Xem: 7911|Trả lời: 14

[Tiểu Thuyết] Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn | Hàm Yên [Lấy địa chỉ]

Rank: 1

Đăng lúc 19-8-2012 09:11:16 |Hiện toàn bài

Tên tác phẩm: Ôm em đi , Diệp Tư Viễn

Tác giả: Hàm Yên

Editor : Vịt

Độ dài: 92 chương

Thể loại: Ngôn tình hiện đại

Tình trạng sáng tác: Hoàn


Nguồn: http://bichsongcac.wordpress.com ... ge-1/#comment-11347

Giới thiệu sơ lược :

Anh muốn ôm em;

Anh  muốn áp tay vào đôi má của em , hôn lên môi em

Anh muốn nắm tay em đi tản bộ

Anh muốn đánh cầu lông với em, cùng em khiêu vũ

Anh muốn khi chúng ta đi chơi có thể chụp thật nhiều ảnh đẹp cho em

Anh muốn khi em khóc , anh sẽ ở bên lau đi giọt lệ nơi khóe mắt em

Anh muốn khi em bị thương , bị đau ốm , có thể ngồi bên ôm em , đưa em đi bệnh viện.

Nhưng mà tất cả những chuyện đó ,cả đời này anh không thể làm được.

Cho nên, Tiểu Kết, thực xin lỗi, chúng ta không thể ở bên nhau.

~~~ Http://Bichsongcac.worspress.com

Diệp Tư Viễn! Anh là đồ vương bát đản!

Rốt cuộc trong đầu anh chứa cái gì vậy!

Những chuyện anh nói căn bản em  không cần ! !

Em chỉ muốn hỏi anh một câu !

Anh có yêu em không?

Ri_______i3

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 1

Đăng lúc 20-8-2012 08:05:42 |Hiện toàn bài

Tiết tử

Edit : Vịt

Http://Bichsongcac.wordpress.com




Ngày Diệp Tư Viễn nhập học, tâm tình anh vô cùng xấu.

Trường học tìm tới rất nhiều truyền thông, cổ động tuyên truyền việc anh nhập học. Từ buổi sáng lúc bắt đầu xuống xe đã có rất nhiều máy quay phim, DV cơ, máy chụp ảnh đi theo phía sau anh, anh lại còn phải  hoàn thành tất cả thủ tục trình diện, như vậy vẫn chưa kể tới rất nhiều học sinh đi theo cha mẹ len lén mở camera điện thoại.

Trang Văn Linh vẫn không xa không gần theo sát ở sau lưng Diệp Tư Viễn, nhìn con trai của mình mặt không thay đổi nói chuyện với mọi người, tặng quà, ký tên. Bà thỉnh thoảng đi lên giúp một số việc nhỏ,  còn phần lớn đều do Diệp Tư Viễn tự làm.

Sau khi xong thủ tục, Trang Văn Linh theo Diệp Tư Viễn vào phòng ngủ của anh, trong phòng ngủ còn có hai người khác nữa . Bọn họ vốn đang hoài nghi cách bày trí và đồ dùng trong phòng có chút khác thường, vừa nhìn ra đằng sau Diệp Tư Viễn, lập tức hiểu rõ.

Truyền thông cũng đi theo đám bọn họ đến phòng ngủ, tiếp theo là  lãnh đạo trường học, người đàn ông trung niên đầu trọc bụng bự đặt một phong thư to lớn  màu đỏ vào tay Trang Văn Linh, Trang Văn Linh và lãnh đạo cùng cầm phong thư quay mặt về phía các ký giả, ba chữ “Học bổng” kim quang chói sáng dị thường bắt mắt, đèn flash lập tức”Soàn soạt soàn soạt” sáng liên tùng tục.

Trang Văn Linh liếc mắt nhìn Diệp Tư Viễn đứng ở một bên , trên gương mặt anh không có vẻ mặt đặc biệt gì, chẳng qua là nhàn nhạt đối mặt với tất cả.

Có ký giả hi vọng Diệp Tư Viễn biểu diễn kỹ năng sinh hoạt, sắc mặt của anh lập tức trầm xuống, Trang Văn Linh lập tức thay anh cự tuyệt. Các ký giả không mấy vui vẻ, Trang Văn Linh thừa dịp lãnh đạo trường học không chú ý, nhét mấy bao tiền lì xì vào trong túi ký giả  .

“Làm phiền mọi người, trong tin tức chỉ cần để ảnh chụp chung của tôi và lãnh đạo trường, đừng để ảnh của tiểu Viễn , được không? Cám ơn nhiều a.”

Các ký giả cân nhắc độ dầy của bao tiền lì xì rồi đồng ý.

Sau khi lãnh đạo cùng truyền thông rời đi đã là buổi trưa , Trang Văn Linh liền đưa Diệp Tư Viễn đi ăn cơm.

“Ăn ở nhà ăn, hay là muốn đi nơi khác?” Bà hỏi con trai.

“Ăn ở nhà ăn.”

“Được.” Trang Văn Linh vỗ vỗ lưng con trai, biết ý tứ của Diệp Tư Viễn. Sinh viên ăn ở nhà ăn vốn là điều thiên kinh địa nghĩa, chẳng lẽ anh còn phải đi ăn bên ngoài sao? Diệp Tư Viễn vốn là người giống như bao người khác thôi.

Trang Văn Linh xếp hàng mua hai phần cơm, cùng Diệp Tư Viễn ngồi xuống bàn ăn.

Không thể tránh được xung quanh có các loại ánh mắt phóng đến bọn họ,Trang Văn Linh và Diệp Tư Viễn làm như không nhìn thấy, qua nhiều năm như vậy, bọn họ sớm đã tập thành thói quen rồi.

Vừa ăn, bà vừa nói: “Tiểu Viễn, tương lai con bưng thức ăn làm sao bây giờ? Nhờ bạn học giúp một tay sao?”

“Con sẽ nghĩ cách.” Anh cúi đầu ăn cơm, “Cùng lắm thì, xách về phòng ăn, cầm hộp cơm, bỏ vào trong túi nhựa, bỏ vào túi.”

Trang Văn Linh thở dài, bà biết, Diệp Tư Viễn rất không thích tìm người giúp anh.

Buổi chiều, Trang Văn Linh thu xếp hành lý giúp Diệp Tư Viễn, quần áo bỏ vào tủ, chăn ga gối đệm cũng trải sẵn. Những đồ dùng cần thiết trong cuộc sống như chậu rửa mặt, móc áo, bình nước linh tinh các loại , hai người cũng đã đi mua  một lần.

Bà thật sự không nghĩ ra xem còn cần mua thêm thứ gì cho con trai,  có lẽ đã khá đầy đủ rồi, nhưng cảm giác lại chưa đủ. Lúc này, Diệp Tư Viễn lại thúc giục bà đi về.

“Bốn giờ rồi, mẹ muốn ở lại ăn cơm tối sao?” Anh hỏi mẹ mình.

“Thế nào, mẹ bồi con trai mẹ ăn cơm tối, không được sao?”

“Aizz aizz aizz, dĩ nhiên được, chỉ là, chú Tào chờ mẹ một ngày rồi,  mẹ cũng nên thông cảm cho chú ấy chứ.”

Trang Văn Linh biết Diệp Tư Viễn nói rất có lý, đành phải lưu luyến không rời xách túi đi về.

“Con trai, tiễn mẹ chứ.”

“Dĩ nhiên, đi thôi.”

Hai người cùng đi về phía bãi đậu xe, dừng lại trước một chiếc xe thương vụ BMW màu đen.

Tào Vũ thấy hai người, lập tức mở cửa xuống xe.

“Lão Tào, vất vả cho chú rồi,để chú phải đợi cả ngày.”

“Phu nhân, người nói gì vậy, hôm nay là ngày đại thiếu gia đi học  , đừng nói một ngày, bảo tôi chờ thi lễ lạy tôi cũng đồng ý, hơn nữa em gái tôi cũng ở thành phố này , tôi vừa chạy qua thăm nó một chút, vừa trở về đấy.”

Trang Văn Linh cười, bỏ túi vào trong xe, nói: “Lão Tào, chú đợi tôi  thêm mấy phút, tôi muốn nói vài lời với tiểu Viễn.”

“Được.” Tào Vũ lập tức lên xe.

Trang Văn Linh xoay người đối mặt với Diệp Tư Viễn —— con trai quý giá nhất của nàng , con trai bảo bối nàng đau lòng nhất, từ nay về sau phải xa nhà, sống ở trong trường đại học bắt đầu cuộc sống một thân một mình  rồi.

