Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Event Fshare

Xem: 65460|Trả lời: 91
In Chủ đề trước Tiếp theo
Thu gọn cột thông tin

[Hiện Đại - Xuất Bản] Gái Già Xì Tin| Nguyễn Thu Thủy (Hoàn)

[Lấy địa chỉ]
Nhảy đến trang chỉ định
#
Đăng lúc 18-3-2012 02:06:06 | Chỉ xem của tác giả Trả lời thưởng |Xem thứ tự |Chế độ đọc




Tên tác phẩm: Gái già xì tin
Tên tác giả: Nguyễn Thu Thủy
Tên dịch giả (nếu có): không
Thể loại: ngôn tình, hài Việt Nam
Độ dài (không bắt buộc): 480 trang
Tình trạng sáng tác (đã hoàn thành hay chưa hoàn thành): đã hoàn thành
Nguồn tác phẩm: bachvietbooks.com
Giới thiệu sơ lược (không bắt buộc):

  Tôi bắt đầu theo dõi “ Gái già xì-tin” từ những post đầu tiên, rất thích thú bởi giọng văn dí dỏm thông minh và nhân vật nữ Dương cá tính. Rồi những post tiếp theo, càng đọc thì càng cuốn hút vào sự vui vẻ và cuộc sống của cô gái đã gần “băm” này. Trong chuyến công tác, Dương tình cờ gặp Định, anh chàng “sơ mi đen”, mà sau này được biết tới là một kiến trúc sư tài năng, và là hàng xóm ở ngay cạnh nhà cô. Sau đó, tất cả bắt đầu “có chuyện” khi xuất hiện thêm Quân, một chàng trai kém Dương vài tuổi, cao to, đẹp trai, mắt một mí và mồm năm miệng mười, có thể đấu khẩu, chọc Dương tới tức điên!

Bất ngờ thay, Quân lại là cháu họ Định, và cả hai người đều dần dần có tình cảm với Dương khiến câu chuyện luôn có những lối rẽ vào những khi không ngờ nhất…

Câu chuyện tình yêu bên cạnh những lúc lãng mạn ngọt ngào, khi bồn chồn hoài nghi, khi nóng bỏng dồn lên nghẹt thở thì cũng có cả tiếc nuối, nỗi buồn và thất vọng ngậm ngùi phải giấu trong thơ:



Cuối ngõ ấy anh vẫn tìm nỗi cô đơn

Khi anh nhìn trong mắt em và không thấy mình trong đó  

Cà phê nâu, màu môi em đo đỏ  

Nỗi thất vọng màu gì, em có biết không?”



Tôi thương nhân vật viết ra bài thơ này quá, nên lúc nào cũng thúc Thủy hãy để hai chú cháu nó oánh nhau, thằng nào hơn thằng ấy được. Nhưng mà Dương, cô ấy đã có sự lựa chọn của mình rồi.

Nếu bạn biết người mình yêu thương đang “rung rinh” giữa hai người, và phần nghiêng về bạn ít hơn, bạn sẽ làm sao? Liệu có thể bằng cách nào đó, làm thế nào đó, để mang được cô ấy về bên mình? Tôi vẫn chờ đợi 1 sự mạnh mẽ hơn từ nhân vật vốn- yếu –thế- hơn trong câu chuyện ấy.

Nhưng “ Gái già xì-tin” đã có một cái kết rất đẹp và tôi tin rằng vô cùng nhiều người thích một ending như thế. Vì nó hợp lý, vì nó thực tế, và quan trọng là vì tình yêu, nó chỉ dành cho môt- người- mà- thôi!

“Gái già xì-tin” là câu chuyện của một cô gái thú vị, là sự chờ đợi ngọt ngào và những diễn biến tình cảm rất đỗi dịu dàng nhưng vô cùng mãnh liệt. Đó là nơi mà giữa cuộc sống bộn bề này bạn tìm thấy được sự lạc quan yêu đời, những khoảng lặng bình yên giản dị mà thật nhiều ý nghĩa.

Hãy đừng nghĩ rằng tên truyện sẽ ngăn bạn khỏi danh sách những độc giả phù hợp. Có thể bạn không phải” gái già”, có thể bạn còn rất trẻ hay đã lớn hơn, là con gái hay là con trai, bạn đang sống trong những tình cảm ngọt lịm, hay đang gặp cách trở đắng cay, tôi tin rằng bạn đều tìm thấy một phần của mình trong câu chuyện ấy.

