 5 Cảm ơn bạn
StefanieVu + 5 Ủng hộ 1 cái!
lana_kwon + 5 chị edit xong làm ebook rùi em hóng .
tehaino + 5 e sa hố =)))
tam_9x + 5 Editor bộ này tuyệt qá, giọng văn .
DinhDinh + 5 Thật qá hâm mộ b khi dám edit 1 bộ.
thinhmailinh + 5 Truyện hay ^^
hee_2911 + 5 quá hay!!!
anglemoon + 5 Ủng hộ 1 cái!
p14111995p + 5 truyện hay mà chị edit cũng rất hay.
kimleebi + 5 chờ mòn mỏi :((
xin + 5 Dụ tình này :))
Spica + 5 Cố lên ^^
tokpokki + 5 Ủng hộ 1 cái!
ArtnG + 5 :)) ham hố! =))

Tổng đánh giá: Kite$ + 100   Xem tất cả

Dùng đạo cụ Báo cáo

Lười giai đoạn cuối ^^!

Rank: 7Rank: 7Rank: 7

Cống hiến K-zone

Đăng lúc 15-3-2012 08:31:48 |Hiện toàn bài

MỤC LỤC



Hồi 1: Tâm kế ở dạ tiệc

Chương 1 & 2: Dụ tình 1.1 - 1.2 - 2.1 - 2.2

Hồi 2: Bông hoa lạnh lùng

Chương 1: Nữ luật sư xinh đẹp 1.1 - 1.2 - 1.3 - 1.4

Chương 2: Nguy cơ ập xuống 2.1 - 2.2

Chương 3: Yêu cầu của đối phương 3

Chương 4: Đối phương không đơn giản 4.1 - 4.2

Chương 5: Sự xa cách tà mị 5.1 - 5.2

Chương 6: Tôi muốn thấy thành ý của em 6.1 - 6.2 - 6.3 - 6.4

Chương 7: Thành ý là phải thể hiện ra 7.1 - 7.2

Chương 8: Bằng hữu thê tùy tiện cưỡi 8

Chương 9: Sắc đẹp của em sẽ khiến kẻ khác phạm tội 9.1 - 9.2 - 9.3 - 9.4 - 9.5

Chương 10: Em là người phụ nữ duy nhất tôi muốn 10.1 - 10.2 - 10.3

Chương 11: Chinh phục đàn bà như chinh phục ngựa 11.1 - 11.2 - 11.3 - 11.4

Chương 12: Mạng của tôi, cũng do em phụ trách 12.1 - 12.2

Chương 13: Không cần phải luôn nhắc tôi, em đã có bạn trai 13.1 - 13.2

Chương 14: Đua xe công thức 1 14.1 - 14.2 - 14.3 - 14.4

Chương 15: Nụ hôn ái muội 15

Chương 16: Yêu cầu của tôi rất đơn giản 16.1 - 16.2 - 16.3

Chương 17: Tâm địa quá tốt 17

Chương 18: Lúc này, chúng ta không được quyền lựa chọn án kiện 18.1 - 18.2

Hồi 3: Đêm mộng mị

Chương 1: Vị khách không mời mà tới 1.1 - 1.2 - 1.3

Chương 2: Từng bước tới gần 2.1 - 2.2 - 2.3

Chương 3: Em chỉ hợp với người đàn ông mạnh mẽ 3.1 - 3.2

Chương 4: Trêu chọc bên bàn ăn 4.1 - 4.2

Chương 5: Yên tâm, hắn say rồi 5.1 - 5.2 - 5.3 - 5.4 - 5.5

Chương 6: Hành vi ma quỷ 6.1 - 6.2 - 6.3

Chương 7: Ngàn vạn lần đừng để tôi có cơ hội chiếm được em 7.1 - 7.2

Chương 8: Trò chơi, bắt đầu rồi 8.1 - 8.2 - 8.3 - 8.4 - 8.5

Chương 9: Cầu hôn 9.1 - 9.2

Chương 10: Không cách nào quên được thời thơ ấu 10.1 - 10.2

Chương 11: Tin nhắn lúc nửa đêm 11

Chương 12: Em phải hiểu tôi mới có thể phục vụ tôi 12.1 - 12.2 - 12.3 - 12.4

Chương 13: Đêm ly biệt 13

Hồi 4: Mê hoặc

Chương 1: Chuyện gì cũng có dụng ý 1.1 - 1.2

Chương 2: Lạt mềm buộc chặt? 2.1- 2.2 - 2.3 - 2.4

Chương 3: Bê bối ái tình 3.1 - 3.2 - 3.3

Chương 4: Dạ tiệc xa hoa 4.1 - 4.2 - 4.3 - 4.4

Chương 5: Thân bất do kỷ 5.1 - 5.2 - 5.3 - 5.4

Chương 6: Bị dục vọng dẫn dắt 6.1 - 6.2 - 6.3 - 6.4

Chương 7: Ai mê hoặc ai? (18+) 7.1 - 7.2

Chương 8: Không thể tránh thoát 8.1 - 8.2 - 8.3 - 8.4

Chương 9: Ai sợ ai? 9.1 - 9.2 - 9.3 - 9.4

Chương 10: Thêm một lần lạc lối 10.1 - 10.2 - 10.3 - 10.4

Chương 11: Vô vọng (18+) 11.1 - 11.2 - 11.3

Chương 12: Đêm cuối 12.1 - 12.2 - 12.3

Chương 13: Sự kiên trì của Ôn Húc Khiên 13.1 - 13.2

Chương 14: Sự thật đau lòng 14.1 - 14.2

Chương 15: Đấu trí trên toà 15.1 - 15.2 - 15.3 - 15.4 - 15.5

Chương 16: Lương tâm hay danh tiếng? 16.1 - 16.2

Chương 17: Lời mời bí ẩn 17.1 - 17.2

Chương 18: Làm hoà 18

Chương 19: Vụ tập kích trong đêm 19.1 - 19.2 - 19.3

Chương 20: Pheromone (18+) 20.1 - 20.2 - 20.3

Chương 21: Ai phản bội ai? 21

Chương 22: Anh sẽ không đạt được mục đích 22.1 - 22.2 - 22.3 - 22.4 - 22.5

Hồi 5: Chìm đắm

Chương 1: Hôn lễ ở nhà thờ St.John 1.1 - 1.2 - 1.3

Chương 2: Đêm tân hôn hoang đường (18+) 2.1 - 2.2 - 2.3 - 2.4

Chương 3: Chấp nhận lời mời 3.1 - 3.2 - 3.3

Chương 4: Người đàn ông trong màn sương đêm 4.1 - 4.2 - 4.3

Chương 5: Nước mắt uỷ khuất 5.1 - 5.2

Chương 6: Bí ẩn của hoắc hương 6.1 - 6.2 - 6.3

Chương 7: Hậu quả của sự bội ước 7.1 - 7.2 - 7.3 - 7.4

Chương 8: Biến bị động thành chủ động? (18+) 8.1 - 8.2 - 8.3 - 8.4

Chương 9: Tôi thích em, thật sự thích em 9

Chương 10: Gặp lại người quen 10.1 - 10.2

Chương 11: Trắng đen lẫn lộn? 11.1 - 11.2 - 11.3

Chương 12: Gặp gỡ Dennis 12.1 - 12.2 - 12.3

Chương 13: Người phụ nữ này quá to gan rồi! 13.1 - 13.2

Chương 14: Mơ hồ 14.1 - 14.2

Chương 15: Đề xuất yêu cầu 15

Chương 16: Nếu cùng hắn ly hôn 16

Chương 17: Lời xúi giục của Diêu Vũ 17

Chương 18: Khách sạn Boltzmann, phòng hoàng gia F-A (18+) 18.1 - 18.2

Chương 19: Người đàn ông hai mặt 19.1 - 19.2 - 19.3 - 19.4 - 19.5 - 19.6 - 19.7

Chương 20: Rốt cuộc ai là người thống trị? (18+) 20.1 - 20.2 - 20.3

Chương 21: Tin nhắn nặc danh 21.1 - 21.2 - 21.3

Chương 22: Bắt gian tại trận 22.1 - 22.2 - 22.3 - 22.4

Hồi 6: Sập bẫy

Chương 1: Đối đầu giữa đêm khuya 1.1 - 1.2 - 1.3 - 1.4

Chương 2: Náo loạn sau cơn say 2.1 - 2.2 + MV Shi Jian

Chương 3: Sự khiêu khích của kẻ thứ ba 3.1 - 3.2 - 3.3

Chương 4: Trút giận 4.1 - 4.2

Chương 5: Vỡ vụn (18+) 5.1 - 5.2 - 5.3 - 5.4 - 5.5

Chương 6: Cô gái trong nhà kính 6.1 - 6.2 - 6.3

Chương 7: Em, yêu tôi sao? 7.1 -7.2 - 7.3

Chương 8: Lời mời của Dennis 8.1 - 8.2 - 8.3 -8.4

Chương 9: Cuộc so tài của hai người đàn ông 9.1 - 9.2 - 9.3 - 9.4

Chương 10: Phụ nữ không hề thua kém đàn ông 10.1 - 10.2

Chương 11: Ngả bài 11.1 - 11.2 - 11.3

Chương 12: Mạnh mẽ, phải mạnh mẽ 12.1 - 12.2 - 12.3 - 12.4 - 12.5

Chương 13: Kế hoạch vĩ đại 13.1 - 13.2

Chương 14: Âm hồn bất tán 14.1 - 14.2

Chương 15: Anh ta là vị hôn phu của cô sao? 15.1 - 15.2 - 15.3

Chương 16: Vụ giao dịch kinh người 16.1 - 16.2

Chương 17: Tâm trạng nặng nề 17

Chương 18: Tiếp nhận công việc 18.1 - 18.2 - 18.3

Chương 19: Bí mật giữa hai người đàn ông 19.1 - 19.2 - 19.3 - 19.4

Chương 20: Tự gây nghiệt không thể sống 20.1 - 20.2 - 20.3 - 20.4 - 20.5

Chương 21: Thiên đường trên mặt đất 21.1 - 21.2 - 21.3

Chương 22: Cậu ta là Liệt 22.1 - 22.2

Chương 23: Sự thật phơi bày 23.1 - 23.2 - 23.3 - 23.4

Chương 24: Đáng bị trừng phạt 24.1 - 24.2 - 24.3 - 24.4

Chương 25: Vậy anh muốn xử lý tôi thế nào? 25.1 - 25.2

Chương 26: Tình huống khiếp người 26.1 - 26.2 - 26.3

Chương 27: Tâm trạng rối bời 27.1 - 27.2

Hồi 7: Rơi vào lưới tình

Chương 1: Người phụ nữ thông minh và bình tĩnh 1.1 - 1.2 - 1.3 - 1.4 - 1.5

Chương 2: Nghi vấn của Lạc Tranh 2.1 - 2.2 - 2.3

Chương 3: Đêm triền miên (18+) 3.1 - 3.2 - 3.3 - 3.4 - 3.5

Chương 4: Người phụ nữ được bao dưỡng 4.1 - 4.2

Chương 5: Phản ứng của Liệt 5.1 - 5.2

Chương 6: Người phụ nữ kỳ lạ 6.1 - 6.2

Chương 7: Đấu trí 7.1 - 7.2

Chương 8: Vị khách đặc biệt 8.1 - 8.2 - 8.3 - 8.4 - 8.5

Chương 9: Buổi sáng tốt lành 9.1 - 9.2

Chương 10: Tin tức của Lưu Ly 10.1 - 10.2