Dáng người anh rất cao, bộ dáng lại đẹp như vậy, nếu không có chuyện xảy ra ngoài ý muốn kia, cuộc sống của Diệp Tư Viễn  sẽ rất tiêu sái, rất hạnh phúc. Con trai ưu tú của bà tuyệt đối sẽ trở thành nam sinh nổi tiếng nhất ở trường a  .

Nhưng mà, hiện tại Diệp Tư Viễn vì lý do thân thể, thiếu chút nữa không được học đại học. Nhiều trường cũng vì nguyên nhân đó mà cự tuyệt bọn họ. Chỉ có trường đại học Q đón nhận Diệp Tư Viễn.

Thật ra thì bọn họ đều quá lo lắng thôi, vì ngày hôm nay mà Diệp Tư Viễn phải chịu huấn luyện  1 năm rưỡi, muốn hoàn toàn  tự lo liệu được cuộc sống của chính mình. Dĩ nhiên, có vài chuyện, đời này anh đều không thể làm, nhưng Trang Văn Linh thừa nhận, Diệp Tư Viễn đã làm rất khá, bà tin anh có thể chăm sóc tốt cho bản thân.

“Tiểu Viễn, mẹ biết hôm nay con mất hứng, có điều làm người phải hiểu được cảm ân, chúng ta tới nhiều trường như vậy, chỉ có họ đồng ý đón nhận con, mặc dù nó không phải trường con thích nhất, nhưng dù sao cũng là trường điểm, phái trường học chẳng qua là hi vọng thông qua sự kiện trúng tuyển này, tung một chút tin tức, đề cao cái đẹp của trường thôi, điểm này yêu cầu không quá phận, chúng ta nên đáp ứng.”

“Con cũng không phải là không đủ điểm, cũng không phải là không có tiền.” Diệp Tư Viễn rũ rèm mắt xuống, nho nhỏ nói thầm.

“Con trai ngốc, thành tích của con như vậy là đủ rồi.” Trang Văn Linh thương tiếc nâng tay, mơn trớn sợi tóc lòa xòa trên trán Diệp Tư Viễn, “Tóc dài rồi, có thời gian thì đi cắt tóc, biết không?”

“Dạ.”

“Con trưởng thành.” Trang Văn Linh cười một tiếng, lại cười ra nước mắt, “Khụ! Nhìn mẹ a, nói không khóc , tại sao giờ lại khóc.”

Diệp Tư Viễn nhìn mẹ, mẹ từ khi nào thấp hơn anh nhiều đến thế,  khóe mắt mẹ từ khi nào xuất hiện nếp nhăn, bên tóc mai đã có vài sợi tóc trắng. Nhìn một lát, hốc mắt anh cũng ướt, Diệp Tư Viễn hung hăng hít mũi một cái, hơi ngẩng đầu, cứng rắn bức nước mắt chảy ngược vào trong.

“Được rồi, mẹ nên đi a.” Anh gượng cười, ánh mắt long lanh, nở nụ cười với hàng răng trắng tinh.

“Tiểu tử thúi nhà anh, mong tôi đi có phải không?” Trang Văn Linh lau nước mắt, cuối cùng ôm con trai một cái, bà nói, “Tiểu Viễn, đồng ý với mẹ, nhất định phải chăm sóc bản thân thật tốt, đừng để mẹ lo lắng.”

“Dạ, con đồng ý.”

“Có một số việc không làm được cũng đừng miễn cưỡng, lúc cần thiết phải biết tìm người giúp một tay.”

“Dạ.”

“Gặp phải chuyện không vui, nhớ gọi điện thoại cho mẹ.”

“Nhất định.”

“Mỗi Chủ nhật lão Tào sẽ tới đón con về nhà.”

“Được. . . . . . Ai! Này không được.”

Trang Văn Linh buông Diệp Tư Viễn, hỏi: “Sao lại không được? Trở về nhà chỉ mất 3 tiếng đồng hồ.”

“Mẹ. . . . . . Mẹ tha cho con đi, hay thế này vậy, một tháng về nhà  một lần!”

“Hai tuần một lần!”

“Ba tuần!”

“Hai tuần! !”

“Được rồi. . . . . .”

Diệp Tư Viễn thỏa hiệp, không phải chỉ bởi vì ánh mắt uất ức của Trang Văn Linh, mà còn vì —— ngay trong lòng anh cũng đang hoang mang, bản thân anh có thể xoay sở cuộc sống độc lập được hay không.

Trang Văn Linh cười, rốt cuộc lên xe, Tào Vũ khởi động xe, Trang Văn Linh hạ cửa kính xe xuống phất tay nhìn Diệp Tư Viễn: “Tiểu Viễn, hẹn gặp lại! Phải chăm sóc thật tốt bản thân a.”

“Con biết rồi, mẹ,hẹn gặp lại!”

Diệp Tư Viễn gật đầu nhìn mẹ cười, BMW màu đen rất nhanh rời khỏi tầm mắt, chỉ còn lại một mình Diệp Tư Viễn đứng dưới ánh nắng chiều của trường đại học Q.

Chính là gió mùa hè nhẹ thổi lên, sợi tóc của Diệp Tư Viễn  tung bay , anh  mặc áo T-shirt màu trắng cộc tay, vóc dáng cao gầy  , chân thon dài, chẳng qua nơi ống tay áo ở hai bên bả vai rộng rãi đang tung bay lại trống rỗng.

Hết chính văn tiết tử

Bình luận

Spica  Không dùng màu đỏ trên toàn bài viết. Bạn edit lại nhé  Đăng lúc 24-8-2012 16:39:12
Ri_______i3

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 1

Đăng lúc 22-8-2012 07:44:36 |Hiện toàn bài

Chương 1: Bạn học, nhấc tay giúp đỡ !

Edit : Vịt

Http://Bichsongcac.wordpress.com






Hôm nay là thứ hai, buổi chiều đầu tuần, có hai tiết học được nghỉ,tôi liền đến thư viện mượn vài quyển sách tham khảo. Ông thầy dạy môn Quảng cáo đúng là xú lão đầu, lúc giảng trên lớp nói nhanh như xe lửa chạy, về nhà lại cho một đống bài tập biến thái, không tìm sách để tham khảo sẽ không thể tiếp thu bài , làm bài và nộp bài.

Tới thư viện, tôi nhận được điện thoại của Uyển Tâm, bảo tôi 8 giờ tối  đến quán bar Olive giúp cô ấy, có thể kiếm được 100 tệ, chỉ cần lắc lắc xoay xoay vài cái là được, tôi đồng ý ngay, tiền dễ kiếm thật! Tôi làm nhân viên ở siêu thị đứng nửa ngày trời, mệt gần chết cũng chỉ được có 50 tệ.

Uyển Tâm là đồng hương của tôi, cũng là đàn chị cùng khoa, chị ấy lớn hơn tôi một tuổi, vì thế chị ấy từ vùng quê nhỏ bé vào thành phố lớn này học tập sớm hơn tôi một năm.

Tôi thừa nhận, tôi điền nguyện vọng vào trường này có hơn phân nửa là vì chị ấy.

Từ khi bắt đầu đi học, cho đến khi tốt nghiệp sơ trung tôi không có lấy một người bạn đồng giới tốt, nam sinh thích chơi với tôi,nhưng nữ sinh thì ghen tị tránh né, thật là chuyện lạ .

Mãi cho đến khi vào cao trung, gặp Uyển Tâm, tôi mới biết nguyên nhân vì sao tôi không có bạn.

Thì ra là vì diện mạo của tôi.

Uyển Tâm như hình ảnh phản chiếu trong gương của tôi, hai chúng tôi cứ như hai chị em vậy.

Nói đơn giản hơn thì —— Nhìn chúng tôi như hồ ly tinh, là loài được nam sinh yêu thích, còn nữ sinh lại ghét cay ghét đắng.

Thật sự là oan uổng! Diện mạo là bố mẹ cho, ai có thể chọn chứ. Thế nhưng nếu muốn chọn lại từ đầu, tôi vẫn muốn mình xinh đẹp như bây giờ.

Bề ngoài xinh đẹp thì sao chứ?

Nói về tôi, mẹ tôi mất sớm, bố tôi lại cưới vợ khác, sinh  ra một cậu em trai, sau này nghe mẹ kế thì thầm thủ thỉ bên gối nên không thích gặp tôi nữa.

Tôi nhẫn nhịn đến năm 18 tuổi, cố gắng thi cử thật tốt, tất cả chỉ vì muốn rời khỏi nơi buồn chán đáng ghét kia.