Tôi thực sự yêu thích” Gái già xì-tin” bởi sự trong sáng, nữ tính, sự tinh tế, thông minh, và hơn cả là một sự lạc quan vui vẻ của chính tác giả mà tôi cảm nhận được.

Bởi có gì đâu, cuộc sống này vẫn muôn màu, sao ta không nhìn về nơi màu sáng?

(Trần Thị Hoàng Yến)



**PS: Đây là tác phẩm Việt Nam nhưng lối viết chân thực và hóm hỉnh đặc biệt xì tin ^.^ Rất gần gũi với ng mình thôi. Buổi offline giới thiệu sách được tổ chức hôm 8/3, minh có tham dự bạn nào muốn xem hình buổi offline và hình chị Thủy kí tặng sách có thể liên hệ mình để xem

Rate

Số người tham gia 1Sức gió +5 Thu lại Lý do
Spica + 5 Cảm ơn em!

Xem tất cả

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

91#
Đăng lúc 4-1-2014 14:42:58 | Chỉ xem của tác giả
Đọc truyện này quả thật là mình ko thể ngậm miệng lại đc luôn ấy
lúc nào đọc cũng toe toét, đọc vèo 1 đêm là hết rồi nể mình thiệt
nội dung truyện khá thực tế, nên đọc cảm thấy dễ chịu chứ ko như những truyện khác ^^
cảm ơn bạn đã post nhan
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

90#
Đăng lúc 29-6-2013 14:56:56 | Chỉ xem của tác giả
Đọc truyện này rất thích ^^ ,câu chuyện cũng thực tế
Hơi hài ,cảm tưởng mai mốt mình 29t thì sao nhỉ hehe
Gái già  vẫn xì tin lắm hihi
Cám ơn bạn đã post lên nhé ^^
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

89#
Đăng lúc 26-6-2013 21:16:06 | Chỉ xem của tác giả
Hix. Không thấy ai ý kiến gì nhỉ. Vậy thôi mình không post lên đây nữa mà mình xin chia sẻ link đọc full mình đã tìm thấy nhé :

http://trasua.mobi/article/1218- ... guyen-thu-thuy.html
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

88#
Đăng lúc 22-6-2013 12:10:44 | Chỉ xem của tác giả
Sau mấy ngày vất vả tim trên mạng cuối cùng mình cũng tìm thêm được phần tiếp theo của truyện. Không biết post lên đây có vi phạm bản quyền gì không nên mình muốn hỏi ý kiến các bạn. OK . thì mình post nhé.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

87#
Đăng lúc 21-6-2013 17:10:05 | Chỉ xem của tác giả
Truyện này hay mà, đợt đọc trên wordpress của chị Thuỷ có post đến chương 20 thì dừng lại để xuất bản sách.
Truyện cũng đang dựng thành phim, sắp chiếu trên tivi rồi.
Mình mua sách về đọc, cơ mà buồn ở chỗ là cái bìa của cuốn tái bản xấu dã man, may mà nội dung hay nên đỡ ấm ức. Truyện hài hước, văn phong cũng gần gũi, quen thuộc với giới trẻ nữa. Cũng có thể coi đây là cuốn tiểu thuyết ngôn tình của VN
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

86#
Đăng lúc 20-6-2013 22:20:18 | Chỉ xem của tác giả
Các bạn có thể post tiếp cho hoàn thiên được không Hic. Đang đọc dở mà mình tìm khắp nơi không có Sách cũng phát hành lâu rồi và cả đã tái bản rồi ấy chứ
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

85#
Đăng lúc 19-6-2013 04:54:10 | Chỉ xem của tác giả
Tác phẩm này tác giả đã ngừng post để PR mua sách !!!!!!!
cho nên các bạn nên mua sách đọc  :)
chứ mình ko dám post vì sợ vi phạm bản quyền- tác giả chưa cho phép!!! :(
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

