- Đăng ký
- 17-9-2011
- Đăng nhập lần cuối
- 25-5-2013
- Quyền đọc
- 150
- Điểm
- 2202
- Bài hay
- 0
- Bài viết
- 456

❤ *~ Hoa Hoa ~* ❤
  
|
|
CHAP 6 : Anh ta đã quay về
“ Kris! ‘Sup “ Giọng con trai vang lên từ phía xa. Seohyun cùng Kris quay lại và rất ngạc nhiên khi nhìn thấy Amber. Cô ấy cười thật tươi với bọn họ.
“ Tôi không biết rằng Heechul hyung lại cho phép con bé bùng học “ Kris nói với Seohyun trước khi Amber chạy tới chỗ họ. “ Oh! Ở đây! Sao thế? “ Kris chào Amber.
“ Em chào chị! “ Amber cúi chào Seohyun. Thực ra cô cảm thấy rất ngại ngùng khi nói chuyện với những ma cà rồng dưới trướng của các cố vấn khác, chính vì vậy cô chỉ mỉm cười nhẹ nhàng và gật nhẹ đầu khi chào đáp lại Amber. “ Em cần sự giúp đỡ của anh “ Amber quay sang phía Kris.
Kris liếc nhìn về phía Seohyun “ Oh, tất nhiên rồi, tất nhiên rồi! Anh có thể giúp gì cho em? “
Amber nhìn về phía sau Kris và Seohyun, cố gắng xác định vị trí của một ai đó “ Tuyệt vời, anh ta đang đi đến đây rồi “ Amber cười khểnh rồi ánh mắt lại rơi xuống những chiếc túi shopping đang ở trong tay Kris và Seohyun “ Đợi đã! Em có làm gián đoạn việc gì của hai người không? Em có thể tìm Minho để … “
“ oh không, không, không “ Cả Kris và Seohyun đều nói cùng một lúc khiến hai người họ nhìn thẳng vào nhau. Amber có chút giật mình khi cảm giác hai người họ đang phủ nhận cái gì đó. “ Thực ra chị cần phải đi bây giờ. Chị chỉ đang giúp Kris mua vài bộ quần áo mới thôi “ Seohyun trả lời một cách ngượng ngùng.
“ Tuyệt vời ! “ Amber gật đầu “ Oh! Anh ta đây rồi! Cho em mượn mấy chiếc túi này được không? Của Kris phải không ạ? “ Amber chỉ vào mấy cái túi shopping Seohyun đang cầm.
“ Tất nhiên rồi! Nếu chúng có thể giúp được em. Chị đi luôn đây! “ Seohyun đưa mấy chiếc túi cho Amber “ Chiến thuật hẹn hò phải không? “ Seohyun hỏi.
“ Chiến thuật chia tay mới đúng “ Amber nói rồi nắm lấy cánh tay của Kris và xoay anh lại để cùng đối diện với chàng trai kia. “ Seohyun sunbae, bọn em phải đi đây! Hẹn gặp chị sau “ Amber nắm chặt lấy tay của Kris và bắt đầu lôi anh bước đi. Kris không thể làm gì hơn nữa vì vậy anh chỉ nhìn về phía Seohyun – đang khá shock vì hành động của Amber. Đó không phải là không tôn trọng. Cô chỉ cảm thấy ngưỡng mộ bởi sự dễ thương và hồn nhiên của những ma cà rồng trẻ tuổi như Amber mà thôi. Cô có thể hoàn toàn tưởng tượng được bên trong căn nhà của f(x) : dễ thương và tràn ngập những trò chơi nghịch ngợm như thế nào.
------------------------------------------
Seohyun đi ra khỏi trung tâm thương mại. Giờ cô phải lái chiếc xe gắn máy của Soo Young tới gara B.A.P – nơi mà Himchan đang làm việc. Những chàng trai tóc vàng đang bận bịu với những chiếc xe ô tô khác nhau. Đai ốc và tất cả các dụng cụ khác tràn đầy khắp nơi. Họ bận đến nỗi không một ai nhận ra sự có mặt của Seohyun vì vậy cô chỉ đi loanh quanh ga ra và kiểm tra một số chiếc xe ở đó.