Bố tôi  ngoài cho tôi tiền đóng học phí, thì chỉ cho tiền sinh hoạt là 1500 tệ, trong đó bao gồm cả tiền vé  đi tàu về nhà mỗi kỳ, tính ra mỗi tháng tiền tiêu vặt của tôi chưa tới300 tệ.

Bây giờ GDP là bao nhiêu chứ! Cầm 300 tệ sống ở thành phố này ư? Ăn cơm còn không đủ nữa là, vì thế cho nên tôi phải đi làm thêm.

Thế mới biết, vẻ ngoài xinh đẹp cũng rất hữu dụng a.

Tôi không cần rửa bát rửa chén, chẳng cần đi dạy thêm kèm cặp con cái nhà ai, chỉ cần cầm vài hộp mì ăn liền, mặc mini shirt đứng trước siêu thị là có thể cầm 50 tệ rồi, cộng thêm rất nhiều quà tặng nhỏ —— ví dụ như, toàn bộ thùng mì ăn liền.

Uyển Tâm còn giới thiệu tôi đi làm ở quán bar, nhảy nhót múa cột rất đơn giản, tiền đến tay nhanh, lại có người giới thiệu nên cũng không đáng lo ngại.

Chuyện nhà Uyển Tâm cũng khá giống tôi, bố mẹ chị ấy ly hôn, chị ấy sống với mẹ, có điều mẹ chị ấy lại là hồ ly tinh cao cấp, từ sáng đến tối không chơi mạt chược thì nhảy nhót câu dẫn đàn ông. Tôi rất bội phục Uyển Tâm, mưa dầm thấm đất cả mười năm nhưng chị ấy không hề biến chất, lại còn có thể thi vào trường đại học điểm nha.

Vì vậy mới nói hai chúng tôi như được đúc từ một khuôn ra, kiếp trước chắc đã tu luyện nhiều năm nên kiếp này có duyên phận làm chị em tốt.

Vào thư viện, tôi quẹt thẻ rồi rẽ vào giá sách nghệ thuật tìm tài liệu.

Các giá sách rất cao, mà tôi thì hơi lùn, chỉ cao có 1m6, đây là điểm khác nhau  giữa tôi vào Uyển Tâm. Chị ấy cao 1m72, dáng người của chị ấy khiến các nam sinh nhìn vào mà chảy máu mũi, dáng người của tôi cũng   không thua kém,chỉ thua thiệt chị ấy ở chiều cao thôi .

Nhưng mà ai cũng bảo, tôi đẹp hơn chị ấy!

Cuối cùng tôi cũng tìm thấy quyển sách mình cần, nó nằm trên một cái giá sách cao hơn cả đỉnh đầu tôi. Tôi nhót gót hết cỡ mà vẫn cách nó  10 cm.

Thư viện thường có một cái thang di động chuyên dùng để lấy sách trên cao, tôi nhìn xung quanh mà không thấy, thế là quyết định nhờ một nam sinh giúp, người đó cao 1m75 chắc cũng không khó tìm đâu nhỉ.

Trùng hợp là cách chỗ tôi đứng khoảng 6, 7 m có một nam sinh cao ráo. Cậu ấy mặc chiếc áo len trùm đầu màu lam, hai tay đút trong túi quần, lưng đeo ba lô đang cúi đầu tìm sách.

Tôi thấy cậu ấy rất cao, tốt quá rồi, tối thiểu là 1m8 nha!

Tôi gọi người ta: “Này , bạn ơi.”

Cậu ấy ngẩng đầu lên nhìn tôi.

A! Rất đẹp trai! Da trắng, tóc đen, mũi cao, má gầy, đôi mắt cực kỳ xinh đẹp.

Tôi cười tươi, quên rằng hôm nay tóc tết đuôi sam, trên mũi là cái gọng kính to, mặt mộc không trang điểm, áo sơ mi kẻ mặc trên người trông như ăn mày, cộng thêm cái quần jean rộng thùng thình, đôi giày rực rỡ sắc màu.

Tôi ăn mặc cứ như học sinh, trên mặt lại nở nụ cười của cô gái múa cột ở quán bar, cách phối đồ của tôi hôm nay có lẽ rất tệ nên bạn học sinh này mới ngẩn người như vậy.

Cậu ấy hỏi: “Chuyện gì thế?”

Tôi chỉ chỉ vào giá sách trên đầu mình và nói: “Anh có thể giúp tôi lấy một cuốn sách trên đó không? Tôi không với tới.”

Cậu ấy nhìn giá sách, rồi quay sang nhìn tôi, vẫn không nhúc nhích, còn lắc lắc đầu, nói: “Rất xin lỗi, tôi không thể giúp cô, ở sau giá sách chắc có  một cái thang, cô có thể dùng nó.”

Đến lượt tôi ngẩn người, tôi nói: “Nhưng cái thang kia rất nặng, tôi không  dùng được, anh làm ơn giúp tôi đi, nhấc tay giúp đỡ một chút đi.”

Cậu ấy vẫn lắc đầu, nói: “Thật sự xin lỗi, nhưng tôi không thể, cô tìm người khác giúp xem sao.”

Tôi nhìn cậu ấy, cậu ấy cũng nhìn tôi.

Tự ái của tôi bị tổn thương, từ nhỏ đến giờ tôi gặp không ít trở ngại từ  các bạn nữ, nhưng tôi chưa từng bị từ chối bởi nam sinh, tôi luôn biết tận dụng ưu điểm của bản thân. Đừng nói là đi hai bước, đến đưa tay cầm sách giúp hay leo thang lên nóc nhà ném phao xuống, chỉ cần tôi lên tiếng, ai cũng sẵn sàng chìa tay giúp. Mà người này cự tuyệt tôi hẳn hai lần, bảo tôi làm sao mà chịu được a.

Tôi nhìn hai tay cậu ấy đặt trong túi, nhàn nhã đứng yên một bên, đột nhiên bừng bừng nổi giận: “Aizz! Anh là loại người gì thế, có phải con trai không đấy hả, tôi chỉ nhờ lấy hộ một quyển sách thôi mà, đừng sĩ diện như vậy chứ, tay cũng lười lấy ra, mẹ anh dạy anh thế nào đấy?!”

Cậu ấy cũng tức giận, giương mặt lên nói với tôi: “Cô nói gì, sao lại lôi mẹ tôi vào, cô có tư cách gì mà nói như thế!”

“Tư cách à, dựa vào hành vi không ra dáng đàn ông của anh ấy!” Tôi cười lạnh, “Anh có thời gian cãi nhau với tôi, sao không lấy sách hộ tôi đi?”

Gương mặt cậu ấy lập tức đỏ gay, hít một hơi thật sâu rồi nói với tôi: “Không phải tôi không muốn giúp cô, mà là… Tôi không thể giúp cô, hay là cô đi tìm quản lí thư viện đi, nói mã số sách và mã giá sách cần tìm với họ là họ sẽ tìm được thôi.”

“Tôi-không-đi! Có anh ở đây, lại cao như vậy, tôi đi tìm quản lý thư viện làm gì?” Không biết vì sao tôi lại bước tới gần cậu ấy,  rồi không hề do dự tôi đưa tay kéo kéo cánh tay anh ta,tôi nói, “Tôi muốn anh giúp, tại sao anh không thể? Chẳng lẽ anh không có tay sao?”

Sau đó, tôi liền ngây ngẩn cả người.

Cảm giác khi tôi tiếp xúc với cánh tay ấy thật kỳ lạ.

Rõ ràng tôi đã cầm tay cậu ấy, tay cậu ấy đút trong túi quần! Tại sao bây giờ trong tay tôi lại là khoảng không trống trải?

Tôi đờ cả người, thân thể mềm nhũn như muốn ngã xuống, cánh tay còn lại cứng ngắc ,không nhúc nhích nổi.

Tôi không dám ngẩng đầu lên nhìn cậu ấy.

Thân hình cao gầy đứng trước tôi, ánh đèn từ phía sau hắt lại, tựa như bóng ma bao trùm lấy tôi.

Cậu ấy không nhúc nhích, một câu cũng không nói.

Tôi đột nhiên lấy lại bình tĩnh, dựng thẳng người, cúi đầu bỏ tay áo của  cậu ấy vào túi như lúc trước, còn sửa sang lại cho thoả đáng, sau đó liếc  mắt sang chiếc túi còn lại, cũng chỉ là tay áo không mà thôi.

Tôi cúi người nói: “Bạn gì à, tôi xin lỗi, tôi không cố ý, mong anh tha lỗi cho tôi!”

Sau đó, tôi quay đầu chạy.

Cảm giác của tôi lúc này như bị ai tát mạnh một cái!

Còn mặt mũi nào mà nhìn cậu ấy nữa chứ.