84#
Đăng lúc 19-6-2013 01:19:40 | Chỉ xem của tác giả
Cảm ơn bạn đã post tiếp truyện. Nhưng mà bạn ơi, truyện này chưa hoàn mà. Phần truyện chính thì mình biết là chưa hoàn còn phần ngoại truyện thì mình không rõ lắm. Phần truyện chính chỉ là phần được tác giả post lên mạng thui, phần còn lại thì chỉ có trong sách xb. Bạn nào có sách xb thì type tiếp cho mình đọc với. Hic, mình tìm trên mạng chả có đâu có phần type đầy đủ cả

Bình luận

Mình có sách xb đây bạn! Mình cũng mún post phần sau lên cho mọi người cùng đọc lắm, nhưng lại sợ dính bản quyền nên thôi!  Đăng lúc 11-8-2013 03:56 PM
Mình đã tìm rất rất nhiều ở trên mạng ... Và chỗ nào cũng có nhiêu đó là hết thôi bạn! Ngoài ra mình kiếm được phần ngoại truyện như trên bạn thấy đấy.   Đăng lúc 19-6-2013 04:36 AM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

83#
Đăng lúc 18-6-2013 10:54:36 | Chỉ xem của tác giả
Ngoại truyện 4: Eo ơi, chồng đẹp trai, rất xì tai, không giận dai khi vợ… sai. Nhở, nhở???

Như mọi tối, Dương đang ngồi rung đùi, toét mắt ra đọc truyện online. Hí hí hí, cuối cùng cô cũng chờ được giờ phút này. Bọn nó chuẩn bị hôn nhau tới nơi rồi. Bõ công cô cố đọc đến mỏi nhừ cả mắt.  Đang nhấp chuột để chuyển trang,  thì “phụt” một cái, màn hình máy tính chuyển sang đen sì. Ngơ ngác một giây, Dương lập tức nhận ra có người đã… rút phích điện. Đã thế cái người ấy còn chống nạnh nhìn cô, tủm tỉm cười cơ chứ.

“Anh!!!!!!!!!!!”

Cùng với tiếng hét phẫn nộ, tất nhiên kèm theo ánh mắt trừng trừng đầy khí thế.

“Xem em đấy! Mắt không trợn nổi để lườm anh mà còn cố đọc”

“Nhưng mà chúng nó đang chuẩn bị hôn nhau! Hôn nhau đấy. Anh hiểu không???

“Không hiểu! Có phải mình không bao giờ hôn nhau đâu?”

Dương nhăn nhó “Cái này khác. Bọn nó í, bao nhiêu năm xa xôi cách trở, giờ mới quay lại…”

Định nhướng mày “Ngày xưa mình cũng xa xôi cách trở.  Gặp lại nhau là  em nhào vào… đánh anh! Thế mới nói mấy cái truyện tiểu thuyết là luôn phi thực tế nhất!”

Dương nhăn mũi “Phi thực tế người ta mới thích đọc, không phải sao! Để em đọc nốt xem first kiss bọn nó thế nào! Nhá! Nhá!”

“Không!”

“Đi mà!”

“Không!”

Dương vò đầu bứt tóc “Ui giời ơi, kệ đấy! Em phải đọc nốt”.

Dương đẩy Định ra, với tay định lấy cái máy tính, nhưng Định đã ôm chặt cô, quẳng thẳng lên giường.

“Phải thiết quân luật với em!”

Dương bật dậy  hét toáng “Cấm bạo động. Bạo động tắc tử”.

Định phì cười khi thấy dáng điệu như con gà chọi của Dương.

“Trước giờ có em bạo động anh thì có. Nhưng giờ thì nghe anh nói…”

Dương cười cầu hòa “Em vừa đọc truyện vừa nghe anh nói được không?”

Vừa nói Dương vừa mon men lại gần cái máy tính. Nhưng sau đó, cô chợt nhận ra có gì đó bất thường, bèn nơm nớp quay ra.

Định im lìm, im lìm, im lìm. Khuôn mặt kín bưng lặng lẽ nhìn cô. Ôi cô sợ dáng vẻ này của anh lắm. Vì nó thế nào cũng dẫn đến hành động tiếp theo. Anh quay người đi, và không thèm nói gì đến cái mặt cô luôn, mặc kệ cô quắn đít tò tò chạy theo anh làm hòa bao nhiêu lần, lèo nhèo bao nhiêu thứ đi nữa.