Cô nhận thấy một chiếc xe bị hỏng rất nặng vì vụ va chạm nào đó. Cô cười với bản thân mình khi có một ý nghĩ chợt nảy ra trong đầu. Cô đã quá chán nản vì phải chờ đợi Himchan – chắc hẳn đang bận bịu sửa chữa bộ phận máy ở dưới gầm chiếc xe nào đó. Cô nhìn trái, nhìn phải, quay lại đằng sau, mọi người đang QUÁ bận bịu .
Cô quỳ xuống bên cạnh chỗ lõm của xe, đẩy nhẹ vết lõm đó, rồi lại chọc nhẹ bằng ngón tay vào phía ngược lại và nó trở lại hình dáng bình thường , đồng nghĩa với việc nó được sửa một cách hoàn hảo. Cô nghĩ có thể việc sửa xe rất là dễ dàng vì vậy cô nên làm một mẫu xe mới với đôi tay – đúng nghĩa đen – của mình.
Cô đứng thẳng dậy và thỏa mãn với chiếc công sửa xe. Nhưng cô lại giật bắn mình, ngạc nhiên bởi có một đứa trẻ đang đứng đằng sau cô. Cô bé nhìn chằm chằm vào cô. Thích thú? Hay là sợ hãi?
Seohyun chớp mắt hai lần rồi nhìn xung quanh, không ai nhận ra những gì cô đã làm với chiếc xe nhưng cô bé này lại có. Cô thực sự hoảng sợ - nó rất may mắn hay là không đây? Theo những gì cô biết, có thể con bé sẽ thử làm những gì cô đã làm khi nó trưởng thành.
Không hề có chút do dự, Seohyun ngồi xuống để có thể nhìn vào mắt đứa nhỏ. Cô lấy tay xoắn lấy mấy sợi tóc rồi vuốt ve đôi má hồng hào của con bé. Quả thực, đứa trẻ này là một kiệt tác khác nữa của chúa trời.
Cô bé chớp mắt hai lần khi nhìn vào khuôn mặt của cô gái xinh đẹp đang đứng trước mặt mình. Seohyun suy nghĩ thật kỹ xem có nên ép buộc đứa trẻ ngây thơ này về sức mạnh phi thường không tài nào có thể giải thích nổi của cô không.
Cô bé ngây thơ chỉ vào vết lõm trên chiếc xe – biết rằng nó là điều không thể nhưng con bé quả trẻ để có thể thốt ra thành lời. Seohyun mắm môi lại. Tuyệt vời, con bé hoàn toàn nhận thức được những gì cô đã làm với chiếc xe. Cô thầm trách mình vì đã làm những điều ngu ngốc trên mảnh đất của con người. Cô nhắm mắt lại trong vài giây rồi mở ra. Cô nhìn thẳng vào mắt đứa trẻ bằng ánh mắt màu vàng- đỏ lấp lánh. Cô buộc phải xóa bỏ những gì trong đầu đứa trẻ này. Một đứa trẻ ngây thơ. Cô thật là máu lạnh nhưng là cô sống với trái tim không có tiếng đập.
“ Em không nhìn thấy những gì chị đã làm với chiếc xe “ Seohyun nói ra từng chữ một cách cẩn thận với đứa trẻ. Đứa trẻ có đôi má phúng phính chớp mắt rồi ngoan ngoãn gật đầu. Seohyun sau đó nở một nụ cười ngọt ngào với con bé khi mắt cô trở lại màu nâu bình thường. Con bé cười với Seohyun, đó là bản chất thật của con bé trước khi nó chứng kiến hành động kỳ quặc của Seohyun. Nó chơi đùa với lọn tóc xoăn dài của cô còn cô thì cười với hành động của nó.