~~~ Http://Bichsongcac.wordpress.com ~~~



Đầu óc tôi trở nên đần độn, hết giờ học, cho đến khi ăn cơm tối vẫn  chưa  hồi phục tinh thần.

Tôi ngồi trang điểm trong phòng ngủ, đang dán lông mi giả thì Vương Giai Phân nhìn tôi hỏi: “Trần Kết, buổi tôi cậu đi khiêu vũ hả?”

Tôi “Ừm” một tiếng, sau đó quay đầu hỏi cô ấy, “Nhìn tớ đã đẹp chưa?”

“Còn thiếu chút nữa.” Cô ấy đi tới, giúp tôi sửa sang lại vài chỗ.

Vương Giai Phân người duy nhất trong kí túc xá nói chuyện với tôi. Nhập học đã hai tháng, nhân duyên của tôi với phái nữ trong trường vẫn chẳng tiến triển thêm, hai người bạn cùng phòng Thi Tiểu Yến, Mã Anh cũng không thích tôi, thứ nhất là vì tôi xinh đẹp, thứ hai là vì tôi trang điểm mà trễ học, thứ ba là vì có nhiều nam sinh thích tôi, thứ tư là tuy rắc rối như thế, nhưng thành tích của tôi vẫn rất cao.

Cho nên hai người bọn họ cực kỳ ghen tị.

Tôi không quan tâm chuyện bọn họ có thích tôi hay không, chỉ cần cho tôi một cái giường để ngủ là được rồi. Vì vậy, lâu lâu tôi sẽ bỏ tiền bản thân kiếm được ra mua nước hoaquả  và đồ ăn vặt mời các cô ấy, lễ Quốc Khánh cũng tặng quà, còn có hai hộp masscara Bảo Liên.

Hai người họ thoải mái nhận hàng cống nạp của tôi, cứ như việc tôi về trễ khiến họ không thể nghỉ ngơi nên tôi có nghĩa vụ phải bồi thường a.

Thế mà lúc tôi về sao ai cũng ngủ hết thế? Không phải thường ngày họ đều bật máy tính xem phim hay sao?

Tôi không có máy tính nên mỗi khi về phòng liền lăn ra ngủ, ban ngày nếu không đi học cũng không đi làm, tôi sẽ lấy bài tập ra làm, không thì chạy đến phòng vi tính của trường học cách sử dụng các phần mềm(software). May là lúc trước khi lựa chọn , tôi đã xem xét rất kĩ mới đăng kí, đã đóng học phí rồi thì phải sử dụng triệt để , phải không nhỉ?

Nói về Vương Giai Phân, cô ấy không giống hai người bọn họ.

Nhà cô ấy rất giàu, cô ấy cũng rất xinh, sau khi nhập học, nhìn quần áo, đồ trang điểm, máy tính, di động.., điển hình là một phú nhị đại nha.

Nhưng tính tình của cô ấy rất tốt, những cống phẩm tôi dâng tặng, cô ấy  chưa từng chạm qua một lần. Tôi không có trong kí túc xá, Giai Phân còn giúp tôi lấy nước, dọn bàn, sửa sang lại mọi thứ.

Lần đầu tôi đi nhảy ở bar về, ba người họ đều bị doạ đến dựng cả tóc gáy, tôi đành nói thật hoàn cảnh khó khăn, không đủ tiền sinh hoạt nên  phải làm thêm, mong bọn họ đừng nói cho ai biết. Đương nhiên, tôi cũng cam đoan là, thứ nhất, tôi tuyệt đối không làm gái bán hoa, thứ hai, tôi tuyệt đối không cặp kè với người giàu có, thứ ba, tôi tuyệt đối không mang ai về phòng, không cần biết là nam hay nữ, thứ tư, tôi không thể ngủ đêm ở ngoài.

Thi Tiểu Yến và Mã Anh từ đó không thích tôi, nhưng tôi thấy bọn họ  không nói với ai chuyện tôi đi nhảy ở quán bar nên thấy các cống phẩm  của mình rất xứng đáng.

Mà Vương Giai Phân lại khác xa với những gì tôi dự kiến, tôi không ngờ cô ấy lại đối xử tốt với tôi như vậy.

Lúc đầu tôi còn tưởng cô ấy là lesbian, sau mới biết không phải vậy.

Cô ấy thật sự xem tôi là bạn, có lẽ phú nhị đại ấy nghĩ chưa ai khổ như tôi. Là một trong những gương mặt xinh đẹp của trường, thế mà ngay cả cái máy tính cũng không mua nổi, di động thuộc loại 300 tệ, mặc đồ giảm giá, chẳng có món đồ nào hơn 50 tệ hết.

Ngay cả mỹ phẩm của tôi cũng là hàng chợ, ví dụ như mascara tôi dùng của Maybelline, nhưng khá tốt! Chỉ cần ra chợ bỏ 10 đồng, là có thể mua về rồi, rất tiện lợi, thế mới nói mỹ phẩm và thuốc nổ luôn là hai món hàng thu lợi nhuận kếch sù nha.

Một cái túi mà Vương Giai Phân dùng có giá bằng toàn bộ số tiền sinh hoạt một học kỳ bố cho tôi.  Sau đó, có lẽ cô ấy bị cái gì đó kích thích, hoặc có lẽ thấy tôi đáng tin nên bắt đầu trở nên thân thiết với tôi.

Tuy nhiên tôi vẫn luôn giữ khoảng cách với cô ấy, bởi tôi đã có Uyển Tâm rồi, tôi không nghĩ trên đời này sẽ có người đối xử tốt với tôi hơn Uyển Tâm nữa, thế nên đành phải tỏ thái độ thật khách khí với cô ấy , tin rằng cô ấy cũng cảm nhận được điều này.

Hết chương 1.
Ri_______i3

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 1

Đăng lúc 22-8-2012 11:59:48 |Hiện toàn bài
thấy bạn up văn án mấy hôm, nay mới thấy chương 1.
m cũng thích thể loại truyện này.
tks bạn

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 1

Đăng lúc 22-8-2012 14:31:17 |Hiện toàn bài
snow_flace gửi lúc 22-8-2012 11:59
thấy bạn up văn án mấy hôm, nay mới thấy chương 1.
m cũng thích thể loại truyện này ...

dạo này mình hơi bận , hôm nay mới lên mạng để post được ^^
Mấy hôm nữa mọi việc hòm hòm rồi mình sẽ chăm chỉ
Hì hì

Bình luận

snow_flace  mong chap mới.. giữ sức khỏe làm việc chăm chỉ bạn nhe :X:X:X:X  Đăng lúc 22-8-2012 14:56:46
Ri_______i3

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 1

Đăng lúc 23-8-2012 12:13:11 |Hiện toàn bài

Chương 2: Đây là bạn trai tôi

Edit : Vịt

http://Bichsongcac.wordpress.com





Tôi trang điểm thật đẹp, đeo túi xách rồi ra ngoài với Vương Giai Phân.

Giữa tháng 11, sự chênh lệch về nhiệt độ trong ngày khá lớn, ban ngày trời ấm áp, ban đêm đã lành lạnh rồi.

Tôi ngồi xe buýt đến quán bar Olive, chạy thẳng ra đằng sau tìm chị Uyển Tâm.

“A, Tiểu Kết, đến đây, thay quần áo đi.” Tô Uyển Tâm nhìn tôi cười, chớp chớp hai hàng mi đã gắn thêm lông mi giả.

Thấy vậy tôi cũng cười, tôi rất thích Uyển Tâm, chỉ là tôi không thích tên của chị ấy.

Nghe nói lão hồ li mẹ chị ấy lúc vẫn còn là một thiếu nữ ngây thơ trong sáng rất mê Quỳnh Dao,sau khi đẻ cô con gái bảo bối ra, do mang họ Tô lại nhiễm đặc Quỳnh Dao nên đặt luôn tên là Tô Uyển Tâm.

Thật ra nhìn thoáng qua thì Uyển Tâm cũng rất phù hợp với cái tên này, nhưng đó là lúc chúng tôi không trang điểm, đằng này đã đắp lên mặt rất nhiều son phấn nha. Chị ấy mặc cái áo ngực nhỏ PU và một chiếc quần ngắn để lộ đôi chân dài miên man, trước lồi , sau vểnh lên, gương mặt trang điểm vô cùng đậm, mọi người thử nghĩ xem cái tên Tô Uyển Tâm  kia nghe rất tự nhiên hay không tự nhiên?

Còn tên tôi thì rất phù hợp —— Trần Kết bố nói lúc mẹ tôi đang ăn cam thì vỡ nước ối, cho nên lấy luôn cái tên này.

Tôi rất đội ơn ông trời, cũng may là lúc đó mẹ tôi ăn cam, chứ bà ấy mà ăn hồng, hạt dẻ, bánh bao thịt thì không biết bây giờ cái tên của tôi là gì nữa!

