- Đăng ký
- 19-8-2012
- Đăng nhập lần cuối
- 5-10-2012
- Quyền đọc
- 10
- Điểm
- 19
- Bài hay
- 0
- Bài viết
- 14

|
|
Chương 3: Người em thích là như thế này đấy!
Edit : Vịt
Http://Bichsongcac.wordpress.com
Sau khi Tôn Diệu chết tiệt bỏ đi, tôi vẫn ôm thắt lưng Diệp Tư Viễn không buông. Đến khi anh hơi cử động thân mình , tôi mới giật mình buông tay.
Tôi nói: “A , thật xin lỗi.”
Lúc này tôi không biết mình phải nói gì nữa.
Anh nhàn nhạt đáp lại: “Không sao, tôi quen rồi.”
Sau đó anh im lặng rời đi.
Hai ống tay áo trống không của anh bị tôi nắm nên méo mó xẹp lại, nhìn dáng vẻ anh như vậy lòng tôi lại mềm nhũn, lấy hết dũng khí, tôi đuổi theo anh.
“Diệp Tư Viễn.” Tôi gọi anh.
Anh quay đầu nhìn tôi hỏi: “Sao cô biết tên tôi?”
Tôi bật thốt khỏi miệng: “Anh rất nổi tiếng trong trường, tùy tiện hỏi mọi người thì sẽ biết thôi.”
“Ồ, vậy à?” Anh cười cười, nụ cười ấy có chút khổ sở xót xa.
“A, xin lỗi, ý em không phải như vậy.” Tôi rất muốn cái miệng của mình ngậm lại, lặng yên vài giây , tôi lên tiếng “Em tên là Trần Kết, quả quýt ý, em học chuyên ngành quảng cáo , năm thứ nhất.”
“Có lẽ tôi không cần giới thiệu nữa, tôi nổi tiếng mà.” Anh cười với tôi.
Anh cười rộ lên trông thật đẹp, lông mày rậm, đôi mắt sáng long lanh, hình dáng đôi mắt ấy quả thực rất đẹp ,lông mi lại dài khiến tôi cảm giác nếu nhìn từ dưới lên,hàng lông mi ấy đã che khuất đôi mắt xinh đẹp. Sống mũi anh cao, đôi môi không mỏng cũng không dày,đường cong hấp dẫn làm tôi rất muốn đưa ngón tay men theo đường viền môi xinh đẹp. Răng anh không những trắng lại còn đều, khi cười lộ ra hai má lúm đồng tiền..Trông đáng yêu chết đi được.
Tôi nói: “Em xin lỗi,cả lần trước và lần này a.”
“Không sao,tôi đã nói tôi quen rồi. Hơn nữa cậu ta nói không sai, tôi là người tàn tật.”
“Anh đừng để bụng mà.” Tôi nói, “Hôm nay đều là lỗi tại em. Phải rồi, anh muốn tìm sách à? Có cần em cầm giúp không?”
“Không cần đâu. Tôi nhớ kỹ số sách rồi nói với quản lí thư viện, nhờ họ lấy giúp là được.” Anh lại liếc mắt nhìn tôi, còn nói, “Em quá lùn, muốn lấy cũng không với tới đâu.”
“Em! Em !Hôm nay em đi giày cao gót!” Tôi nâng chân lên cho anh nhìn.
Anh cười cười : “Tôi thực sự không sao đâu, em cứ làm việc của mình đi.”
Anh đuổi tôi đi, dĩ nhiên tôi sẽ không đi, tôi lẽo đẽo theo sát anh.
Anh vừa đi, vừa tìm sách, rồi lại quay lại nhìn tôi hỏi: “Em còn có chuyện gì sao ?”
Tôi chớp mắt nhìn anh.
“Diệp Tư Viễn…”
“Ừ?”
“Có thể cho em số điện thoại của anh không?” Tôi hé miệng cười.
Anh sửng sốt,sau đó đọc một dãy số, nói: “Tôi chỉ đọc một lần thôi.”
Một lần thì một lần , có gì làm khó được tôi, may mà tôi có khả năng tốc kí tốt, cho nên dãy số kia đã yên vị trong danh bạ điện thoại, lưu số điện thoại xong tôi mặt dày chạy đến cạnh anh: “Có phải có rất nhiều cô gái theo đuổi anh không? Họ muốn xin số điện thoại của anh à?”
“Ừ.” Anh thừa nhận .
“Em biết mà.” Tôi bĩu môi, “Xinh như em mà còn để ý đến anh, như vậy chắc chắn anh có hàng dài các cô gái xếp hàng theo đuổi rồi.”
Anh lại cười nói: “Sao mặt em lại dày như thế, dám nói mình xinh đẹp.”