Chương 11: Nhu tình dành cho ai? 11.1 - 11.2 - 11.3 - 11.4 - 11.5

Chương 12: Nguyên tắc hay trả thù? 12.1 - 12.2 - 12.3 - 12.4

Chương 13: Ánh mắt trong đêm 13.1 - 13.2 - 13.3 - 13.4

Chương 14: Phiền não 14.1 - 14.2 - 14.3

Chương 15: Vô tình hay hữu tình? 15.1 - 15.2 - 15.3 - 15.4 - 15.5

Chương 16: Những điều chưa biết về Louis Thương Nghiêu 16.1 - 16.2 - 16.3 - 16.4

Chương 17: Nổi cơn ghen 17.1 - 17.2 - 17.3 - 17.4 - 17.5 - 17.6

Chương 18: Làm sao để cứu vớt trái tim lầm lạc? (18+) 18.1 - 18.2 - 18.3

Chương 19: Đè nén, lại đè nén 19.1 - 19.2 - 19.3 - 19.4 - 19.5

Chương 20: Buông tay 20.1 - 20.2 - 20.3 - 20.4

Chương 21: Yêu sâu đậm cỡ nào? 21.1 - 21.2 - 21.3 - 21.4 - 21.5

Hồi 8: Yêu sâu đậm

Chương 1: Nếu vẫn cứ yêu 1.1 - 1.2 - 1.3 - 1.4 - 1.5

Chương 2: Tình yêu tuyệt vời 2.1 - 2.2 - 2.3 - 2.4 - 2.5

Chương 3: Sự theo đuổi đầy bá đạo 3.1 - 3.2 - 3.3 - 3.4 - 3.5

Chương 4: Thẳng thắn 4.1 - 4.2 - 4.3

Chương 5: Thì ra trong lòng em còn có mục đích 5.1 - 5.2

Chương 6: Diệt khẩu hay mua chuộc? 6.1 - 6.2 - 6.3 - 6.4 - 6.5 - 6.6 - 6.7 - 6.8

Chương 7: Sự khác thường của Lạc Tranh 7.1 - 7.2

Chương 8: Cục diện hỗn loạn 8.1 - 8.2 - 8.3 - 8.4

Chương 9: Tôi chỉ muốn có sự hợp tác của cô 9.1 - 9.2 - 9.3

Chương 10: Nhà cũ Lạc gia 10.1 - 10.2 - 10.3

Chương 11: Hai chiếc rương 11

Chương 12: Lời kể của bác Phúc 12.1 - 12.2 - 12.3

Chương 13: Chỉ nguyện vì em 13.1 - 13.2

Chương 14: Cơn thịnh nộ của Thương Nghiêu 14.1 - 14.2 - 14.3 - 14.4

Chương 15: Búp bê và gấu bông 15.1 - 15.2 - 15.3

Chương 16: Tân Thanh Hà 16.1 - 16.2 - 16.3

Chương 17: Tình huống bất ngờ 17.1 - 17.2 - 17.3 - 17.4

Chương 18: Cái gọi là “Hợp lý hoá đề nghị” (18+) 18.1 - 18.2

Chương 19: Kiên trì tới cùng 19

Hồi 9: Bên nhau

Chương 1: Nếu đã yêu, hãy yêu cho đến cùng 1.1 - 1.2

Chương 2: Yêu là hy vọng hay tuyệt vọng? 2.1 - 2.2 - 2.3

Chương 3: Về nhà 3.1 - 3.2 - 3.3

Chương 4: Vậy, lý do anh kết hôn với em là gì? 4.1 - 4.2

Chương 5: Phía sau sự hào nhoáng 5.1 - 5.2

Chương 6: Không nói nên lời 6.1 - 6.2 - 6.3

Chương 7: Em sẽ giúp anh tới cùng 7.1 - 7.2 - 7.3 - 7.4 - 7.5

Chương 8: Nhân chứng 8.1 - 8.2 - 8.3 - 8.4

Chương 9: Thủ đoạn (18+) 9.1 - 9.2 - 9.3 - 9.4 - 9.5 - 9.6

Chương 10: Tin tức bất ngờ 10.1 - 10.2 - 10.3

Chương 11: Trí nhớ mấu chốt 11.1 - 11.2

Chương 12: Tranh biện trên toà 12.1 - 12.2 - 12.3 - 12.4 - 12.5

Chương 13: Diễn biến bất ngờ 13.1 - 13.2 - 13.3

Chương 14: Lại mở phiên toà 14.1 - 14.2 - 14.3 - 14.4 - 14.5 - 14.6 - 14.7 - 14.8

Chương 15: Ngỡ ngàng 15.1 - 15.2 - 15.3

Chương 16: Lời biện luận sau cùng 16.1 - 16.2

Chương 17: Đời trước, đời sau 17.1 - 17.2 - 17.3

Chương 18: Tâm lý ảnh hưởng sinh lý 18.1 - 18.2

Chương 19: Sự thật hé mở 19.1 - 19.2 - 19.3 - 19.4 - 19.5

Chương 20: Em rất vui vẻ 20.1 - 20.2 - 20.3 + MV Wo hen kuai le

Chương 21: Ngỡ đã một đời 21.1 - 21.2 - 21.3

Phần kết

Chương cuối: Giáng sinh hạnh phúc 1.1 - 1.2

Ngoại truyện

Chương 1: Hôn lễ trên biển 1.1 - 1.2 - 1.3 - 1.4 - 1.5 - 1.6

Chương 2: Cầu ái, cầu cứu 2.1 - 2.2 - 2.3

Chương 3: Hy Lạp, vườn hoa ngoại ô Athens 3.1 - 3.2 - 3.3

Chương 4: Oan gia hay duyên nợ? 4.1 - 4.2 - 4.3

Chương 5: Lại bị giành mất 5.1 - 5.2

Chương 6: Mỹ nam kế 6.1 - 6.2 - 6.3 - 6.4

Chương 7: Người đàn ông xấu xa 7.1 - 7.2 - 7.3 - 7.4

Chương 8: Xuất kỳ bất ý 8.1 - 8.2 - 8.3 - 8.4

Chương 9: Ai nóng lòng hơn? 9.1 - 9.2 - 9.3 - 9.4

Chương 10: Lý do chán ghét luật sư 10.1 - 10.2 - 10.3

Chương 11: Nụ hôn nóng bỏng 11.1 - 11.2

Chương 12: Đau lòng 12.1 - 12.2 - 12.3

Chương 13: Bầu không khí ám muội 13.1 - 13.2

Chương 14: Thâm tàng bất lộ 14.1 - 14.2 - 14.3

Chương 15: Tuyên bố của Kỳ Ưng Diêm 15.1 - 15.2 - 15.3

Chương 16: Sự phản kích của Lưu Ly 16.1 - 16.2

Chương 17: Phản tác dụng 17.1 - 17.2 - 17.3 - 17.4

Chương 18: Anh là thổ phỉ sao? 18.1 - 18.2 - 18.3

Chương 19: Ai tổn thương ai? 19.1 - 19.2 - 19.3 - 19.4

Chương 20: Sự khác thường của Liệt 20.1 - 20.2 - 20.3

Chương 21: Ai yêu ai? (18+) 21.1 - 21.2 - 21.3 - 21.4

Chương 22: Đã quen với sự tồn tại 22.1 - 22.2 - 22.3

Chương 23: Hoa lại nở, tình mãi còn 23.1 - 23.2

Bình luận

river81  giờ m mới biết đến truyện này. thank bạn nhìu nhìu.  Đăng lúc 30-1-2013 00:32:08
thiendi.vu  chị ơi cho e đem truyen nay sang Zing forum nha chị e cần câu tl gấp YM! e thiendi.vu142  Đăng lúc 12-1-2013 22:47:22
yashio  Bộ này bên TQ là xb hoàn chỉnh k cắt xén gì hết lun k ss ?  Đăng lúc 12-12-2012 21:38:03
oopssy  EBOOK ĐI CHỊ ƠI ĐỂ EM CÒN CHO VÀO KINDLE :d  Đăng lúc 4-12-2012 16:05:16
DinhDinh  Cố lên b, dù biết là khó khăn, chậc chậc =.=  Đăng lúc 31-8-2012 01:37:24

Dùng đạo cụ Báo cáo

Lười giai đoạn cuối ^^!

Rank: 7Rank: 7Rank: 7

Cống hiến K-zone

Đăng lúc 15-3-2012 08:46:39 |Hiện toàn bài

Editor: tabbycat0405



Văn án



Dạ tiệc, nàng - một luật sư trẻ, chủ động dùng nhan sắc dụ hoặc một gã thiếu niên, thu thập thành công chứng cứ có lợi giúp thân chủ giành được chiến thắng tại toà.

Bốn năm sau…

Nàng đã trở thành một luật sư danh tiếng, cùng người bạn trai luật sư tạo nên một cặp đôi vàng khiến bao người phải ao ước. Gần đến ngày kết hôn, nàng nhận lời trở thành cố vấn pháp luật cho một tập đoàn nổi tiếng thế giới. Thương giới mạo hiểm, những sóng gió nơi kinh doanh sòng bạc đều được nàng khéo léo hoá giải, cuối cùng gặp được ông chủ giấu mặt đằng sau bức màn bí mật.

Dưới ánh đèn mờ ảo, người đàn ông dáng vẻ tao nhã, ngang tàng như chim ưng, toát lên sự cao quý của huyết thống cùng vẻ sắc sảo khó giấu, từng cử chỉ của hắn đều khiến nàng cảm nhận sâu sắc sức mạnh của quyền lực. “Lạc luật sư quả nhiên danh bất hư truyền, tiếp theo xin mời cô tìm kiếm một chứng cứ khác.” Khoé môi hắn nhếch lên một nụ cười mang hàm ý vô cùng sâu xa, từng chữ thốt ra, “Một chứng cứ…chứng minh…cô thật hèn hạ!”

Nụ cười trên môi nàng bỗng chốc cứng đờ…

Người đàn ông này, rốt cuộc là ai?


Hồi 1: Tâm kế ở dạ tiệc

Chương 1 - Phần 1: Dụ tình



Có người từng nói, sự dụ hoặc đến cực điểm chính là thứ độc dược trí mạng đối với những người đang yêu. Giống như những kẻ nghiện ma tuý, biết rõ tình yêu có độc nhưng vẫn lao vào, hết lần này tới lần khác chịu tổn thương tới cực điểm. Trái tim tan nát vẫn ôm lấy ảo tưởng tình yêu có thể phá tan giới hạn cuối cùng của sự dụ hoặc cực hạn…

***

Macao, Trung Quốc

Khách sạn Grand Lisboa, dạ tiệc lúc 10h…

Sự huyền ảo của màn đêm dưới ánh đèn neon rực rỡ sắc màu lại càng thêm phần xa hoa. Trong phòng tiệc tráng lệ của khách sạn, rất nhiều nhân vật nổi tiếng cùng với các mỹ nhân xinh đẹp khẽ mỉm cười đưa tình. Dàn nhạc ưu nhã đang diễn tấu, tiếng vĩ cầm du dương êm dịu như mặt nước phẳng lặng quanh quẩn tới từng góc nhỏ của khách sạn tráng lệ.  