Buổi tối tôi nhảy rất High, coi như tập thể dục rèn luyện thân thể, người ta phải bỏ ra hơn 2000 tệ để học múa, tôi múa còn được nhận tiền, không phải là thu nhập gấp bội sao?

Anh Báo Tử – khách quen của quán bar tặng cho tôi một giỏ hoa, tôi rất cảm kích anh ấy. Anh tiểu Báo Tử không cao lắm, chỉ ngang tôi, nhưng đối xử với tôi rất tốt. Tôi biết anh ấy thích tôi, Báo Tử cũng là người biết chừng biết mực, anh ấy cũng biết tôi đến đây không phải làm vũ nữ mà vì thiếu tiền, thế nên rất quan tâm đến tôi.

Có lẽ, anh ấy biết tôi không muốn qua lại với mình, nhưng Báo Tử vẫn yêu thương tôi, sau này tôi nhận anh ấy làm anh, anh ấy rất cao hứng, bèn tuyên bố với mọi người trong bar Olive, anh ấy sẽ bảo bọc cho tôi, ai cũng đừng hòng động đến tôi.

Đó là kết quả mà tôi mong muốn, thế nên tôi rất hài lòng.

Mười rưỡi đêm, anh Thuỷ Thủ phải đi, bảo Uyển Tâm dẫn tôi về, sẵn tiện đưa chúng tôi về trường.

Anh Thủy Thủ là ông chủ của quán Olive, có ai xem phim hoạt hình thủy thủ Popeye chưa? Anh ấy là người có cánh tay vừa to vừa chắc có thể ôm gọn vòng eo của người khác, vợ của anh ấy – đúng vậy , chính là Olive, là một cô gái tóc ngắn mặt hơi dài, chân dài mà tay cũng dài nốt, nhìn rất giống nhân vật Olive trong phim hoạt hình Popeye a.

Anh Thủy Thủ và Olive rất tốt với chúng tôi, bởi chúng tôi đều là sinh viên, đưa ra giá thấp, cũng không gây chuyện, bình thường mỗi khi anh ấy về sớm đều đưa chúng tôi tới cổng trường trước 11 giờ, cho chúng tôi trở lại ký túc xá.

Sau khi anh Thuỷ Thủ đưa chúng tôi về, tôi và Uyển Tâm cùng nhau đi bộ vào. Bảo vệ đã quen nhìn bộ dạng bọn tôi rồi, thế nhưng vẫn không nhịn được mà nghiêng mặt liếc nhìn chúng tôi, đặc biệt là đôi chân dài  miên man đi đôi tất đen của Uyển Tâm.

Tôi cởi áo khoác, chỉ cúi đầu chăm chú đi.

Lúc đi ngang qua thư viện, tôi nhìn qua rồi lại nghĩ đến nam sinh gặp phải lúc chiều trong đó.

Tôi hỏi Uyển Tâm: “Aizz, chị có biết..trong trường chúng ta có nam sinh.. hình như không có tay không?”

Uyển Tâm nói: “Có đấy, nam sinh học năm hai học viện nghệ thuật, ai cũng biết còn gì.”

“Hả? Sao em lại không biết?”

“Em mới vào đây được hơn hai tháng, lại cứ đâm đầu vào kiếm tiền thì làm sao biết. Cậu ta cùng khoa với chị, năm ngoái báo đưa tin nhiều lắm đấy.”

“Vì sao?”

“Cậu ấy không phải không có tay, mà là không có cánh tay, nhiều trường sợ cậu ấy không làm được gì nên không chịu nhận, hiệu trưởng trường ta  biết chuyện liền nhận anh ta vào học. Ngày cậu ấy nhập học có rất nhiều phóng viên tới chụp ảnh, nói rằng trường chúng ta rất nhân ái, hiệu trưởng tốt bụng, người tàn tật cũng được nhận chính sách giáo dục, nói chung là vô cùng náo nhiệt, nhưng rồi tất cả cũng dần dần lắng xuống.”

“Kia.. vậy cuộc sống cá nhân anh ấy có tự lo được không?”

“Có chứ, cậu ấy ở kí túc xá như mọi người, còn hai người khác ở cùng phòng, đã hơn một năm rồi không nghe  thấy tin tức gì, chắc cũng ổn. Cậu ấy rất xuất sắc trong chuyên ngành của mình, còn nhận được học bổng nữa đấy. Hơn nữa, dáng dấp rất đẹp trai.”

“À…” Tôi lại nhớ đến nam sinh đứng trước tôi buổi chiều, thì ra tên anh ấy là Diệp Tư Viễn, cái tên thật dễ nghe.

“Sao tự nhiên em lại hỏi cậu ấy?” Uyển Tâm hỏi.