Tôi ngước mắt nhìn anh, hỏi: “Chẳng lẽ em không xinh đẹp sao?”
Tôi biết ánh mắt tôi nhìn anh bây giờ vô cùng vô tội, còn mang theo chút điềm đạm, dễ thương, bài này tôi diễn số 1 luôn.
Anh nhìn tôi chằm chằm rồi mới mở miệng: “Ừm, vẻ ngoài không vấn đề gì, nhưng sắc mặt thì không tốt lắm.”
Tôi suy sụp, cả ngày trang điểm cẩn thận như vậy, sao sắc mặt lại không được tốt nhỉ.
Tôi nghĩ, có lẽ sau này già đi, tôi sẽ giống bà hồ ly mẹ của Uyển Tâm phải lấy mĩ phẩm làm bạn may ra còn nhìn được, tẩy trang rồi chắc chắn rất thê thảm.
Nếu không thì sao? Tôi mới 18 tuổi, Diệp Tư Viễn đã nói sắc mặt tôi không tốt?
Tôi len lén ngẩng đầu nhìn anh, lại phát hiện anh đang cười trộm.
Vừa nói chuyện, chúng tôi vừa đi đến gần cửa, tôi không mượn cuốn sách nào, anh nói ra số và tên của 3 cuốn sách, quản lí thư viện liền đi lấy cho anh.
Sau khi sách được mang ra, Diệp Tư Viễn nhìn tôi một cái, rồi anh cởi giày, nâng chân lên quặp lấy cái túi xách đặt lên bàn, dùng năm ngón chân mở túi một cách thuần thục, rồi đưa ba cuốn sách cất vào trong.
Anh chỉ đứng bằng chân trái, nhưng rất vững vàng. Quản lí thư viện không giúp đỡ, anh cũng không mở miệng nhờ tôi, tự mình làm tất cả, còn tôi thì ngơ ngác nhìn anh.
Bỏ sách vào xong, anh gắp thẻ thư viện mà quản lí vừa đưa vào trong túi, kéo khóa rồi lại đeo lên. Anh hơi lắc lắc người, xem ra là sửa sang lại quần áo, rồi mới hạ chân xuống đi giày vào.
Lúc này, anh thâm sâu nhìn tôi, thấp giọng nói: “Em xem đi, người em thích là như thế này đấy.”
Tôi há miệng, không nói gì bước theo anh.
Đang là giờ học cho nên ngoài cửa thư viện không có ai.
Chỉ là vào lúc chúng tôi đi được năm sáu bậc thang, trong góc tối bỗng có một bóng người lao ra.
Tôi còn chưa biết chuyện gì đang xảy ra, người kia đã nện một quyền vào mặt Diệp Tư Viễn.
Diệp Tư Viễn không có tay, chắc chắn không thể chịu được một quả đấm như vậy, cả người anh đổ về phía trước, tôi thấy vậy lập tức ôm lấy anh, cả hai chúng tôi cùng lăn xuống cầu thang.
Cú ngã này làm đầu tôi có hàng chục cái vòng sao xoay quanh, thật lâu mới hồi phục lại như đầu. Tôi mở to mắt, nhìn về phía cầu thang, liền bắt gặp Tôn Diệu.
Cậu ta thấy tôi lăn xuống nên hoảng hồn, định đỡ tôi đứng lên.
Tôi ngồi dậy, Diệp Tư Viễn vẫn còn nằm trong lòng tôi, tôi tháo chiếc giày cao gót ra, quăng về phía tên chết tiệt, hét to: “Cậu đừng tới đây! Có phải cậu muốn tôi gọi cảnh sát không! Nếu không muốn rời trường chịu phạt! Ngay lập tức, cút mau!”
Cậu ta sợ hãi bỏ trốn.
Đúng là đồ bỏ đi, như vậy thì ai thích cho nổi cơ chứ.
Tôi nhìn Diệp Tư Viễn vẫn đang nằm trong lòng tôi, hai mắt anh nhắm chặt, chỗ bị đánh đã hơi sưng phồng, khoé miệng còn bị xước da chảy máu, một đấm của Tôn Diệu kia không biết có nặng không, tôi sợ não anh bị chấn động nên vô cùng lo lắng.
Vị trí tôi đặt tay ôm anh là hai bả vai, dù cách lớp áo lông dày, tôi vẫn cảm nhận được thân thể không trọn vẹn của anh, xúc cảm trong tay tôi vô cùng kỳ dị.
Một người con trai cao lớn như vậy lại không có hai tay, làm việc gì cũng khó khăn, tôi cảm thấy —— rất đau lòng.