Dương nhảy bổ xuống giường, chạy nhào theo cái lưng đang từ từ cách xa mình. Cuối cùng cũng túm được anh, ôm anh chặt cứng.

“Em xin lỗi! Em biết lỗi rồi! Em không thế nữa!”

Định vẫn bước và Dương vẫn lệt xệt ôm anh đi theo.

“Thôi, đừng giận. Giận nhiều tức khí là dễ đau bụng lắm”.

Định im lặng.

Dương phi ra đằng trước, cười hihi.

“Eo ơi, chồng đẹp trai, rất xì tai, không giận dai khi vợ sai. Nhở, nhở???”

Vẫn không thèm cười. Không thèm nói. Vẫn đi thẳng một mạch sang phòng làm việc. Thấy Định bắt đầu mở máy,  Dương vẫn kiên trì chiến dịch, sống chết không buông, tay ôm chặt lấy cổ anh, thỉnh thoảng còn thơm một cái lấy lòng. Thế mà có người vẫn lạnh mặt không thèm nhìn cô lấy một cái, lại còn mở ra cả đống văn bản nghiệm thu công trình khỉ gió gì gì đó. Ghét thế, đang ôm ấp thế này mà vẫn có lòng có dạ đọc mấy cái sắt thép bê tông là sao!

“Anh ơi, vừa nãy anh bảo muốn nói em nghe chuyện gì mà…”

Bàn phím lách ca lách cách.

“Không nói nữa thật à?”

Mắt dán chặt vào màn hình thế kia cơ đấy!

Cuối cùng thì Dương nản hẳn, cô buông tay khỏi cổ Định, chậm chạp quay người đi.

“Giận thì thôi! Anh tưởng là chỉ mình anh biết im lặng chắc?”

Dương ấm ức quay đi. Thế mà… chẳng có bước chân nào đuổi theo!!!!! Cũng chẳng có hết giận với làm hòa gì cả. Chỉ có im lặng và im lặng.

Chết tiệt cái im lặng nhà anh!!!!!!!!!!!!!!!

Tức điên cả người, Dương quay ngoắt lại, chống nạnh, nhìn Định phun ra 1 tràng.

“Anh có nói không hả! Anh không nói em hôn anh chết tươi bây giờ!!!!!!”

Và khi Định vẫn còn đang chết sặc vì cười, Dương giơ tay thắng lợi, đạp cái máy tính sang một bên, nhào vào lòng anh.

“He he, cười rồi là không giận nữa nhé!”.

^.^ ^.^^.^

Sau một hồi làm hòa chán chê mê mỏi (nghĩa là hôn hôn hít hít!!!) Dương nằm gối lên tay Định, hỉ hả vì đã đập tan được cuộc chiến tranh lạnh vừa mới mọc mầm. Lúc sau cô mới sực nhớ ra.

“À, vừa nãy anh định nói chuyện gì ấy?”

“Ừ, chuyện vui!”

Dương ngước nhìn anh, thấy ánh mắt anh ánh lên vẻ ấm áp.

“Sao? Anh được tăng lương à?”

“Sai”

“Thế thì còn cái gì vui nữa chứ?” =))

Nói một câu sặc mùi thực dụng xong, Dương còn hỉnh hỉnh mũi lên nhìn Định. Anh nhéo mũi cô, ôm cô rất dịu dàng.

“Thảo Đan sắp lấy chồng!!!”

Dương ngẩn ra một thoáng rồi sáng rỡ mắt.

“Thật không? Trời ơi, sao anh không nói sớm!”

Quên béng mất chính mình mới là thủ phạm của vụ “không nói sớm”, Dương hăm hở xổ ra một đống những câu hỏi  không ngừng không nghỉ! Định kiên nhẫn trả lời từng câu một. Anh biết Dương vẫn có chút lấn cấn với Thảo Đan, nhất là việc nhìn một cô bé xinh đẹp đáng yêu là vậy cứ lận đận với tình duyên suốt hơn một năm trời.