Himchan nghe thấy tiếng cười của con bé. Đầu anh ngẩng lên khi anh đang ở bên dưới mui xe làm anh vô tình bị đập đầu vào mui. Anh xoa trán và đầu của mình rồi đẩy mình bằng tấm ván lăn ra khỏi đó.
“ Em đây rồi! “ anh cười tươi và ngạc nhiên khi nhìn thấy Seohyun đang chơi với cô em gái nhỏ của mình. Anh bước gần tới chỗ cô rồi chạm nhẹ một cách nghịch ngợm vào má cô. “ Vậy là em cũng ở đây và ai cho phép em được chơi với em gái của anh hả? “
Seohyun đảo mắt thầm nghĩ * Con người và cách tán tỉnh kinh khủng của chúng * “ Anh quá bận để kịp nhận ra là em ở đây còn gì “ Cô nói trong khi đứng lên, còn Himchan thì kéo cô em gái lại bên mình rồi bế nó lên.
Họ đi về phía văn phòng. Himchan thay ra bộ quần áo tử tế hơn rồi rửa sạch tay mình trong khi Seohyun thì đứng đợi ở ngoài. Cô đứng đó nhìn toàn bộ thế giới lướt qua mình, thật là một con phố bận rộn.
“ Chìa khóa? “ Himchan nói vọng ra từ bên trong khi anh kéo khóa áo lên. Cô ném chiếc chìa khóa của SooYoung về phía Himchan , đó là tất cả những gì anh biết về cô.
Trong khi đang chờ đợi, cô thiếu chút nữa là nhảy dựng lên khi nghe thấy ai đó đang nói chuyện bên cạnh chỗ Himchan đang làm việc. Cô cảm thấy tò mò vì hình như họ đang cãi nhau.
“ Anh yêu em một năm và giờ em đang hẹn hò? Một tuần sau khi chúng ta chia tay? Em giỏi lắm Kang Hye In “ Đó là một trong những nhân viên làm cùng với Himchan.
“ Không, không phải là như vậy.” Cô gái đó nức nở “ Không phải là như thế đâu Zelo. “ Đó là lúc mà Seohyun nhận ra đó là ai.
Cậu ấy chính là một trong những cậu em trai của Kris.
“ Hai người nên giải quyết ổn thỏa với nhau đi. Hye In! “ Chàng trai trong EXO nói “ Thứ nhất, tôi không yêu cô. Thứ hai, Zelo. Tôi không yêu người yêu cũ của cậu. Thứ 3, hai người … “ Seohyun không thể nào tin được một ma ca rồng đang làm tan vỡ trái tim một cách quá là … kém như vậy. “ Nếu hai người vẫn còn yêu nhau thì hay quay lại với nhau đi! Tôi không liên quan! “ Chàng trai trong EXO giơ hai tay lên rồi chầm chậm bước ra xa khỏi cảnh Zelo và Kang Hyu In trao nhau một cái ôm thắm thiết. Seohyun nhanh chóng bước ra khỏi phía mà cậu ấy đang bước tới và quay lại để đi ra khỏi con phố nhưng cô lại thấy một anh chàng nữa ở trong EXO đang bước về phía cô. Thật may là cô đã kịp trốn đằng sau chiếc xe tải.
“ Luhan! “ Chàng trai ở trong EXO kia đi tới đập vào lưng của Luhan “ Vậy … anh đã làm tan vỡ trái tim xong chưa? “
“ Oh, thôi mà Oh Sehun “ Luhan thở dài. “ Anh không định làm tan vỡ trái tim, mà là đang bảo vệ chúng” nhưng Sehun lại cười khi nghe thấy điều đó.
“ Anh đang đùa em phải không? “ Sehun khoác tay lên vai Luhan và cùng anh bước ra khỏi con phố. Cuộc nói chuyện mà Seohyun nghe trộm đã dần đi vào im lặng. Điều đó cũng là dấu hiệu thể hiện cô đã có thể bước ra khỏi chỗ mình trốn.