Vang đỏ sóng sánh ánh lên sắc màu quyến rũ, rượu sâm banh rót tràn ly…

Trên tầng hai, một cô gái thanh nhã nhẹ nhàng dựa trên sofa, tay vịn lên lan can ánh vàng rực rỡ, nhìn thẳng xuống phòng tiệc xa hoa bên dưới, quan sát tất thảy mọi chuyện phát sinh. Chất lỏng trong suốt trong ly ánh lên trên những ngón tay trắng mịn, mái tóc đen dài hơi che khuất khuôn mặt xinh đẹp. Bộ váy dạ tiệc đơn giản vương vấn những lọn tóc mềm mại, nhưng trong đôi mắt trong veo xinh đẹp kia lại mang vẻ ngây thơ có chút không phù hợp với không khí bữa tiệc này.

"Lạc Tranh, có thấy người thiếu niên bên kia không?" Ngồi đối diện cô gái là một người phụ nữ lớn tuổi hơn một chút, ăn mặc rất sang trọng, những móng tay sơn đỏ kẹp lấy một điếu thuốc lá thật dài dành cho phụ nữ, hơi bĩu môi hướng xuống tầng dưới.

Lạc Tranh khẽ nhấp một ngụm vang đỏ trong ly, cố gắng khiến bản thân mình phù hợp với không khí nơi này, ánh mắt thanh nhã có chút thản nhiên nhìn về phía phòng tiệc dưới lầu…

Người thiếu niên kia ước chừng mười bảy, mười tám tuổi. Tuy không nhìn rõ tướng mạo lắm nhưng bóng dáng cao lớn của hắn lộ rõ vẻ cao quý. Hắn hơi nghiêng người, bộ lễ phục vừa vặn khéo léo tôn lên từng đường cong thân thể. Hắn đang trò chuyện khá vui vẻ với một người đẹp, mặc kệ cánh tay nhiệt tình của người đẹp kia tuỳ ý khoác lên cổ hắn. Chẳng bao lâu, người thiếu niên kia hơi cúi xuống, thì thầm gì đó bên tai người đẹp khiến cô ta bưng miệng cười, liền đó mặc cho người thiếu niên kia vòng tay ôm eo cô ta đi về phía cuối phòng tiệc.

"Một tên công tử ăn chơi trác táng điển hình." Người phụ nữ hừ nhẹ một tiếng, nhìn về Lạc Tranh ở phía đối diện, “Tìm cách khiến hắn chú ý đi, chỉ có vậy cô mới có cơ hội nắm được chứng cứ xác thực có lợi cho thân chủ của mình.”

Lạc Tranh đặt ly rượu xuống, trong mắt ánh lên chút lưỡng lự. Một lúc lâu sau mới than nhẹ, “Chị Tề Lê, phiên toàn này nắm chắc mấy phần thắng?”

"Chỉ cần lấy được cuốn băng ghi hình trong tay hắn, đã nắm chắc 9 phần thắng rồi! Lạc Tranh, đây chính là phiên toà đầu tiên của cô khi bước chân vào giới luật sư này. Nếu giành thắng lợi thì con đường sau này của cô sẽ ngày càng thuận lợi.” Tề Lê gạt tàn thuốc vào gạt tàn, nói tiếp, “Cô thử nghĩ xem, thân chủ của cô mới mười bảy tuổi đã bị mấy tên công tử nhà giàu kia cưỡng bức. Mọi người trong gia đình cô ta đều đặt hết hy vọng vào cô, đừng để họ phải thất vọng.”

Lạc Tranh nhìn chằm chằm vào rượu vang đỏ đang khẽ dao động trong ly, cúi đầu nói nhỏ, “Thành thực mà nói, phiên toà này là do tiền bối Húc Khiên nhận, tôi chỉ là trợ lý của anh ấy mà thôi.”

"Chính vì thế, cô mới càng phải giúp cậu ta.” Tề Lê cười cười, “Tôi biết cô thầm mến Húc Khiên, nếu như cậu ta biết chứng cứ trọng yếu này do cô giúp cậu ta tìm được, cậu ta nhất định sẽ nhìn cô bằng con mắt khác. Đêm nay chính là một cơ hội tốt.”

Tề Lê là luật sư rất có địa vị trong văn phòng luật, chuyên phụ trách các vụ kiện đòi ly hôn. Cô ta tốt nghiệp trường luật cùng khoá với Ôn Húc Khiên, còn Lạc Tranh là đàn em ít tuổi hơn bọn họ mấy khoá, lúc vừa mới tốt nghiệp liền đến văn phòng làm trợ lý cho Ôn Húc Khiên chỉ bởi một nguyên nhân rất đơn giản, nàng thích học trưởng Ôn Húc Khiên.


Hồi 1: Tâm kế ở dạ tiệc

Chương 1 - Phần 2: Dụ tình



Lạc Tranh khẽ nhấp chút rượu, thản nhiên nói, “Nếu trong lòng anh ấy có tôi, thì cho dù tôi không làm gì đi nữa cũng vẫn khiến anh ấy chú ý. Còn nếu trong lòng anh ấy không có tôi, thì cho dù tôi có làm nhiều cỡ nào cũng vô dụng.”

"Cô đó, thực đúng là học luật nhiều quá đến ngốc rồi. Thật không biết nên nói cô quá lý trí hay quá thiếu kinh nghiệm. Đàn ông họ chỉ muốn trao đổi “thứ đó” mà thôi, cô hiểu không? Tề Lê lại châm điếu thuốc khác, khẽ nhả ra một vòng khói khá điệu nghệ.

"Ok, trao đổi." Lạc Tranh cười nhẹ, đứng dậy.

"Đi đâu vậy?"

"Đến chỗ đàn ông thích trao đổi, nếu không làm sao lấy được chứng cớ?" Lạc Tranh cầm lấy ví, quay đầu lại nhìn Tề Lê, "Chị xác định hắn chỉ là một tên phá gia chi tử, sẽ không có phiền phức gì chứ?”

"Đương nhiên." Tề Lê gật đầu.

Lạc Tranh hít sâu một hơi, chậm rãi đi xuống phòng tiệc tầng dưới…

Cánh cửa chỗ khúc quanh ở hành lang khép hờ không ngăn nổi tiếng rên rỉ yêu kiều từ bên trong phát ra. Que khe cửa, có thể thấy rõ ràng một đôi nam nữ đang dây dưa bên trong. Người đàn ông, không đúng, phải gọi là người thiếu niên kia, chỉ thấy bóng lưng của hắn hướng ra ngoài, xem ra hắn đang nỗ lực chuyển động trên thân hình cô gái phong tình vạn chủng quần áo đã sớm lộn xộn kia. Hai chân thon dài của cô ta như rắn nước quấn chặt lấy thắt lưng của thiếu niên kia.

Phía sau cửa, Lạc Tranh khẽ cười đầy khinh miệt, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra, cũng chưa đi vào, ngược lại đứng dựa bên cạnh cửa, khẽ nhấp chút vang đỏ trong ly, vừa nhìn đôi nam nữ đang kích tình trước mặt như thể đang xem kịch.

Tiếng động lạ phía ngoài khiến cô gái kia hoảng sợ hét lên như thể gặp quỷ, vội vàng đấy thiếu niên kia ra, cuống cuồng chỉnh sửa lại quần áo. Thiếu niên kia đứng dậy, liếc mắt nhìn thấy nụ cười lấp lánh của Lạc Tranh phản chiếu qua ly rượu có vẻ hơi giật mình nhưng rất nhanh khôi phục sự bình tĩnh. Tuy nhiên, trong suốt quá trình sửa sang lại trang phục không hề rời mắt khỏi gương mặt Lạc Tranh.

Ánh trăng cùng ánh đèn trên tường giao hoà khiến tướng mạo người thiếu niên kia hiện lên rõ ràng trước mắt Lạc Tranh. Không kể tới vóc người cao lớn anh tuấn của hắn, mái tóc đen nhánh có vài lọn hơi che khuất đôi mắt đẹp, toả ra ánh nhìn vô cùng ôn nhu, sống mũi cao thẳng mang theo chút vẻ xa cách, khiến người khác không dám tới gần nhưng vẫn toát lên sự dụ hoặc chết người.

Lạc Tranh chỉ hờ hững liếc nhìn hắn, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh, đôi mắt lonh lanh như nước mùa xuân không hề tỏ ra tránh né, nhẹ nhàng chớp chớp, đôi môi đỏ mọng khẽ nhấp một ngụm vang đỏ, bờ môi vương chút rượu càng ánh lên sự căng mọng cùng thơm ngát như quả đào mật.

Thiếu niên khẽ nhếch môi, rõ ràng đem toàn bộ sự chú ý đặt vào cô gái vừa đột ngột xuất hiện.

Lạc Tranh hơi ngửa cổ, đem rượu trong ly uống một hơi cạn sạch, ngón tay thon dài khẽ buông lỏng, chiếc ly trong suốt liền rơi xuống tấm thảm xa hoa. Nhưng nàng chỉ nhìn về phía thiếu niên kia nở một nụ cười dịu dàng, sau đó lưu lại trong ánh mắt hắn một bóng lưng xinh đẹp.

***

Ánh đèn dưới bãi đậu xe ngầm hắt lên bóng Lạc Tranh đổ dài trên mặt đất. Tiếng giày cao gót ưu nhã ngưng bặt trước một chiếc xe thể thao có màu sắc hơi chói mắt. Xác định rõ bóng dáng thiếu niên kia đang theo sát phía sau, ánh mắt nàng có chút hoang mang.  

Quả nhiên khi Lạc Tranh vừa muốn đi qua chiếc xe thể thao, sau lưng liền bị một sức mạnh to lớn khống chế. Cánh tay người thiếu niên kia hệt như một chiếc kìm sắt, siết chặt eo nhỏ của nàng, kéo mạnh vào trong lòng hắn.

Lạc Tranh khẽ nhếch môi cười, liền đó xoay người lại, ngẩng đầu, không chút sợ hãi nhìn thẳng vào mắt người thiếu niên kia. Nhưng khi khuôn mặt hắn sát lại gần nàng, trong lòng Lạc Tranh bất giác dâng lên một cảm giác bất an không thể lý giải…


Hồi 1: Tâm kế ở dạ tiệc

Chương 2 - Phần 1: Dụ tình



Lạc Tranh lần đầu tiên nhìn thấy một người đàn ông có diện mạo còn đẹp hơn cả phụ nữ. A, không đúng, chính xác phải gọi hắn là thiếu niên. Ở khoảng cách gần như vậy nàng mới sợ hãi than thầm, thì ra diện mạo con người cũng có thể tinh tế đến vậy.

Ẩn dưới những sợi tóc dày rậm là cặp mắt hẹp dài của hắn đang loé lên tia đùa bỡn. Khoé miệng đẹp đẽ nhìn gần không có lấy chút tỳ vết, hơi cong lên để lộ một nụ cười quỷ mị như thể hài lòng vì đã bắt được con mồi, toàn thân toát lên vẻ kiêu ngạo của kẻ đi săn. Có điều, xương cốt của hắn rất rắn chắc, chỉ mới mười mấy tuổi mà đã cao hơn nàng hẳn một cái đầu, so với bạn bè cùng lứa có vẻ chín chắn hơn rất nhiều, chỉ có mùi hương trái cây thoang thoảng trên người hắn mới khiến người ta nhớ rõ hắn vẫn là một thiếu niên.