“Khụ! Đừng nói nữa, chuyện này hơi đặc biệt, nhắc lại sẽ khiến tâm trạng em buồn bực!” Tôi lắc đầu xua tay, không muốn nói thêm nữa, nhưng trong lòng vẫn nhớ kỹ bóng dáng anh ấy.

~~~ Http://Bichsongcac.wordpress.com ~~~

Một tuần sau, tôi nhận ra mình có chút mê muội.

Vì sao ư ? Vì tôi đang tương tư Diệp Tư Viễn.

Tôi đến phòng máy tính của trường, dùng Search Engine tra thông tin của anh.

Kết quả là có tin tức và vài tấm ảnh liên quan tới anh. Trong ảnh là thầy hiệu trưởng đang trao phong bì màu đỏ ghi chữ ‘học bổng’ cho một người phụ nữ, nhưng lại không thấy ảnh Diệp Tư Viễn đâu.

May mắn là có vài tấm ảnh chụp được anh. Anh ngồi trước bàn, khom lưng, đưa chân viết chữ; Anh đang ăn cơm – ngồi ở bàn ăn của nhà ăn, chân phải gác lên bàn, cầm đũa cúi đầu ăn; Anh đi trên đường, đeo cặp khoác chéo, hai bên là hai tay áo rỗng đút vào túi.

Mỗi một tấm ảnh, Diệp Tư Viễn hình như không biết mình bị chụp, khuôn mặt anh vẫn lạnh nhạt, chẳng thể hiện cảm xúc gì, khiến lòng tôi bỗng thấy khó chịu không biết lý do.

Nhớ tới ngày hôm đó, tôi làm anh tổn thương, dù đã xin lỗi nhưng vẫn thấy không đủ.

Tôi muốn tìm gặp Diệp Tư Viễn, muốn làm quen với anh…Tôi bị chính những ý nghĩ này của mình dọa cho sợ hết hồn.

Thật ra, tìm gặp Diệp Tư Viễn không khó.

Nhưng mà tôi không muốn nhờ người khác giúp đỡ, tôi muốn tự bản thân mình sẽ tìm anh .

Ban ngày nếu được nghỉ tiết nào, tôi sẽ chạy tới thư viện, khi thì mượn quyển sách, khi thì ngồi đọc tại bàn,có điều con mắt luôn chăm chú nhìn ra cửa. Nhưng năm ngày trôi qua vẫn không thấy bóng dáng anh đâu.

Một ngày vào thứ Hai, tôi gặp lại Diệp Tư Viễn sau hai tuần.

Buổi chiều tiết một và hai không phải học, tôi đến thư viện.

Tôi tỉ mỉ trang điểm, tóc dài mềm mại xoã xuống hai vai, mặc chiếc áo lông rộng thùng thình màu cà phê, trên cổ quàng một chiếc khăn bằng bông, mặc chiếc quần bó, chân đi đôi giày cao gót màu lục cao 6cm, tôi không biết lí do vì sao hôm nay lại nổi hứng ăn diện thế này, chỉ là tôi linh  cảm sẽ có chuyện gì đó xảy ra trong ngày hôm nay.

Không phải nói có người làm việc gì trên đời này cũng ngay ngắn, luôn  theo một lịch trình nhất định hay sao, ví dụ như giờ giấc đi ngủ, khi nào dậy, mấy giờ ăn sáng,rồi lúc nào thì ra khỏi nhà, ….

Diệp Tư Viễn có vẻ là người như thế, thứ hai nào anh cũng đến, dù bảo vệ không cho phép, anh vẫn sẽ đến.

Tôi lượn quanh quẩn nửa tiếng đồng hồ vẫn không thấy anh, đâm ra có  chút nhụt chí, đúng lúc này lại chạm mặt người mà tôi không muốn gặp nhất —— Tôn Diệu.

Tôn Diệu là bạn học cùng trường trung học với tôi, vì theo đuổi tôi nên anh ta mới điền nguyện vọng vào trường này.

Anh ta thích tôi, nhưng tôi một chút cũng không thích.

Dáng dấp anh ta phải nói là bên ngoài là người nhưng bên trong lại rất chó , thử hỏi có bạn nữ sinh nào thích một người mà khi cả lớp đang làm bài kiểm tra lại dám quăng ‘phao’ lên bàn bạn, để bạn bị giám thị bắt được còn hắn thì làm vẻ mặt vô tội không biết gì, sau đó khóc lóc tới xin lỗi hay không?

Từ chuyện này có thể nhìn ra, Tôn Diệu là người không đáng tin cậy. Thứ nhất, đầu óc anh ta không dùng được nhưng anh ta lại nghĩ bản thân rất  thông minh; Thứ hai, anh ta không thể nhận trách nhiệm như một người đàn ông chân chính;  Thứ ba, là loại người phá hoại bậc nhất trên thế giới, bởi vì vụ ‘phao’ kia mà tôi phải viết bản tường trình, anh ta đòi chịu trách nhiệm với tôi, và rồi bắt đầu theo đuổi tôi từ đó.

Tôi thật sự, thật sự rất ghét anh ta!

Tôn Diệu thấy tôi liền chạy vù tới, tôi trốn không kịp.

Anh ta nói: “Trần Kết, sao cậu lại tới thứ viện?”

Tôi nói: “Tôi là học sinh của trường này, không lẽ thư viện của nhà cậu  chắc? Tại sao tôi không thể tới.”

“Không phải không phải, ý mình là thật hiếm khi cậu đến thư viện a.”

Tôi đáp lời: “Tiết ba tiết bốn tôi phải học, tạm biệt.”

“Ấy..Mình đưa cậu đi!”

“Đưa cái đầu cậu ý!” Tôi trừng mắt nhìn anh ta, “Tôi tự đi được.”

“Trần Kết ~~~~” anh ta bắt đầu làm nũng, “Buổi tối cậu có rảnh không, chúng ta cùng ăn cơm đi.”

“Không rảnh.”

“Thế ngày mai thì sao?”

“Cũng không rảnh.”

“Trần Kết ~~~ Cậu đừng hung dữ thế mà, hồi trung học cậu rất dịu dàng nha.”

Tôi cười lạnh, hồi trung học tôi còn là vị thành niên, phải chịu sự giám sát của gia đình nên phải hiền thục dịu dàng, không dám gây chuyện,ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì, ông bố sẽ không cho tôi đi học đại học, thế nên phải học cách nhẫn nhịn.

Còn hiện tại! Hiện tại tôi đã học đại học ở thành phố, cách nơi đó rất xa, ai giám sát tôi đây! Tôn Diệu, mau tìm chỗ đông lạnh chết mi mà ở đi.

Tôi thẳng người, cười với anh ta rồi nói: “Tôn Diệu, cậu nghe cho kĩ, chúng ta hồi trước không có khả năng, bây giờ cũng vậy, sau này càng không thể! Cậu đừng có lảng vảng xung quanh tôi nữa, mỹ nhân trong đại học Q xếp dài ra đó, cậu mau mau chạy lại xếp hàng theo đuổi người ta đi.”

Tôn Diệu im lặng nhìn tôi, lát sau anh ta kiên định lên tiếng: “Trần Kết, chỉ cần cậu chưa có bạn trai, mình sẽ luôn đợi bên cạnh cậu!”

Tôi trợn trừng mắt, đầu bốc khói nghi ngút : “Vậy xin lỗi cậu, tôi đã có bạn trai.”

Lần này anh ta thật sự bị đả kích nặng, Tôn Diệu nhảy dựng lên quát: “Ai? Là Ai? Là tên khốn kiếp nào?”

Đúng lúc này, cái người tôi luôn tâm tâm niệm niệm lại xuất hiện trong tầm mắt.

Diệp Tư Viễn mặc áo len nhung màu đen, đeo túi sách, hai ống tay áo đút túi, đang đi về phía chúng tôi.

Có lẽ anh ấy đã thấy tôi và Tôn Diệu từ xa, ngẩn người một chút rồi đi tiếp, cúi đầu tìm sách đọc.

Tôi bước nhanh đến bên anh, ngọt ngào lên tiếng: “Tư Viễn, sao giờ anh mới đến, em chờ anh lâu lắm rồi đấy .”

Anh nhìn tôi, ánh mắt hoài nghi, rồi tôi thấy có sự biến hóa tia nhìn trong mắt anh, tôi biết, anh nhận ra tôi.

Tôi định khoác tay anh, nhưng tay lại chạm phải tay áo không, tôi lại quên mất a, chết tiệt.

Sau đó tôi cắn răng, đưa tay ôm thắt lưng anh.

Cả người Diệp Tư Viễn cứng ngắc, anh ấy mất tự nhiên, tôi cũng vậy, tôi đã ôm thắt lưng ai bao giờ đâu —— Không có cánh tay của anh, tôi và anh dán chặt vào nhau.

Tôi quay đầu nhìn Tôn Diệu, cười tươi rói: “Đây là bạn trai của tôi, Diệp Tư Viễn.”

Tôn Diệu xanh tím mặt, sau đó phun ra một câu: “Trần Kết, cậu làm gì thế, tìm nửa ngày lại vơ một người tàn tật làm bạn trai. Anh ta không có hai tay, có thể làm gì cho cậu đây?”

Diệp Tư Viễn vẫn im lặng, tôi rất biết ơn anh đã phối hợp với tôi. Thế nhưng khi nghe được câu nói của Tôn Diệu, cả người anh run run. Tôi biết, anh đã bị tên chết tiệt kia làm tổn thương.

Tôi điên tiết quát Tôn Diệu: “Con mẹ nó cậu mới là người tàn tật! Cậu là đồ đần độn thiếu não!  Diệp Tư Viễn chỗ nào cũng hơn cậu, mau cút ngay cho tôi! Cẩn thận tôi đánh chết cậu!”

Tôi thường xuyên nói như vậy đối với Tôn Diệu, anh ta nghe quen rồi, biết tôi thực sự tức giận, nếu còn gây gổ sẽ khiến tôi ghét anh ta hơn. Vì thế, anh ta trừng mắt nhìn chúng tôi rồi quay đầu bỏ đi .

Hết chương 2.
Ri_______i3

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 2

Đăng lúc 23-8-2012 14:40:42 |Hiện toàn bài
hè..hé....tem
thông báo tớ sập hố nhà bạn nhoá .
mong sớm có chap mới
thanks bạn nha

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 1

Đăng lúc 23-8-2012 21:20:16 |Hiện toàn bài
tội a Tư Viễn quá. nhưng mà càng hóng xem Trần Kết theo duổi anh ý thế naò.
Mong chap mới quá đi mất thôi
mà truyện của bạn mấy ngày 1 chap thế. mình đợi lâu quá dài cổ

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 1

Đăng lúc 23-8-2012 21:40:26 |Hiện toàn bài
snow_flace gửi lúc 23-8-2012 21:20
tội a Tư Viễn quá. nhưng mà càng hóng xem Trần Kết theo duổi anh ý thế naò.
Mong chap  ...

Ngại quá , truyện này mình xin bên web chủ post sang thôi , ngày nào lên mạng được mình sẽ copy 1 hoặc 2 chương sang đây , hì hì
Ri_______i3

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 1

Đăng lúc 24-8-2012 15:42:04 |Hiện toàn bài

Chương 3: Người em thích là như thế này đấy!