“ Đám người mới nực cười “ Seohyun nghĩ thầm rồi chợt chú ý bởi tiếng động cơ gắn máy đang kêu ở đằng sau.
“ Em lên đi! “ Himchan gọi và cô chạy tới như một người bình thường. Đội mũ bào hiểm vào, bám lấy Himchan khi anh ta khởi hành.
----------------
Giống như những buổi hẹn hò mà Seohyun vẫn từng làm, lúc thì tay trong tay đi dạo, lúc thì lại âu yếm ngọt ngào , … tất cả những thứ mà cô đã từng làm với rất nhiều chàng trai.
“ Người em lạnh quá! “ Himchan thì thầm khi anh vòng tay qua vai cô từ đằng sau khi họ đang ngắm mặt trời lặn. Seohyun đã quá quen thuộc với câu nói này rồi bởi đương nhiên, không hề có chút máu nào chảy trong mạch máu của cô cả. Cũng chẳng có gì khiến trái tim cô có thể đập được. Cô vẫn cứ luôn nhợt nhạt, không máu và lạnh lẽo như một tảng đá ma cà rồng phải như vậy. Cô ước rằng đôi tay của những con người như Himchan này cứ luôn giữ được cái ấm áp đó.
Cô thấy không cần thiết khi phải nói chuyện với Himchan. Cô nghĩ rằng ngày hôm nay của mình đã kết thúc. Dù sớm hay muộn thì cô cũng phải làm tan vỡ trái tim của anh ta và để cho vết thương trong tim người yêu cũ của anh ta được lành lại. Hơn nữa, tâm trí cô giờ đã bay tới tên của người con trai khác đang nằm trong list nạn nhân của mình.
Vài phút sau cuộc hẹn hò giả đã kết thúc, cuối cùng Seohyun cũng đã có thời gian cho riêng mình.
“ Em có thể tự lái rồi “ Seohyun nói khi Himchan nhảy xuống khỏi xe và cô thay thế vào vị trí lái.
“ Lái xe cẩn thận nhé! “ Himchan nói khi Seohyun bắt đầu rời đi.
Cô thoải mái đi dạo quanh thành phố chứ chưa vội quay về SM Town. Cô nghĩ rằng có thể mình sẽ làm đóng băng cái thành phố này trước khi trở về căn nhà của mình. Hơn nữa, nếu cô trở về, cô sẽ phải tập luyện với Kyuhyun khi anh ấy gọi.
Cô tập trung vào con đường trước mặt mà không hề nhận ra tốc độ đang tăng rất nhanh. Thực ra cô cảm thấy rất thú vị vì mình có thể chạy nhanh hơn cả xe gắn máy.
“ Ôi cái mông của tôi “ Seohyun thiếu chút nữa nhảy dựng lên khi nghe thấy giọng Jessica ở đằng sau.
“ Unni! Chị không nên tự dưng xuất hiện như vậy. Chúng ta đang ở trên vùng đất của con người đó! “ Seohyun hét lên trong khi cố gắng tỉnh táo, mặc kệ cho tiếng gầm lên của động cơ!
“ Em im đi! “ Sica huýt sáo “ Chẳng ai có thể nhìn thấy em đang đi đâu! Em thật giống như đang chạy trốn khỏi cảnh sát ý! Em đã vượt quá tốc độ cho phép rồi cô gái bé nhỏ ạ “
“ C … cái gì? Oh my god!!!! Em không hề biết! “ Seohyun hét lên khi nhìn xuống đồng hồ tốc độ. Cây kim nhỏ bé đang chỉ vào 180km/h và vẫn tiếp tục đi lên sau cú rồ ga của cô.