Hóa ra chồng sắp cưới của Thảo Đan chính là một tay “đệ” của Định mà anh từng giới thiệu cho ông Thụ khi anh chuyển chỗ làm.  Không ngờ đồng chí chồng cô cũng mát tay gớm. Dương thở nhẹ một hơi. Trong cô thực sự có rất nhiều nặng nề đã rơi xuống. Nếu Thảo Đan chưa yên ấm, cả cô lẫn Định đều sẽ chẳng phút nào an tâm. Dương chợt bật cười rúc rích.

“Trước em còn có ý nghĩ hay là ghép Thảo Đan với Quân thành một đôi đấy!”

Định gõ nhẹ trán cô.

“Hai đứa nó không hợp nhau!”

“Ứ, trai xinh gái đẹp, sao mà không hợp! Nhưng mà thôi, giờ Thảo Đan có ý trung nhân là vui rồi. Còn lại tên nhóc ẩm ương nhà anh thôi!”

Định dụi vào mớ tóc chớm vai của cô “Kệ nó! Đợt này thấy nó chỉ mê mở hệ thống bi – a bi ủng của nó thôi!

“Cứ cắm mặt vào mấy chục cục tròn tròn trên bàn ấy thì làm sao mà vợ con được.”

“Đến anh không cắm mặt vào mấy cục ấy mà đã vợ con đâu?”

Thấy Dương trợn mắt lên nhìn mình, Định nhún vai.

“Có vợ nhưng chưa có con!”

Dương nhiu nhíu mắt nhìn Định. Anh cũng nhương nhướng mày nhìn cô, giọng tỉnh bơ.

“Anh nghe nói là mẹ bắt đầu muốn có cháu ngoại rồi!”

Dương thụi luôn cho anh một đấm “Hứ, anh thích thì anh nói đại đi! Lại còn đổ tại cho mẹ làm gì!”

“Ừ, anh thích!”

Dương nằm im, nghĩ nghĩ.

“Em thấy sao?”

“Sao là sao?”

“Ờ… thì muốn hỏi em là nếu thích thì mình có… nhích luôn không???”

Dương phát hiện khuôn mặt điềm đạm của ông chồng mình, có những lúc … gian không thể tưởng!!!!!!!!!!!!!!!!

(p/s: À, sau đó. Uhm, tất nhiên sau đó hai bạn ấy… nhích. Và “nhích” ra sao thì xin mời các đồng chí tiếp tục tưởng tượng tiếp!) Hí hí!

The end
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

82#
Đăng lúc 18-6-2013 10:53:01 | Chỉ xem của tác giả
Ngoại truyện 3 : Hôn đến thế rồi mà Hót boi chưa thèm đến nhỉ?

(Một buổi sáng trên Ubein, cây cầu gỗ Tếch dài nhất thế giới – 5.2012)

Trong một căn phòng đặc biệt, tiếng nhạc du dương, Quân đang chăm chú nhìn về phía cô gái có thân hình đồng hồ cát, nằm thẳng tắp trên bàn bi a xanh thẫm. Mắt Quân lướt qua khóe mắt nhắm hờ và hàng mi được chải mascara đen mướt, hơi thở phập phồng trên cúc áo chỉ chực mở bung  rồi lùi tầm nhìn ra một chút. Viên bi cái trở nên to cực đại trước mắt Quân. Anh cúi người, nheo mắt ngắm.  Điểm mờ xa xa là lỗ 10,  điểm lớn trước mắt là viên bi trắng, và một bức tường thành ngăn trở ở giữa chính là bờ eo thon thả của cô gái.

Quân nheo mắt. Với một lực mạnh, viên bi nảy qua vùng eo của cô gái, hạ xuống mặt bàn và trực tiếp lăn vào lỗ 10.

Quân từ từ thả cơ, vẻ mặt vẫn còn suy nghĩ. Trên bàn, cô gái úp sấp người, ngẩng lên nhìn Quân Quân bằng cái nhìn trễ nải.

“Chẳng trệch lấy một phân”.

Quân nhún vai “Sẽ chuẩn hơn nếu em không thở phập phà phập phồng và mắt thỉnh thoảng lại còn ti hí”.

Cô gái ấm ức, bĩu bĩu đôi môi, thò tay ra đợi Quân kéo dậy. Quân thờ ơ túm mạnh cô ta lên. Cô gái gần như úp sấp vào ngực Quân.