Trong lòng Lạc Tranh có chút không được tự nhiên. Nếu muốn nắm được chứng cứ có lợi thì có rất nhiều phương thức, không nhất thiết phải chọn cách này. Gót giày hơi chếch đi một chút, vừa muốn mở miệng lại nghe thấy người thiếu niên kia kề tai nàng nói nhỏ…

"Tiểu thư, gọi em thế nào đây?" Tiếng nói rất êm tai, giống như không khí trong lành nơi rừng rậm, toát ra sự thoải mái khó tả.

Lạc Tranh hơi run lên, giống như bị tiếng nói của hắn mê hoặc, một lúc sau mới ổn định lại tâm tình, nhẹ nhàng cười một tiếng, để lộ lúm đồng tiền vô cùng mị hoặc…

"Cô gái vừa rồi cậu cũng không có nhớ tên?" Nàng thông minh đáp lại. Kẻ ăn chơi trác táng như hắn, đương nhiên sẽ không nhớ tên những phụ nữ mà hắn từng trăng gió. Câu trả lời của nàng không để lại chút đầu mối nào, tránh được rất nhiều phiền phức về sau.

Quả nhiên, thiếu niên kia khẽ cười, "Em rất thông minh."

"Cậu thích thì tốt rồi..." Lạc Tranh nở nụ cười rất hàm ý, lộ ra hàm răng trắng bóng.

Vẻ đùa cợt trong ánh mắt thiếu niên kia nhanh chóng bị thay thế bởi sự kinh ngạc. Gương mặt đẹp trai của hắn khẽ sát lại gần nàng, hít thật sâu mùi thơm trên người nàng, cất giọng nói vô cùng dễ nghe, trầm thấp lại mơ hồ có chút ám muội, “Có ai từng nói với em rằng, nụ cười của em rất mê người, mùi hương trên cơ thể rất cám dỗ hay chưa?”

"Có…" Lạc Tranh cố ý kéo dài giọng mình, nghe qua có chút lười biếng, vươn ngón tay thon dài nhẹ nhàng vẽ loạn trên ngực hắn, vẻ mặt tươi cười lộ rõ nét kiều mị lại vô cùng dịu dàng, “Không phải là cậu đâu.”

Thiếu niên kia giữ lại bàn tay nhỏ bé không an phận của nàng, trầm giọng nói, “Vậy em có tin, người ta sẽ yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên không?”

"Cậu sẽ như vậy sao?" Lạc Tranh cười nhẹ.

"Trước kia thì không, nhưng hiện tại thì có. Tôi nghĩ, tôi đã bị em làm cho mê mẩn rồi."

Lạc Tranh nhếch môi, nhìn thấy vẻ ám muội trong mắt thiếu niên kia, khẽ nói, “Cậu rất biết cách ăn nói…”

Thiếu niên kia cười, không nói thêm gì, cúi đầu nhẹ hôn lên trán nàng. Nụ hôn kéo dài xuống sống mũi cao thẳng, vừa muốn xâm chiếm đôi môi anh đào liền bị ngón tay mảnh khảnh ngăn lại.

"Cứ coi như là yêu từ cái nhìn đầu tiên thì tôi cũng không muốn biểu diễn cho những người khác xem đâu.” Lạc Tranh cười, chỉ về phía camera cách đó không xa.

Thiếu niên kia hiểu ra, gương mặt tinh tế hơi sát lại bên tai nàng, khẽ nở nụ cười trầm thấp mang theo ý vô cùng vui vẻ, “Vậy…chúng ta đổi chỗ khác, được chứ?”

Lạc Tranh cảm thấy hơi căng thẳng nhưng vẫn cố nén sự khẩn trương trong lòng, khẽ cười, “Cậu muốn đổi đi đâu?”

Đôi môi tà mị của thiếu niên kia khẽ nhếch lên, lộ ra vẻ quỷ dị, nhẹ nhàng thổi hơi nóng bên tai nàng, “Ở trong xe, được chứ?”

Lạc Tranh sững người, còn chưa kịp phản ứng, chỉ nghe tiếng cửa xe mở ra, liền sau đó, cả người nàng bị thiếu niên kia đẩy mạnh xuống ghế sau…


Hồi 1: Tâm kế ở dạ tiệc

Chương 2 - Phần 2: Dụ tình



Lạc Tranh lần đầu tiên tiếp xúc ở khoảng cách gần với một chiếc xe thể thao cao cấp thế này. Đây là chiếc Saleen S7 Twin Turbo đã được nâng cấp, là loại xe thể thao được sản  xuất với số lượng hạn chế, được cả thế giới công nhận là chiếc xe có tốc độ nhanh nhất. Chiếc xe này, Lạc Tranh mới chỉ được nhìn trên tạp chí mà thôi. Thân xe được làm từ sợi cacbon hoạt tính, hệ thống thông gió hai bên thân xe được thiết kế theo kiểu mang cá, đường cong trên thân xe được kéo dài và mở rộng hơn về phía sau khiến người ta nhìn vào có cảm giác từng đường nét của nó đều vô cùng mạnh mẽ. Bộ cửa xe là loại cửa cắt kéo, khi mở được nâng lên phía trên khiến thoạt nhìn vào chiếc xe giống như một con tàu vũ trụ từ sao Hoả đáp xuống Trái đất.

Khi cả người Lạc Tranh ngã vào trong xe, nàng mới phát hiện ra ghế xe được thiết kế theo kết cấu bất đối xứng. Ghế lái có sáu nút tròn cùng với cần số tự động, thiết kế rất phù hợp với thân hình đàn ông cao lớn. Nội thất trong xe cùng ghế ngồi được bọc da thật, là da trâu cùng da sơn dương loại cao cấp nhất. Hệ thống điều hoà, cửa kính điều khiển bằng hệ thống điện, điều khiển đóng mở từ xa. Kính chắn gió trước mặt với cần gạt nước tự động điều chỉnh khi trời mưa. Tay lái cũng được bọc da thật, cùng với hệ thống dàn âm thanh AM/FM/CD/DVD/TV cao cấp… tất cả chỉ có thể dùng từ xa hoa để hình dung.

Nhưng sự chú ý của Lạc Tranh không chỉ dừng lại ở mức độ xa hoa của chiếc xe. Ánh mắt nàng đảo nhanh nhìn quét qua một lượt toàn bộ bên trong. Tề Lê đã phái người điều tra ra, cuộn băng ghi hình vụ thân chủ của nàng bị mấy tên ăn chơi trác táng này cưỡng bức được để ở trên xe, nhưng mà không biết hắn cất nó ở chỗ nào?

Mải nghĩ ngợi, Lạc Tranh chỉ cảm thấy cả người bị đè xuống, ánh mắt nàng nhìn thẳng vào ánh mắt như cười như không của thiếu niên kia, khuôn mặt đẹp toả ra mùi hương trái cây dịu ngọt đang bao phủ lấy nàng...

"Em rất bình tĩnh." Thanh âm của hắn tràn ngập sự dịu dàng, nhìn thấy ánh mắt nàng không gợn chút sợ hãi, cúi đầu cười khẽ.

"Tôi chẳng có lý do gì để hoảng sợ cả." Lạc Tranh bị hắn đè xuống, cũng không vội vã thoát ra, không gian trong xe tuy lớn, nhưng cũng không đủ lớn đến mức nàng có thể trốn chạy, cho nên chẳng thà duy trì vẻ lạnh lùng, bình tĩnh cùng tỉnh táo còn có tác dụng hơn.

Thiếu niên kia khẽ cười, để lộ hàng răng đều đặn thẳng tắp và sáng trắng như vầng trăng trên trời, “Em biết không, chiếc xe đã qua nâng cấp này trên toàn thế giới chỉ có một chiếc duy nhất. Mọi phụ nữ nhìn thấy nó đều sẽ mê mẩn đến phát cuồng, nhưng em lại cực kỳ bình tĩnh. Chẳng lẽ, em thực sự cho rằng tôi sẽ không làm gì em sao?”

Lạc Tranh khẽ cười, "Thứ nhất, tôi không mấy hiểu về xe cộ, cho nên chiếc xe này tôi chỉ có thể thấy là nó rất đáng giá, nhưng cũng chẳng cách nào biết được giá trị thực của nó. Thứ hai, từ trong ánh mắt cậu, tôi có thể nhìn rõ ham muốn của cậu.”

"Bảo bối..." Thiếu niên mỉm cười thì thầm, "Cho phép tôi gọi em như thế. Em là người phụ nữ lạnh lùng, bình tĩnh và thông minh nhất mà tôi từng gặp. Giờ tôi hối hận rồi.”

"Hối hận?" Lạc Tranh nhè nhẹ chớp mi, nàng biết trên mặt mình phải thể hiện thần tình thế nào mới có được vẻ quyến rũ.

Thiếu niên cúi đầu xuống, cánh môi tà mị nhẹ nhàng áp lên đôi môi căng mọng của nàng, “Tôi thích phụ nữ thông minh, so với ở trong xe, tôi thích ở trong phòng tổng thống của khách sạn mà…chiếm đoạt em hơn.”

Lời nói vô cùng ám muội cùng ngôn từ tao nhã thốt ra từ miệng hắn khiến Lạc Tranh bất giác hoảng hốt, thậm chí trong mắt nàng còn có chút nghi ngờ. Một thiếu niên tao nhã như vậy, sao có thể đi cưỡng bức một thiếu nữ xa lạ cơ chứ?

"Bảo bối, em đang nghĩ gì vậy?" Thiếu niên chăm chú nhìn nàng.

"Đang suy nghĩ..." Lạc Tranh liếc mắt nhìn, liền sau đó vòng tay quấn quanh cổ hắn, nhẹ nhàng nói, “Cậu…sẽ chiếm đoạt tôi như thế nào?”

Nàng không có nhiều thời gian để lãng phí trên người hắn, phải hành động thật mau lẹ. Tìm được chứng cứ rồi còn phải thức thâu đêm để lập hồ sơ trình lên toà án.

Thiếu niên nở nụ cười, cúi đầu xuống...

Từng nụ hôn tinh tế rơi lên môi, lên cổ Lạc Tranh… Thiếu niên kia còn đang say mê trong mùi thơm cơ thể nàng không hề chú ý đến Lạc Tranh đã nâng tay lên, ngay sau đó…

Một cú đập hung bạo giáng xuống!

Thiếu niên kêu lên một tiếng đau đớn, mất đi tri giác.

Lạc Tranh lập tức ngồi dậy, thở hổn hển từng hồi. Có trời biết, nàng chỉ biết có một chiêu này, nếu như đánh xuống mà không làm thiếu niên kia ngất đi thì xem như nàng hoàn toàn xong đời…

Việc không thể chậm trễ thêm, Lạc Tranh vội bắt đầu lật tung mọi ngõ ngách trong xe, cuối cùng tại một ngăn để đồ linh tinh, nàng tìm thấy một cuộn băng ghi hình. Không một chút chần chừ, liền bỏ vào trong ví.

Lạc Tranh sửa sang lại quần áo hơi có chút lộn xộn, liếc nhìn thiếu niên đang hôn mê bất tỉnh kia, vội vàng rời khỏi hiện trường.