“ Chỉ có ma cà rồng chúng ta mới nhận ra là em đang chạy trên đường thôi. Chiếc xe này nhanh thật đó. Là nó đang chạy hay là em đang bê nó chạy thế? “
“ Chậc, đây là xe của Sooyoung unni. Chắc hẳn chị ấy đã làm gì với nó rồi, chị biết là chị ấy đâu thích cưỡi mấy chiếc xe chậm rì mà “ Mắt Seohyun mở to lên khi cô mau chóng đạp phanh.
“ Tài xê tồi tệ! “ Jessica xoa cái trán vừa mới bị đập vào gáy của Seohyun sau khi cô bé phanh gấp. Cô nhìn quanh “ Oh, dù sao cũng cảm ơn em nhé! Vừa đúng chỗ chị phải tới. Gặp lại em ở nhà! “
Seohyun gật đầu với cô chị gái của mình rồi cô cũng lái xe đi khỏi night club mà Jessica vừa bước vào. Nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay, ý nghĩ đi thêm một vòng thành phố nữa hiện ra trong đầu cô.
Tốc độ của cô tăng chậm nhưng một lần nữa, nó lại dần dần tăng nhanh.
Cô không hề biết rằng có người đã nhận ra cô đang đi vòng quanh thành phố. Anh ta đang uống cà phê và hút thuốc với hai người bạn của mình trong một quán café nhỏ. Môi anh nở một nụ cười nhạt khi nhìn cô lái xe qua đây đã ba lần với tốc độ chóng mặt mà người thường không thể nào nhìn thấy.
“ Là cô ta sao? “ Người ngồi bên cạnh anh hỏi.
“ Tôi nghe rằng đó là cô ta” Anh ta cười lạnh khi thở ra một dòng khói thuốc trắng xóa. “ Chút nữa cô ta đi qua, tôi sẽ chặn cô ta lại. “
“ Jaejoong, đó không phải là cách để giết một cô gái. “ Một người khác nói khi anh ta ngồi ở giữa.
“ Tôi đùa đấy! Tất nhiên rồi, tôi sẽ không giết cô ta đâu! “ Anh ta cười “ Tại sao tôi lại muốn một ma cà rồng xuất sắc của SM Town bị giết chứ? “
“ Không phải cậu có kế hoach quay lại với bọn họ sao? Chúng ta cũng là ma cà rồng và cần thiết có sự bất tử. Bọn tôi sẵn lòng quay lại đó với cậu “ Yoochun nói khi vòng tay qua vai của Jaejoong.
“ Không phải bây giờ, nhưng sẽ nhanh thôi, chúng ta sẽ quay lại đó “ Jaejoong trả lời.
“ Cậu muốn điều tra bao lâu nữa? Ý tôi là, ai mà biết những tên thiên thần hạ giới đó ở cái xó nào chứ?“ Junsu hỏi.
“ Những thiên thần hạ giới đó bị nguyền. Bọn chúng đang tìm tình yêu đích thực để có thể phá bỏ lời nguyền của Chúa Trời. “ Jaejoong thổi khói thuốc ra “ Tôi phải điều tra thêm một chút nữa trước khi tôi có thể theo dõi và bắt được chúng, có thể chúng đang ở nơi nào đó trên thế giới này. “
“ Cô ta đang tới kìa! “ Yoochun nói. Jaejoong đứng dậy khỏi ghế và đi tới chỗ vỉa hè.
“ Tôi muốn được biết về cô ta “ Jaejoong nói với hai người bạn của mình. Đèn giao thông chuẩn bị chuyển sang màu đỏ, điều đó có nghĩa là Seohyun sẽ dừng ngay trước mặt anh trong vài giây nữa.
Anh tự cười với chính bản thân mình khi nhìn thấy chiếc xe của cô ma cà rồng xinh đẹp dừng lại cách mình có vài mét. Nhưng trước khi anh có thể bước qua đó đã có một người tới chào cô ấy. Anh ta trông rất quen. Theo như trí nhớ của Jaejoong thì anh ta chính là người đã rời khỏi nhà của Seohyun vào sáng hôm nay. Người anh đông cứng lại khi chứng kiến chàng trai kia nhảy lên vào vị trí đằng sau Seohyun. Đèn giao thông chuyển sang màu xanh và Seohyun mau chóng lái xe đi.