Tôi rút khăn giấy lau máu ở khoé miệng anh, sau đó lay lay người anh : “Diệp Tư Viễn, Diệp Tư Viễn, tỉnh, tỉnh, Diệp Tư Viễn.”
Anh cau mày, rồi lắc đầu một cái, tôi cảm thấy anh nhún vai, sau đó anh mở mắt.
Đôi mắt đen sâu thẳm nhìn tôi, thấy vậy, tôi nở nụ cười, nói: “Anh làm em sợ muốn chết, cứ tưởng anh bị đánh đến hỏng đầu rồi.”
Tôi đỡ anh đứng lên, giúp anh đeo lại túi xách, chỉnh lại quần áo, anh vẫn im lặng, cũng không từ chối sự giúp đỡ của tôi.
Giúp anh xong, tôi đi chân trần lên trên tìm giày, sau đó đi vào. Diệp Tư Viễn vừa bước hai bước đột nhiên nhăn mày.
Tôi nóng lòng hỏi: “Làm sao vậy?”
Tôi ngồi xổm xuống, vén ống quần anh lên để kiểm tra, không bị thương mà. Giọng nói của anh bỗng vang lên trên đỉnh đầu tôi“Kéo tất nhìn mắt cá chân bên phải giúp tôi.” Tôi nghe vậy liền kéo tất thấp xuống nhìn.
Anh cũng khom người nhìn , thì ra mắt cá chân bên phải bị sưng, có lẽ là do lúc nãy ngã cầu thang.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh, nói: “Em đưa anh đi bệnh viện, sưng to thế này , nhỡ gãy xương thì phải làm sao.”
Anh từ chối: “Không cần, tự tôi đi được.”
Tôi nói: “Là em hại anh. Để em đưa anh đi. Chân anh bị thương, nếu ngã tiếp thì sao đây?”
Thật ra tôi muốn nói, nếu anh bị ngã, không có hai tay chống, chẳng phải sẽ ngã sấp xuống đất ư. Nhưng mà nghĩ đến lòng tự trọng của anh, tôi đành ngậm miệng.
Không ngờ anh vẫn tức giận nói: “Tôi sẽ không bị ngã, tôi không có tay nhưng không có nghĩa chân cũng không có.”
Tôi cũng bực bội: “Nhưng không phải bây giờ chân anh đang bị thương sao, để em đi với anh, em bảo đảm sẽ không làm phiền đến anh!”
Anh không thể ngăn tôi, đành phải để tôi đi theo, tôi nghĩ, có lẽ anh cũng không chắc mình có thể tự xoay sở. Anh làm việc gì cũng nhờ vào chân phải, hiện giờ nó bị thương, biết làm sao bây giờ?
~~~ Http://Bichsongcac.wordpress.com ~~~
Chúng tôi ra cổng trường bắt xe, chân phải của anh bị thương nên không tiện cho việc đi lại nhiều, mỗi khi bàn chân chạm đất lông mày anh đều nhíu lại. Anh không cho tôi dìu anh, mà dù tôi có muốn dìu cũng không được, anh không có tay, tôi chỉ có thể ôm lấy thắt lưng anh, mà như vậy thì đi đường càng khó hơn. Tôi nhìn hai tay áo trống rỗng của anh, mỗi bước đi, nó cũng lắc lư ở hai bên, nhìn chân anh phải bước cà thọt tôi lại thấy khó chịu , chỉ muốn đánh chết tên cặn bã khốn kiếp Tôn Diệu!
Ngồi trên taxi, tôi lấy điện thoại gọi cho Vương Giai Phân, nói rằng mình không cẩn thận bị ngã nên đến bệnh viện kiểm tra, nhờ cô ấy xin nghỉ tiết 3,4 cho tôi. Vương Giai Phân hỏi tôi có sao không, tôi đáp không có gì rồi cúp máy.
Ngẩng đầu lên, tôi bắt gặp anh đang nhìn tôi, khoé miệng giật giật rồi nói: “Em có thể lấy điện thoại trong túi giúp tôi không?”
Tôi lập tức gật đầu, mở cái túi bên cạnh rút điện thoại ra.
Anh nói tiếp: “Em tìm trong danh bạ, có một người tên Lưu Nhất Phong, bấm gọi giúp tôi.”
Tôi làm theo, hỏi anh: “Em để bên tai anh để anh nói nhé?”
Anh lắc đầu: “Không cần, em cứ đặt trên bả vai tôi, tôi sẽ tự gọi.”
Tôi không khách khí với anh, bèn bấm số điện thoại rồi đặt vào chỗ giữa mặt và vai anh. Anh nghiêng đầu, kẹp lấy điện thoại.
Xem ra bình thường anh đều gọi điện thoại như vậy: “Nhất Phong, giúp tôi xin nghỉ một buổi nhé, tôi phải đi bệnh viện.”