Bình luận

tr_hamy  mặc dù hơi muộn nhưng mình đã phát hiện ra hố này  Đăng lúc 8-2-2013 22:19:32
VanJen  cuối cùng thì cũng đc temmm  Đăng lúc 22-8-2012 20:40:00

Dùng đạo cụ Báo cáo

Lười giai đoạn cuối ^^!

Rank: 7Rank: 7Rank: 7

Cống hiến K-zone

Đăng lúc 15-3-2012 08:50:44 |Hiện toàn bài

Editor: tabbycat0405

Hồi 2: Bông hoa lạnh lùng

Chương 1- Phần 1: Nữ luật sư xinh đẹp



Có một số người, đã định sẵn là vô cùng nguy hiểm, hoặc là vẻ mặt, hoặc là lời nói. Đương nhiên, sự nguy hiểm đó có thể được nguỵ tạo, nhưng khi tình cờ gặp gỡ trong nháy mắt, trực giác sẽ nói cho ta biết tất cả.

Gặp được em tôi mới biết, bỏ lại sau lưng bụi bặm của cuộc sống phù hoa, có một số chuyện, có một số người đã chủ định nhất định sẽ tới…

***

Bốn năm sau, toà án tối cao

"Nhân chứng bên nguyên, anh luôn miệng nói 12h đêm ngày 17 nhìn thấy thân chủ tôi xuất hiện ở sòng bạc, xin hỏi lúc đó anh ta mặc quần áo gì?”

Một giọng nữ dõng dạc vang lên trên toà, nàng khoác trên người áo khoác luật sư màu thẫm, mái tóc đen được vấn gọn gàng sau gáy, toát lên vẻ đặc trưng của người con gái Á châu vô cùng giỏi giang. Đôi hoa tai tinh xảo trên vành tai có thể chứng minh tính tình vô cùng dịu dàng của nàng, nhưng ánh mắt lúc này lại vô cùng sắc bén, nhìn thẳng vào gương mặt đầy lo sợ của nhân chứng bên nguyên.

"Phản đối!" Luật sư bên nguyên lập tức đứng dậy, không vui nhìn lướt qua nữ luật sư đối diện, “Thưa quan toà, câu hỏi vừa rồi không có liên quan tới vụ án, nhân chứng bên tôi không cần phải trả lời.”

Quan toà còn chưa kịp mở miệng, nữ luật sư đã mỉm cười phản bác, "Thưa quan toà, tôi có đầy đủ bằng chứng chứng minh thân chủ tôi là người vô tội. Mà câu hỏi vừa rồi chính là vấn đề mấu chốt.”

Quan toà nghe vậy liền trang nghiêm tuyên bố, "Phản đối vô hiệu, luật sư biện hộ mời tiếp tục."

Nữ luật sư khinh miệt nhìn thoáng qua luật sư đối phương thêm lần nữa, đi đến trước mặt nhân chứng, nàng khẽ vươn tay ra, hơi nghiêng người về phía trước, kề khuôn mặt xinh đẹp lại gần sát nhân chứng, đôi môi anh đào chậm rãi phát ra từng câu, từng chữ vô cùng kiên quyết.

"Nhân chứng bên nguyên, mời trả lời câu hỏi vừa rồi!"

Nhân chứng vô thức lau mồ hôi trán. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, hắn đã nhận rõ sự sắc bén của nữ luật sư này. Khẽ liếm liếm môi, “Tôi…tôi không thấy rõ lúc đó anh ta mặc quần áo gì?”

"Không thấy rõ? Ngay cả mặc quần áo gì anh cũng không thấy rõ, làm sao anh dám khẳng định người đêm đó là thân chủ tôi?” Khoé môi Lạc Tranh khẽ nở nụ cười vô cùng đẹp đẽ, nhưng lại hệt như thuốc độc từ từ thấm vào lý trí đối phương.

"Tôi…tôi, nhất định là anh ta, bởi vì tôi cảm giác chính là anh ta, tôi nhận ra dáng người của anh ta.” Nhân chứng bên nguyên vô cùng căng thẳng, đưa tay chỉ vào đương sự ngồi cách đó không xa.

Ở trên toà, một tên thoạt nhìn đã biết là con nhà giàu, quần áo là lượt, dáng vẻ phóng túng bất cần. Trong miệng hắn còn ngậm một que tăm. Khi nhìn thấy một màn này, hắn lạnh lùng cười, trong mắt không hề có chút bối rối, bởi hắn quá tin tưởng vị luật sư đại diện cho mình  - người đẹp luật sư tiếng tăm lừng lẫy trong luật giới - Lạc Tranh. Không kể đến cơ trí vô cùng sắc bén, điểm quan trọng nhất là trên toà luôn luôn tỉnh táo, rất biết kiềm chế. Từ khi bước chân vào nghề tới nay, Lạc Tranh chưa từng biết đến thua kiện là gì, bởi vậy được người trong ngành gọi là “Hoa anh túc độc.”

Lạc Tranh nghe xong những lời của nhân chứng, quay đầu nhìn về phía luật sư đối phương, trong đôi mắt long lanh có thể dễ dàng nhận ra ý châm chọc, “Peter, thì ra nhân chứng bên anh đều dựa vào cảm giác để nhận người sao?”

Luật sư Peter sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, trong giới luật sư ai cũng biết, ai cùng lên toà với vị nữ luật sư châu Á - Lạc Tranh này đều không thể đấu lại được. Bởi vì ở trên toà, nàng sẽ không để cho luật sư đối phương một chút cơ hội nào.

Nhân chứng nóng nảy, vội vàng nói: "Tôi cảm giác chính là anh ta! Cảm giác của tôi không hề sai!"

"Tôi muốn biết, lúc đó anh có nhìn thấy rõ ràng mặt thân chủ của tôi hay không?” Lạc Tranh đưa mắt nhìn vào mặt nhân chứng, đôi mắt đẹp sắc bén như dao khiến người ta không thể tránh né.

"Tôi, tôi... Lúc ấy trời rất tối…"

"Anh chỉ cần trả lời tôi…thấy rõ hay không thấy rõ?” Lạc Tranh lạnh lùng cắt ngang lời anh ta.


Hồi 2: Bông hoa lạnh lùng

Chương 1 - Phần 2: Nữ luật sư xinh đẹp



"Tôi..." Nhân chứng bị khí thế của Lạc Tranh làm cho kinh sợ, lắp bắp nói, “Tôi…không thấy rõ.”

Bồi thẩm đoàn đưa mắt nhìn nhau, động tác ghi chép cũng dừng lại, mà trong mắt luật sư bên nguyên lại toát lên sự lo lắng.

Khoé môi Lạc Tranh nổi lên nụ cười nhẹ, vô cùng kích thích thần kinh của luật sư bên nguyên. Trên toà ai cũng biết, chỉ cần Lạc Tranh lộ ra nụ cười như vậy, có nghĩa là đã nắm chắc phần thắng trong tay.

Luật sư bên nguyên lại đứng lên lần nữa, nhìn về phía quan toà lớn tiếng nói: "Phản đối! Luật sư biện hộ đang chơi chữ với nhân chứng bên tôi!"

"Thưa quan toà, tôi có lý do để nghi ngờ lời khai của nhân chứng bên nguyên không đủ tin cậy cứ để tạo thành căn cứ trước toà.” Quả nhiên, lời phản bác của Lạc Tranh tuy âm lượng không lớn nhưng lại mang theo đầy đủ uy lực cần thiết.

Quan toà gật đầu, "Phản đối vô hiệu! Luật sư biện hộ, cô có bằng chứng gì chứng minh lời khai của nhân chứng không đáng tin cậy?”

"Thưa quan toà, trong tay tôi là bản khẩu cung của nhân chứng lúc ở sở cảnh sát. Lúc đó, cảnh sát đã kiểm tra được trong cơ thể nhân chứng có nồng độ cồn quá mức cho phép. Theo quy định của luật pháp, lời khai của nhân chứng say rượu không có giá trị pháp lý.”

"Tôi…tôi lúc ấy có uống chút rượu, nhưng mà không có say, tôi nhìn thấy được người đó chính là anh ta…”

"Cộp cộp cộp!" Quan toà cầm chiếc búa lên gõ ba tiếng, "Nhân chứng, yêu cầu giữ yên lặng! Luật sư biện hộ, trình lên đây chứng cứ của cô."

Lạc Tranh lại lần nữa nhếch môi, nhìn về phía luật sư bên nguyên, trong đáy mắt hoàn toàn là nụ cười chiến thắng.

Luật sư bên nguyên bất đắc dĩ thở dài...

***

Mùa này, khắp nơi ngập tràn sắc hoa đào. Bên ngoài toà án tối cao có kiến trúc theo phong cách La Mã cổ, cánh hoa bay rợp trời dưới ánh nắng vàng rực tạo nên một cảnh tượng vô cùng đẹp mắt.

Một người đàn ông mặc âu phục đứng thẳng người trước một chiếc xe thương vụ màu tối, vẻ mặt vô cùng xấu hổ. Anh ta chính là luật sư bên nguyên vừa mới thua kiện trong phiên toà, hiện giờ, sắc mặt vô cùng khó coi.

"Thực xin lỗi, ngài Louis. Phiên toà hôm nay tôi đã cố gắng hết sức. Mặc dù có đầy đủ nhân chứng, vật chứng nhưng vẫn bị thua kiện.” Anh ta nhìn người đàn ông ngồi trong xe, thấp giọng xin lỗi, “Tôi không nghĩ tới, luật sư biện hộ cho bên kia lại chính là hoa anh túc độc Lạc luật sư. Cô ta…cô ta nổi tiếng là quỷ biện, trên toà, cho dù có nhân chứng, vật chứng đầy đủ, cô ta vẫn có thể thắng kiện.”

Nói đến đây, anh ta thận trọng nhìn thoáng qua người đàn ông trong xe. Cửa xe được hạ xuống, ánh nắng mặt trời chiếu vào, chiếu lên gò má của hắn. Vì hắn đeo kính râm nên không thể thấy rõ dung mạo, nhưng từ đôi môi đang mím chặt lại kia, không khó để nhận ra vẻ kiêu ngạo, ngông cuồng. Khí thế khiếp người toả ra từ hai hàng lông mày mạnh mẽ khiến người ta không thể coi thường.

Người đàn ông vẫn không nói một lời, nhưng khuôn mặt cương nghị lại khẽ chuyển hướng nhìn về phía người con gái mới bước ra từ cửa toà án. Gió nhẹ thổi qua khiến những cánh hoa đào rơi lả tả, khiến cho người con gái đi giữa khung cảnh đó phảng phất một vẻ đẹp kiêu sa.

Nàng mặc một chiếc áo sơ mi lụa trắng ôm sát người, cổ áo hơi mở để lộ da dẻ trắng mịn cùng với chiếc huy hiệu sáng lấp lánh chỉ rõ nghề nghiệp của mình, kết hợp cùng một chiếc jupe dài tới đầu gối, ôm lấy từng đường cong của thân hình tuyệt mỹ. Tất chân màu da trong suốt như thuỷ tinh phản xạ dưới ánh sáng mặt trời toát lên vẻ mê người. Bàn chân ngọc sải bước trên đôi giày cao gót dưới khung cảnh hoa đào bay bay, gương mặt lộ rõ niềm vui sướng.

Cặp mắt như chim ưng đằng sau cặp kính râm khẽ nheo lại, khoé môi nổi lên một nét tà mị dễ dàng nhận thấy.