Anh cười nhạt, vứt mẩu thuốc lá xuống và giẫm lên nó. Anh bước về chỗ cũ “ Có lẽ là lần sau “ Anh nghĩ.
“ Cô ấy vẫn đang làm tan nát trái tim của con người sao? “ Yoochun hỏi?
“ Tôi không nghĩ hắn là con người. Có thể là một trong những người mới của Lee Soo Man. “ Jaejoong trả lời.
Jaejoong, Yoochun và Junsu vừa mới trở về từ Châu Âu. Jaejoong đã nghiên cứu rất nhiều để làm thế nào có thể phá được lời nguyền của Thần Chết. Không phải là anh muốn yêu, mà là anh muốn được công nhận bởi Lee Soo Man. Anh dời SM Town bởi anh muốn chứng minh mình rất đáng giá với Lee Soo Man bởi ông ta luôn coi trọng Yunho và Changmin hơn là anh.
Anh không thể phủ nhận rằng anh rất nhớ SM Town. Thực ra, đó chính là nơi mà anh tới thăm đầu tiên khi vừa mới về nước. Anh chỉ phải trốn tránh và rời đi sau vài phút vì anh thiếu chút nữa đã bị chàng trai đi cùng Seohyun phát hiện. Anh cũng đã được nghe về Seohyun. Lòng tự trọng của anh như bị xé ra thành trăm mảnh khi nghe nói rằng Seohyun đã sắp mạnh bằng anh. Đó là lý do vì sao anh muốn biết về cô nhiều hơn, và biết cả điểm yếu của cô nữa.
---------------------------------------
Trong khi đó.
“ Tôi nghĩ rằng trông cô rất tuyệt. “ Kris nói trong khi Seohyun vẫn đang lái xe “ Ý tôi là thành phố trông rất tuyệt vào ban đêm và sau đó thì cô lại xuất hiện “ Kris không muốn Seohyun hiểu lầm ý của mình.
“ Sooyoung unni luôn thích những chiếc xe chạy nhanh “ Seohyun nói “ Và đúng vậy, tôi luôn nghĩ rằng Seoul là một thành phố rất đẹp “
“ Tôi có một buổi hẹn tồi tệ ngay trước khi tôi gặp cô “ Kris nói.
“ Cuộc hẹn tồi tệ? Điều đó tồn tại với ma cà rồng, những điều tốt đẹp như chúng ta sao? “ Seohyun cười khúc khích.
“ Cô ta bám chặt lấy tôi. Tôi rất ghét những cô gái như vậy. “ Kris nói ngay khi Seohyun dừng lại bên con đường có tầm nhìn tuyệt đẹp hướng về cầu Banpo.

Cầu BanPo
Họ đứng bên cạnh nhau với hình ảnh thác nước cầu vồng dưới chân cầu. Kris khoanh tay trước ngực khi anh dựa vào chiếc xe máy. Khuôn mặt anh nghiêm túc như bình thường “ Cô không cảm thấy mệt mỏi sao? “ Kris đột nhiên lên tiếng. Seohyun nhìn anh, không hiểu câu hỏi.” Việc làm tan vỡ trái tim. “
“ Không hẳn là vậy. “ Seohyun trả lời rồi thở dài. “ Ba mẹ tôi chết dưới tay con người. “ Cô nói rồi sau đó dừng lại. Cô không hề muốn nhắc tới chuyện này. “ Tôi xin lỗi, tôi nghĩ rằng chúng ta không nên nói về vấn đề này. “
“ Ba mẹ tôi thì lại chết dưới tay của ma cà rồng. “ Kris đột nhiên nói. Khuôn mặt của tên ma cà rồng đó vẫn hiện lên rõ mồn một ngay trong tâm trí của anh. Trước khi đi theo Chúa, anh chỉ là một con người bình thường. Nhưng khi anh nhìn thấy ba mẹ mình chết trong tay của một ma cà rồng đói khát, anh đã muốn chiến đấu vì cái chết của họ. Làm thiên thần là lựa chọn của anh nhưng sau đó, vì quá muốn giết tên ma cà rồng đó nên anh đã đi theo Thần Chết – lựa chọn mà anh hối hận sau này, đó cũng là lý do vì sao mà anh lại ở đây.