Edit : Vịt

Http://Bichsongcac.wordpress.com





Sau khi Tôn Diệu chết tiệt bỏ đi, tôi vẫn ôm thắt lưng Diệp Tư Viễn  không buông. Đến khi anh hơi cử động thân mình , tôi mới giật mình buông tay.

Tôi nói: “A , thật xin lỗi.”

Lúc này tôi không biết mình phải nói gì nữa.

Anh nhàn nhạt đáp lại: “Không sao, tôi quen rồi.”

Sau đó anh im lặng rời đi.

Hai ống tay áo trống không của anh bị tôi nắm nên méo mó xẹp lại, nhìn  dáng vẻ anh như vậy lòng tôi lại mềm nhũn, lấy hết dũng khí, tôi đuổi theo anh.

“Diệp Tư Viễn.” Tôi gọi anh.

Anh quay đầu nhìn tôi hỏi: “Sao cô biết tên tôi?”

Tôi bật thốt khỏi miệng: “Anh rất nổi tiếng trong trường, tùy tiện hỏi mọi người thì sẽ biết thôi.”

“Ồ, vậy à?” Anh cười cười, nụ cười ấy có chút khổ sở xót xa.

“A, xin lỗi, ý em không phải như vậy.” Tôi rất muốn cái miệng của mình ngậm lại, lặng yên vài giây , tôi lên tiếng “Em tên là Trần Kết, quả quýt  ý, em học chuyên ngành quảng cáo , năm thứ nhất.”

“Có lẽ tôi không cần giới thiệu nữa, tôi nổi tiếng mà.” Anh cười với tôi.

Anh cười rộ lên trông thật đẹp, lông mày rậm, đôi mắt sáng long lanh, hình dáng đôi mắt ấy quả thực rất đẹp ,lông mi lại dài khiến tôi cảm giác  nếu nhìn từ dưới lên,hàng lông mi ấy đã che khuất đôi mắt xinh đẹp. Sống mũi anh cao, đôi môi không mỏng cũng không dày,đường cong hấp dẫn làm tôi rất muốn đưa ngón tay men theo đường viền môi xinh đẹp. Răng anh không những trắng lại còn đều, khi cười lộ ra hai má lúm đồng tiền..Trông đáng yêu chết đi được.

Tôi nói: “Em xin lỗi,cả lần trước và lần này a.”

“Không sao,tôi đã nói tôi quen rồi. Hơn nữa cậu ta nói không sai, tôi là người tàn tật.”

“Anh đừng để bụng mà.” Tôi nói, “Hôm nay đều là lỗi tại em. Phải rồi, anh muốn tìm sách à? Có cần em cầm giúp không?”

“Không cần đâu. Tôi nhớ kỹ số sách rồi nói với quản lí thư viện, nhờ họ lấy giúp là được.” Anh lại liếc mắt nhìn tôi, còn nói, “Em quá lùn, muốn lấy cũng không với tới đâu.”

“Em! Em !Hôm nay em đi giày cao gót!” Tôi nâng chân lên cho anh nhìn.

Anh cười cười : “Tôi thực sự không sao đâu, em cứ làm việc của mình đi.”

Anh đuổi tôi đi, dĩ nhiên tôi sẽ không đi, tôi lẽo đẽo theo sát anh.

Anh vừa đi, vừa tìm sách, rồi lại quay lại nhìn tôi hỏi: “Em còn có chuyện gì sao ?”

Tôi chớp mắt nhìn anh.

“Diệp Tư Viễn…”

“Ừ?”

“Có thể cho em số điện thoại của anh không?” Tôi hé miệng cười.

Anh sửng sốt,sau đó đọc một dãy số, nói: “Tôi chỉ đọc một lần thôi.”

Một lần thì một lần , có gì làm khó được tôi, may mà tôi có khả năng tốc kí tốt, cho nên dãy số kia đã yên vị trong danh bạ điện thoại, lưu số điện thoại xong tôi mặt dày chạy đến cạnh anh: “Có phải có rất nhiều cô gái  theo đuổi anh không? Họ muốn xin số điện thoại của anh à?”

“Ừ.” Anh thừa nhận .

“Em biết mà.” Tôi bĩu môi, “Xinh như em mà còn để ý đến anh, như vậy chắc chắn anh có hàng dài các cô gái xếp hàng theo đuổi rồi.”

Anh lại cười nói: “Sao mặt em lại dày như thế, dám nói mình xinh đẹp.”

Tôi ngước mắt nhìn anh, hỏi: “Chẳng lẽ em không xinh đẹp sao?”

Tôi biết ánh mắt tôi nhìn anh bây giờ vô cùng vô tội, còn mang theo chút điềm đạm, dễ thương, bài này tôi diễn số 1 luôn.

Anh nhìn tôi chằm chằm rồi mới mở miệng: “Ừm, vẻ ngoài không vấn đề gì, nhưng sắc mặt thì không tốt lắm.”

Tôi suy sụp, cả ngày trang điểm cẩn thận như vậy, sao sắc mặt lại không được tốt nhỉ.

Tôi nghĩ, có lẽ sau này già đi, tôi sẽ giống bà hồ ly mẹ của Uyển Tâm phải lấy mĩ phẩm làm bạn may ra còn nhìn được, tẩy trang rồi chắc chắn  rất thê thảm.

Nếu không thì sao? Tôi mới 18 tuổi, Diệp Tư Viễn đã nói sắc mặt tôi không tốt?

Tôi len lén ngẩng đầu nhìn anh, lại phát hiện anh đang cười trộm.

Vừa nói chuyện, chúng tôi vừa đi đến gần cửa, tôi không mượn cuốn sách nào, anh nói ra số và tên của 3 cuốn sách, quản lí thư viện liền đi lấy cho anh.

Sau khi sách được mang ra, Diệp Tư Viễn nhìn tôi một cái, rồi anh cởi giày, nâng chân lên quặp lấy cái túi xách đặt lên bàn, dùng năm ngón chân mở túi một cách thuần thục, rồi đưa ba cuốn sách cất vào trong.

Anh chỉ đứng bằng chân trái, nhưng rất vững vàng. Quản lí thư viện không giúp đỡ, anh cũng không mở miệng nhờ tôi, tự mình làm tất cả, còn tôi thì ngơ ngác nhìn anh.

Bỏ sách vào xong, anh gắp thẻ thư viện mà quản lí vừa đưa vào trong túi,  kéo khóa rồi lại đeo lên. Anh hơi lắc lắc người, xem ra là sửa sang lại quần áo, rồi mới hạ chân xuống đi giày vào.

Lúc này, anh thâm sâu nhìn tôi, thấp giọng nói: “Em xem đi, người em thích là như thế này đấy.”

Tôi há miệng, không nói gì bước theo anh.

Đang là giờ học cho nên ngoài cửa thư viện không có ai.

Chỉ là vào lúc chúng tôi đi được năm sáu bậc thang, trong góc tối bỗng có một bóng người lao ra.

Tôi còn chưa biết chuyện gì đang xảy ra, người kia đã nện một quyền vào mặt Diệp Tư Viễn.

Diệp Tư Viễn không có tay, chắc chắn không thể chịu được một quả đấm như vậy, cả người anh đổ về phía trước, tôi thấy vậy lập tức ôm lấy anh, cả hai chúng tôi cùng lăn xuống cầu thang.

Cú ngã này làm đầu tôi có hàng chục cái vòng sao xoay quanh, thật lâu mới hồi phục lại như đầu. Tôi mở to mắt, nhìn về phía cầu thang, liền bắt gặp Tôn Diệu.

Cậu ta thấy tôi lăn xuống nên hoảng hồn, định đỡ tôi đứng lên.

Tôi ngồi dậy, Diệp Tư Viễn vẫn còn nằm trong lòng tôi, tôi tháo chiếc giày cao gót ra, quăng về phía tên chết tiệt, hét to: “Cậu đừng tới đây! Có phải cậu muốn tôi gọi cảnh sát không! Nếu không muốn rời trường chịu phạt! Ngay lập tức, cút mau!”

Cậu ta sợ hãi bỏ trốn.

Đúng là đồ bỏ đi, như vậy thì ai thích cho nổi cơ chứ.

Tôi nhìn Diệp Tư Viễn vẫn đang nằm trong lòng tôi, hai mắt anh nhắm chặt, chỗ bị đánh đã hơi sưng phồng, khoé miệng còn bị xước da chảy máu, một đấm của Tôn Diệu kia không biết có nặng không, tôi sợ não anh bị chấn động nên vô cùng lo lắng.

Vị trí tôi đặt tay ôm anh là hai bả vai, dù cách lớp áo lông dày, tôi vẫn cảm nhận được thân thể không trọn vẹn của anh, xúc cảm trong tay tôi vô cùng kỳ dị.

Một người con trai cao lớn như vậy lại không có hai tay, làm việc gì cũng khó khăn, tôi cảm thấy —— rất đau lòng.

Tôi rút khăn giấy lau máu ở khoé miệng anh, sau đó lay lay người anh : “Diệp Tư Viễn, Diệp Tư Viễn, tỉnh, tỉnh, Diệp Tư Viễn.”

Anh cau mày, rồi lắc đầu một cái, tôi cảm thấy anh nhún vai, sau đó anh mở mắt.

Đôi mắt đen sâu thẳm nhìn tôi, thấy vậy, tôi nở nụ cười, nói: “Anh làm em sợ muốn chết, cứ tưởng anh bị đánh đến hỏng đầu rồi.”

Tôi đỡ anh đứng lên, giúp anh đeo lại túi xách, chỉnh lại quần áo, anh vẫn  im lặng, cũng không từ chối sự giúp đỡ của tôi.

Giúp anh xong, tôi đi chân trần lên trên tìm giày, sau đó đi vào. Diệp Tư Viễn vừa bước hai bước đột nhiên nhăn mày.

Tôi nóng lòng hỏi: “Làm sao vậy?”

Tôi ngồi xổm xuống, vén ống quần anh lên để kiểm tra, không bị thương mà. Giọng nói của anh bỗng vang lên trên đỉnh đầu tôi“Kéo tất nhìn mắt cá chân bên phải giúp tôi.” Tôi nghe vậy liền kéo tất thấp xuống nhìn.

Anh cũng khom người nhìn , thì ra mắt cá chân bên phải bị sưng, có lẽ  là do lúc nãy ngã cầu thang.

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, nói: “Em đưa anh đi bệnh viện, sưng to thế này , nhỡ gãy xương thì phải làm sao.”

Anh từ chối: “Không cần, tự tôi đi được.”

Tôi nói: “Là em hại anh. Để em đưa anh đi. Chân anh bị thương, nếu ngã  tiếp thì sao đây?”

Thật ra tôi muốn nói, nếu anh bị ngã, không có hai tay chống, chẳng phải sẽ ngã sấp xuống đất ư. Nhưng mà nghĩ đến lòng tự trọng của anh, tôi đành ngậm miệng.

Không ngờ anh vẫn tức giận nói: “Tôi sẽ không bị ngã, tôi không có tay  nhưng không có nghĩa chân cũng không có.”

Tôi cũng bực bội: “Nhưng không phải bây giờ chân anh đang bị thương sao, để em đi với anh, em bảo đảm sẽ không làm phiền đến anh!”

Anh không thể ngăn tôi, đành phải để tôi đi theo, tôi nghĩ, có lẽ anh cũng không chắc mình có thể tự xoay sở. Anh làm việc gì cũng nhờ vào chân phải, hiện giờ nó bị thương, biết làm sao bây giờ?