"Ngài Louis, cô ấy tên là Lạc Tranh, người Hongkong, năm nay 25 tuổi, là luật sư biện hộ trong phiên toà hôm nay. Hiện đang làm việc cho văn phòng luật sư Húc Doanh ở Hongkong, thông thạo về các vụ kiện tụng thương mại. Bởi trên toà luôn nổi tiếng với sự sắc sảo, cho nên được người trong giới gọi là “Hoa anh túc độc”. Trợ lý bên cạnh liền tranh thủ báo cáo thông tin mà mình biết được.


Hồi 2: Bông hoa lạnh lùng

Chương 1 - Phần 3: Nữ luật sư xinh đẹp



Người đàn ông vẫn không hề nhìn vào tập tài liệu, chỉ hơi khẽ hất chiếc cằm kiêu ngạo lên.

"Húc Doanh?" Tiếng nói trầm thấp thản nhiên cất lên nhưng lại lộ ra sự thâm thuý ẩn chứa.

Trợ lý vội vàng nói: "Văn phòng luật sư Húc Doanh rất nổi tiếng ở Hongkong. Mới xuất hiện ở Hongkong vài năm trở lại đây, nhưng mà luật sư của văn phòng thường xuyên tiếp nhận các án kiện quốc tế.” Nói tới đây, người trợ lý dè dặt nhìn thoáng qua người đàn ông bên cạnh, thấp giọng nói, “Người lập nên Húc Doanh là Ôn Húc Khiên. Ngài Louis, không biết ngài còn nhớ người này hay không?”

"Ôn Húc Khiên?" Hàng lông mày rậm của người đàn ông khẽ cau lại, vẻ suy tư. Một giây sau, khoé môi cong lên một nụ cười thâm thuý khó hiểu, “Đã lâu không gặp!”

"Ý của ngài là..." Trợ lý không cách nào đoán được ý nghĩ của hắn.

"Lái xe!" Tiếng nói trầm thấp mang tính mệnh lệnh cất lên, vẻ tà mị bên môi càng đậm hơn.

"Vâng, ngài Louis."

Xe nghênh ngang rời đi, chỉ để lại luật sư bên nguyên vẻ mặt lúng túng, quay mặt lại liền nhìn thấy Lạc Tranh cách đó không xa đang bước tới. Hắn căm phẫn tiến lên…

"Lạc luật sư, xin dừng bước!"

Đang nghe trợ lý Khả Khả sắp xếp lịch làm việc, Lạc Tranh nghe vậy liền dừng lại, khẽ quay đầu, vài cánh hoa đào rơi xuống trước mặt nàng, nhẹ nhàng nhảy múa dưới ánh mặt trời, khẽ xoay tròn rơi dưới chân nàng, đẹp không tả xiết.

Đem tài liệu trong tay giao cho trợ lý Khả Khả xong, nàng nhẹ nhàng cười một tiếng, "Hoá ra là KET tiên sinh, phiên toà đã kết thúc, không biết anh có gì chỉ giáo?"

Trong mắt luật sư bên nguyên tựa như muốn bốc lửa, lạnh lùng nói, “Tôi nào dám nói đến hai chữ chỉ giáo, chẳng qua có một câu muốn nhắc nhở Lạc luật sư.”

"A? Mời nói!" Khoé môi Lạc Tranh thấp thoáng một nụ cười nhạt.

"Tôi biết rõ Lạc luật sư trên toà mọi việc đều thuận lợi, nhưng là cô nên nhớ kỹ, không phải vụ án nào cũng có thể tiếp nhận. Chẳng lẽ trong mắt Lạc luật sư chỉ có tiền? Vì tiền thậm chí có thể bóp méo sự thật, khiến người tốt phải chịu oan uổng.”

"KET tiên sinh nói quá lời, Lạc Tranh tôi chẳng qua chỉ là một luật sư nho nhỏ mà thôi, cho nên sẽ xem trọng lợi ích, nhưng mà…” Lạc Tranh đổi giọng, nụ cười trong mắt ánh lên một tia sắc sảo, “KET tiên sinh làm sao biết tôi nhất định sẽ đổ oan cho người tốt? Vừa rồi toà đã tuyên án, chẳng lẽ KET tiên sinh lại hoài nghi với phán đoán của quan toà?”

"Tôi đương nhiên sẽ không hoài nghi quyết định của quan toà, chỉ là có chút chứng cứ chắc là do Lạc luật sư đã tận lực an bài?” Luật sư bên nguyên vừa nghĩ lại một màn vừa rồi trên toà, lại tức giận không thôi. Thua trong tay một người phụ nữ, việc này khiến hắn không biết để mặt mũi ở nơi nào?”

Lạc Tranh cười khẽ, "Tôi chỉ biết ăn ngay nói thật thì sao có thể nguỵ tạo chứng cứ được đây? KET tiên sinh nói như vậy thì hoá ra bồi thẩm đoàn kia toàn những người mù cả sao?”

"Cô…” Luật sư bên nguyên tức đến run người, "Đó là do cô giỏi quỷ biện! Có người nào không biết Lạc Tranh cô có bản lãnh đem người chết nói thành người sống.”

"Nếu như đây là lời tán thưởng của anh, tôi xin nhận. Nhưng tôi cũng tốt bụng khuyên KET tiên sinh một câu, “Lời nói vô căn cứ tốt nhất hãy nói ít đi một chút, nếu không để bị kết tội phỉ báng thì sẽ chẳng hay ho chút nào đâu. Khả Khả, chúng ta đi!”. Nói xong, nàng cũng không buồn quay đầu lại, liền rời đi.

Trợ lý Khả Khả liền theo sát phía sau.

Một trận gió thổi tới, cánh hoa đào bay rợp trời, khẽ che đi ánh mặt trời, rơi lả tả sau lưng Lạc Tranh…

"Cô, cô…” luật sư bên nguyên bị chọc giận gần chết.


Hồi 2: Bông hoa lạnh lùng

Chương 1 - Phần 4: Nữ luật sư xinh đẹp



Trên độ cao mười nghìn thước, máy bay khuất trong tầng mây.

Văn phòng luật sư Húc Doanh nằm trong khu vực phồn hoa bậc nhất Hongkong, bốn phía các cao ốc mọc lên san sát. Ánh mặt trời chiếu lên cửa kính, phản xạ lại ánh sáng chói loá.

Thang máy cao tốc chạy thẳng lên tầng 39, tiếng giày cao gót thanh nhã của Lạc Tranh tiến vào văn phòng, trợ lý đi bên cạnh báo cáo công việc.

"Cuộc hẹn ngày mai vẫn chưa được xác nhận, có gì khó khăn sao?"

"Lạc luật sư, tôi biết. Thực xin lỗi, sáng nay tôi đã xác nhận qua, nhưng là…”

"Tôi không muốn nghe bất kỳ lời giải thích nào. Tóm lại phải giải quyết chuyện này nhanh một chút, còn nữa…” Lạc Tranh vừa đi về phía phòng làm việc, vừa lấy tay day day thái dương, “Thông báo cho tổ nhân chứng 303 bên kia, nhân chứng có liên quan tới vụ kiện không dùng được. Tôi muốn nhân chứng phải là người ăn nói lưu loát, ít nhất sẽ không bị doạ cho chân tay mềm nhũn lúc ở trên toà. Trả lời Mike tiên sinh, tôi sẽ tham dự hôn lễ của anh ta, nhưng tôi muốn tài xế tới đón trong vòng 15 phút nữa. Còn nữa, gọi đến đài truyền hình, nói với họ tôi sẽ không tham gia bất cứ tiết mục nào. 1h30 chiều gọi điện tới cửa hàng trang sức, lựa chọn một món quà thích hợp tặng cho khách hàng. Còn nữa, lập tức mang hồ sơ vụ kiện tới cho tôi.”

Trợ lý Khả Khả vừa đi theo bên cạnh vừa nhanh chóng ghi chép lại. Tất cả luật sư ở văn phòng đều biết, làm trợ lý cho Lạc Tranh vô cùng cực khổ, tốc độ nói chuyện của nàng luôn rất nhanh, hơn nữa chuyện đã nói sẽ không bao giờ nhắc lại. Cho nên, trợ lý có thể làm việc bên cạnh Lạc Tranh thường là tinh anh trong số những tinh anh.

"Lạc luật sư" ...

"Lạc luật sư" ...

Những nhân viên đang làm việc cũng rối rít đứng dậy, kính trọng chào hỏi.

Lạc Tranh gật đầu, đi vào phòng làm việc, "Việc cuối cùng là, hai giờ nữa Ôn tiên sinh sẽ xuống máy bay, nhớ nhắc tôi, tôi muốn tự mình đi đón. Đây là cái gì?” Sau một hồi dặn dò, Lạc Tranh nhìn thấy một hộp quà tinh xảo đặt trên bàn làm việc, khẽ nhíu mày, mỉm cười hỏi.

Trợ lý Khả Khả ngẩn người, thư ký gõ cửa đi đến, vừa cười vừa nói: "Lạc luật sư, đây là món quà hôm nay vừa đưa tới, nói là tặng cho cô."

Lạc Tranh cũng chẳng hề ngạc nhiên. Kể từ khi nàng trở thành luật sư, quà tặng lớn nhỏ dường như đã chất đầy cả phòng làm việc, nhưng nhiều nhất vẫn là hoa tươi, bởi vì đàn ông theo đuổi nàng thực sự quá nhiều.

Trợ lý Khả Khả tiến lên, mở hộp quà ra, mới chỉ khẽ mở một chút, đột nhiên kinh hô thành tiếng, đủ thu hút hết thảy sự chú ý của tất cả luật sư trong văn phòng. Tay cô run lên, cả hộp quà rơi trên sàn, đồ bên trong văng ra tung toé.

Không ngờ trong hộp là chuột chết máu chảy đầm đìa, lại còn có một tờ giấy viết đặc kín những rời nguyền rủa.

Thư ký sớm đã bị doạ đến mặt mày tái nhợt.

Lạc Tranh thấy thế, trên mặt không chút biểu cảm, chỉ là cầm lấy dụng cụ quét dọn, thản nhiên nói, “Không cần ngạc nhiên, loại chuyện kiểu này mọi người có thấy cũng đừng nên lấy làm lạ.”

Có người yêu thích Lạc Tranh thì đương nhiên cũng có khối người hận nàng. Nàng từng giúp đỡ khá nhiều thân chủ thắng lợi trong các vụ kiện thương nghiệp, cho nên đương nhiên sẽ đắc tội với bên kia. Nhận được quà tặng kiểu này chỉ là nguy hiểm cỏn con, nghiêm trọng hơn có thể sẽ nguy hiểm đến tính mạng.

"Lạc…Lạc luật sư, hay là để tôi quét dọn đi..." Thư ký tiến lên, nơm nớp lo sợ nói.

"Thôi, cô trở về chỗ ngồi mà trấn tĩnh lại đi." Lạc Tranh nhẹ nhàng nói.

Tuy trong công việc, Lạc Tranh nổi tiếng là sắc bén và nhạy cảm, cũng rất mạnh mẽ, thẳng thắn. Nhưng mà trước giờ nàng luôn phân biệt công tư rõ ràng, ngoài lúc làm việc cũng rất hoà đồng với mọi người, không chút kiêu ngạo. Đây cũng chính là nguyên nhân khiến nàng chiếm được cảm tình của đông đảo đồng nghiệp.