Không biết làm sao mà Seohyun lại cảm thấy điều đó khá mỉa mai.
“ Tôi vui vì anh đã tới SM Town. Có thể chúng ta không nhận ra điều đó nhưng chúng ta an toàn bởi ngài Lee Soo Man. “ Seohyun nói. Sự thật đúng là tất cả những ma cà rồng ở đây đều không còn ba mẹ. Những ma cà rồng tội nghiệp cùng những câu chuyện khác nhau.
“ Dù sao thì … “ Kris thở dài “ Làm thêm một bữa thức ăn của con người nhé? “ Kris trêu Seohyun.
“ Không đời nào!!! “ Seohyun ghét cái ý kiến đó. Họ cười với nhau và trao đổi những câu chuyện đơn giản.
------------------------------
“ Huyng! Chúng ta đi thôi! “ Zelo vỗ vào vai Himchan – người đang nhìn vào hai người ở phía xa. Vốn Himchan định đi mua vài thứ với Zelo nhưng anh lại không nghĩ rằng sẽ nhìn thấy Seohyun đi cùng với chàng trai khác. “ Thôi nào! Sắp tới chuyến xe tới rồi! “ Zelo vỗ vai Himchan rồi kéo anh đi về phía trạm xe buýt. Anh nhìn về phía Seohyun một lần nữa. Họ đang cười rất vui vẻ, nói chuyện như thể họ đang rất hạnh phúc.
------------------------------
“ Thấy thế nào nếu tôi lái vòng cuối cùng trước khi quay về? “ Kris nói về SM Town.
“ Chiếc xe đó như bay vậy đó “ Seohyun nói trước khi vứt chìa khóa cho Kris.
“ Đừng có lo!Tôi bay rất giỏi! “ Kris cười khi họ ngồi lên xe. Động cơ gầm lên nhưng Seohyun không bám vào eo của Kris vì như vậy sẽ rất ngại ngùng, và hơn nữa cô cũng đủ khỏe để thích ứng với tốc độ.
Nhưng Kris thực sự là một tổ lái. Như thể nếu như chiếc xe đi vào chỗ xóc thì mọi phần của nó sẽ bay ra từng cái, từng cái một. Seohyun bám chặt lấy chiếc áo khoác của anh.
“ Tôi xin lỗi! “ Kris cười bởi cái bám của Seohyun.
-------------------------------
Yoochun và Junsu tập trung vào mấy trò chơi điện tử còn Jaejoong đang thì bận bịu với bài nghiên cứu của mình.
Anh mở một folder và đọc dữ liệu trong đó. Thiên thần hạ giới : “ Những thiên thần này đến trái đất để thực hiện nhiệm vụ. Họ được chia thành hai nhóm : những người đã theo chân Thần Chết nhưng cuối cùng đã phải hối hận và những người đi theo nhóm thứ nhất để cứu họ. Có 12 thiên thần hạ giới xuống trái đất, ẩn nấp ở nơi nào đó và mải miết tìm ra được cánh cửa để quay về thiên đường. “
Jaejoong ấn vào hai huyệt thái dương “ Mười hai thiên thần hạ giới “ Anh lẩm bẩm.
END CHAPTER 6
P/S : Tính tối nay mới post cơ nhưng vì quá lo lắng cho buổi thi speaking sẽ xảy ra trong tầm khoảng 2 tiếng nữa nên mình mới post cho đỡ căng thẳng và để lấy may. Mọi người hãy ủng hộ mình đi!!!! T"T
|
|