“…”
“Tôi không sao, không không, bị trầy xước da, muốn đi kiểm tra thôi.”
“…”
“Không cần, cậu không cần đến đây, ở đây còn có một bạn học nữa.”
“…”
“Một người bạn, cô ấy cũng bị thương, chủ yếu là tôi dẫn cô ấy đi khám xem thế nào.”
“…”
“Ừ,cảm ơn cậu, hẹn gặp lại sau.”
Nói chuyện xong, anh vẫn giữ tư thế kẹp điện thoại như cũ, quay đầu nhìn tôi, tôi thấy vậy liền lấy điện thoại ra, bấm nút tắt rồi bỏ vào túi xách cho anh.
Tôi nói: “Anh còn lấy em làm bia đỡ đạn nha.”
Anh lắc đầu cười khổ: “Không còn cách khác, tôi và bạn cùng phòng quan hệ tốt lắm, nếu để họ biết tôi bị ngã đụng đầu thương chân , họ sẽ lo lắng.”
“Xem ra vận khí của anh khá may mắn, có bạn cùng phòng tốt a.”
“Không lẽ quan hệ giữa em và bạn cùng phòng không tốt ư?”
“Bạn cùng phòng của em à?” Tôi nghĩ đến hai con nhóc Thi Tiểu Yến và Mã Anh, cười cười, “Khụ! Đừng nói nữa.”
Anh im lặng cười mỉm.
Đến bệnh viện, Diệp Tư Viễn rất quen thuộc đi vào khoa chỉnh hình, đương nhiên là tôi đóng tiền giúp, đến phòng có một nữ bác sĩ giúp anh kiểm tra và băng bó vết thương.
Diệp Tư Viễn nói: “Dì Lữ, dì đừng nói với mẹ cháu nhé, cháu sợ mẹ lo lắng.”
Bac sĩ Lữ nói: “Tiểu Viễn, nếu sợ mẹ lo lắng thì phải chăm sóc bản thân cho tốt, cháu xem, bị thương nặng thế này, suýt chút nữa gãy xương, Chân phải của cháu cần làm nhiều việc như vậy, lỡ có chuyện xảy ra thì cuộc sống sẽ thế nào.”
Diệp Tư Viễn vội vàng gật đầu: “Lần này do cháu không cẩn thận, bị trượt ngã ở cầu thang.”
“Vậy trên mặt cháu là cái gì? Cái này không giống bị ngã mà là bị người khác đánh.” Bà ấy vừa nói, vừa liếc nhìn sang tôi, ánh mắt chứa đầy vẻ khinh bỉ.
Tôi biết, bộ dạng tôi lúc này trông rất nhếch nhác, tóc tai rối tung, áo lông bị rách, trên hai má còn có chút trầy xước.
Hơn nữa, vẻ ngoài của tôi thuộc loại dễ ghét trong cái nhìn của những người phụ nữ trung niên 40 tuổi.
Quả nhiên, bác sĩ Lữ nói: “Tiểu Viễn, cháu ở trường học phải chọn bạn mà chơi, không phải ai cũng có thể làm bạn tốt, nhất là mấy người xinh đẹp, tri nhân tri diện bất tri tâm a.”
Diệp Tư Viễn quay đầu nhìn tôi liếc mắt một cái, nói: “Dì Lữ, cháu hiểu, hôm nay chỉ là chuyện ngoài ý muốn thôi. Xin dì đừng nói cho mẹ cháu, lần trước đầu gối cháu bị thương rách một miếng da, mẹ đã lôi cháu về nhà cả một tuần, lần này có chết cháu cũng không muốn để mẹ biết.”
“Ừm, chỉ lần này thôi, không có lần sau đâu đấy!” Bác sĩ Lữ cười cười sờ đầu Diệp Tư Viễn, “Tiểu tử thối, đừng để mẹ cháu lo lắng nhiều quá, biết chưa?”
“Vâng,sao có thể không biết ạ, cháu đi trước đây.Dì Lữ , cảm ơn dì ,hẹn gặp lại.”
Tôi cũng vội vàng đứng lên, chào bác sĩ Lữ.
Trước khi đi, bác sĩ Lữ hỏi Diệp Tư Viễn: “Cái chân này ít nhất phải một tuần mới hồi phục, cháu ăn cơm bằng cách nào?”
Diệp Tư Viễn nhìn tôi, nói: “Cháu còn chân trái, dùng chân trái ăn cơm, miệng viết chữ, không sao đâu, dì yên tâm.”
Bác sĩ Lữ lúc này mới gật đầu một cái, trở về phòng làm việc.
Hết chương 3. |
|