Khi Lạc Tranh khẽ thở dài quét dọn, một bàn tay đàn ông nhẹ nhàng đặt lên bàn tay nhỏ bé của nàng, ánh sáng từ đôi giày da phản chiếu trong mắt, cùng lúc đó, bên tai vang lên tiếng cười nhẹ…

"Để cho anh đi, con gái không thích hợp làm những chuyện như vậy."



P/S: Nhờ ngày xưa xem 1 lố phim HK nên edit chap này không mấy vất vả

Bình luận

Bopoxi  chính xác xem TVB nhiều nên đọc chuyện cũng dễ hiễu.  Đăng lúc 10-3-2013 02:19:50
live-w-passion  đúng đúng, xem phim tvb nhiều thì các thuật ngữ này không khó ^^  Đăng lúc 2-3-2013 22:04:30
tr_hamy  truyện hay  Đăng lúc 8-2-2013 23:01:11
Nhutphonglin  Mình đang muốn nhảy hố này lắm. Bạn có thể sữa chữ size 3 được k??? mắt mình hơi yếu :(  Đăng lúc 23-4-2012 15:51:17

Dùng đạo cụ Báo cáo

♥♥♥T.M.T Diệp Chính Thần♥♥♥

Rank: 4

Đăng lúc 15-3-2012 08:58:06 |Hiện toàn bài
Chưa đọc TT này, nhưng nhà làm sẽ đọc

Đã nghe qua, nhưng chưa nhào đầu zô vì còn bận rộn quá

Hình như nhà mình có 1 threa của TT này rồi nhỉ?? zậy phải làm sao??

Bình luận

Nhutphonglin  Chưa đọc....sr chủ thớt, nhào zô là com....hjhjhj  Đăng lúc 15-3-2012 09:01:09
tabbycat0405  Bạn đọc phần "Lời người edit" để biết thêm chi tiết nhé  Đăng lúc 15-3-2012 09:00:13

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 2

Đăng lúc 15-3-2012 09:27:25 |Hiện toàn bài
Mình rất ủng hộ bạn edit tiếp truyện này. Mình đã đọc ở vfic hết các phần họ edit, cũng muốn đọc tiếp nhưng thấy họ lâu quá không edit tiếp. Bạn có thể xin phép họ để post các phần đầu của truyện vào thread này không? như vậy đọc sẽ liền mạch hơn, và truyện sẽ hoàn hơn.

Thứ nữa là mình có góp ý nho nhỏ thể này: Đây là truyện hiện đại, vì vậy bạn thay đại từ cho phù hợp với hiện đại được không? Chẳng hạn "nàng" thay bằng "cô", "ngươi" thay bằng "anh".

Truyện của Ân Tầm rất dài. Hi vọng bạn sẽ theo dự án này đến cùng nhé.

Bình luận

tabbycat0405  Để dành thì k biết dành bao nhiêu cho đủ, sau này mình sẽ dồn bài vào vậy  Đăng lúc 15-3-2012 10:54:25
Ice_Cube  nếu bạn định edit phần đầu nữa thì để dành chỗ post đi  Đăng lúc 15-3-2012 10:46:26
tabbycat0405  Mình lúc edit cũng đã thử dùng từ "cô" nhưng mình thấy nó thực sự không phù hợp với style của mình nên mới để "nàng", nhưng mình cũng cố gắng không lạm dụng   Đăng lúc 15-3-2012 09:37:20
tabbycat0405  Bản bên vfic đã có bạn post rồi nên mình không muốn trùng lặp với phần của bạn ý. Sau này có thời gian sẽ edit cả phần đầu cho hoàn chỉnh ^^  Đăng lúc 15-3-2012 09:33:31

Dùng đạo cụ Báo cáo

Tiểu Sắc Nữ

Rank: 2

Đăng lúc 15-3-2012 09:52:12 |Hiện toàn bài
Rất hoan nghênh đã làm tiếp bộ này !

Mình là người đã post phần mang từ Vficland qua nhà, cơ mà bên Vficland làm quá sức chậm. Mình có hỏi các bạn ấy thì tình hình là : người vẫn thường xuyên edit cho bộ này xin nghỉ vì quá bận, bạn nhận làm tiếp bộ này hiện nay cũng bận nốt, vậy nên drop vô thời hạn.

Có bạn tabbycat0405 làm tiếp Dụ tình thật tốt, đây quả thật là một truyện rất hay, có thể nói là hay nhất của Ân Tầm.

P/s : Quả thật đối với những độc giả khó tính, đại từ nhân xưng được họ đánh giá rất cao, đòi hỏi nhiều ở bản edit chuẩn mực, như mình đây và một số bạn trong nhà mình quen biết, các bạn ấy rất quan tâm đến chuyện này.
Hi vọng bạn tiếp nhận ý kiến đóng góp của mọi người để hoàn thiện hơn bản edit
Nếu bạn không dư dả thời gian nhiều, có thể kêu gọi thêm vài bạn có chung sở thích và tạo nhóm như trong nhà mình đang có Sa Ngã Group (hiện đang làm bộ Sa Ngã Vô Tội), như vậy sẽ có thêm động lực và áp lực cũng giảm bớt. Có khi công tác PR tốt độc giả lại kéo đến ầm ầm ấy, vì truyện này căn bản quá hấp dẫn đi

Edit thêm ^_^ : Bạn edit câu chữ khá rõ nghĩa, đọc rất dễ chịu, có lẽ đã có kinh nghiệm làm qua edit hoặc trans

Bình luận

Nhutphonglin  Rất muốn nhảy hố này, bạn có thể để chữ size 3 được k?? mắt mình hơi yếu :(  Đăng lúc 23-4-2012 15:50:35
Wassupmylover  ( thực ra là mih đang dụ dỗ để có ng` 8 về 7 ngày ;))  Đăng lúc 15-3-2012 23:03:26
Wassupmylover  thực ra thì lúc đầu đọc thấy nam9 có vẻ tỏ ra 'nguy hiểm' biến thái thật. Nhưng đọc đến bâyh ai cũng ước mìh đc như nữ9 đấy ^^  Đăng lúc 15-3-2012 23:02:53
Wassupmylover  sao lại k mò 7 ngày :))) đang đến khúc hay , sáp hết r. Mình thì lại ngiện 7 ngày :)  Đăng lúc 15-3-2012 20:49:06
titata  tôi hiểu cô Cút ạ. tôi cũng chịu không nổi cái vụ đại từ nhân xưng này. ngày xưa bộ ĐLCChẩm vì chuyện này, ko đọc được, đại từ dùng muốn điên í @_@   Đăng lúc 15-3-2012 10:34:19
Dad, Where Are You Going? 아빠! 어디가?

Dùng đạo cụ Báo cáo

Lười giai đoạn cuối ^^!

Rank: 7Rank: 7Rank: 7

Cống hiến K-zone

Đăng lúc 15-3-2012 10:57:33 |Hiện toàn bài

Editor: tabbycat0405

Hồi 2: Bông hoa lạnh lùng

Chương 2 - Phần 1: Nguy cơ ập xuống




Màn đêm buông xuống, ánh sáng rực rỡ của những vì sao trên trời cũng tỏ ra thua kém ánh đèn neon của thành phố hoa lệ. Bên cạnh cửa sổ sát đất, Lạc Tranh mặc một bộ y phục màu trắng ngồi thoải mái trên sofa, khóe môi lấp lánh nụ cười.

“Em không biết anh lại về Hongkong sớm vậy, lúc chiều em đang định chuẩn bị xe đi đón cơ.” Nàng hướng về người đàn ông phía đối diện, khuôn mặt ôn nhu toát lên dáng vẻ thư sinh. Đó chính là người thành lập nên văn phòng luật Húc Doanh - Ôn Húc Khiên, là đàn anh mà Lạc Tranh thầm mến 4 năm qua. Khi anh ta mở ra văn phòng luật năm đó, hai người bọn họ cuối cùng cũng nắm tay nhau, trở thành một đôi Kim Đồng Ngọc Nữ trong giới luật sư.

Nếu như nói Lạc Tranh là một đóa hoa anh túc mỹ lệ thì Ôn Húc Khiên tựa như đất đai và nguồn nước nuôi dưỡng đóa hoa anh túc này. Tính tình anh cũng hệt như dòng họ anh đang mang, vô cùng ôn hòa phù hợp với dáng vẻ lịch sự, nho nhã. Húc Khiên đối với người khác luôn khiêm tốn, giữ lễ nghĩa, hơn nữa tướng mạo cũng không tệ, có đầy đủ khí chất phong độ của một trí thức. Bất kỳ ai cũng sẽ không dám nghĩ đến chuyện dây dưa gây chuyện với một luật sư danh tiếng như vậy.

Lạc Tranh cùng Ôn Húc Khiên tựa như lửa nóng với dòng nước ấm. Có đôi khi Lạc Tranh còn cho rằng, Ôn Húc Khiên thích hợp làm một vị quan toà hơn là làm luật sư. Nhưng khi anh ở trên tòa cũng có sức thu hút rất riêng, chỉ là không giống như Lạc Tranh, mạnh mẽ tấn công phá vỡ phòng tuyến của đối phương mà thôi.

"Anh muốn cho em một niềm vui bất ngờ." Ôn Húc Khiên vẫn luôn là một người đàn ông chu đáo như vậy. Không những thế, anh còn luôn chủ động tạo ra sự lãng mạn. Đối với những việc như vậy, Lạc Tranh luôn tỏ ra kém hơn, mặc dù nàng là phái nữ nhưng đối với những chuyện lãng mạn kiểu này lại hoàn toàn mù tịt.

Lạc Tranh khẽ nhấp một chút vang đỏ, không nói gì. Nàng vốn là một cô gái dám yêu dám hận, chỉ là đối với chuyện tình yêu thì lại không biết nên mở miệng thế nào.

Ôn Húc Khiên chăm chú nhìn nàng, lấy từ trong cặp tài liệu ra hai chiếc vé máy bay, đưa tới trước mặt nàng.

"Đây là..." Lạc Tranh có đôi chút khó hiểu nhìn anh.

"Tranh Tranh, không phải em từng nói muốn đi Australia lặn biển ngắm san hô sao? Anh đã đặc biệt đặt vé rồi, chúng ta có thể qua đó nghỉ ngơi thật thoải mái.” Ôn Húc Khiên nhẹ nhàng nói.

Lạc Tranh hơi ngẩn người, "Ngày kia đã bay sao? Húc Khiên, em không thể thu xếp mọi thứ nhanh như vậy được. Anh cũng biết tuy vụ kiện quốc tế với bên Pháp kia chúng ta đã thắng, nhưng mà còn rất nhiều việc vẫn phải xử lý, bây giờ sao có thể đi nghỉ?”

Ôn Húc Khiên khẽ chớp mắt, có vẻ muốn nói gì đó lại thôi.

Lạc Tranh vẫn là người rất nhạy cảm, ánh mắt tinh anh luôn giỏi nhìn thấu lòng người, thấy thế liền thử dò xét, “Húc Khiên, đã xảy ra chuyện gì?”

Ôn Húc Khiên khẽ nở nụ cười khổ, "Tranh Tranh, đúng là cái gì cũng không thể gạt được em." Khẽ thở dài nói, "Thật ra anh đã thua kiện ở phiên tòa bên đại lục rồi."

Lạc Tranh hơi giật mình, nhưng một giây sau liền cười, "Nếu đã lên tòa, dĩ nhiên sẽ có thắng có thua. Húc Khiên, không sao đâu.”