~~~ Http://Bichsongcac.wordpress.com ~~~

Chúng tôi ra cổng trường bắt xe, chân phải của anh bị thương nên không tiện cho việc đi lại nhiều, mỗi khi bàn chân chạm đất lông mày anh đều nhíu lại. Anh không cho tôi dìu anh, mà dù tôi có muốn dìu cũng không được, anh không có tay, tôi chỉ có thể ôm lấy thắt lưng anh, mà như vậy thì đi đường càng khó hơn. Tôi nhìn hai tay áo trống rỗng của anh, mỗi bước đi, nó cũng lắc lư ở hai bên, nhìn chân anh phải bước cà thọt tôi lại thấy khó chịu , chỉ muốn đánh chết tên cặn bã khốn kiếp Tôn Diệu!

Ngồi trên taxi, tôi lấy điện thoại gọi cho Vương Giai Phân, nói rằng mình không cẩn thận bị ngã nên đến bệnh viện kiểm tra, nhờ cô ấy xin nghỉ  tiết 3,4 cho tôi. Vương Giai Phân hỏi tôi có sao không, tôi đáp không có gì rồi cúp máy.

Ngẩng đầu lên, tôi bắt gặp anh đang nhìn tôi, khoé miệng giật giật rồi nói: “Em có thể lấy điện thoại trong túi giúp tôi không?”

Tôi lập tức gật đầu, mở cái túi bên cạnh rút điện thoại ra.

Anh nói tiếp: “Em tìm trong danh bạ, có một người tên Lưu Nhất Phong, bấm gọi giúp tôi.”

Tôi làm theo, hỏi anh: “Em để bên tai anh để anh nói nhé?”

Anh lắc đầu: “Không cần, em cứ đặt trên bả vai tôi, tôi sẽ tự gọi.”

Tôi không khách khí với anh, bèn bấm số điện thoại rồi đặt vào chỗ giữa mặt và vai anh. Anh nghiêng đầu, kẹp lấy điện thoại.

Xem ra bình thường anh đều gọi điện thoại như vậy: “Nhất Phong, giúp tôi xin nghỉ một buổi nhé, tôi phải đi bệnh viện.”

“…”

“Tôi không sao, không không, bị trầy xước da, muốn đi kiểm tra thôi.”

“…”

“Không cần, cậu không cần đến đây, ở đây còn có một bạn học nữa.”

“…”

“Một người bạn, cô ấy cũng bị thương, chủ yếu là tôi dẫn cô ấy đi khám xem thế nào.”

“…”

“Ừ,cảm ơn cậu, hẹn gặp lại sau.”

Nói chuyện xong, anh vẫn giữ tư thế kẹp điện thoại như cũ, quay đầu nhìn tôi, tôi thấy vậy liền lấy điện thoại ra, bấm nút tắt rồi bỏ vào túi xách cho anh.

Tôi nói: “Anh còn lấy em làm bia đỡ đạn nha.”

Anh lắc đầu cười khổ: “Không còn cách khác, tôi và bạn cùng phòng  quan hệ tốt lắm, nếu để họ biết tôi bị ngã đụng đầu thương chân , họ sẽ lo lắng.”

“Xem ra vận khí của anh khá may mắn, có bạn cùng phòng tốt a.”

“Không lẽ quan hệ giữa em và bạn cùng phòng không tốt ư?”

“Bạn cùng phòng của em à?” Tôi nghĩ đến hai con nhóc Thi Tiểu Yến và Mã Anh, cười cười, “Khụ! Đừng nói nữa.”

Anh im lặng cười mỉm.

Đến bệnh viện, Diệp Tư Viễn rất quen thuộc đi vào khoa chỉnh hình, đương nhiên là tôi đóng tiền giúp, đến phòng có một nữ bác sĩ giúp anh kiểm tra và băng bó vết thương.

Diệp Tư Viễn nói: “Dì Lữ, dì đừng nói với mẹ cháu nhé, cháu sợ mẹ lo lắng.”

Bac sĩ Lữ nói: “Tiểu Viễn, nếu sợ mẹ lo lắng thì phải chăm sóc bản thân cho tốt, cháu xem, bị thương nặng thế này, suýt chút nữa gãy xương, Chân phải của cháu cần làm nhiều việc như vậy, lỡ có chuyện xảy ra thì  cuộc sống sẽ thế nào.”

Diệp Tư Viễn vội vàng gật đầu: “Lần này do cháu không cẩn thận, bị trượt ngã ở cầu thang.”

“Vậy trên mặt cháu là cái gì? Cái này không giống bị ngã mà là bị người khác đánh.” Bà ấy vừa nói, vừa liếc nhìn sang tôi, ánh mắt chứa đầy vẻ khinh bỉ.

Tôi biết, bộ dạng tôi lúc này trông rất nhếch nhác, tóc tai rối tung, áo lông bị rách, trên hai má còn có chút trầy xước.

Hơn nữa, vẻ ngoài của tôi thuộc loại dễ ghét trong cái nhìn của những người phụ nữ trung niên 40 tuổi.

Quả nhiên, bác sĩ Lữ nói: “Tiểu Viễn, cháu ở trường học phải chọn bạn mà chơi, không phải ai cũng có thể làm bạn tốt, nhất là mấy người xinh đẹp, tri nhân tri diện bất tri tâm a.”

Diệp Tư Viễn quay đầu nhìn tôi liếc mắt một cái, nói: “Dì Lữ, cháu hiểu, hôm nay chỉ là chuyện ngoài ý muốn thôi. Xin dì đừng nói cho mẹ cháu, lần trước đầu gối cháu bị thương rách một miếng da, mẹ đã lôi cháu về nhà cả một tuần, lần này có chết cháu cũng không muốn để mẹ biết.”

“Ừm, chỉ lần này thôi, không có lần sau đâu đấy!” Bác sĩ Lữ cười cười sờ đầu Diệp Tư Viễn, “Tiểu tử thối, đừng để mẹ cháu lo lắng nhiều quá, biết chưa?”

“Vâng,sao có thể không biết ạ, cháu đi trước đây.Dì Lữ , cảm ơn dì ,hẹn gặp lại.”

Tôi cũng vội vàng đứng lên, chào bác sĩ Lữ.

Trước khi đi, bác sĩ Lữ hỏi Diệp Tư Viễn: “Cái chân này ít nhất phải một tuần mới hồi phục, cháu ăn cơm bằng cách nào?”

Diệp Tư Viễn nhìn tôi, nói: “Cháu còn chân trái, dùng chân trái ăn cơm, miệng viết chữ, không sao đâu, dì yên tâm.”

Bác sĩ Lữ lúc này mới gật đầu một cái, trở về phòng làm việc.

Hết chương 3.
Ri_______i3

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Lưu trữ|Phiên bản Mobile|Kites

GMT+7, 20-5-2013 12:13

Powered by Discuz! X2

Vietnamese Translation by DiscuzVN

Kites là cộng đồng phi lợi nhuận, với nội dung được chia sẻ miễn phí giữa các thành viên. Kites không chịu bất cứ trách nhiệm gì liên quan tới các link do các thành viên tự đăng tải.

Lên trên