“Ghét! Phũ cái miệng không thể tưởng. Lần nào cũng chê người ta”.

Quân đẩy cô gái ra, treo cây cơ lên giá. Cô gái bước đến phía sau, ôm lấy lưng Quân.

“Đưa em đi ăn. Em đói”

Quân vừa xoay lại, cúi người định hôn cô gái thì tiếng điện thoại reo tưng bừng. Vừa vuốt ve bờ vai cô gái, Quân vừa rút điện thoại.

“Alo… Sao gọi…

Tay Quân đột nhiên rời khẳn khỏi bờ vai tròn lẳn, anh quay ngoắt ra phía cửa sổ, giọng trở nên vừa dịu dàng vừa phấn khích.

“Công chúa… Ngoan nào… Đang ở đâu?…. Chầm chậm, nói chậm lại nhé. À há… Được rồi.  Hôn cái xem nào…”

Từ điện thoại vang lên tiếng chụt choẹt ầm ĩ khiến cô gái mặt tối sầm sì, trong khi vẻ mặt Quân vẫn đầy sung sướng.

“Hôn nữa cơ”

Và lại chụt chụt choẹt choẹt. Quân phấn chấn nhét điện thoại vào túi, quay nhìn cô gái.

“Bữa sau nhé. Anh phải đi có việc rồi”

Cô gái nhìn Quân ấm ức “Con bé đó là ai vậy? Lần nào gọi xong anh cũng bỏ phắt em sang một bên”.

Quân phì cười “Em không sánh được đâu mà hỏi!”

“Vâng, người ta là công chúa mà”.

Quân phá lên cười. Viền râu đen chạy quanh mép càng làm nụ cười có vẻ toe toét lẫn đểu giả.

“Anh đi đây. Sáng mai tập tiếp nhé.”

Quân đi thẳng ra cửa. Đến khi cánh cửa tự động mở ra, Quân lại giật lùi một bước.

“À này, đến buổi biểu diễn, nhớ mặc áo ngực rộng ra một, hai size. Chứ em bức tử vòng một kiểu đó, chẳng ai nhìn đến anh đánh anh đấm thế nào đâu.

Để mặc cô gái mặt như quả cà tím, Quân phấn chấn nhảy lên con mô tô, bốc đầu phi tít mù trên phố.

****

Trước cổng siêu thị, Dương, tròn như quả bí ngô, chiếc váy bò yếm để lộ ra khuôn bụng bầu bí đang bất lực cúi xuống nhìn đứa con gái náo loạn. Sau khi vơ vét tất tất tật những gì nó có thể vơ được, và nhất quyết sống chết không cho cô có quyền vứt ra hay lấy thêm vào cái gì, giờ đây nó đang đu chặt lấy chân cô, còn cô thì đang tư duy xem cô sẽ dùng cái thớt thứ ba trong nhà làm gì đây!

“Nào, xuống ngay. Chân mẹ không giống chân bố đâu”

“Vâng, con biết mà. Chân mẹ không có tóc”

Con bé nói và lại ôm chân Dương chặt hơn, mắt nó nhìn quanh rồi  ngẩng lên nhìn Dương, giọng có phần ấm ức.

“Hôn đến thế rồi mà Hót boi chưa thèm đến mẹ nhỉ?”

Dương chống nạnh “Mẹ chưa hỏi tội sao con bôi hết đống nước bọt ấy lên điện thoại của mẹ đâu”.

Con bé kênh kiệu “Đã thế lần sau không hôn mẹ nữa. Chỉ hôn bố với Hót Boi thôi”.

Dương trợn mắt “Đã bảo rồi. Là chú Quân. Không phải hót hét gì hết. Nhớ chưa???

Con bé chưa kịp trả lời lại câu dọa dẫm của Dương thì nó đã ngẩng phắt lên khi nghe tiếng mô tô phóng tới. Ngay khi chiếc xe dừng lại, Quân vừa tháo mũ bảo hiểm  vừa bước xuống thì con nhóc đã ba chân bốn cẳng lao về phía Quân.

“Bống, cẩn thận”

Tiếng hét dứt xong cũng là lúc Bống vấp dép và vấp ngã cái bụp. Rất may điểm tiếp đất không phải là mặt đường mà là một vòng ôm bất tận của một kẻ được gọi là Hót boi kia khiến Dương thở phào.