"Tranh Tranh, em không cần an ủi anh. Có lẽ anh thật sự không thích hợp làm luật sư." Ôn Húc Khiên khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo chút miễn cưỡng.

"Nói bậy, trong giới luật sư có ai không biết cái tên Ôn Húc Khiên chứ? Anh là luật sư có đẳng cấp, sao có thể dễ dàng buông xuôi như vậy?”

"Tranh Tranh, thật lòng mà nói, tư chất của anh không bằng em. Em thông minh, có sự nhạy cảm trời sinh của người luật sư. Dựa vào những vụ kiện mấy năm nay mà nói, em đánh đâu thắng đó, mà anh thì nửa thắng nửa bại. Có nhiều lúc, anh thật sợ...”, Ôn Húc Khiên nói được phân nửa liền dừng lại.

Lạc Tranh chăm chú nhìn Húc Khiên, tuy lời nói của anh mới thốt ra nửa chừng, nhưng nàng cũng đoán được hàm ý trong đó, ánh mắt vô cùng dịu dàng, nói “Anh sợ em sẽ bỏ anh mà đi sao?”


Hồi 2: Bông hoa lạnh lùng

Chương 2 - Phần 2: Nguy cơ ập xuống



Ngón tay Ôn Húc Khiên hơi run lên, ngước mắt nhìn nàng vô cùng ôn nhu, “Tranh Tranh, em sẽ không rời bỏ anh, bởi vì em yêu anh.”

Lạc Tranh khẽ cười, kéo qua bàn tay to của anh, giọng nói vốn luôn tỉnh táo trước giờ trở nên vô cùng nhu hòa, “Nếu đã hiểu rõ tâm ý của em sao còn vội vã đặt vé máy bay? Húc Khiên, em và anh đã ở bên nhau 4 năm rồi, chẳng lẽ đến giờ anh còn hoài nghi tình cảm em dành cho anh sao?”

"Tranh Tranh..." Ánh mắt Ôn Húc Khiên khẽ dao động, kéo tay nàng đặt lên môi mình, để cho mùi thơm ngát tỏa ra từ ngón tay thon nàng quanh quẩn trong hơi thở. “Anh biết em yêu anh, nhưng thời gian gần đây, anh vẫn luôn có cảm giác lo lắng. Em càng ngày càng ưu tú, càng ngày càng thu hút sự chú ý của người khác. Nhiều lúc, anh thật muốn đem em khóa trong nhà cả ngày, không để cho em gặp bất kỳ ai, không để cho em làm bất kỳ chuyện gì.”

Lạc Tranh đầu tiên hơi kinh ngạc, nhưng trong chớp mắt liền nở nụ cười xinh đẹp lộ rõ lúm đồng tiền, toát lên một vẻ mê hoặc, nói “Húc Khiên, gần đây anh sao vậy? Những lời thế này trước giờ anh chưa từng nói.”

Ôn Húc Khiên khẽ hôn lên ngón tay trắng mịn, chăm chú nhìn nàng, "Tranh Tranh, em sẽ luôn ở bên anh đúng không? Cho dù có xảy ra chuyện gì, cho dù có một ngày anh trắng tay, em cũng sẽ yêu anh như lúc này?”

"Dĩ nhiên là vậy rồi, Húc Khiên. Lúc chúng ta mới ở bên nhau, anh cũng là hai bàn tay trắng.” Lạc Tranh khẽ nở nụ cười, đan tay vào bàn tay Húc Khiên, “Hôm nay anh rất lạ, có chuyện gì không thể nói với em sao?”

Ôn Húc Khiên nghe vậy, trên mặt khẽ nở nụ cười khổ, ánh mắt vô cùng nghiêm túc.

"Tranh Tranh, có một chuyện anh phải nói với em. Thực ra vụ thua kiện bên đại lục lần này có ảnh hưởng rất lớn đến uy tín của văn phòng luật chúng ta. Ngay cuộc điện thoại anh vừa nhận, đã có sáu tập đoàn yêu cầu hủy bỏ quan hệ hợp tác với văn phòng. Rất nhiều hợp đồng tư vấn mới ký kết cũng bị rút lại. Cứ theo đà này, văn phòng sẽ rơi vào tình cảnh vô cùng khó khăn. Em cũng biết, Hongkong là một thành phố rất coi trọng đến hiệu quả cùng lợi ích, đối với việc của văn phòng chúng ta lần này, một khi đã mất đi uy tín, kết quả...”

Lạc Tranh lúc này thực sự sợ đến ngây người. Nỗi sợ hãi này đã nhiều năm rồi chưa từng xuất hiện trên gương mặt nàng. “Sao có thể như vậy? Hợp đồng đều đã ký kết xong cả, sao bọn họ có thể bội tín?”

"Bọn họ thà rằng hủy hợp đồng cũng không muốn hợp tác cùng một văn phòng luật có tiền sử thua kiện, đây chính là sự thực tàn nhẫn.” Ôn Húc Khiên hít sâu một hơi, thở dài nhìn Lạc Tranh, “Bọn họ thà rằng trả chút phí tổn bồi thường phá hủy hợp đồng cũng không muốn sau này tập đoàn mình phải chịu tổn thất.”

Lạc Tranh bất đắc dĩ lắc đầu, thu tay lại khoanh trước ngực, "Bỏ đi, cho dù tổn thất vài hợp đồng bên đại lục cũng không sao. Chúng ta cũng không chỉ tiếp nhận các vụ kiện trong nước, thị trường Hongkong rất lớn, vẫn còn không ít các công ty, tập đoàn nước ngoài mà.”

"Thật ra...mọi chuyện vốn không đến nỗi tệ như vậy, chỉ là..." Ôn Húc Khiên nét mặt có chút do dự.

"Anh sao vậy?"

"Tranh Tranh..." Ôn Húc Khiên hơi nghiêng người về phía trước, chăm chú nhìn nàng, nói khẽ, “Anh biết em đã thắng vụ kiện bên Pháp, vốn đây là một chuyện tốt lại bị anh làm hỏng mất. Đến hôm nay anh mới biết, thì ra đối phương đang có ý hợp tác cùng văn phòng chúng ta. Cũng do tổ ngoại vụ của văn phòng làm việc sai sót. Tập đoàn bên nguyên trong vụ kiện vừa rồi của em chính là tập đoàn RM, vốn định đề nghị chúng ta làm cố vấn pháp luật cho tập đoàn họ. Không ngờ tổ ngoại vụ lại khiến chúng ta gặp họa, hơn nữa lần này em làm luật sư biện hộ lại khiến họ thua kiện, thế nên...”

"Em hiểu rồi." Đôi lông mày thanh tú của Lạc Tranh khẽ nhăn lại, "Nếu đã là phúc thì không phải họa, là họa có tránh cũng không khỏi, tập đoàn RM của Pháp kia xem ra không thể hợp tác với chúng ta rồi.”


Bình luận

tr_hamy  thk  Đăng lúc 8-2-2013 23:08:04

Dùng đạo cụ Báo cáo

Nhớ Trọng Tử :X

Rank: 4

Đăng lúc 15-3-2012 12:07:59 |Hiện toàn bài
Rất ủng hộ bạn làm truyện này, thực ra mình cũng đang có ý định đọc tiếp truyện này nhưng mà ngán cái CV quá dài nên đành ngậm ngùi gác lại vì không có thời gian, giờ có bạn làm chắc là mình sẽ đọc tiếp :))

Mình thấy bạn edit khá rõ nghĩa, đọc dễ hiểu, rất thoát ý. Nhưng mà có vài chỗ bạn dùng từ mình cảm thấy chưa ổn lắm, ví dụ như:
"Vật nhỏ, em ở dưới thân tôi quyến rũ như vậy, làm sao tôi có thể buông em ra được?" Thương Nghiêu hài lòng cúi xuống hôn nàng, tiếp tục chiếm tiện nghi,


Từ vật nhỏ bạn có thể thay bằng bé cưng hoặc bé con à, từ vật nhỏ nó làm cho cái đầu óc chong xáng của mình nó toàn nghĩ tới thứ khác thôi, hichic :((

hay như đoạn này:
Bộ ngực đẫy đà bao bọc bên trong áo lót đăng-ten đen tuyền, phập phồng nương theo hơi thở hổn hển của nàng, khe rãnh thật sâu hấp dẫn tầm mắt đàn ông khiến ánh mắt hắn càng trở nên nguy hiểm.


Cụm "Bộ ngực đẫy đà" bạn có thể dùng từ " Bộ ngực căng tròn" thay thế vì khi đọc từ đẫy đà mình toàn liên tưởng tới mấy bà sồn sồn không à :))

Một chút góp ý nho nhỏ, vì mình bon chen và ham hố với lại hơi bị khó tính một chút, mong bạn đừng phật lòng hen ^^

Bình luận

tabbycat0405  Thanks bạn đã góp ý nhé :x  Đăng lúc 15-3-2012 13:47:24
Kurt  m nghĩ bạn chủ thớt k cần thêm ng hỗ trợ đâu. Mà cô sắc nữ tránh ra, dụ dỗ ng của MDH tôi làm chậm trễ tiến độ MDH bị độc giả la ó là tôi bắt đền cô á   Đăng lúc 15-3-2012 12:30:32
BW_mylove_SG  @ti: ọc thôi thôi, để tôi tập trung làm TP, một mình cụ D phân thân đủ rồi tôi mà đua đòi nữa là không biết TP bao giờ mới hoàn nữa :D  Đăng lúc 15-3-2012 12:29:32
titata  BW nhận thêm bộ này nữa đi ^^. coi như làm part time bộ này thôi, khi nào rảnh qua edit vài chỗ. liên hệ vs bạn chủ thớt nè, năn nỉ đó, làm nhé *ôm hôn mấy cái*   Đăng lúc 15-3-2012 12:24:49
BW_mylove_SG  tiền quỹ :)))))))))))))  Đăng lúc 15-3-2012 12:21:17


Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 1

Đăng lúc 15-3-2012 12:45:00 |Hiện toàn bài
Chào bạn,

Mình thấy rất vui khi bạn tiếp tục edit bộ này!

Mình cảm thấy truyện rất hấp dẫn, cuốn hút và cực kì logic!

Mính cảm thấy bạn edit rất tốt!

Cố  gắng lên bạn nhé!

Sẽ thường xuyên vào ủng hộ ^^!!

Bình luận

bongbong_pun94  tks nàng.trn hay lém  Đăng lúc 19-1-2013 00:26:37
cadmus  cám ơn bạn! ^^ truyện hay lắm ^.~  Đăng lúc 4-11-2012 14:08:46
suu230988  cám ơn bạn, mong những phần edit tiếp của bạn! Chúc bạn nhiều may mắn!  Đăng lúc 21-8-2012 23:14:54
Kurt  bạn có thể thì tham gia làm cùng bạn ấy :x.  Đăng lúc 15-3-2012 12:49:13

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Lưu trữ|Phiên bản Mobile|Kites

GMT+7, 19-5-2013 04:32

Powered by Discuz! X2

Vietnamese Translation by DiscuzVN

Kites là cộng đồng phi lợi nhuận, với nội dung được chia sẻ miễn phí giữa các thành viên. Kites không chịu bất cứ trách nhiệm gì liên quan tới các link do các thành viên tự đăng tải.

Lên trên