Để vừa tầm ôm của Bống, lần nào Quân cũng gần như ngồi tệt xuống đất, dang tay để cho cái cục bông mười mấy cân ấy bám riết lấy mình. Lần này, Bống ôm chặt cổ Quân, cọ cọ cái má phúng phính nó vào hàm râu tỉa tót, lại còn cười lên khanh khách.

“Hót boi tới muộn thế. Hư này”

Nó nói và giựt sợi ria thò ra khỏi mép Quân một cái, khiến anh chàng hét lên.

“Oách, đau! Hót boi đau lắm í…”

Dương thở hắt não nề, có cái kẻ cứ tự sướng nhận mình là “hót boi” thế kia, bảo sao con nhóc nhà cô nó không học đòi theo cơ chứ. Bê cái bụng lạch bạch đến gần Quân, Dương mệt đến mức chẳng thèm phàn nàn khi nhìn Bống lổm ngổm trèo lên vai, rồi ngoắt cái chân núng nính của nó qua cổ Quân.

“Hót boi, đi nào. Tụi mình đi chơi đi”

Dương nhướn mắt, lại còn “tụi mình” cơ đấy. Cô biết, khi bố nó ở đấy, chú nó ở đấy, thì cô trở thành củ khoai củ sắn ngay lập tức. Dương ngẩng lên nhìn Bống, lúc này nó ở cao tít, đang sung sướng mà nhún cái mông nó trên cổ Quân. Cậu ta thì hớn hở nắm lấy hai bàn tay chũn chĩn của nó.

“Thế mẹ Dương thì sao?”

Mặt Bống nhăn lại, nó cúi xuống thì thào “Mẹ Dương khó tính như bà già. Chơi không vui đâu”

Thấy Dương trợn mắt trợn mũi lên, Quân phá lên cười, rồi giơ hẳn hai tay lên, xốc nách Bống quay vù vù, trong khi con bé còn cười ằng ặc thì cậu ta dụi mặt vào đôi má bầu bĩnh.

“Ôi giời ơi, hót boi yêu Công chúa chết mất đây”

Dương đang thấy mình vỡ tim vì tức và vì bất lực thì đột nhiên thấy mình được kéo vào ngực, được một vòng tay ôm lấy.

“Chú cháu nhà nó bắt nạt em à”.

Dương quay ra, thấy Định, tự dưng tủi thân không thể tả được. Đấy, trong khi cô bầu bí ì ạch, chăm lo cho đứa con gái luôn ra rả rằng cô già, chơi chẳng vui gì cả và sẵn sàng đá đít cô ngay lập tức khi  chú nó xuất hiện, thì anh, cứ cắm mặt vào mớ bê tông cốt thép vớ vẩn. Khi xuất hiện thì cũng chỉ hỏi những câu như 1 sự thật hiển nhiên, 1 chân lý rõ ràng. Cô thì lúc nào chẳng bị bắt nạt cơ chứ. Cả nhà anh xúm vào bắt nạt cô.

“Có gì đâu. Con gái anh chỉ bảo là mẹ nó khó tính như bà già thôi”.

Quân ngoác miệng ra cười. “Bống vẫn còn thiếu sót. Đáng ra là phải bảo mẹ Dương đã bà già lại còn hay mát mẻ”

Bống lắc lắc đầu, ngơ ngác “không, có mát đâu. Ôm mẹ nóng lắm,  phải đi mô – tô bự mới mát cơ”

Định phì cười, ra túm lấy mũi Bống mà nhéo. Con bé lập tức sà vào vòng tay anh, thơm chi chít lên khuôn mặt anh, giọng nịnh nọt.

“Úi dào, bố Định thật là thơm í! Chả bù cho mẹ Dương tí nào…”

Hả??? Cái gì nữa đây hả giời??? Con với chẳng cái, ngày nào nó cũng phát ngôn ra những câu làm Dương nghiến muốn rụng cả răng.  Cô quay ngoắt đi và nghe tiếng Định vỗ vào mông con bé bồm bộp.

“Bống hư! Cứ gây sự với mẹ đi rồi là giờ bố phải đi dỗ đây này…! “
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách